Kế Hoạch Tóm Gọn Lão Sư Tạc Mao

Chương 16: Chương 16: Trong Mộng Thổ Lộ Vẫn Là Rất Lãng Mạn ~




CHƯƠNG 16. TRONG MỘNG THỔ LỘ VẪN LÀ RẤT LÃNG MẠN ~

Nhà hàng vẻ ngoài rất cao cấp, trang trí ưu mỹ, thức ăn mùi vị không tệ, rượu cũng rất thơm thuần, cho nên Tô Nam ăn được rất vui vẻ, uống đến tận hứng.

Sau đó, Nguỵ Khiêm Ngữ cũng cười được thật cao hứng.

Một bữa cơm sau khi ăn xong, Nguỵ Khiêm Ngữ cười đến càng vui vẻ hơn. Tô lão sư bởi vì không thắng tửu lực, khục, hoa hoa lệ lệ mà lại uống choáng luôn.

Nguỵ Khiêm Ngữ mặc dù biết Tô Nam đối với chính mình chắc có lẽ không có quá nhiều cảnh giác, thế nhưng mà cũng thật không ngờ hắn sẽ như vậy tự nhiên mà uống say rồi…

Nhìn vẻ mặt vô hại của Tô Nam, Nguỵ Khiêm Ngữ cũng âm thầm nhắc nhở chính mình, nhất định phải trông chừng tốt gia hỏa vừa tham ăn vừa không có cảnh giác này, bằng không thì với tính tình mơ mơ màng màng như vậy, một ngày nào đó bị người khác bắt cóc còn không biết.

Lẳng lặng nhìn Tô Nam tựa ở trên ghế ngồi, Nguỵ Khiêm Ngữ trong nội tâm có một cỗ tình cảm ấm áp.

Trong xe, ngọn đèn chiếu vào trên mặt Tô Nam có chút mờ nhạt, khuôn mặt thanh tú mở một vòng sáng rọi, đôi má phiến hồng, đường cong phần cổ thon dài mà cân xứng, một đường kéo dài đến trong cổ áo.

Tô Nam bề ngoài kỳ thật cũng không xuất sắc, ít nhất cùng so sánh với Nguỵ Khiêm Ngữ, chỉ có thể coi là ngũ quan đoan chính. Tuy nhiên Nguỵ Khiêm Ngữ tuổi không tính lớn, nhưng với thân phận của mình, thậm chí tính cách, hắn ở chung với nam sinh số lượng cũng không ít, trong đó rất nhiều người dung mạo cũng coi là thượng thừa, thế nhưng mà, chưa ai có thể khiến cho hắn chân chính để ý.

Chỉ có Tô Nam, khuôn mặt kia lại để cho Nguỵ Khiêm Ngữ cảm thấy rất thoải mái, rất hài hòa, cũng rất hài lòng. Cũng chỉ có Tô Nam, tạc mao đều đáng yêu như vậy, lại để cho hắn có kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi đối phương yêu mến chính mình.

Lúc này Tô Nam rất yên tĩnh, không giống bình thường hoạt bát, có một loại mị lực. Nhìn Tô Nam như vậy, Nguỵ Khiêm Ngữ cảm giác tế bào toàn thân đều đang rầm rĩ suy nghĩ muốn triệt để chiếm hữu triệt để có được hắn!

Nhắm mắt lại, Nguỵ Khiêm Ngữ bình tĩnh lại tâm tình của mình, khởi động xe.

Đem Tô Nam cẩn thận đặt trên giường, Nguỵ Khiêm Ngữ nhẹ nhàng mà cẩn thận vuốt ve khuôn mặt hắn, có lẽ là chính đang nằm mơ, Tô Nam lông mày có chút nhăn lại, miệng cũng bất mãn chu lên.

Nhìn Tô Nam cổ trắng nõn, xương quai xanh rõ ràng cùng với ***g ngực mơ hồ lộ ra, Nguỵ Khiêm Ngữ cảm giác hỏa trên người mình bắt đầu càng ngày càng nghiêm trọng.

Con mắt sắc không thể ức chế mà trở nên thâm trầm, Nguỵ Khiêm Ngữ không hề khắc chế chính mình, cúi đầu ngậm lấy đôi môi ửng đỏ.

Cảm giác được áp bách trên người, Tô Nam khó nhịn mà giãy dụa, tránh thoát bờ môi khỏi kiềm chế của Nguỵ Khiêm Ngữ, đột nhiên bất mãn rống lớn: “Nguỵ Khiêm Ngữ! Khốn kiếp!”

Nguỵ Khiêm Ngữ một hồi kinh ngạc, lập tức có chút dở khóc dở cười, chính mình có hư hỏng như vậy sao? Tô Nam người này nằm mơ cũng chửi mình.

Kế tiếp, Tô Nam lại nhỏ giọng mà lẩm bẩm nói: “Thế nhưng mà… Thế nhưng mà ta thích ngươi…”

Tô Nam thanh âm rất nhỏ, có chút mơ hồ, nếu như không phải Nguỵ Khiêm Ngữ nằm gần như vậy, có lẽ hắn sẽ không nghe rõ Tô Nam đến tột cùng nói cái gì.

Nhìn Tô Nam tựa hồ có chút thẹn thùng, Nguỵ Khiêm Ngữ triệt để ngây ngẩn cả người, hắn biết rõ Tô Nam có lẽ đối với chính mình có hảo cảm, thế nhưng mà, hoàn toàn không nghĩ tới, Tô Nam sẽ ở dưới một cái tình huống như vậy thổ lộ lòng mình.

Ngồi ở bên giường, Nguỵ Khiêm Ngữ nhìn trang trí trong phòng, phong cách đen trắng giao nhau đơn giản hào phóng, lại tổng khuyết thiếu một loại sinh khí, mà bây giờ, nhìn Tô Nam yên tĩnh ngủ trên giường, Nguỵ Khiêm Ngữ đột nhiên cảm thấy cái phòng trống rỗng này có một tia ôn hòa, đã có một tia cảm giác gọi là gia đình.

Nghĩ đến Tô Nam có thể cùng mình sinh hoạt ở đây, mỗi ngày, có thể nghe được thanh âm tràn ngập sức sống của hắn, Nguỵ Khiêm Ngữ phát hiện mình rốt cuộc tìm được cuộc sống có ý nghĩa.

Dục vọng mãnh liệt trong thân thể đã rút đi, Nguỵ Khiêm Ngữ chỉ cảm thấy tâm trở nên mềm mại. Con người trong cuộc đời, gặp được một người có thể khiến cho ngươi yêu thích, từng cử động của hắn có thể tác động tâm của ngươi. Có lẽ hắn không phải tốt nhất, thế nhưng, lại là thích hợp nhất.

Nguỵ Khiêm Ngữ cảm giác mình rất may mắn, chính mình đã tìm được.

Chậm rãi nằm xuống dựa vào Tô Nam, Nguỵ Khiêm Ngữ nhẹ nhàng ôm lấy đối phương, tựa như ôm bảo vật mình trân quý nhất, thỏa mãn mà thiếp đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Gần đây lượng xem không ổn định ah! Tạp văn cái gì tổn thương không nổi a 〒_〒 không có người xem ta không cóđộng lực… Hảo bi thương~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.