Kẹo Bạc Hà

Chương 3: Chương 3




Trương Phàm đang cầm di động nhắn tin lại bị ai chọc chọc vào bả vai, quay đầu lại, Đường Vũ Địch nhìn hắn, “Đã vào giờ học rồi.”

Trương Phàm sửng sốt, “Biết rồi.”

“Từ hôm nay cậu phải nghe lời tớ học cho giỏi, không phải chúng ta đã thảo luận rồi sao.”

“…”

Trương Phàm chống cằm kiên trì ngồi một lúc đã bắt đầu gà gật, thuật thôi miên của bà cô này cũng mẹ nó thật quá sức mạnh mẽ…

“Sáng nay không phải cậu đã ngủ ba tiết rồi sao?”

Trương Phàm giật mình, lúc này mới phát hiện Đường Vũ Địch ngồi bên cạnh lại tiếp tục nói chuyện với mình.

“Buổi sáng tôi vừa mới học xong một tiết tiếng Anh, giờ tại sao phải học thêm tiết nữa?”

“…”

Trương Phàm ngáp ngủ, rốt cục không thể chịu nổi nằm bò ra bàn.

Đường Vũ Địch suy nghĩ một hồi, cầm lấy sách tiếng Anh của Trương Phàm, lật tới phần từ mới ở phía sau, “Vậy cậu không cần nghe giảng nữa, để cho đỡ mệt thì học từ mới đi. Trước tiên, từ mới của ba mục này mỗi từ chép hai mươi lần. Bắt đầu đi.”

“Hai mươi lần?! Cậu nói đùa à!”

Trương Phàm rống xong mới phát hiện thế giới quanh vì tiếng mình mà tĩnh lặng.

“Trương Phàm! Tới góc tường đứng xó đi!”

“…” Trương Phàm nhìn cô giáo tiếng Anh đang trợn tròn đôi mắt ở phía trước, xoa xoa tay, “Xem ra không chép được rồi.”

Nhưng phạt đứng tối đa cũng chỉ có thể trì hoãn được một tiết, những tiết còn lại, Trương Phàm vừa nghe đã thấy mệt mỏi rã rời, muốn trốn cũng không trốn được, chỉ đành phải chép từ.

Tiết đầu tiên vừa chép vừa chơi, Trương Phàm chép được tổng cộng mười lăm từ. Ra chơi, khi Đường Vũ Địch kiểm tra, Trương Phàm nhớ được bảy. Đường Vũ Địch rất bất ngờ với kết quả này, chỉ học ứng phó không chịu để tâm mà cũng có thể thuộc được một nửa, xem ra tên này không chỉ không ngốc, hơn nữa còn có chút thông minh. Đường Vũ Địch thầm thở dài một hơi, cười rồi trả lại sách, “Những từ không đúng tiết sau chép hai mươi lần nữa.”

Trương Phàm trợn trừng mắt, lát sau mới uể oải đáp một câu, “Mẹ nó…”

Nam tử hán co được duỗi được, dù sao thù này sớm muộn gì cũng phải báo, Trương Phàm suy xét một hồi, quyết định nhẫn nhịn.

Những từ chưa thuộc còn phải chép tiếp, hơn nữa số lần giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, lần này, Trương Phàm không dám qua loa nữa. Cứ như vậy, đến khi tan học, Đường Vũ Địch kiểm tra thêm lần nữa, Trương Phàm đã thuộc gần hết hai mục từ mới, hơn nữa hầu như không hề sai sót.

Lúc chép từ trong lòng mắng chửi người kia đến chết, đợi đến khi viết lại vậy mà đúng tất, hắn lập tức đắc ý đến vểnh đuôi.

Đường Vũ Địch cất sách vào trong cặp, kéo khóa rồi quay đầu nhìn Trương Phàm, “Đi thôi.”

Trương Phàm vẫn còn đắm chìm trong men say, ngẩn ngơ nhìn lại.

“Đi thôi, bây giờ đi làm việc cậu thích.”



Trương Phàm dẫn Đường Vũ Địch tới sân bóng. Giờ đã tan học, trên sân chỉ còn lác đác vài người. Trương Phàm tùy ý vứt túi sách trên cỏ, quay đầu tỉnh bơ quan sát vẻ mặt Đường Vũ Địch.

“Tôi có thói quen lúc chiều muộn mỗi ngày chạy mười nghìn mét để rèn luyện thân thể.” Kỳ thực có chạy thật hay không cũng chỉ có mình hắn biết.

Đường Vũ Địch không tỏ vẻ gì, chỉ gật đầu coi như đã biết.

“Cậu nhất định phải chạy với tôi sao? Bây giờ cậu chịu thua, tôi sẽ không ép nữa.” Trương Phàm vừa nói vừa duỗi tay duỗi chân làm động tác chuẩn bị, đã lâu rồi không chạy, không biết có thể chạy được đến mười nghìn mét không.

Đường Vũ Địch cũng cúi đầu buông cặp sách, từ phía Trương Phàm nhìn sang, mái tóc trước trán che đi ánh mắt.

“Tớ sẽ giữ lời, nhưng có thể…”

“Có thể cái gì? Có thể không chịu được? Không chịu được cũng coi như cậu thua nhé. Đến lúc đó, cậu hãy nhớ kĩ lời mình đã nói, không được dính lấy tôi nữa, còn phải nói với chủ nhiệm lớp…”

Đường Vũ Địch ngẩng đầu, “Tớ nói là, có thể tớ chạy sẽ hơi lâu.”

“…”

Được, coi như cậu giỏi, lát nữa không chịu được thì đừng có khóc với ông.

“Vậy thì bắt đầu thôi, còn lề mề gì nữa.”

Trương Phàm trộm quan sát động tác xuất phát của Đường Vũ Địch, thầm cười nhạo trong lòng một phen: Tư thế lơ nga lơ ngơ như thế, vừa nhìn đã biết là đồ gà mờ không ưa vận động.

Hài lòng huýt một tiếng sáo, hắn xuất phát trước.

Một vòng sân bóng của nhà trường dài bốn trăm mét, mười nghìn mét là hai mươi lăm vòng, nhưng về sau, càng chạy Trương Phàm lại càng buồn bực.

Đếch gì, đến vòng thứ ba, Đường Vũ Địch đã bị tụt xuống rất xa. Tên kia vừa nhìn đã biết là cái đồ đến mấy nghìn mét cũng đã trầy trật, sớm biết vậy, lúc nãy còn nói mười nghìn mét làm gì, đúng là bắt mình chịu khổ.

Cắn răng chạy thêm mấy vòng nữa, đếm được khoảng hai mươi vòng, hắn nhìn về phía bóng lưng Đường Vũ Địch ở trước mặt— tên nhóc kia không biết đã bị mình vượt qua bao nhiêu vòng rồi… Trương Phàm đảo mắt, thầm tính trong lòng. Khi lần tiếp theo chạy đến vạch xuất phát, hắn cố tình hưng phấn thét một tiếng rồi ngừng lại, sau đó hô to về phía Đường Vũ Địch vẫn đang tiếp tục rùa bò, “Tôi đã chạy xong! Cậu chạy được bao nhiêu vòng rồi?”

Đường Vũ Địch vẫn không ngừng bước, đến khi chạy tới chỗ Trương Phàm đang đứng mới bớt thời gian trả lời, “Bảy, bảy vòng…” Nói xong lại chạy tiếp.

Trương Phàm thầm đắc ý, ha ha, quả nhiên không bị phát hiện.

Khụ khụ, hắn hô to với bóng lưng Đường Vũ Địch, “Tôi nghỉ một lát trước đây, chừng nào cậu không chịu nổi nữa thì nói nhé!”

Đường Vũ Địch tiếp tục chạy, không nói năng gì.

Nhưng Trương Phàm biết, chẳng bao lâu nữa, người này sẽ đầu hàng thôi.

Lúc Đường Vũ Địch vừa chạy tới nơi, chỉ trong giây lát lướt qua nhau, Trương Phàm lại thấy rõ gương mặt kia đỏ bừng, trán cũng mướt mồ hôi.



Thế nhưng chẳng mấy chốc, Trương Phàm phát hiện mình đã đánh giá quá thấp sự ương bướng của người này.

Hắn ngồi bên lề đường chạy, không kìm được hét lên, “Này! Bao nhiêu vòng rồi!?”

Hắn thấy tốc độ Đường Vũ Địch càng ngày càng chậm, về sau thậm chí còn không được tính là chạy, quả thực là đi đứng lảo đảo, vậy mà cậu ta vẫn chẳng chịu thua.

“Mười, mười lăm…”

Trương Phàm buồn bực.

Phải làm thế nào bây giờ, sao tên này có thể ngang ngạnh như vậy…

Đột nhiên, hắn nảy ra một ý.

“Nè! Tôi khát rồi, đi mua chai nước đây, cậu cứ từ từ mà chạy nhé!”

Trương Phàm đứng lên, phủi phủi bụi bám trên quần, cố tình huýt sáo rời đi.

Ngoài sân thể dục, bên cạnh cửa có một gốc cây già, thân cây to đến mức phải hai người ôm mới xuể. Trương Phàm quay đầu liếc nhìn lại, thấy Đường Vũ Địch không thể nhìn về phía này, liền lách người núp vào sau cây.

Mình còn ở đó, tên kia dù có mệt đến chết cũng sẽ cắn răng cố gắng chống đỡ. Nếu mình bỏ đi, đến khi cậu ta không chịu được nữa, nhất định sẽ lén dừng lại nghỉ, mình sẽ xông ra bắt ngay tại trận, ha ha ha!

Trương Phàm đắc ý trốn sau cây, nhìn theo bóng lưng Đường Vũ Địch thầm đếm vòng chạy.

Một vòng, hai vòng, ba vòng…

“Mẹ nó…”

Tên này bị ngu có phải không? Mình không ở đó, còn chạy cho ai xem!

Trương Phàm buồn bực muốn chết…

Xem ra cách này không được rồi, Trương Phàm đợi thêm hai vòng nữa, Đường Vũ Địch chẳng có chút ý định dừng lại.

Bây giờ, Đường Vũ Địch chạy được hai mươi vòng, mình cũng chạy hai mươi vòng… Thế mà cậu ta cũng đã chạy được bằng mình rồi.

Vốn cho rằng người này đến mười vòng cũng không chịu nổi… Trương Phàm không chú ý mặt mình bỗng dưng đỏ bừng.

Trương Phàm đứng phía sau cây sửng sốt một hồi, rốt cục không nhịn được chạy về phía Đường Vũ Địch.

Trương Phàm chạy đến trước mặt Đường Vũ Địch, cách cậu nửa bước chân, vừa chạy vừa hỏi, “Này, bao nhiêu vòng rồi?”

“Hai mươi, mốt…”

Trương Phàm lại buồn bực: Dù sao tôi cũng không ở đó, cậu tranh thủ nói nhiều hơn vài vòng cũng có ai biết đâu, sao lại thật thà như thế…

Lúc này, Trương Phàm thật tâm thật lòng mở miệng khuyên nhủ, “Cậu còn tiếp tục được sao, nếu không thì đừng chạy nữa.”

Đường Vũ Địch tựa hồ không còn sức nói chuyện, chỉ lắc đầu, không lên tiếng.

Đến vòng thứ hai mươi ba, khi quay đầu lại, Trương Phàm bỗng thấy trong đôi mắt Đường Vũ Địch có thứ chất lỏng khả nghi. Hắn hơi chấn động, thực sự không đành lòng, “Quên đi, coi như cậu thắng, cứ vậy đi, đừng chạy nữa.”

Đường Vũ Địch không nói lời nào, vẫn lắc đầu.

“…”

Đến vòng cuối cùng, Trương Phàm không chạy theo cậu nữa. Hắn trầm mặc đứng ở vạch xuất phát, cau mày không biết đang nghĩ cái gì.

Bốn trăm mét mà thôi, Đường Vũ Địch lại tốn đến hơn sáu phút mới quay lại.

Vừa mới bước qua vạch xuất phát, hai chân cậu đã mềm nhũn suýt nữa thì ngã xuống đất. Trương Phàm hoảng sợ vội dìu người đang ngồi xổm đứng lên.

“Cậu sao thế?”

Gò má Đường Vũ Địch hồng hồng, hai hàng nước mắt sinh lý rốt cục chảy ra, thế nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Trương Phàm, cậu lại cong khóe môi nở nụ cười.

“Tớ chạy xong rồi.” Không khoe khoang cũng không tranh công, chỉ là nói ra một sự thật.

“…”

Trời đã gần tối, chỉ còn lại chút ánh mặt trời còn sót chiếu sáng, một mực phản chiếu đôi con mắt sáng trong suốt của Đường Vũ Địch, đẹp đẽ biết bao.

Trương Phàm hơi chút sửng sốt, sau đó hung hăng mắng Đường Vũ Địch một câu, “Mẹ nó đồ thần kinh!”

Ánh mắt lóe lên, Đường Vũ Địch thu lại nụ cười.

Trương Phàm cúi đầu che giấu biểu cảm, hai tay dùng sức đỡ thân thể mềm nhũn của Đường Vũ Địch lên, “Vừa chạy xong không được dừng lại ngay, tôi đỡ cậu đi chậm chậm.”

Đường Vũ Địch đâu còn sức mà đi, hai bắp đùi run rẩy không ngừng, chỉ có thể dùng hai tay nắm thật chặt cánh tay Trương Phàm, cả người hầu như dựa hết vào hắn.

Hai người khó khăn đi được non nửa vòng, hô hấp rối loạn của Đường Vũ Địch mới thoáng hồi phục. Vì vậy, cậu mở miệng phá vỡ bầu không khí trầm mặc suốt nửa ngày, “Cậu đang tức giận?”

“…”

“Vì sao cậu lại giận?”

“…”

“Xin lỗi.”

“… Cậu xin lỗi cái gì?”

Đường Vũ Địch vô tội chớp mắt, “Tớ thật không biết vì sao cậu lại tức giận.”

“…”

Trương Phàm hoàn toàn thất bại.

Hắn nhìn vào mắt Đường Vũ Địch, có khao khát gõ vào đầu cậu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép hỏi một câu: Có thể đừng ngốc nghếch như vậy được không?

Đoán chừng đã thả lỏng xong rồi, hai chân Đường Vũ Địch lại bủn rủn không đứng được, Trương Phàm dứt khoát ngồi xổm xuống để người kia leo lên.

“Sao cậu lại nhẹ thế?”

Đường Vũ Địch còn chưa chuẩn bị tâm lý đã bị một nam sinh khác cõng trên lưng, có chút ngại ngùng, tựa đầu lên vai Trương Phàm, thanh âm rầu rĩ, “Không cao bằng cậu.”

Trương Phàm bỗng thầm đắc ý, nhếch mép cười cười, “Cậu lớn lên kiểu gì thế, thoạt nhìn chẳng giống mười tám gì cả.”

“Thật ra tớ mười sáu, đến trường sớm hai năm.”

“… Mợ, mới lớn bằng một đứa em họ của tôi.” Trương Phàm hổ thẹn, dùng sức ước chừng trọng lượng người trên lưng thêm lần nữa.

“Trong cặp tớ có một quyển vở, là những câu chữ cổ thi quan trọng tớ đã tranh thủ sửa sang lại trong giờ nghỉ, tối nay về nhà nhớ phải học thuộc.”

“…”

“Không dài lắm đâu, có bảy trang.”

“…”

Cảm giác hổ thẹn trong lòng Trương Phàm nhất thời tan biến.

Trên lưng cõng một người không nặng, lại có thể cảm nhận rõ ràng sự kiên định của người đó, bên cổ là tiếng hô hấp khe khẽ, bên tai là lời dặn dò lải nhải liên miên…

Thật lâu sau đó, khi tất cả hiểu lầm đã bị phơi bày, khi đứng cạnh bên người là một nữ sinh khác, khi bản thân bị cảm giác tuyệt vọng thống khổ bủa vây… Trương Phàm đã nhung nhớ quãng thời gian này biết bao nhiêu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.