Kẻ Thù Và Tôi

Chương 30: Chương 30




Chiều, 16.00 giờ , gian nhà kính:

Một không khí im lặng đến nghẹt thở bao trùm lên không gian bóng tối này. Di ngồi ôm chân trên bậc thang, tựa đầu vào bức tường kính. Bóp mạnh ngón tay bị đứt để máu nhỏ từng giọt xuống bậc thềm. Ánh mắt socola đặc như một người vô hồn, hướng theo từng giọt máu nhỏ xuống sàn. Còn Gia Ngọc thì không rời mắt khỏi màn hình laptop, tập trung cao độ làm việc không để tâm đến Di như thế nào và đang làm gì.

Bên ngoài, hàng triệu hạt mưa rơi nhưng không hề nghe được tiếng mưa, bởi không gian kính ngăn cách âm thanh. Những giọt nước chảy dài trên bề mặt kính, Gia Ngọc chợt dừng tay, đứng dậy đi tới gần bức tường kính, hướng ra ngoài cánh rừng thông, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng đã dập tắt. Những ngón tay khẽ đưa lên chạm vào những giọt nước vô hình không thấm được. Một dáng đứng như vị thần phương Đông, một tay đút vào túi quần với nét mặt và ánh mắt gợi lên một sự lạnh buồn.

– Tại sao, mọi thứ đều bị cướp đi mất?

Sau giây phút im lặng thì Di chợt lên tiếng. Ánh mắt vẫn hướng nhìn những giọt máu nhỏ xuống do mình cố tạo ra.

– Dù cho tôi gánh vác nỗi đau này…

Gia Ngọc im lặng một lúc rồi cũng lên tiếng, nhưng không quay lại nhìn Di.

Di ngẩng mặt lên nhìn cậu, nhưng chỉ nhìn từ phía sau lưng không thể biết được cảm xúc của cậu ngay lúc này.

– Hãy để mọi thứ được tự do.

Gia Ngọc tiếp lời, giọng trầm đặc.

Trời trắng xóa màu mưa, mọi thứ dường như đang lù mờ quá nhanh. Không gian ướt nhòa đã khắc sâu hơn nỗi buồn.

Di đứng dậy và cũng đi lại chỗ Gia Ngọc đứng nhưng với một khoảng cách tưởng chừng như quá xa vời.

– Tự do?

Di nhẹ giọng nói và cười nhạt. Một nụ cười tà mị.

– Ai mà không muốn được tự do nhưng làm sao có thể…

– Tôi biết.

Gia Ngọc cắt ngang lời nhỏ đang nói.

– Làm sao anh có thể hiểu được tất cả những gì Di đang nghĩ.

Di gằn giọng và quay sang nhìn cậu với một ánh mắt lạnh lùng. Nhỏ đột ngột thay đổi thái độ một cách nhanh chóng. Một vẻ gì đó gọi là sự bí hiểm.

Gia Ngọc im lặng không nói gì, miệng khẽ cười nhạt, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài kia. Trong thân tâm, cậu đã trả lời câu nói đó: ” Hiểu! tôi sẽ là người phá tan tấm mặt nạ kia”.

– Nụ cười đó… anh đang khinh bỉ Di sao?

Ánh mắt Di chợt đỏ hoe, một giọt nước mắt rơi xuống, nhỏ khóc nấc lên thành tiếng.

– Số phận này… định mệnh này… tại sao lại như vậy… tại sao bất công đến thế?

Di không thể kìm nén được cảm xúc của mình ngay lúc này và guồng chân chạy ra ngoài lúc trời đang mưa to. Gia Ngọc thấy vậy liền chạy theo và kéo tay Di lại.

– Bỏ ra.

Di quát lớn và cố kéo tay mình lại, nét mặt nhỏ trở nên trắng bệch, bờ môi không còn chút máu.

Những hạt mưa rơi bắn xối xả vào mặt hai người họ. Bộ quần áo ướt nhẹp, cơn gió lạnh phả vào người lạnh buốt.

– Dừng lại đi.

Gia Ngọc gằn giọng nói, cậu giản căn đôi đồng tử nhìn Di.

– Anh… khinh Di… đúng không… đúng không hả?

Di nói giọng nghẹn lại, những giọt nước mắt hòa với nước mưa mặn chát, tay nhỏ liên tục đánh vào người Gia Ngọc, nhỏ không hiểu cảm giác của mình hiện giờ như thế nào, tại sao lại tức giận, cảm thấy tim mình như nhói lên, cảm xúc lẫn lộn.

– Tôi không khinh em.

Gia Ngọc nhìn thẳng vào ánh mắt Di nói một cách nghiêm túc.

– Có… anh khinh Di…

Nhỏ vẫn nói vậy, tay thì vẫn tiếp tục đánh vào người Gia Ngọc nhưng một lúc chậm dần.

Gia Ngọc ôm chặt Di vào lòng và nhẹ giọng nói:

– Đừng bao giờ nghĩ vậy.

Di đưa tay lên ôm lấy cậu.

– Xin lỗi.

Cậu buông thả nhẹ Di và khẽ sờ lên bờ má ướt át của nhỏ, trao cho nhỏ một nụ hôn ở trán.

– Vào thôi.

Hai người đi vào trong sau khi có giây phút dầm mưa.



Vy chạy một mạch từ ngoài cổng vào đến khu ở dành cho người giúp việc, nhỏ thở gấp và chỉnh chu lại phục trang.

– Mưa lớn quá, mà trời còn lạnh nữa… không biết Di ổn không nữa…

Vy lo lắng rồi thở nhẹ một cái.

– À, chút nữa là quên mất cuốn sổ nhật kí.

Nhỏ cầm lấy cuốn sổ màu đỏ lên, nó được khóa lại rất kĩ và có phần đã cũ đi.

– Nếu Di thấy được sẽ vui lắm cho mà xem.

Nhỏ ôm gọn cuốn sổ và lửng thửng bước đi về phòng. Nhỏ vừa đi vừa nói chuyện. Mọi lời nói đều được truyền qua bởi chiếc khuyên tai hoa.

– Sao rồi?

– Bình thường.

Một cái bóng lặng lờ phía sau.

– Mình có cái này muốn cho Di xem, đảm bảo Di sẽ thấy vui.

– Là gì?

– Bí mật.

– Nói đi mà.

– Thôi… để…

– A…

“Phịch.”

Một sự va chạm không hề nhẹ.

– Tiểu thư Kim có sao không ạ?

Một tên vệ sĩ nhanh chóng chạy lại đỡ cô tiểu thư đang nằm phịch dưới sàn.

– Trời ơi, đi với trả đứng không có mắt sao?

Kim Nhã quát lớn, mặt nhăn lại và đứng dậy.

– A… cái máy tính của tôi…

Cô nàng cáu lên khi nhìn thấy chiếc laptop của mình vỡ nát. Cả đám giúp việc xung quanh đều đứng hình nhìn về phía Vy và tỏ ra sắp có chuyện không hay.

Vy vội nhặt lấy cuốn nhặt kí của mình và định lủi đi thật nhanh.

– Đứng lại.

Kim Nhã dùng một lực mạnh đẩy nhỏ ra phía trước nhưng cũng may nhỏ trụ lại được nên không bị ngã xuống một lần nữa.

– Mày biết tao là ai không?

Kim Nhã trừng ánh mắt nảy lửa, sắc bén nhìn nhỏ.

– Là ai, không cần biết.

Nhỏ đáp với sự bình thản với một lời đơn giản.

Đám vệ sĩ và đám giúp việc đều phải mở to mắt, há hốc mồm khi nghe lời đáp của Vy.

– Bộ con này nó muốn chết sao trời.

– Không chết được đâu.

– Tại sao?

– Lúc trước chị Thùy còn sống hành hạ nó biết bao nhiêu mà có chết đâu toàn được cậu Duy cứu không.

– Do may mắn mà thôi. Để xem lần này ai mà cứu. Thử nghĩ đi, cậu Duy sẽ không bao giờ đến những nơi này đâu.

Một đám giúp việc chụm lại bàn tán xì xào.

– Này con nhỏ kia ăn nói cho phép tắc vào. Đây là tiểu thư Kim đó có biết chưa.

Quản lý thân cận Kim Nhã quát mắng Vy.

– Là ai, đâu có quyền chú phải nói với tôi. Chỉ cần tôi biết người trước mặt tôi là cũng là con người mà thôi.

Vy đưa ánh mắt sắc lẽm nhìn quản lý và đáp lời. Thái độ của Vy khiến quản lý tức giận định tiến lại và dùng bạo lực nhưng Kim Nhã cản lại.

– Để tôi.

Kim Nhã cầm lấy laptop bị vỡ và nhẹ giọng nói:

– Giờ cô đền cho tôi chiếc máy tính như vậy, tôi sẽ tha cho cô một đường sống.

– Không đền.

Vy cương mặt lên, bắn lại tia nhìn đang nổi lửa đó.

Kim Nhã đi dần lại chỗ Vy và nhìn nhỏ từ trên xuống dưới.

– … Hớ…

Cô nàng nhếch miệng cười khinh.

– Coi bộ cũng đẹp gớm ta… chậc… chậc… nhưng mà cái đẹp này được nằm vào tóp ghê tởm.

Cô nàng nói rồi vòng tay trước ngực nở một nụ cười cực đểu.

Vy cũng cong lên một nụ cười ta mị:

– Chị nên coi lại chị đi có cái gì tốt đẹp, cũng thuộc loại một người phụ nữ lẵng lơ, ghê tởm. Chị tưởng tôi không biết chị sao, chị là một cô tiểu thư nổi tiếng xứ này với vẻ đẹp và cái tài giỏi. Nhưng đằng sau những cái đó đâu có ai ngờ rằng, một cô tiểu thư Kim lại đi cặp kè, ngủ với biết bao nhiêu thằng đàn ông rồi… bản thân đâu còn gì gọi là trong sáng nửa đâu… mà dám đánh giá người khác… thật là đáng ghê tởm…

“Chát.”

– Im ngay.

Kim Nhã vội giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Vy.

– Nói trúng tim đen rồi đúng không.

Vy cười và lấy tay quẹt nhẹ bờ môi mình. Nhỏ không có gì gọi là sợ hãi.

Con nóng giận càng dâng trào trong Kim Nhã.

“Chát.”

Thêm một cái tát giáng lên mặt Vy.

– Đừng ở đó mà nói lung tung.

Cô nàng gằn giọng.

– Tránh sang một bên, tôi còn đi làm việc của tôi.

Nhỏ không hề cảm thấy đau gì cả mà còn dám lên giọng trước con quỷ xứ địa ngục.

– Mày…

Kim Nhã giơ tay lên định tát Vy thêm một cái nữa nhưng Vy đã cầm chặt lấy tay cô nàng. “Chát” lần này thì Vy không nhịn nữa mà đã giáng lại lên gương mặt Kim Nhã một cái tát in hằn năm ngón tay.

– Còn này, nó chán sống thật rồi.

Kim Nhã cởi phanh chiếc áo khoác da bên ngoài vứt xuống sàn. Lộ ra một thân hình cực kì gợi cảm, dáng chuẩn được khoe ra bởi chiếc áo cúp ngực ôm sát người và quần đùi da ngắn củn cởn để lộ đôi chân thon dài, trắng nõn nà. Cô nàng đi lại chỗ vệ sĩ rút lấy cậy gậy gỗ đen dài và lại chỗ Vy tấn công nhỏ bằng những chiêu võ thuật.

“Bốp…bốp.”

Cây gậy liên tục dội về phía Vy nhưng bằng sự nhạy bén và nhanh nhạy, nhỏ né cực kì nhanh.

– Coi bộ mày cũng được lắm.

Kim Nhã đứng lại và thở nhẹ, tay cầm chặt gậy.

– Tao thề lần này tao không giết chết mày thì tao sẽ không để yên cho mày đâu… Zá…

Kim Nhã chạy nhanh lại, giơ gậy cao lên thì bị Vy dùng chân đá phắt về phía hông của cô nàng, khiến cô nàng nhào qua một va mạnh vào tường.

– Nên dừng tay trước khi quá muộn.

Những người xung quanh đều có một phen chứng kiến mọi chuyện diễn ra trước mắt, không có gì để nói ngay lúc này, chỉ biết đúng nhìn.

Kim Nhã vẫn tiếp tục xông lại với những chiêu võ thuật nhưng đáp lại cũng không phải dạng vừa của đối phương. Kim Nhã cứ dội gậy về phía Vy thì nhỏ cứ né mà không hề ra chiêu nào. Chính vì cứ liên tục ra sức đánh về đối phương mà Kim Nhã dần kiệt sức vì sự nhanh nhạy của Vy chỉ né mà thôi. Nhưng những pha né này cũng không phải dễ. Kim Nhã định quấn mạnh vào Vy nhưng nhỏ đã chụp lại và hất nó xuống sàn rồi bóp cổ Kim Nhã đẩy mạnh vào tường.

Nhỏ bóp chạt cổ Kim Nhã, ánh mắt sắc bén cực lạnh và toát lên sự đáng sợ rừng mình.

– Tôi đã nói rồi tốt hơn dừng tay đi.

– Tao không sợ mày đâu.

Kim Nhã vẫn vậy vẫn ngang ngược, không hề sợ.

Bàn tay ấy bóp chặt hơn. Kim Nhã dần khó thở hơn.

– Dừng tay đi Vy.

Một lời nói được phát ra từ chiếc khuyên tai.

Nghe được, Vy buông lỏng tay ra. Kim Nhã ngồi phịch xuống thở gấp.

– Vì bạn của tôi nên tôi mới tha cho chị. Đừng bao giờ đem những lời nói chưa được phê duyệt mà đánh giá người khác.

Dứt lời, Vy cầm lấy cuốn sổ và quay người lạnh lùng bước đi.

– Mày dám dạy khôn tao hả… Zá…

Kim Nhã đứng phắt dậy và cầm chặt gậy tiến tới Vy.

“Bốp.”

Vy bị đánh mạnh ở sau lưng, cuốn sổ rơi xuống sàn, chiếc khóa bị bung và những tấm ảnh đều văng ra tứ phía.

Nhỏ định quay người lại tấn công , nhưng buộc phải dừng tay.

– Hoàng Duy… những tấm ảnh… không được…

Nhỏ nhìn xuống sàn thấy những tấm ảnh, nhỏ giật mình và vội nằm xuống để che phủ đi những tấm ảnh.

“Bốp… bốp…’

Và nhỏ phải chịu những cú đá thật mạnh đang dồn về mình, đau và rất đau.

– Cho mày chết… chết đi…

Kim Nhã cười lớn, liên tục đá vào người Vy, miệng liên tục chửi rủa.

– Chào cậu Duy.

Đám vệ sĩ và đám giúp việc đứng qua một bên tránh đường cho Duy đi vào.

– Này… này… cậu Duy lại xuất hiện…

– Qủa thật mạng nó quá lớn.

– Vậy mà cứ tưởng cậu Duy sẽ không đặt chân đến đây.

Những lời bàn tán từ đám giúp việc.

– Mau dừng tay đi.

Duy chợt lên tiếng phá đi cược vui của Kim Nhã.

– Cậu là ai có cái gì àm cản trở việc của tôi. Hay là cậu là bảo vệ ở trong này… Đừng dở trò anh hùng cứu mỹ nhân ở đây nha.

Kim Nhã nói với giọng đểu cợt.

Vy nằm co quắp như tôm dưới sàn, vội thu những tấm ảnh vào cuốn nhật kí và cố gượng người đứng dậy.

– Cô có thấy địa vị của mình đang bị hạ thấp không?

Duy nói rồi nở nụ cười nhạt.

– Cậu không có quyền đánh giá tôi. Cậu tưởng cậu là ai mà có quyền đánh giá một tiểu thư danh giá như tôi chứ. Đồ thấp hèn.

Kim Nhã nâng cao giọng và ngênh mặt.

Vẫn là nụ cười đó.

– Thấp hèn.

– Đúng thấp hèn.

Kim Nhã tiếp lời.

– Nếu tôi vào loại thấp hèn thì cô cũng vậy thôi.

– Anh…

Lời nói đó khiến Kim Nhã cứng họng.

– Bởi vì chúng ta đều sống trong một cuộc sống thượng lưu mà phải không?

Tại sao cô dám đánh giá sự thấp hèn như thế được.

Duy buông một câu đều đều.

Trong lúc cuộc nói chuyện đang diễn ra thì Vy vội bước đi. Nhưng chỉ vừa nhấc được vài bước thì nhỏ khuỵu chân ngã. Duy kịp đỡ lấy Vy, không để nhỏ ngã. Vy vội hất tay Duy ra và lách sang hướng khác đi.

Duy hướng mắt theo Vy, nhìn nhỏ đi lảo đảo không vững khiến cậu cảm thấy khó chịu trong người và muốn tới bế xốc nhỏ và giam phòng phòng y ngay lập tứt. Bước chân đang nhấc lên thì chợt thôi.

– Này đồ thấp hèn, sao không lại cứu mỹ nhân đi.

Kim Nhã nói lên một lời nói khiến Duy phải đưa nét mặt cực băng của một tên sát thủ hung bạo nhìn cô.

– Tôi biết gia đình cô có thế lực lớn nhưng đừng tưởng không thể đánh bại. Vì tôi có thể lật đổ được. Đừng bao giờ đem thái độ ngang ngược và ăn nói lố lăng đó ra trước mặt tôi và… Một người khét tiếng cao thủ lật đổ trong tổ chức này.

Dứt lời, Duy quay người đi, nét mặt không gợi cảm xúc.

– Anh là ai mà dám đe dọa đến thế lực nhà tôi chứ?

Kim Nhã gằn giọng.

– Hoàng Duy, một trong những người đứng đầu tổ chức CMI.

Cậu tiếp lời rồi đi thẳng.

– Cậu ta là một cao thủ trùm phái mafia cùng với Gia Ngọc, thảo nào…

Hoàng Duy đi được một đoạn đường thì chợt đứng lại khi thấy hai tấm ảnh.

Cậu cúi xuống nhặt lên và xem.

Một tấm ảnh chụp lại gia đình gồm năm người.

– Đây không phải là Lão Đại sao?

Cậu bắt đầu có sự thắc mắc.

– Rose Haller và Sona Haller.

Cậu nhìn mặt chữ đằng sau tấm ảnh thứ hai và lật lại mặt trước xem. Chợt cậu đứng hình và giãn căng đồng tử khi thấy hai cô gái chụp chung với người đàn ông trung niên. Đứng một bên là một cô gái có mái tóc đỏ trầm, đôi mắt socola đặc trên tay cầm hoa hồng nở một nụ cười tươi và một bên là một cô gái có mái tóc màu hạt dẻ với đôi mắt màu xanh rêu cũng đang cười rất hạnh phúc.

– Tại sao họ lại chụp chung với Lão Đại… rốt cuộc họ có quan hệ gì…???

Những câu hỏi dần được bộc phát trong tâm trí cậu. Cậu cất hai tấm ảnh vào áo rồi đi về phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.