Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 55: Chương 55: Tắm rửa




Nước mắt cổ thụ lại một lần nữa được giao đến trong tay ta, Jaken nói phải mất khá nhiều thời gian, phác tiên ông mới cho.

Cũng không biết là có nháo hay không, ta cảm thấy quá trình đi 'xin' nước mắt diễn ra rất bình tĩnh, nháo cũng nháo qua, tức cũng tức qua, dù cảm thấy kỳ quái đến thế nào, ta cũng vô pháp thay đổi tính cách của nhà khuyển tộc, cho nên chỉ có thể chịu đựng, mắt nhắm mắt mở.

Trong nguyên tác, rõ ràng Inuyasha có hai nữ nhân trong lòng, nhưng khi Kagome được Kouga thổ lộ, hắn lại rất tức giận, không tin Kagome! Huống chi, hắn lại chỉ có một nửa là khuyển yêu. Nếu đổi thành Sess - đại yêu quái khuyển tộc chính thống, nói một không ai dám nói hai lời- thì nếu ta thật là bạn gái của hắn, thì chỉ sợ ngay cả liếc nam nhân khác một cái cũng đều là lỗi!

Đối với thân nhân còn như thế, may mà ta không phải là bạn gái, ta vỗ vỗ ngực nghĩ như thế.

(Toji: Lầm to!!! Sess sama nhắm trúng chị làm bạn lữ rồi!!!)

Nhưng mà, nhưng nhưng mà, ta lại luôn cảm thấy ta và Sess bây giờ lại hơi khác với trước kia, về phần nguyên nhân, trời biết a! Rất vất vả dỗ Sess xin 'nghỉ phép', ta chạy như bay về hiện đại.

Tuy rằng đã là giữa trưa, nhưng ta vẫn tùy tiện thay quần áo rồi phi thẳng đến trường học. Hiện tại, nhu cầu cấp bách là xin Kyosai hỗ trợ, nếu không ta sẽ ngày càng mơ hồ chuyện giới tuyến giữa tình yêu và tình thân.

Đến khi tới trường học ta mới biết, hôm nay là chủ nhật!

Ta quỳ khóc om sòm ở trước cổng trường: "Ta đâu có dễ dàng đến được trường a!!! Sao lại là ngày chủ nhật!!! Trời ạ!!!"

"Ha ha!!!" Sau lưng có tiếng cười truyền đến, nhìn lại thì ra là hiệu trưởng đại nhân Kyosai, nhất thời kích động nhảy dựng lên nắm lấy tay hắn, nước mắt lưng tròng: "Gặp được thầy thật sự là quá tốt!"

Kyosai ho nhẹ một tiếng: "Đi vào trước rồi nói sau."Rồi hắn gọi bảo vệ cửa mở cổng, chúng ta liền cùng nhau đến phòng vẽ tranh của hắn.

Nhìn chén trà mà hắn rót cho ta, ta khẩn cấp hỏi: "Thật ra, em tới là để thỉnh giáo thầy một việc."

"Ồ, mời nói." Kyosai ngồi đối diện ta, hai chân thon dài đều đều điệp cùng một chỗ, đẹp đẽ rất giống bức tranh.

Lúc này, ta mới phát hiện bản thân rất ích kỷ , chỉ nghĩ đến chuyện của mình, hoàn toàn mặc kệ đối phương có rảnh nhàn hay không. Vì thế ho nhẹ lúng túng: "Thực xin lỗi, xin hỏi bây giờ ngài có thời gian không?"

Kyosai đột nhiên nở nụ cười, nói: "Xem ra chuyện này đối với em rất trọng yếu, cho nên mới vội như vậy. Nhưng không sao, thầy vốn chỉ là đến vẽ tranh , nếu có thêm người mẫu thì tốt, chi bằng vừa vẽ vừa tán gẫu."

"Hình như em đã quấy rầy đến thầy rồi." Ta lúng túng ngại ngùng

"Sẽ không" Hắn nói xong liền đi mở ra cửa phòng vẽ tranh, rồi cởi áo khoác ra treo lên giá. Đây là một chuỗi động tác hắn thường làm trước khi vẽ tranh, thậm chí ngay cả điện thoại cũng sẽ tắt đi, cực kỳ chuyên tâm. Ta thấy hắn tắt di động, ta cũng lấy điện thoại ra tắt đi, rồi nói: "Em ngồi hay là đứng?"

"Không sao cả, chỉ cần tự nhiên là tốt rồi." Kyosai chú ý nhất chính là biểu tình của người mẫu, còn tư thế và thân hình không quan trọng lắm, nhưng hắn luôn nói không bắt nổi biểu tình của ta.

Vậy thì ngồi xuống, ta xoay xoay chén trà trong tay nhìn hắn chuẩn bị tốt, cảm thấy hẳn là có thể hỏi , vì thế nói: "Thực ra em muốn hỏi một chút, tình thân cùng tình yêu có bất đồng gì?"

Cạch! Bút vẽ trong tay Kyosai hình như suýt nữa rơi, hắn nhíu nhíu mày cầm chắc lại bút rồi nói: "Tình thân và tình yêu?"

"Vâng." Ta dùng sức gật đầu, mắt chờ mong nhìn hắn

Kyosai bắt đầu điều chỉnh lại sắc mặt, nói: "Có lẽ là ham muốn chiếm hữu, bởi vì tình thân là hi vọng thân nhân có thể hạnh phúc, mà tình yêu lại là muốn độc chiếm đối phương."

Có thể sao? Sess đối với ta là tình yêu? Đương nhiên không đúng, hồi còn nhỏ hắn đã có tật xấu độc chiếm dục này. Vì thế nói: "Vậy, nếu đối phương vốn là người có cái độc chiếm dục rất mạnh thì sao, có thể có chút lẫn lộn không rõ?"

Kyosai nâng mắt nhìn nhìn ta, khóe miệng khẽ nâng lên: "Có lẽ có khả năng."

"Vậy thì phải theo phương diện gì mới nhìn ra được, hắn là yêu... Không đúng, hắn đối với người này là tình yêu hay là tình thân?"

"Đại khái, là thân thể đi!" Ánh mắt Kyosai trở nên thâm thúy, nhất thời ta có chút mặt đỏ tim đập

"Thân thể?" Từ thân thể mà nhìn sao? Ta nghĩ, hình như cũng không có loại cảm giác này a!

"Nếu em yêu một người, thì sẽ sinh ra khát vọng đối với thân thể đối phương"

Kyosai đã nói rất rõ ràng, ta nhẹ nhàng thở ra. Bởi vì, vô luận là hồi còn nhỏ hay là hiện tại, ta chưa bao giờ nghĩ muốn 'áp đảo' hắn. Mà về phần Sess thì càng không thể, hắn hoàn toàn không có hứng thú đối với thân thể ta, điều này có thể nhìn ra trong chuyện khi ta mặc quần áo, hắn không thèm nhìn lại đây.

"May mắn..."

"Cái gì may mắn?"

"Không không... Vậy có khả năng trước làm thân nhân hơn bảy mươi năm, lại đột nhiên chuyển biến thành tình yêu?" Ta nháy hai mắt hỏi Kyosai, điểm này tựa hồ cũng trọng yếu.

"Chẳng lẽ, em đang nói gia gia?" Kyosai mỉm cười nói: "Vậy mà thầy nghĩ em tới tìm thầy hỏi về vấn đề cảm tình của bản thân"

Trên mặt ta nhanh chóng đỏ bừng, vội vàng phủ nhận: "Đương nhiên không phải." Ngươi nói là gia gia thì là gia gia đi, mặc dù có chút xin lỗi lão nhân gia, nhưng cũng chỉ có thể để ông cõng tiếng xấu .

"Đương nhiên là có khả năng." Kyosai cho ta một đáp án khiến người sợ hãi, ta ngây ra một giây, rồi vội vàng hỏi: "Vì sao?"

"Có lẽ là vì tịch mịch, có lẽ là vì một ánh mắt, một câu nói. Có lẽ là vì, kiếp trước ngoảnh đầu nhìn lại cười, duyên phận thiên định." Kyosai chậm rãi đi tới, nhìn thẳng vào mắt ta, nói ra những lời này.

Mặt đỏ, tim đập, chén trà đổ.

"Xin lỗi! Em đi lau ngay!" Kết quả bởi vì nhảy dựng lên giải thích mà va mạnh vào ngực hắn. Không nghĩ tới một Kyosai văn tĩnh lại có cơ bắp rắn chắc, hắn xoa nhẹ ngực "Không sao"

"Xin lỗi, em không bị thương chứ?" Kyosai nói giọng lo lắng, rồi dùng một bàn tay nâng lên cằm ta nhìn chăm chú vào cái trán của ta.

Ách... Tư thế này có chút mờ ám, ta có chút kích động, mắt dao động không ngừng.

"Chỉ có chút hồng, hẳn là không có bị thương. Em rất không cẩn thận, tay vốn đã bị thương, còn không chú ý như vậy"

"Xin lỗi..." Cảm thấy trong giọng nói của hắn có ý trách cứ, ta nhanh chóng quên béng tiền căn hậu quả, lập tức rối rít xin lỗi.

"Tiểu ngu ngốc, em nên xin lỗi chính thân thể của em." Ngón tay của Kyosai nhẹ gõ cái trán của ta một cái, rồi buông ra

"Hi" Có chút ngượng ngùng xoa xoa cái trán của mình, ta cười nói: "Hoàn toàn không sao cả, vẫn còn tốt hơn lần va phải tảng đá."

"Em... va phải tảng đá?" Kyosai hơi lắp bắp kinh hãi hỏi.

Cẩn thận nghĩ nghĩ, đâu chỉ là tảng đá, ngay cả ngọn núi đá cũng đã va quá! Nhưng vẫn hàm súc gật gật đầu.

Hai hàng lông mày của Kyosai lập tức nhíu lại, rồi nói: "Thầy luôn cảm thấy em có rất nhiều chuyện muốn giấu không thể nói ra, nhưng thầy không nghĩ tới lại là chuyện nguy hiểm đến thế"

"Cũng không hẳn như thế..." Hiệu trưởng đại nhân tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, ta hít một sâu, tay chân lúng túng. Kết quả, chén trà bị hất văng ra .

Choang! Cái chén bị hất về phía đèn bàn bên cạnh, đèn bàn bị văng mạnh đến thủy tinh cầu trang sức bên cạnh, thủy tinh cầu rơi xuống đất, sàn bị tạp thành cái hố, thủy tinh cầu bị vỡ làm hai nửa.

"Ách..." Ta gãi gãi đầu: "Cái kia... em còn có chuyện rất quan trọng, bye bye, không cần tiễn..." Rồi thần tốc biến mất khỏi phòng vẽ tranh của Kyosai, lúc chạy đến thang máy, rõ ràng nghe thấy tiếng hắn thở dài, ta nghĩ thôi xong rồi, nàng có bị tố cáo lên toà án không a! (Toji: Nữ chủ nghĩ quá nhiều!!!)

Đêm đó, ta về ngay thời kỳ Chiến quốc, vì sợ bị toà án triệu đi, trở thành tội phạm vị thành niên phá hư vật phẩm đắt tiền của hắn. Ngồi trên lưng A-un, ta bắt đầu tính toán, chén trà kia là hàng tiêu chuẩn, hoa văn và kiểu dáng như thế chắc chắn không bán ở chợ , cho nên... xem ra cực kỳ sang trọng đắt tiền.

Đèn bàn kia, xem ra vẫn là cái lỗi thời!

Thủy tinh cầu kia nghe nói là vật mà pháp sư Âu Châu Gypsy nổi danh từng dùng quá, được Mina trả rất nhiều tiền mua cho anh trai nàng, nghe nói giá mấy vạn —— Mĩ kim.

Sàn kia... so sánh với những thứ kia, có thể không nhìn. Nhưng nếu trọn bộ phải thay thế, thì đem ta bán cũng không sai biệt lắm trả được.

Khóc a, nhiều tiền như vậy... ta làm thế nào mới có thể trả hết! Sớm biết thế thì đã không đến hỏi hắn vấn đề tình yêu gì đó, không đúng, phải nói là đã biết rõ Kyosai là nhân vật cấp bậc yêu nghiệt, vì sao còn đi chọc hắn, thậm chí còn tâm hoảng ý loạn không lý do, đây chẳng phải là tự đi tìm ngược sao!

Nhìn con số thiên văn phải trả, ta rối rắm !

Tay ôm cái trán, thẳng đến khi A-un chạy tới bên cạnh Sess, ta vẫn rối rắm như cũ.

"..." Sess tựa hồ ngừng một chút, rồi gọi: "Tiểu đồng"

"Hi! Ta yêu tiền không bao giờ thiếu..."

Sess khóe miệng hơi co rúm một chút: "Ngươi nợ tiền người ta?"

Vừa nghe lời này, ta liền ủ rũ: "Ừ."

"Bao nhiêu?"

"Rất nhiều."

"Một cô gái trẻ tuổi sao lại nợ tiền người ta?" Jaken nói.

"Bởi vì ta đánh vỡ rất nhiều thứ đắt tiền nhà bọn họ, phải bồi thường, rất phiền toái..." Nói xong thở dài, đâu chỉ phiền toái a!

"Thì ra ngươi vừa mới sầu mi khổ kiểm là vì chuyện này?" Sess nhàn nhạt nói.

"Đúng vậy đúng vậy, ta đi đâu kiếm được đống tiền đó a!" Chẳng lẽ ta phải đi làm công? Bên này đi theo Sess đã rất khó dành thời gian cho bên kia, còn làm việc, còn học tập, nếu ta biết phân thân thì tốt rồi.

Nghĩ nghĩ, đột nhiên A-un dừng lại, ngẩng đầu lên không thấy Sess ssâu, không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Sess Sess đâu?"

"Sesshoumaru sama bảo chúng ta chờ ở chỗ này, ngài đi một lúc rồi sẽ trở lại..." Vừa nói xong, Sess đã trở lại, trong tay còn cầm theo một cái túi to.

Đang nghĩ trong đó là cái gì thì hắn vung tay một cái ném nó xuống đất nói: "Đủ không?"

Túi rơi xuống đất, mắt ta sáng ngời phát hiện bên trong chính là vàng bạc châu báu, còn có mấy cuộn tranh

"Đây là cái gì?" Kinh ngạc!

"Tiền!"

"Ta biết là tiền, ta là hỏi ở đâu ra?"

"Đằng trước."

Sớm đã biết Sess luôn tích chữ như vàng, ta hỏi thế nào cũng đại khái chỉ cho ta một, hai chữ. Vì thế ta nhảy xuống lưng A-un, rồi nhặt hết lên rồi đi về đằng trước. Sau hơn trăm bước thấy có cái sơn động, cửa động còn có một tên thổ phỉ đang nằm sóng soài ở đó.

Ta đứng ở cửa động nhìn vào bên trong, quả nhiên nhìn thấy khoảng mười tên thổ phỉ hẳn là đang nghỉ ngơi thì bị đánh cướp, . Một đám mặt mũi bầm dập, té xỉu, trên tay còn cầm mấy khỏa Trân Châu. Quay đầu nhìn Sess, Sess đang nhìn gió chân trời.

(Toji: *khóc* hình tượng Sess của ta!!!)

Dùng sức run rẩy một chút, cuối cùng ta hiểu đám thổ phỉ kia vì sao vẫn còn sống, đó là bởi vì có người đoạt đồ của họ, đuối lý trước, nên mới để lại mạng họ.

Lúc này tên thổ phỉ ở cửa tỉnh lại, đột nhiên giữ chặt chân ta thều thào: "Đồ vật... trả lại cho bọn ta..." Bởi vì ta có tật giật mình nên giật nảy mình, cuối cùng dùng chân đá văng hắn ra, nhanh chóng chạy lên lưng A-un nói lớn: "Chạy mau! Cẩn thận có người nhìn thấy!"

Khuôn mặt tuấn tú của Sess vặn vẹo một chút, nhưng vẫn nhẹ nhàng ngồi lên lưng A-un, ngồi bên cạnh ta, A-un kêu một tiếng, rồi bay vút lên không trung. Vì thế, đại yêu quái - kẻ cướp đoạt đồ vật của con người - đảo mắt liền không thấy đâu

Đằng trước có sông nhỏ rất trong suốt, ta dở ra tài bảo lên mặt đất bắt đầu xem kỹ. Kết quả nghĩ tới một chuyện, nếu mang mấy thứ này đến hiện đại thì chúng đều được cho là cổ vật, vậy thì ta chẳng phải là kẻ dám bán vật phẩm cổ quý hiếm của đất nước? Đến lúc đó, nếu không bị quan binh cổ đại bắt được thì cũng bị cảnh sát hiện đại gô cổ. Không được, những thứ này không thể đem đi cầm hay bán đi. Ta đặt chúng ở một bên, bắt đầu lật xem các cuốn tranh.

Ngoài ý muốn , trong bốn năm cuốn tranh lại có một bức tranh tượng phật của Kyosai Kiyomitsu. Ta có biết nhân vật này cho nên cố ý đọc một ít tư liệu về hắn, biết được tác phẩm ban đầu Kyosai Kiyomitsu đều là tượng phật, sau đó mới sửa lại phong cách, nhưng tác phẩm của giai đoạn đầu lại rất ít lưu truyền cho đến nay.

"Chính là bức tranh này, có nó hẳn là được hắn bỏ qua..." Ta ôm bức tranh cảm tạ trời xanh.

"Chỉ là một bức tranh mà cao hứng đến vậy sao, ngay cả mặt cũng biến thành mèo" Jaken chỉ chỉ mặt ta, hừ nhẹ một tiếng.

Mặt? Ta lấy gương tùy thân nhìn nhìn, mặt hơi bẩn. Bức tranh này cũng không biết là từng bị để ở đâu mà vừa nhấc lên đã có một đống tro bụi bốc lên.

"Ai nha, đúng là bẩn như mèo, ta đi rửa..." Chạy vội tới bờ sông, nhúng tay xuống thử độ ấm của nước, đang giữa trưa cho nên có chút ấm áp. Rửa mặt xong rồi tắm luôn cũng tốt, ta bắt đầu cởi quần áo.

Ta luôn coi Jaken giống như sủng vật, A-un thì vốn là sủng vật. Về phần Sess, hắn đối với nữ nhân không có hứng thú, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái. Cho nên ta rất yên tâm cởi quần áo, vừa mới cởi xong áo khoác, đột nhiên nghe thấy Jaken hét lên một tiếng bay mất, nhìn trình độ bay của hắn thì hẳn là mất khoảng ba năm mới trở lại được.

"Kỳ thực ta chỉ coi Jaken là sủng vật, ngươi căn bản không cần đánh bay hắn."

"Sủng vật?" Sess đột nhiên xoay người nhìn ta, rồi nheo lại hai mắt, khóe miệng nhếch lên một độ cong cực độ nguy hiểm.

Ta cảm giác được toàn thân nổi da gà đều nhảy dựng lên, không hiểu sao lại cảm thấy rất lạnh. Ta lập tức lui ra sau mấy bước: "Ta biết coi hắn làm sủng vật là hơi quá, về sau ta không thế nữa." Không nghĩ tới Sess bảo vệ thuộc hạ như thế, người khác coi Jaken làm sủng vật cũng không được.

Nhưng Sess lại đứng lên tới gần ta, không cúi đầu, chỉ là buông ánh mắt xuống: "Vậy còn ta? Ngươi coi ta thành cái gì?"

"Ngươi thành... đương nhiên là Sess Sess." Mắt hắn có chút xảo quyệt, vừa vặn nhìn thấy phía trên bra. Ta lấy tay muốn che đi, nhưng một bàn tay lại bị Sess bắt lấy, tay hắn có điểm cực nóng, ánh mắt cũng vậy. Ta hoàn toàn lí giải vì... hắn đang tức giận!

"Cũng là sủng vật? Cho nên ngươi không cố kị bị ta nhìn thấy thân thể, phải không?" Sess hơi nghiêng thân xuống, giờ ta mới nhớ tới đối phương là nam nhân, lại là nam nhân thân thể khỏe mạnh, tâm lý hẳn là cũng là khỏe mạnh trưởng thành. Ta hơi có chút quẫn bách, mặt gần như thiêu cháy, tim không ngừng nhảy dựng lên...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.