Kẻ Ăn Chơi Biến Tổng Tài

Chương 390: Chương 390: Tôi không phải kẻ trộm






“Anh đến Đông Lưu làm gì thế?

Bạch Mai Hà hỏi.

“Tìm công việc.

“Thế anh đi cùng tôi đi, chị họ tôi ở đó kiếm tiền rất giỏi, cất được ngôi nhà ngói trong thôn đó. Vốn dĩ tôi làm giáo viên trong thôn, nhưng bây giờ không làm nữa, tôi có thể giới thiệu cho anh."

Ảnh mắt của Bạch Mai Hà luôn dán chặt lên khuôn mặt của Lục Tam Phong, dường như khuôn mặt này đối với cô gái này có sức hấp dẫn

không thể nói ra được.

Còn Lục Tam Phong thì cứ nhìn người đàn ông đối diện, người đàn ông đó nhìn ra không ra được là bao nhiêu tuổi, khuôn mặt hơi gầy, có mũi khoảm, râu ria xồm xoàm, bộ đồ mặc trên người có hơi cũ, hai tay khoanh trước ngực, đứng nhìn xung quanh.

Ánh mắt của anh ta đối nhau với ánh mắt của Lục Tam Phong, sau đó thì anh ta cúi đầu xuống.

Tàu hỏa ầm ầm chạy về phía trước, trong toa hành khách tràn ngập giọng địa phương từ Nam tới Bắc, còn có mùi chân thổi. Đối diện có một đôi vợ chồng già, nói là đến miền nam làm việc. Bây giờ người đi miền nam làm việc không nhiều, hai người này nhìn có vẻ là hơn năm mươi tuổi, nhưng hỏi một lát mới biết thì ra mới bốn mươi tuổi.

“Những người nông dân hoa màu như chúng tôi, người có chút thô ráp. Bà dì nhìn Lục Tam Phong cười cười, rồi hỏi: “Đi học à?”

“Tôi cũng đi làm công

“Cậu nhìn không giống người đi làm công, da mỏng thịt mềm, vừa nhìn là biết không giống rồi, ngược lại giống cậu chủ nhà giàu hơn."

Ông chủ nhìn sang Bạch Mai Hà cười nói. "Cô cũng trắng nõn nề"

"Tôi dạy học, đến Đông Lưu làm việc, nghe chị họ tôi nói kiếm được nhiều tiền lắm.” Bạch Mai Hà cười lên, nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt tràn đầy khao khát.

Nói chuyện với nhau thì thời gian trôi qua rất nhanh, hai vợ chồng đối diện nói chuyện huyền thuyền, một ông chủ bên cạnh lấy ra chai rượu trắng bán lẻ, uống vài ngum rồi cũng gia nhập vào cuộc nói chuyện.

Thời gian thấm thoát trôi, trời đã tối dần, Lục Tam Phong phát hiện có một điểm không đúng, đó chính là không nhìn thấy xe đẩy nhỏ phục vụ thức ăn trên tàu hỏa.

Lúc trước những chiếc xe đấy nhỏ này bán rất vui vẻ, nào là bánh mì, trái cây, chiều hôm nay lên tàu, từ đầu đến cuối vẫn chưa thấy đầu.

"Đói rồi nhỉ? Ăn cơm đi!”

Bà dì đối diện lấy túi xách xuống, bắt đầu lục lại tìm, không lâu sau thì móc ra vài quả trứng gà luộc, rồi lại lấy ra hai cái bánh bao.

Người đàn ông bên cạnh cũng lấy xúc xích với bánh bao trong người ra rồi ăn, Lục Tam Phong nhìn một vòng, ai nấy cũng tự đem theo đồ ăn, có người ăn bánh ngô rau cải, còn có người ăn bánh. Bạch Mai Hà móc trong túi ra một miếng bánh, quẹt một ít tương trên đó rồi hả miệng ăn nguyên miếng to. Hình như cô ta nhìn thấy được sự khó khăn của Lục Tam Phong, cô ta hỏi: “Có phải anh không đem đồ ăn không? Tôi còn có vài miếng bánh nè."

"Không cần không cần đầu, toa ăn ở đâu?” Lục Tam Phong hỏi.

Chỉ câu nói này mà làm cho nhiều người nhìn về phía Lục Tam Phong, cặp vợ chồng đối diện nhìn Lục Tam Phong, người phụ nữ nhỏ tiếng nói:

“Chàng trai, đừng để lộ ra!”

Lục Tam Phong cũng cảm thấy không đúng, sao anh cảm thấy trên chiếc xe này ngoài mình ra thì những người xung quanh đều là kẻ trộm hết vậy chứ?

Cái cảm giác trống gà hóa cuốc khiến người ta cô cùng lo sợ.

"Không sao, tôi chỉ là ăn miếng cơm mà thôi.” Lục Tam Phong đứng lên đi về phía nhân viên phục vụ, hỏi vị trí toa ăn ở đâu. Bây giờ có thể ăn bữa cơm trên tàu hỏa, có thể không tiện.

Một hộp cơm đơn giản, nhìn có vẻ là lấy từ bến xe, bỏ trong thùng xốp, dùng chăn bông đậy lên, bản cho Lục Tam Phong với giá ba nghìn! Lục Tarn Phong ăn qua loa vài miếng rồi ngồi trong toa ăn hút thuốc, nói chuyện với nhân viên phục vụ ở phía đối diện.

“Chàng trai, cậu cử ở trong toa ăn đi, toa hành khách kia của cậu không an ninh." Đối phương có ý tốt nhắc nhở anh.

“Tôi cũng cảm nhận ra được, ở đó có sự khác thường” Lục Tam Phong hút hơi thuốc rồi hỏi: “Rốt cuộc giường nằm này của chúng ta có không?”

"Không có, đầy ắp mà."

“Thế khi nào có thì nói với tôi một tiếng nhé." Lục Tam Phong đứng dậy, uống hết nước trước mặt, chuẩn bị

quay về tọa lại.

"Cậu quay về à? Không phải nói với cậu rồi sao, toa hành khách đó không an ninh?”

"Bọn họ muốn tiền hay muốn mạng?” Lục Tam Phong hỏi.

“Muốn tiền đó!”

“Tôi không thiếu tiền, còn nữa, rõ ràng anh biết đám người đó có trà tồn một vài kẻ trộm, mà anh lại không bắt?" Lục Tam Phong lắc lắc đầu, thở dài chuẩn bị quay về.

"Bắt? Chỉ sợ người ta không sao mà tôi bị đuổi việc rồi." Lục Tam Phong dừng bước chân lại, nhìn anh ta một cái, chúng ta không thể yêu cầu cái thời đại này hoàn hảo được. Anh sải bước đi về phía toa của mình, chủ yếu là anh lo cho Bạch Mai Hà, lần đầu tiên cô ta ra ngoài, nhớ như bị người ta trộm tiền, thì sau khi xuống xe thì sống bằng cách nào chứ?

Về đến toa xe, Lục Tam Phong phát hiện mọi người đã ăn xong hết rồi, người đàn ông đối diện không thấy đầu nữa, Bạch Mai Hà nhìn Lục Tam Phong nói: "Ăn xong rồi à? Có mắc không?"

"Cũng được, ba nghìn! Bạch Hoa Mai trợn tròn mat, ảnh mắt tràn đầy sự kinh ngạc, nói: "Mặc quả đi, tôi vẫn nên gặm bánh thì hơn

Đã tám giờ tối rồi, nhiệt độ trong toa bắt đầu hạ xuống, nhiều người lấy áo khoác ra, đắp lên người chuẩn bị chợp mắt.

Cặp vợ chồng đối diện nói về chuyện của con trai mình, họ lấy áo khoác từ trong túi xách ra, đột nhiên sắc mặt người phụ nữ thay đổi rõ rệt. Bà ấy lấy một cái túi vải trong đó ra, sau khi mở ra thì trong đó lại là một lớp vải, mở lớp vải ra thì bên trong chỉ còn lại mấy chục nghìn tiền giấy.

“Mất tiền rồi! Sao tiền mất rồi?” Người phụ nữ không dám tin mà kêu hát lên.

“Tìm lại thử đi, sao lại mất chứ Đây là phí sinh hoạt của hai chúng ta đó!" Người đàn ông cũng bắt đầu sốt ruột.

Bên này rêu rao mất tiền, mọi người nghe thấy đều trở nên lo lắng, lập tức lấy túi của mình lại, xác nhận đồ của mình, không lâu sau thì nhân viên phục vụ đi đến.

“Mất tiền rồi, số tiền này là phí sinh hoạt của chúng tôi đấy!” Người phụ nữ nói mà nước mắt rơi lã chã

xuống.

“Chỉ còn lại mấy chục nghìn thôi, chúng tôi sống sao đây!” Người đàn ông nói với vẻ mặt đầy đau khổ.

"Tôi xem thử, đồ ở đầu, tất cả mọi người đừng động đậy, trông kĩ độ của mình.

Lục Tam Phong thấy người đàn ông đối diện quay lại rồi, hình như là đi vệ sinh.

Nhân viên phục vụ lật túi xách lại thì phát hiện bị cắt một cái lỗ, chắc là cắt lỗ rồi lấy nhíp hoặc là cây gì đó móc ra.

Cải túi xách này luôn để trước mặt cặp vợ chồng già này, người có thể tiếp cận với họ chỉ có Lục Tam Phong với Bạch Mai Hà, hai người ngồi đối diện họ.

"Hai người qua đây." Nhân viên phục vụ gọi Lục Tam Phong với Bạch Mai Hà vào phòng cảnh vụ

Một anh cảnh sát nhìn Lục Tam Phong nói: "Giao tiền ra.

“Tôi không trộm!” Lục Tam Phong bất lực nói, sao mình lại trở thành kẻ trộm rồi vậy chứ?

“Tên gì?”

"Lục Tam Phong!

“Đi đâu?"

"Đông Lưu!”

“Đi làm gì?” "Bàn chuyện hợp tác với lãnh đạo

thi chính

"Hửm?" Anh cảnh sát khẽ chau mày nói: "Thành thật nói, không được nói khoác!"

"Không nói khoác, tôi cũng không còn cách nào khác mới đi tàu hỏa, còn ngồi ghế cứng nữa, tôi chỉ đến toa ăn ăn bữa cơm, còn nói chuyện với người của mấy người cả buổi.

Lục Tam Phong nói từ đầu đến cuối cho họ nghe, rồi bị lục soát toàn thân, không lục ra được tiền bẩn, chỉ có thể thả anh về lại.

Trên đường quay về, Lục Tam Phong thắc mắc trong lòng, sao lại bị trộm chứ, điều này cũng thần kỳ quá rồi nhỉ, anh chuyển hướng suy nghĩ, có khi nào Bạch Mai Hà là kẻ trộm không?

Anh lấy tay ôm mặt, âm thầm kêu khổ trong lòng, mẹ nó kêu cái gì chứ?

Lục Tam Phong quay lại toa, phát hiện Bạch Mai Hà đã quay về rồi, người trong cả toa xe đều nhìn anh với ánh mắt khách thường, giống như anh là kẻ trộm vậy.

Hai vợ chồng già khóc đến mắt sưng húp, ngồi dựa ở đó còn khóc thút thít, Lục Tam Phong an ủi nói: “Chúng ta đừng lo lắng quá, trước khi xuống xe nhất định sẽ tìm được tiền. Nhân viên phục vụ đi đến, lớn tiếng nhắc nhở mọi người một câu chú ý tài sản.

Bạch Mai Hà nhìn sang Lục Tam Phong, nhỏ tiếng nói: "Cảnh sát nói với tôi, phải cảnh giác chủ ý, ở đây có rất nhiều kẻ trộm.

"Lúc tối ngủ chú ý chút!” Lục Tam

Phong gật đầu nói.

Chín giờ tối, toa hành khách lại rơi vào trầm tĩnh lần nữa, nhiều người đập áo khoác ngủ rồi. Bà dì đối diện vốn dĩ định cho Lục Tam Phong mượn chiếc áo khoác, nhưng bây giờ người ta đau buồn, nên cũng không còn tâm trạng nữa. Gió ngoài trời thổi vào có chút

lạnh, Lục Tam Phong kéo vali lại mở ra nhìn một lát, toàn là áo ngắn tay, nên anh chỉ có thể khoanh hai tay đặt trước ngực rồi mê man ngủ thiếp đi.

Vừa mới chợp mắt, đột nhiên anh cảm giác có một luồng nhiệt ấm áp đắp lên người mình, mở mắt ra thì nhìn thấy một chiếc áo khoác hoa đắp lên người mình.

"Làm anh tỉnh giấc rồi sao?

Lục Tam Phong nhìn Bạch Mai Hà ở bên cạnh, hai người đắp cùng một chiếc áo khoác, anh cười nói: "Cũng khá ấm áp đẩy, cảm ơn cô nhé, tôi đến phòng vệ sinh lát. Lục Tam Phong đứng dậy nhìn sang phía xéo đổi diện, phát hiện người đàn ông đó không còn ở đó nữa, anh liếc nhìn hai đầu trái phải, không có thấy người, anh đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

Đi được một nửa, cửa phòng vệ sinh mở ra, người đàn ông đi ra, lúc nhìn thấy Lục Tam Phong thì ánh mắt có vài phần u ám, hai người đối diện đi về phía nhau.

Vị trí hàng thứ ba có một người đàn ông trung niên ngồi đó, treo cặp da kiểu nam lên cổ mình, đắp áo khoác ngủ, tiếng ngáy to vang trời.

Hai người đi đến vị trí này, vừa hay cần một vị trí lách người qua, Lục Tam Phong nhìn thấy tay anh ta duỗi ra, trong tay cầm cái nhíp bạc, rất dài, rất sắc nhọn.

Cái nhíp rạch một lỗ trên cặp da theo đó luồng vào bên trong, móc ra một cái ví tiền.

Lục Tam Phong đưa tay đập lên cánh tay anh ta, cái nhíp lại đẩy ví tiền vào lại bên trong, đồng thời đụng phải người đàn ông đang say giấc, đối phương vội vàng rút tay lại, ảnh mắt nhìn Lục Tam Phong đầy vẻ uy hiếp.

Mọi thứ đều xảy ta trong chớp mắt, xung quanh không hề có ai chú ý đến, Lục Tam Phong đi về phía phòng vệ sinh, người đàn ông cũng sải bước đi theo.

Bước tới trước vào phòng vệ sinh, đối phương đi nhanh tới trước, một tay bóp cổ Lục Tam Phong, cái nhíp trong tay để trước ngực anh.

"Cậu muốn chết phải không?” Người đàn ông nói với vẻ mặt dữ tợn "Người anh em, cậu đi quá giới hạn thăm dò rồi đấy, hiểu không?”

“Anh nói cái gì tôi không hiểu. Lục Tam Phong nhìn anh ta nói: "Kẻ trộm kẻ cướp cũng có đạo lý, anh không thể trộm tiền của người nghèo, hai vợ chồng đó xuống xe, ngay cả cách sống cũng mất rồi.

"Cậu cũng lương thiện thật đấy, cậu lương thiện như vậy tại sao phải trộm chứ?" Người đàn ông nhìn Lục Tam Phong chăm chăm, hung tợn nói: “Trạm tiếp theo thì cút cho tao, đừng lảng vảng ở địa bàn của tao

“Anh nói cái gì? Tôi trộm tiền của vợ chồng già kia?” Lục Tam Phong không dám tin nói.

“Ngoài mày ra thì còn có thể là ai? Tao nói cho mày biết, mấy ngày nay tao cũng bị đồn rồi, có người muốn lấy đi con đường này từ trong tay tao, đều là người trong giang hồ cả, ai mà không quen vài người. Nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.