Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tôi Cuối Cùng Cũng Phá Sản

Chương 71: Chương 71: Vậy, chúng ta xác định rồi nhé?




Kỷ Nhiên nghe tiếng mưa rơi, chờ hồi lâu không nhận được câu trả lời, nóng mặt mắng: “Rốt cuộc anh có cho không?!”

Tần Mãn nói: “Em đỡ anh dậy”

Kỷ Nhiên ngồi dậy: “Muốn đi vệ sinh à?”

“Không”. Tần Mãn đáp: “Anh về lấy nhẫn”

“… Anh nằm im”

“Không, anh sợ em đổi ý”. Lông mi Tần Mãn rung lên. “Bên ngoài đang mưa, em đừng lái xe, mình gọi xe tới”

Kỷ Nhiên câm nín. “… Anh định về thật đấy à?”

Tần Mãn im lặng, tay trái của anh gập lại như muốn chống người dậy.

Kỷ Nhiên vội vã đè anh xuống.

“Anh còn làm bừa là tôi đi đấy!”

Tần Mãn ngoan ngoãn nằm về chỗ cũ, ánh trăng xuyên qua lớp vải mỏng, mờ tỏ chiếu sáng căn phòng, hai người nhìn nhau vài giây.

Tần Mãn mỉm cười với cậu, hơi nheo mắt. “Em yêu, hôm nay em sao thế, em làm anh giật cả mình…”

Vốn dĩ Kỷ Nhiên đã hơi khẩn trương, nghe thấy anh nói vậy, tim đột nhiên đập nhanh hơn, cậu nhận ra hiện giờ mình không có cách nào đối mặt với Tần Mãn.

Vậy nên cậu lại nằm xuống.

“Ai là em yêu của anh? Không được gọi tôi như thế”. Kỷ Nhiên dùng khí âm nói bên tai anh. “Anh nhỏ giọng thôi, lát nữa người khác dậy thì sao?”

Tần Mãn hối hận rồi.

Anh không nên từ chối ý tốt của chú, nếu chuyển sang phòng bệnh đơn thì giường sẽ không chật như vậy, họ cũng không cần thì thầm trò chuyện.

“Nhưng mà”. Kỷ Nhiên lại mở miệng, nói chắc nịch: “Có vài việc tôi vẫn phải nói rõ ràng với anh”

Tần Mãn đáp: “Hửm?”

“Tờ giấy trong ví anh là tôi viết”

Tần Mãn nói: “Anh biết”

Anh biết nét bút ấy từ hồi cấp hai.

“Hồi đi học, tôi thường xuyên bắt nạt anh”. Kỷ Nhiên im lặng một lúc, nói: “Anh không được ghi thù mấy cái đó đâu đấy”

“Anh thương em còn chẳng kịp”

Kỷ Nhiên dùng trán đụng nhẹ lên bờ vai anh. “Đừng nhả lời đường mật nữa, tôi không phải con gái, không mắc lừa anh đâu”

Tiếng nói nhỏ như đòi mạng, Tần Mãn nghe mà ngứa ngáy tim gan.

Người ngày ngày giả vờ hung dữ, hoàn toàn không biết mình còn đáng yêu hơn con gái rất nhiều.

Bề ngoài Kỷ Nhiên cố gồng bình tĩnh, thật ra trong đầu đã biến thành bã đậu.

Đây là lần đầu yêu đương trong suốt hai mươi tư năm cuộc đời của cậu.

… Đối tượng còn là Tần Mãn.

Nửa năm trước, cậu còn không dám nghĩ đến chuyện này.

Kỷ Nhiên phụng phịu, bỗng lên tiếng: “Trước kia lúc anh trực nhật, người ném rác vào lớp anh là tôi”

Tần Mãn nhướn mày. “Hửm?”

Kỷ Nhiên không để ý đến anh, tiếp tục thẳng thắn: “Hội thao hồi trung học, tôi bỏ thêm muối vào nước của anh”

“Anh biết”

“Con heo trên cặp sách anh do tôi vẽ”

“Anh biết”

“… Ảnh mát mẻ kẹp trong sách giáo khoa của anh cũng là tôi làm”

“Anh biết”

Kỷ Nhiên chống người dậy. “Sao cái gì anh cũng biết thế?!”

Tần Mãn bật cười. “Ngoài em thì còn ai làm những chuyện đấy”

Kỷ Nhiên im lặng một lúc, hiếm khi không cãi, nói: “Ngày anh tốt nghiệp lớp mười hai, thư tình trong ngăn kéo cũng bị tôi vứt”

“Những chuyện này tôi nhận cả, anh nghe xong thì suy nghĩ lại xem còn muốn đưa nhẫn cho tôi không. Nếu không sau này vào tay tôi, anh có muốn cởi cũng không được đâu”

“Mà nếu anh dám ngoại tình, dám nói dối tôi, tôi sẽ phế tay trái của anh”

“Ghê vậy à?”

Kỷ Nhiên nói: “Có cái còn ghê hơn”

Tần Mãn giả vờ trầm tư. “Vậy em để anh cân nhắc lại nhé?”

“…”

Kỷ Nhiên mím môi, nói: “Anh tự nghĩ cho kĩ”

Dứt lời, cậu bèn vươn tay chống lên thành giường gần eo, định xuống dưới.

Tần Mãn vội vàng chống người dậy, tóm lấy tay cậu.

“Shhh…”

Kỷ Nhiên sững sờ, nắm tay anh theo bản năng. “Sao rồi? Đụng vào à? Con mẹ nó… Bác sĩ bảo bao nhiêu lần không được chạm vào tay, sao anh không nghe thủng hả?”

“Không đụng, em đừng đi”. Tần Mãn nằm xuống giường nhưng vẫn nắm tay cậu. “Anh đùa em mà… Có gì cần cân nhắc chứ? Chiếc nhẫn đó vốn dĩ thuộc về em”

Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay, Tần Mãn mỉm cười. “Tay em nóng quá”

Kỷ Nhiên: “… Như nhau thôi”

Tần Mãn nhìn cậu, liếm môi. “Vậy, chúng ta xác định rồi nhé?”

Mặt Kỷ Nhiên đỏ bừng. “Ừ”

Phòng bệnh im lặng vài giây, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy.

Một lúc lâu sau, Tần Mãn bỗng bật cười.

“Em yêu, đừng phụng phịu, em cười đi, nếu không anh không có cảm giác chân thật”

Anh thấy dường như Kỷ Nhiên chẳng còn biết hô hấp, chỉ ngốc nghếch ngồi trên giường bệnh, mặc cho anh nắm tay.

Vốn dĩ anh chỉ muốn xoa dịu sự hồi hộp của Kỷ Nhiên, ai ngờ vừa dứt lời, chiếc gối bên trái lún sâu xuống.

Kỷ Nhiên bỗng cong lưng, vươn tay đè lên gối, hôn thẳng xuống.

Nụ hôn rất nóng bỏng, khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, Tần Mãn nhanh chóng phản ứng lại, há miệng nhẹ nhàng cắn lên môi dưới của Kỷ Nhiên, nhanh chóng vươn đầu lưỡi xâm lược khoang miệng ngọt ngào.

Kỷ Nhiên vốn dĩ không định trốn, mặc cho anh cướp đoạt, tiếng nước và tiếng liếm mút mờ ám vang lên trong phòng bệnh. Bọn họ và thế giới cách nhau một tấm màn mỏng manh, hôn đến mức không nỡ chia lìa.

Tới khi cảm thấy không thở nổi, Kỷ Nhiên mới ngồi thẳng dậy, kết thúc nụ hôn này.

Hô hấp của hai người dồn dập, khẽ khàng thở dốc.

Kỷ Nhiên dùng mu bàn tay lau vệt nước bên môi, hỏi: “Bây giờ đã có cảm giác thật chưa?”

“Có thì có rồi”. Tần Mãn cười bất đắc dĩ. “Nhưng bây giờ… Hình như có chuyện hơi khó xử”

“?”

Tần Mãn nắm tay cậu, kéo xuống bên dưới.

Lúc đầu ngón tay chạm vào thứ gì đó cách lớp vải, Kỷ Nhiên mới hiểu ra, cậu trợn mắt khó tin. “Anh… Anh có biết đây là đâu không? Anh là ngựa giống đấy à? Ở đâu cũng động dục được?”

“Được người mình thích hôn lâu như vậy, nào có người đàn ông nào có thể không rối loạn”. Tần Mãn mỉm cười nhìn cậu. “Em không như vậy hay sao”

“…”

Không ngờ mọi chuyện lại biến thành như vậy, Kỷ Nhiên hít một ngụm khí lạnh. “Vậy bây giờ phải làm sao?”

Tần Mãn nói: “Em chịu cực một chút, vào nhà vệ sinh giải quyết”

“Còn anh…”

“Anh ở đây một lát là hết, không sao”

“…”

Thấy cậu không nhúc nhích, Tần Mãn cười. “Đi đi, đừng nhịn hỏng nhé”

Kỷ Nhiên do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, vói tay vào trong chăn.

Tần Mãn hơi sửng sốt, ngạc nhiên nhìn cậu. “Em…”

“Tôi vuốt cho anh mấy cái”. Mặt Kỷ Nhiên đỏ đến mức nhỏ máu. “Anh… Nhanh lên đấy”

Tần Mãn nghẹn lại, thậm chí chưa kịp từ chối thì cậu đã bắt đầu.

Vừa vụng vừa chậm nhưng càng khiến đầu óc anh nóng bừng.

Con mẹ nó… Thế này đúng là muốn lấy mạng anh.

Đêm khuya, y tá kiểm tra phòng theo lệ thường.

Cô khẽ khàng đẩy cửa phòng bệnh, dù động tác rất nhẹ nhưng vẫn phát ra âm thanh vụn vặt. Cửa vừa mở, cô thấy giường 36 phát ra tiếng động.

Cô chẳng hề lưỡng lự, bước nhanh đến, chậm rãi kéo mảnh vải ra.

Cô nhìn thấy bệnh nhân nằm ngay ngắn trên giường, đắp chăn đến cổ, bên trong lồi lên, vì xung quanh tối tăm nên cô không nhìn rõ.

Thấy rèm bị vén, người đàn ông quét mắt nhìn cô.

“Có chuyện gì?”. Giọng của anh hơi khàn.

Trái tim của y tá đập thình thịch, vội vã nói: “Không sao, người nhà của anh đâu?”

Kỷ Nhiên trốn trong chăn, không dám ngọ nguậy, cậu dùng một tay bịt mũi, tay còn lại nắm khăn tay ẩm ướt, thầm hỏi thăm tổ tông nhà Tần Mãn một lượt.

“Đêm nay em ấy về nhà”

“Nếu muốn giúp đỡ thì chỉ cần ấn chuông, tôi sẽ tới”. Nhớ đến tay anh bị thương, y tá tiến lên trước một bước. “Tôi giúp anh đặt chuông ở gần tay nhé…”

“Không cần”. Tần Mãn cắt ngang lời cô, mỉm cười. “Bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi, phiền cô kéo rèm lại rồi ra ngoài, được không?”

Y tá sửng sốt, hồi lâu sau mới gật đầu. “Được, được thôi”

Rõ ràng người đàn ông này đang cười, nhưng sau cô lại cảm thấy… Hic, anh đang đuổi người nhỉ?



Ngày hôm sau, y tá đến phòng bệnh phát thuốc, cô hơi bất ngờ khi gặp Kỷ Nhiên.

Cô hỏi: “Anh đến sớm thế?”

Kỷ Nhiên chưa ngủ đủ, vừa mới tỉnh giấc, mơ màng trả lời: “Không, tối qua tôi ở đây, phải đưa anh ấy đi làm kiểm tra gì à?”

Y tá ngơ ngác. “Nhưng đêm qua tôi tới kiểm tra phòng, giường 36 nói anh về rồi mà…”

Kỷ Nhiên lập tức tỉnh như sáo.

Đcm, hôm qua cậu ngộp trong chăn, căn bản không nhìn thấy y tá nào đến.

“Tôi… Đi đánh răng trước đây”. Cậu không nghĩ ra cớ, dứt khoát bỏ chạy, tăng tốc đi vào nhà vệ sinh.

Bác sĩ chuyển thẳng bệnh án đến chỗ chú Tần Mãn, chụp xong cộng hưởng từ và CT, hai người đến phòng viện trưởng.

Kỷ Nhiên thấy ngượng nên không vào, cậu ngồi đợi trên chiếc ghế dài ngoài văn phòng.

Viện trưởng nhìn kết quả kiểm tra nhiều lần rồi nói: “Khá tốt, xương cổ không có vấn đề, nhưng tốt nhất nên quan sát mấy ngày, nên đeo nẹp cổ, coi như đề phòng, dù không hề gì nhưng ngày nào cháu cũng ngồi ở bàn làm việc, chắc chắn rất mệt…”

Tần Mãn nói: “Nếu ổn rồi thì cháu không đeo nữa”

Viện trưởng: “Sao thế, thấy bất tiện à?”

“Vâng”. Tần Mãn mỉm cười. “Hơn nữa còn rất xấu”

Viện trưởng nhất thời nghẹn lời. “Xem ra cháu thật sự có người thương rồi, để ý cả chuyện này cơ đấy… Bao giờ đưa về nhà ra mắt cho bố mẹ cháu yên tâm?”

“Qua một khoảng thời gian nữa, nhanh quá, cháu sợ dọa đến em ấy”

Nghe giọng điệu của Tần Mãn có lẽ chuyện sắp thành, viện trưởng gật đầu. “Ừ, lúc đó nhớ gọi chú. Phải rồi, chú chuẩn bị cho con bé chút quà, nó thích gì?”

Tần Mãn nhướn mày, thầm tính toán xong xuôi giúp bạn trai. “Cháu nhớ… Nhà chú có một hầm rượu lớn đúng không?”

“Đúng, sao đột nhiên cháu lại nhớ đến chuyện này?”. Viện trưởng hỏi không hề đề phòng.

Ông lo sẽ xảy ra tình huống bất ngờ nên hầu như không chạm vào rượu, nhưng khi giao tiếp bên ngoài, rất nhiều bạn bè lấy rượu làm quà tặng cho ông.

“Vậy thì chú tặng em ấy vài chai rượu ngon”. Tần Mãn cười ung dung. “Em ấy sẽ thích lắm”

Viện trưởng: “…”

Xem ra cháu dâu ông rất ngầu.

Kỷ Nhiên ngồi bên ngoài, lơ đãng nghịch điện thoại.

Vốn dĩ cậu muốn vào trong cùng Tần Mãn nhưng lại lo bị viện trưởng phát hiện, qua lần tiếp xúc ngày hôm qua, có thể nhận ra đối phương không phải là người chậm hiểu.

Tần Mãn động tay động chân không biết kiềm chế… Chưa biết chừng sẽ bại lộ.

Cậu đang mất tập trung thì di động bỗng kêu lên một tiếng.

Hà Tùy Nhiên: Kỷ Nhiên, lúc nào cậu rảnh chúng ta gặp nhau nhé? Trận thi đấu sắp bắt đầu, tôi muốn tặng vé vip cho cậu.

Hà Tùy Nhiên: Tôi biết cậu không cần… Nhưng đây là tấm lòng của tôi, không chỉ có ghế vip, cậu muốn vào phòng nghỉ tham quan cũng được.

Kỷ Nhiên mở khung trò chuyện, đang định trả lời.

“Yêu đương vụng trộm đấy à?”

Cậu giật nảy, quay đầu lại nhìn, không biết Tần Mãn đã đi ra từ lúc nào, cửa văn phòng không đóng chặt, vừa đẩy là mở được nên cậu không nghe thấy động tĩnh.

“Trộm cái lìn… Nẹp cổ của anh đâu?”. Kỷ Nhiên lập tức đứng dậy. “Rơi ở bên trong à?”

“Không, không cần đeo nữa”

Kỷ Nhiên: “Không đeo nữa? Vì sao? Phải đeo cái đó hơn hai tuần cơ mà…”

Tần Mãn dựa vào tường, đột nhiên nghiêng người về phía trước, nhanh chóng hôn cậu một cái, cắt ngang lời nói của cậu, ngay trước cửa văn phòng viện trưởng.

“Cản trở anh hôn em, anh không thích đeo”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.