Kẻ Ăn Chơi Biến Tổng Tài

Chương 263: Chương 263: Hoàn thiện






Không chỉ Tiêu Nhất Bính không thể hiểu vấn đề này mà nhiều người trong ngành khác cũng không thể hiểu được. Điện tử Thủy Hoàn vận hành được cần một khoản tiền rất lớn, hơn nữa lại phải đối mặt với một thị trường cạnh tranh và gần đạt đến mức bão hòa, phân phối hàng hóa không khác gì là đang đốt tiền!

Ngày hôm sau, Giang Hiểu Nghi đưa Như Lan đến trường mẫu giáo còn Lục Tam Phong đến văn phòng nghiên cứu và phát triển của của Thủy Hoàn. Hiện tại, Điện tử Thủy Hoàn không có văn phòng nghiên cứu và phát triển riêng, phải hợp tác với nhiều đơn vị khác để mở rộng văn phòng ban đầu.

Hiện tại cả tầng này của tòa nhà văn phòng này đều thuộc về văn phòng nghiên cứu và phát triển của Thủy Hoàn. Lục Tam Phong đến đây lúc 8:30, đã có không ít người đang đứng chờ bên dưới, phần lớn đều đeo kính, nhìn chăm chú về phía Lục Tam Phong. Trong số đó còn có những người mặc áo sơ mi kẻ sọc.

“Đây là giám đốc Lục.” Liễu Ngoạn nói.

Không ai nói chuyện, mọi người đều dùng ánh mắt để giao lưu với Lục Tam Phong, một số người mỉm cười, một số người nói “chào giám đốc Lục” bằng một âm lượng mà chỉ một mình bọn họ nghe thấy.

Mặc dù hầu hết bọn họ là kỹ sư mạch điện nhưng Lục Tam Phong lại cảm thấy bọn họ giống những người viết code hơn. Anh rất hiểu những người làm trong mảng nghiên cứu và phát triển và cả những người làm kỹ thuật. Những người này ai cũng chỉ chú tâm làm chuyện của mình, nói chuyện lúc nào cũng bắn ra một đống thuật ngữ chuyên ngành nhưng kinh nghiệm giao tiếp xã hội thật sự bằng không.

“Xin chào tất cả mọi người, mọi người không cần khách sáo, tôi chỉ tới xem một chút thôi.” Lục Tam Phong vẫy tay, thái độ của mọi người làm anh cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Theo như thông lệ bình thường, những dịp như vậy, mọi người thường xúm xít lại, khuôn mặt nở nụ cười phấn khích, hai tay bắt chặt lấy tay của Lục Tam Phong, dùng đủ mọi trò nịnh nọt, trò chuyện chào hỏi. Nhưng những người ở đây chỉ đứng im nhìn Liễu Ngoạn giống như đang hỏi đã có thể về được chưa, bọn họ vẫn còn rất nhiều chuyện cần phải làm.

“Mọi người vất cả rồi, chúng ta đi lên trên thôi. Đi nào, đi nào.” Lục Tam Phong đi trước dẫn đầu và nói: “Nghiên cứu và phát triển là cốt lõi của một doanh nghiệp. Nếu mọi người có bất kỳ khó khăn gì, tôi giúp đỡ được tôi nhất định sẽ giúp.”

“Vậy chúng tôi có thể mua một máy phân tích logic không?” Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mặc áo sơ mi kẻ sọc nói.

Lục Tam Phong không hiểu gì cả, anh nhìn Liễu Ngoạn hỏi: “Đó là gì vậy?”

“Máy đó dùng để thử nghiệm, giá khá đắt. Hiện giờ chúng ta vẫn chưa có đầy đủ thiết bị thử nghiệm. Sau Tết, chúng tôi thuê một số dụng cụ từ viện nghiên cứu để thử nghiệm, những thiết bị đó cũng khá hoàn chỉnh, chỉ cần điều chỉnh lại một chút là được.” Liễu Ngoạn giới thiệu.

“Mua một bộ hoàn chỉnh thì tổn bao nhiêu tiền?”

Liễu Ngoạn nhìn Lục Tam Phong hơi khó xử, anh ta cười khổ nói: “Nếu dựa vào các mối quốc tế và bỏ một chút tiền cho môi giới, chúng ta có thể mua được toàn bộ thiết bị của phòng thí nghiệm với giá 50 triệu đô la, nhưng cũng là đồ cũ thôi.”

“Bỏ ra nhiều tiền như vậy mà cũng chỉ mua được đồ cũ sao, lại còn phải tốn phí môi giới nữa?” Lục Tam Phong dừng lại nói.

“Nhiều thiết bị thử nghiệm bị cấm xuất khẩu. Bây giờ tình hình phong tỏa của chúng ta như vậy, có bao nhiêu tiền người ta cũng không bán cho chúng ta, cho dù đấy là đồ cũ. Một con ốc vít cũng bán với giá mười mấy triệu. Nếu xảy ra vấn đề, gọi mấy người đó đến sửa không khác gì là gọi tổ tiên sống lại” Liễu Ngoạn bất lực nói.

“M* nhà nó!” Lục Tam Phong vừa chửi vừa đi vào thang máy.

“Hầy... mẹ nhà ai cũng vô ích thôi!” Liễu Ngoạn thở dài bước vào thang máy.

Ngành công nghiệp điện tử trong nước lạc hậu quá xa so với nước ngoài, TV chỉ có thể coi là thiết bị điện tử sơ khai, những thiết bị cao cấp hơn một chút đều là hàng nhập khẩu, ảnh hưởng của phong tỏa đổi với ngành công nghiệp chế tạo tầm trung đúng là khiến người ta phải tặc lưỡi, chẹp miệng.

Khoảng cách nằm ở vật liệu, dây dẫn điện tử, thiết bị thử nghiệm và cả máy hoàn chỉnh. Độ bền và kết cấu của sản phẩm nước ngoài bỏ xa sản phẩm trong nước. Cùng là máy nhắn tin, Lục Tam Phong mua hàng của Motorola, còn chiếc mua cho Giang Hiểu Nghi là hàng trong nước. Nhưng dùng chưa đến một năm, con m* nó đến chữ cũng không thấy đâu.

Những năm 1990 bị những cuộc phong tỏa truy đuổi ráo riết, trong 10 năm này cũng để lại cho người tiêu dùng một ấn tượng quá tồi tệ về các sản phẩm trong nước, một ngoại lệ duy nhất là đồ gia dụng.

Lục Tam Phong đi qua đi lại trong văn phòng, bầu không khí trong văn phòng quả thực hơi cứng nhắc, mỗi người một chiếc bàn, ngoài tiếng vẽ ra thì không còn bất cứ âm thanh gì khác.

Cảm giác tập trung và việc tìm tòi trong chuyên ngành của mình là một niềm vui mà Lục Tam Phong không thể cảm nhận được.

Với những thứ mang tính chuyên môn cao như vậy, Lục Tam Phong không thể đưa ra lời khuyên nên chỉ nói vài lời động viên mọi người. Nhưng không ai để ý tới anh, anh dứt khoát không tự đâm đầu vào chỗ nhục nữa. Lục Tam Phong quay đầu nói với Liễu Ngoạn chuẩn bị cuộc họp, lấy cả những sản phẩm đã chuẩn bị ra.

Mười phút sau, bảy tám chiếc bàn trong văn phòng được xếp lại với nhau, bên trên có có một bản vẽ dài 1,2m, rộng 50 cm và mấy người nhìn nó rồi lẩm bẩm.

“Giám đốc Lục, anh ngồi đi. Hiện giờ chúng tôi có ba phương án, dựa theo giá cả của nhà cung cấp hiện tại, chúng tôi có thể làm được một chiếc có giá thấp nhất là loại này. TV màu 29 inch, màu xám, có hai hàng dọc hai bên. Loa bên trong làm âm lượng to hơn, vốn bỏ ra cho chiếc này vào khoảng 6,6 triệu, màn hình hiển thị ở mức trung bình, chất lượng hình ảnh hơi mờ."

Lục Tam Phong cau mày nhìn bức vẽ, hỏi: “Chất lượng hình ảnh không quan trọng lắm. Màu là được. 6,6 triệu vốn là đã tính tiền mặt bằng, điện nước và nhân công chưa?”

Liễu Ngoạn lắc đầu, là một kỹ sư anh ta chỉ ước tính giá được giá tổng cộng của các phần linh kiện theo thị trường.

Lục Tam Phong tính nhẩm, tạm không tính lãi, đưa sản phẩm này đến các vùng sâu vùng xa thì giá cũng đến 9,3 triệu. Mỗi chiếc kiếm 600 nghìn, vậy giá là 9,9 triệu đã tính cả tỉ lệ đạt chuẩn, tổn thất khi vận chuyển và dịch vụ hậu mãi.”

Cả nhóm người lấy giấy bút ra tính tới tính lui, Liễu Ngoạn nói: “Tôi thấy lợi nhuận không thể thấp dưới mức 20%, vậy thì sẽ có giá 11,4 - 12 triệu”

Lục Tam Phong bưng chén trà bên cạnh lên uống một hớp rồi lắc đầu liên tục: “Không cạnh tranh được. Đây không phải là giá cả hiện giờ của TV trong nước sao? Nếu cứ trên 15 triệu thì người ta sẽ mua máy lắp ráp lậu hoặc mua đồ nhập khẩu”

“Vậy đến mẫu thứ hai, 27 inch, vốn 5,7 triệu, nhỏ hơn cái vừa nãy một vòng và một số linh phụ kiện cũng có chất lượng thấp hơn. Nếu không thể giảm được chi phí, tôi nghĩ để giá cuối cùng của một chiếc TV dưới 9 triệu là chuyện không thể.” Liễu Ngoạn khó xử nói.

“Loại nào rẻ nhất?”

"Loại rẻ nhất thực ra là TV đen trắng. Chỉ cần thay một số phụ kiện bên trong, kích thước 23 inch, vốn bỏ ra khoảng 1.500."

Liễu Ngoạn giới thiệu về những điểm khác biệt của 3 sản phẩm nà. Ba mẫu sản phẩm có một điểm chung là hoạt động ổn định, các linh kiện này có thể được sản xuất trong nước và chịu được nhiệt độ cao. Loại cầu chì cũ vẫn ổn định hơn so với loại mới.

Nhưng nhược điểm là màn hình hình cầu, không cao cấp lắm, chất lượng hình ảnh mờ, mỏi mắt nếu xem lâu và tổng thể màu sắc hơi ẩm, nếu xem phim truyền hình một số màu sắc có thể trở nên sáng hơn.”

“Chúng ta đi xem thử mẫu đã.” Lục Tam Phong đứng lên rồi nói.

Mọi người cùng đi sang một căn phòng khác đang bày bảy tám chiếc TV. Chiếc màn hình 23 inch là chiếc bị Lục Tam Phong phủ quyết đầu tiên.

Hình ảnh quá mờ, đến mặt người còn không nhìn rõ, loại sản phẩm này rõ ràng Liễu Ngoạn đang lấy ra để đánh lừa người khác.

Màn hình của chiếc 29 inch là rõ ràng nhất, điểm khác biệt giữa hai loại này là ống hình cao cấp hơn và súng bắn điện tử. Hiện tại các loại TV trong nước có giá bán từ 12 triệu đến 15 triệu trên thị trường về cơ bản đều có kích thước như vậy. Nếu dùng kỹ thuật của nước ngoài thì độ phân giải sẽ tốt hơn một chút.

Có thể nói, những sản phẩm do Liễu Ngoạn làm ra ở mức bình thường hay gặp nhất, không cao hơn cũng không thấp hơn.

Bây giờ anh chỉ có thể chọn một trong hai sản phẩm này. Nếu chọn chiếc 29 inch, trong lòng Lục Tam Phong hiểu rõ anh không thể để giá của nó quá thấp, có thể không kiếm nhưng không thể lỗ vốn. Nếu không những đối thủ đang mọc lên trong ngành sẽ làm dòng tiền của anh hao tổn hết.

“Vấn đề thiết kế sản phẩm, chúng tôi chỉ có thể làm được đến đây. Những thiết kế trước đây tôi nói với anh đều không được. Anh nói phải sang trọng, tinh tế một chút, những thiết kế này trên thị trường hiện giờ đang bán chạy nhất. Chúng tôi đã thay đổi một số thứ nhưng về mạch điện, ống hìn ảnh, màn hình những thứ này.

“Tôi biết, chuyện này không phải là lỗi của anh. Không có bột thì cũng khó gột nên hồ.” Lục Tam Phong cầm bức vẽ lên trước mặt rồi thở dài.

Phải tìm cách giảm chi phí vận chuyển, chi phí cho nhân viên cũng phải giảm nhưng lương cơ bản của nhân viên không thể hạ được nữa. Chúng ta yêu cầu cao, lại quản lý chặt chẽ, những người đó nhất định sẽ bỏ đi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Tam Phong






Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.