Kẻ Đầu Tiên Phải Chết

Chương 49: Chương 49




Tôi nhìn thấy hắn... tên vô lại đó. Hắn làm gì ở đây? Trong đám đông đúc, đi lại hối hả ở khu chợ dưới? Hắn đang len rất nhanh giữa đám đông về phía chiếc phà.

Máu trong người tôi đông lại khi nhìn thấy hắn.

Hắn mặc chiếc áo sơ mi thả cúc màu xanh da trời, áo jacket nhung kẻ màu nâu, có dáng dấp như một giáo sư đại học. Nếu vào một ngày nào khác, tôi đã có thể đi lướt qua hắn mà không nhận ra. Hắn ta gầy, hốc hác, hoàn toàn chẳng có gì đáng chú ý, trừ một điểm.

Hắn có bộ râu màu nâu đỏ.

Cái đầu hắn lấp ló trong đám đông. Tôi bám theo nhưng không thể thu hẹp khoảng cách.

- Cảnh sát đây! – Tôi kêu to để át những âm thanh hỗn loạn khác.

Tiếng kêu của tôi chìm đi trong đám đông người vội vã và thờ ơ. Tôi có thể mất dấu hắn bất cứ lúc nào.

Tôi không biết tên hắn, chỉ biết các nạn nhân của hắn: Melanie Brandt và Becky DeGeorge.

Bất thình lình, hắn dừng lại và nhanh chóng đi ngược lại đám đông, hướng thẳng về phía tôi.

Khuôn mặt hắn như chiếu sáng giữa nền tối xung quanh như một tượng thần của Nga thời trung cổ. Giữa đám đông hỗn loạn, mắt chúng tôi gặp nhau.

Đó là thời điểm hắn nhận ra đó chính là tôi, là người đang săn lùng hắn.

Và thật kinh hoàng đối với tôi, hắn bỏ chạy.

Dòng người nhấn chìm hắn và cuốn hắn đi.

- Đứng lại, không tôi bắn! Tôi hét lên.

Mồ hôi lạnh toát ra trên cổ, tôi rút súng ra.

- Quỳ xuống.

Tôi quát, nhưng những người đi đường trong giờ cao điểm cứ tiếp tục tiến lên và che khuất hắn. Tôi sắp để xổng hắn.

Tên giết người đang trốn thoát.

Tôi đưa súng lên, nhằm vào bộ râu đỏ của hắn.

Hắn quay lại, với nụ cười chế nhạo của kẻ đã đánh lừa được tôi.

Tôi hít một hơi, nhắm vào mục tiêu.

Như trong một đoạn phim quay chậm, mọi khuôn mặt trong đám đông cùng quay lại phía tôi.

Tôi lùi lại, kinh hãi và hạ súng xuống.

Mọi khuôn mặt đều mang cùng một bộ râu quai nón đỏ.

Tôi vừa nằm mơ. Tôi thấy mình đang ở bên quầy bếp, mắt nhìn những vòng xoáy trong ly rượu chardonnay. Vẫn là không khí yên tĩnh quen thuộc trong căn hộ, không có đám đông vội vã, không có khuôn mặt của kẻ chạy trốn, chỉ có Martha đang nằm ườn trên thảm.

Ấm nước sôi đang bốc khói trên bếp lò, món nước sốt ưa thích của tôi gồm pho mát trắng, zucchini và rau húng đã sẵn sàng. Đĩa CD đã bật, đó là đĩa hát của Tori Amos.

Tôi mới thoát ra khỏi những ống dẫn cách đây một tiếng đồng hồ. Tim tôi đã đập đúng theo nhịp ổn định của máy đo nhịp tim.

Chết tiệt, tôi muốn quay lại cuộc sống trước kia, với những giấc mơ yêu thích, tôi muốn nghe những lời châm chọc của Jacobi, muốn thấy vẻ khinh khỉnh của Sam Roth, muốn chạy bộ trên đường Marina Green. Tôi muốn có những đứa con, kể cả khi điều đó có nghĩa là tôi phải kết hôn lần nữa.

Đột nhiên, chuông dưới nhà kêu. Ai đến đây vào giờ này nhỉ? Tôi lê bước xuống và hỏi:

- Ai đó?

- Anh nghĩ em có chỗ để đi đấy – Một giọng nói quen thuộc trả lời.

Đó là Raleigh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.