Kế Hoạch Hoàn Hảo

Chương 24: Chương 24




“Điều gì sẽ xảy đến với tôi?” Marianne Gorman hỏi.

“Chị đừng quá lo lắng.” Dana nói như dỗ dành, “chị sẽ được bảo vệ.” Nàng quyết định chớp nhoáng. “Marianne, chúng ta sẽ làm một cuộc phỏng vấn trực tiếp, tôi sẽ chuyển băng tới FBI. Ngay khi xong việc, tôi sẽ đưa chị đi khỏi đây.”

Bên ngoài có tiếng xe hơi phanh két lại. Marianne vội vã lao ra phía cửa sổ. “Ôi Lạy Chúa tôi!”

Dana chạy tới đứng cạnh. “Có gì vậy?”

Sime Lombardo ra khỏi xe. Gã nhìn ngôi nhà và đi thẳng tới cửa.

Marianne lập bập. “Đó là... là... là 1 trong 2 người đàn ông đã đến đây hỏi về Carl vào cái ngày Carl bị giết. Tôi tin rằng hắn đã giết cậu ấy.”

Dana nhấc điện thoại lên, vội vàng quay số.

“Văn phòng Hawkins đây.”

“Nadine, tôi cần nói chuyện với ông Hawkins ngay.”

“Ông ấy không có trong văn phòng, Chắc sẽ quay lại sau khoảng...”

“Để tôi nói chuyện với Nate Erickson.”

Nate Erickson, trợ lý của Hawkins nhấc máy. “Dana à?’

“Nate... Tôi cần giúp đỡ. Tôi có một tin giật gân. Tôi muốn được lên hình trực tiếp ngay bây giờ.”

“Tôi không thể.” Erickson phản đối. “Tom mới được quyền giải quyết việc này.”

“Không còn thời gian nữa đâu.” Dana gào lên.

Nàng liếc ra bên ngoài cửa sổ, thấy Sime Lombardo đang tiến lại phía cửa ra vào.

Trong xe, Vernon Mills nhìn đồng hồ. “Chúng ta có làm phỏng vấn hay không đây? Tôi có hẹn...”

Trong nhà, Dana đang cố thuyết phục. “Đây là vấn đề sống chết đấy, Nate ạ. Anh truyền hình trực tiếp cho tôi đi. Hãy vì Chúa, làm ngay đi!” Nàng đặt điện thoại xuống, bước tới TV, bật kênh 6 lên.

Màn hình đang phát vở kịck. Một ông già đang nói chuyện với phụ nữ trẻ.

“Em không bao giờ thực sự hiểu anh, phải không Kristen?”

“Sư thật là em quá hiểu anh. Vì thế em muốn ly dị, George ạ.”

“Còn có ai khác không?”

Dana chạy vào phòng ngủ, bật cả TV trong đó. Có tiếng gõ cửa. Nghe rất to.

“Đừng mở,” Dana nói với Marianne... Nàng kiểm tra để chắc chắn rằng micro vẫn hoạt động. Tiếng gõ cửa càng ngày càng to.

“Chúng ta chạy thôi.” Marianne thì thầm.

“ Có cửa sau...”

Đúng lúc đó, cánh cửa bị đạp tung, Sime nhảy vào phòng. Gã đóng sầm cửa lại và nhìn 2 người đàn bà. “Cháo các quí cô. Tôi thấy rằng mình đã tóm được cả 2 rồi.”

Dana thất vọng liếc nhìn chiếc TV.

”Nếu còn có người nào khác thì đó là lỗi tại anh, George ạ.”

“Có thể là lỗi tại anh, Kristen.”

Sime Lombardo rút ra 1 khẩu súng bán tự động cỡ 22 li, bắt đầu tra bộ phận giảm thanh vào nòng súng.

“Không!” Dana nói “Anh không thể...”

Marianne lẩm nhẩm “Ôi lạy Chúa tôi!”

“Hãy nghe này...”Dana nói. “Chúng ta có thể...”

“Tôi nói các cô hãy im mồm đi.”

Dana nhìn vào chiếc TV.

“Anh luôn tin vào cơ hội thứ 2, Kristen. Anh không muốn để mất những gì chúng ta đã có... Những gì chúng ta có thể lại có nữa.”

Vẫn 2 cái giọng đó vang lên như trêu ghẹo.

Sime nói. “Tôi bảo 2 cô nhé! Ta hãy giải quyết cho xong đi thôi.”

Khi 2 người phụ nữ hoảng sợ, dò dẫm đi vào phòng ngủ thì bóng đèn trên chiếc camera ở góc phòng bỗng bật đỏ. Hình ảnh Kristen và Georgr biến khỏi màn hình và tiếng phát thanh viên vang lên: ”Chúng tôi xim tạm dừng chương trình này để chuyển trực tiếp tới quí vị câu chuyện giật gân ở vùng Wheaton...”

Màn hình hiện lên khung cảng phòng khách nhà Gorman. Dana và Marianne dược quay cận cảnh, Sime đứng sau họ. Gã khựng lại, lúg túng khi nhìn thấy mình trên TV.

“Gì vậy, cái chó chết gì vậy?”

Trong xe, 2 nhân viên kỹ thuật nhìn thấy những hình ảnh vừa mới lóe lên trên màn hình. “Lạy Chúa tôi,” Vrnon Mills nói, “Chúng ta đang truyền hình trực tiếp.”

Daba liếc nhìn màn hình, thầm thở dài, vui sướng. Nàng quay thẳng về phía camera. “Đây là Dana Evans. Quí vị đang chứng kiến trực tiếp cảnh ngôi nhà của Carl Gorman, người đã bị giết mấy ngày trước đây. Chúng tôi đang phỏng vấn người đàn ông nắm giữ 1 số thông tin về cái chết của Gorman.” Nàng quay sang Sime... “Anh có thể kể cho chúng tôi và cho quí vị khác giả biết một cách chính xác những gì đã xảy ra không?”

Lombardo đứng đó, đờ ra, nhìn hình mình trên TV, mấp máy môi. “Xin chào!”

Từ chiếc TV, gã nghe thấy tiếng mình. “Xin chào!” và thấy hình mình cử động khi nghiêng về phía Dana. “Gì thế này... các người đang làm gì thế? Trò quái quỷ gì vậy?”

“Không phải trò đùa đâu. Chúng ta đang được truyền hình trực tiếp. 2 triệu người đang theo dõi chúng ta.”

Lombardo nhìn lại mình trên màn hình 1 lần nữa, vội đút súng vào túi.

Dana liếc nhìn Marianne Gorman, rồi nhìn thẳng vào mắt Sime Lombardo. “Peter Tager đứng sau cái chết của Carl Gormam phải không?”

Nick Reese đang ngồi trong văn phòng thì người trợ lý lao vào “Nhanh lên! Hãy xem cái này! Họ đang ở nhà Gorman.” Anh ta chuyển TV sang kênh 6, hình ảnh hiện lên.

“Peter Tager đã sai anh giết Carl Gorman, đúng không?”

“Tôi không biết cô đang nói gì. Tắt cái TV chết tiệt đó đi trước khi tao...”

“Trước khi anh cái gì? Anh sẽ giết chúng tôi trước 4 triệu con mắt của 2 triệu người à?”

“Lạy chúa!” Nick Reese hét lên. “Gọi mấy xe tuần tra tới đó ngay.”

Trong phòng Xanh ở Nhà Trắng, Oliver và Jan đang xem kênh WTE, sửng sốt. “Peter á?” Oliver từ tốn nói. “Tôi không thể tin được!”

Cô thư ký của Peter lao như bắn vào. “Ông Tager, tôi nghĩ ông nên bật kênh 6 lên.” Cô nhìn hắn lo lắng, rồi vội vã đi ra. Peter Tager nhìn theo, thắc mắc. Hắn cầm điều khiển, ấn nút, màn hình TV bật sáng.

Dana đang nói “... và có phải Peter Tager cũng phải chịu trách nhiệm trong cái chết của Chloe Houston không?”

“Tôi không biết gì về chuyện này hết. Cô phải hỏi Tager chứ?”

Peter Tager không tin vào mắt mình. Không thể có chuyện này! Chúa không thể đối xử vậy với ta được. Hắn nhảy dựng lên, lao về phía cửa. Ta sẽ không để bọn chúng tóm được ta. Ta sẽ trốn ! Rồi hắn dừng lại. Ở đâu? Ta có thể trốn ở đâu? Hắn chậm rãi quay về bàn, ngồi phịch xuống ghế, chờ đợi.

Trong văn phòng của mình, leslie Stewart choáng váng. Peter Tager à? Không! Không! Không! Leslie vồ lấy điện thoại, ấn số. “Lyle, dừng ngay việc phát hành lại. Không được tung ra 1 tờ nào hết. Nửa tờ cũng không. 1 trang cũng không. Cái trang nhất đó. Anh nghe rõ chứ?”

Ở đầu kia, tiếng Lyle đáp. “Bà Stewart, báo đã được tung ra toàn bộ từ nửa giờ trước. Bà đã ra lệnh càng nhanh càng tốt mà?”

Leslie ném điện thoại xuống. Nàng nhìn dòng chữ to và đậm nét chạy suốt chiều ngang trang nhất tờ Washington Tribune: LỆNH BẮT VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI DÀNH CHO TỔNG THỐNG RUSSELL.

Rồi nàng lại nhìn lên mảnh báo đóng khung treo trên tường. DEWEY ĐÁNH BẠI TRUMAN.

Bà sắp nổi tiếng, thậm chí hơn cả bây giờ, bà Stewart. Cả thế giới sẽ biết đến bà...

Ngày mai, nàng sẽ thành trò cười cho toàn thế giới.

Ở nhà Gorman, Sime Lombardo điên cuồng nhìn hình ảnh của mình trên TV và nói, “Ta phải chuồn khỏi đây.”

Gã lao ra cửa. Có tới nửa ta xe tuần tra rú còi inh ỏi cũng vừa xịch đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.