Kết Hôn Anh Có Dám Không

Chương 11: Chương 11




Ngày mùng một tháng đó, tôi và Hoa Thiên chính thức được cử đi thực hiện bộ sách ảnh. Cố Đại Hải vừa giúp tôi xếp đồ vừa nhăn nhó mặt mày.

“Anh sao thế? Có phải em đi vào chỗ chết đâu cơ chứ!”

“Còn khó chịu hơn cả việc đi chết ấy!”. Cố Đại Hải đang gấp quần áo cho vào va li. Trước đây tôi toàn nhét bừa vào nên chỉ được mấy bộ đã đầy, sau đó lại tức giận chửi rủa cái va li bé.

“Anh cứ ở đó đợi em về đi! Em nói cho anh biết, anh phải ngoan ngoãn đấy, nếu em phát hiện ra anh có bồ nhí thì anh chết với em!”. Tôi dí tay vào trán Cố Đại Hải.

“Chả nghiêm túc gì cả! Anh để thuốc bổ ở đây nhé, màu xanh là loại bổ sung chất từ rau quả, mỗi ngày bốn viên, loại trắng bổ sung canxi, mỗi ngày hai viên, còn lại là vitamin, mỗi ngày một viên!”. Cố Đại Hải đổ thuốc ra đếm.

“Biết rồi, biết rồi!”. Cố Đại Hải bảo ăn uống ở ngoài chắc chắn không tốt nên mua cho tôi bao nhiêu thuốc bổ, nhìn qua thấy chẳng khác gì đống thuốc Thẩm Lãng đang uống.

“Đúng rồi, rảnh rỗi nhớ ghé qua nhà em xem nhé, Thẩm Lãng vẫn đang điều trị đấy!”. Trước lúc ngủ, tôi không quên dặn Cố Đại Hải.

“OK! Anh là ôsin của nhà em mà, gọi lúc nào là tới ngay lúc ấy”. Nói xong, anh ấy liền cúi người hành lễ.

“Thôi đi! Mà anh cũng phải đến chỗ Triệu Bồi đấy, bụng chị ấy đã to ra phết rồi, nhỡ mà có chuyện gì…”

“Đi cẩn thận nhé!”. Đồng nghiệp trong tòa soạn còn đặc biệt thân tình ra tiễn chúng tôi nữa, thực ra, tôi biết tỏng là họ chỉ nhân cơ hội này để lấy tiền công đi ăn uống thôi.

“Biết rồi, biết rồi!”. Tôi bực dọc nói. Chào tất cả mọi người xong, Hoa Thiên và tôi lên xe để ra ga. thật là… lộ phí của chúng tôi bị họ khấu mất một ít rồi.

“Đợi chút đã!”. Xe vừa xuất phát thì Cố Đại Hải phi tới, phanh ngay trước mũi xe bọn tôi làm đầu tôi va vào lưng Hoa Thiên.

“Gì thế?”. Tôi nghĩ Cố Đại Hải có chuyện gì gấp nên chẳng kịp để ý xem Hoa Thiên có bị sao không, vội vàng xuống xe.

“Anh nói lại nhé, màu xanh là thuốc rau quả, bốn viên một ngày, màu trắng là thuốc canxi, hai viên một ngày, còn lại là vitamin, một viên một ngày, không được uống nhầm đấy!”. Hóa ra là thế!

“Em còn tưởng xảy ra chuyện gì nữa, đúng là…”. Tôi bực mình mặt đỏ tía tai.

Cố Đại Hải còn đi theo xe chúng tôi tới tận ga rồi nhìn tôi lên tàu. Anh ấy cứ đứng mãi ở sân ga, may mà không chạy theo tàu, chứ người nào không biết, có lẽ sẽ nghĩ là bọn tôi đang đóng phim, nam diễn viên chính lại có cả cái bụng bia to bự nữa…

2.

“Cũng sạch sẽ đấy!”. Đến nơi, chúng tôi được mấy người tiếp đón, họ dẫn chúng tôi tới một khu nhà nhỏ nhưng rất sạch sẽ.

“Cám ơn! Cám ơn!”. Hoa Thiên nhiệt tình bắt tay họ.

“Đừng khách sáo, nhiệm vụ của chúng tôi đã xong rồi nhé! Có gì cần thì cứ gọi điện thoại! Nghỉ ngơi thoải mái đi, mai tôi đưa anh chị tới chỗ chụp ảnh”. Đón chúng tôi là một đôi nam nữ, người con trai là chủ nhiệm tòa soạn địa phương, họ Diêu, rất béo; người con gái là nhân viên, họ Tạ.

“Ha ha ha…”. Đợi bọn họ đi rồi, tôi mới lăn ra cười. Tạo hình của anh chàng tên Diêu kia lố bịch quá, đúng là chuẩn mực của câu “ở giữa sân băng, hai bên hai sợi thép”, buồn cười hơn nữa là anh ta còn cố tình để tóc ở bên trái rất dài, vắt sang cả bên phải.

“Anh sợ em không nhịn nỗi nên phải tìm cách đuổi bọn họ đi sớm đấy!”. Hoa Thiên cũng cười theo tôi.

“Ôi trời ơi, buồn cười chết mất!”. Tôi đang cười dở thì điện thoại bỗng đổ chuông, chẳng nhìn cũng biết đó là Cố Đại Hải. Hoa Thiên biết ý, lui về phòng, sắp xếp đồ đạc.

“Em cười cái gì thế hả?”. Cố Đại Hải hỏi.

“Ha ha ha, anh đã gặp ai mà ở giữa là sân băng, hai bên hai sợi thép bao giờ chưa?”. Tôi đóng của phòng lại rồi lôi đồ ra.

“Câu đó anh biết, nhưng sao?”. Cố Đại Hải hào hứng, dạo này, anh ấy bị tiêm nhiễm từ tôi cái tính thích buôn chuyện.

“Trên sân băng đậy một cái lưới thép, ha ha…”

“Ha ha ha…”

“Nước nóng”. Hoa Thiên nhẹ nhàng gõ cửa rồi bước vào, đặt phích nước nóng lên sàn.

“Cảm ơn nhé!”. Tôi giơ tay ra hiệu.

“Em đã uống thuốc chưa?”. Cố Đại Hải hỏi.

“Rồi, đúng liều.”

Hoa Thiên đóng cửa đi ra, trước đó còn quay lại nhìn tôi, miệng cười tủm tỉm.

3.

“Ở đây không có chỗ nào shopping được cả, chỉ có siêu thị ở đằng đông bên kia thôi, trước cửa có chỗ đỗ xe nữa…”. Lão Diêu chỉ đường cho chúng tôi, Hoa Thiên đã tới bến xe bus xem trước, tôi và Tiểu Tạ đi đằng sau.

“Chị Thẩm, đó là bạn trai chị à?”. Khuôn mặt của Tiểu Tạ tròn xoe, trông rất đáng yêu, khiến người ta có cảm giác thuần khiết. Nhìn Tiểu Tạ, tôi lại nghĩ đến A Thi, ngày xưa chị ấy cũng vô tư, không vướng sự đời như thế, vậy mà bây giờ đã bị cái xã hội này làm cho thay đổi mất rồi.

“Không, chị có chồng rồi”. Tôi cười.

“Ôi, thật ạ? Em cứ tưởng chị tới cùng bạn trai, còn ngưỡng mộ hai người”. Cô ấy thủ thỉ.

“Ha ha, chồng chị hết lòng với chị lắm”. Tôi đột nhiên nhớ tới Cố Đại Hải, chẳng biết giờ này anh ấy đang cho Đu Đu ăn hay là cắt móng cho Bội Bội nữa, móng chân Bội Bội rất dài, toàn làm xước thảm.

“Tiểu Ngư, hôm nay mình tới chụp ở chân núi nhé!”

“À… Tùy anh thôi, em chỉ có nhiệm vụ biên tập từ ngữ, anh muốn đi đâu thì đi!”. Đang ngẩn người ra, nghe Hoa Thiên hỏi, tôi hoàn hồn lại ngay. Thật là… tự nhiên lại nhớ tới Cố Đại Hải, chắc bây giờ, tên béo đó ở Bắc Kinh đang hắt hơi đây.

Nơi đây quả thật rất đẹp, Hoa Thiên đúng là biết chọn cảnh. Tôi ngồi trên một hòn đá to, tay cầm một cái lá cây mới nhặt được lúc nãy, định đem về nhà ép sách.

“Chỗ này đẹp đấy!”. Hoa Thiên đi một vòng rồi quay lại, ngồi cạnh tôi.

“Đúng là non xanh nước biếc, ở Bắc Kinh đâu có mấy chỗ được như thế”. Tôi mở chai nước khoáng ra. “Ngày trước, em hay thắc mắc là tại sao lần nào chụp ảnh, Lâm Sở cũng muốn đi xa. Giờ mới biết, mấy nơi đẹp đẽ toàn là những chỗ nhỏ bé thế này.”

“Ha ha, mệt chưa?”. Hoa Thiên nhìn tôi, mắt anh ấy ánh lên cái nhìn khó hiểu.

“Không mệt”. Tôi định đứng lên, không ngờ loạng choạng suýt ngã xuống sông, may mà có Hoa Thiên kéo lại.

“Chậm thôi, đừng có hấp tấp!”

“Sợ quá!”. Tôi vỗ ngực, suýt nữa thì thành cá rồi.

“Ha ha…”. Tự nhiên Hoa Thiên bật cười.

“Cười cái gì?”

“Anh nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em bị va đầu vào cửa kính”. Hoa Thiên gập người xuống vì cười.

“Trời ạ, chuyện đen đủi thế mà anh vẫn nhớ hả?”

Sáng hôm đó, tôi còn chưa tỉnh ngủ vì cả đêm hôm trước bận nói chuyện điện thoại với Ngụy Tử Lộ, mãi hai đứa mới làm lành với nhau, thế mà bị mẹ tôi dựng dậy, bắt đi xem mặt họ hàng của An Nguyệt.

“Ôi mẹ ơi…”. Lẽo đẽo đi theo mẹ, tôi ca cẩm. “Con và Ngụy Tử Lộ hòa bình thật rồi mà, anh ấy còn bảo cuối tuần tới nhà mình ăn cơm nữa.”

“Mẹ không tin! Con với Ngụy Tử Lộ cứ giận dỗi mãi thế mà không mệt à?”. Mẹ vốn không thích tôi và Ngụy Tử Lộ ở bên nhau vì bà nghĩ tôi toàn ăn hiếp Ngụy Tử Lộ, tuân thủ đúng nguyên tắc “Không thể để người tốt bị làm hại” nên mẹ kiên quyết bắt chúng tôi chia tay.

“Sao mẹ lại có ý nghĩ như thế được nhỉ? Mẹ à, ép dầu ép mỡ…”. Tôi không dám nói tiếp đoạn cuối, sợ mẹ nghe thấy thì đánh tôi chết mất. Lời chưa kịp nói ra, tôi đã bị báo ứng, chỉ thấy trán đau nhói rồi một loạt ngôi sao vòng vòng trước mặt.

Không biết các vách kính ở tiệm cà phê vừa được lau chùi sạch sẽ nên mẹ tôi tưởng của mở rộng hơn, liền tiện tay đẩy tôi tới, làm tôi đập đầu vào đó. Cậu phục vụ ở gần đấy không dám cười chỉ bịt miệng đứng đó, vai rung rung. Xấu hổ quá đi mất, hôm ấy trong tiệm còn đông nghịt người nữa chứ. Vừa ngồi xuống, tôi đã nghe thấy có đứa ngồi bàn bên cạnh gọi điện buôn chuyện một bà mẹ đẩy con mình vào cửa kính.

4.

Buổi tối, tôi và Hoa Thiên đi ăn đồ nướng. Đồ ăn ở đây khá ngon, có điều cái gì cũng ít. Một xiên ba cái chân gà chỉ có năm hào, cá viên gì đó là một đồng, rẻ hơn cả rau, ăn chẳng được bao nhiêu, nửa đêm tôi đã đói. Tôi kéo Hoa Thiên ra ngoài kiếm đồ ăn tiếp, tìm mãi mới thấy một cửa hàng nhỏ còn mở cửa.

“May mà kiếm được chút đồ ăn, chứ không, chắc em chết vì đói mất”. Tôi làu bàu

“Mau ăn đi, cẩn thận không bỏng đấy!”. Hoa Thiên đưa cho tôi một tờ giấy ăn.

“Vâng vâng, nói thế chứ chỗ này tuy bé nhưng đồ ăn ngon thật”. Cay quá, ăn xong, tôi vã hết mồ hôi.

“Ngày mai lên núi chụp mấy bức, em nhớ kiếm đôi giày bệt mà đi nhé!”. Hoa Thiên dặn tôi.

“Cố Đại Hải đã chuẩn bị cho em rồi.”

“Tình cảm của hai người tốt thật đấy!”. Hoa Thiên châm thuốc. “Phù… Ngưỡng mộ quá!”

“Anh biết hút thuốc từ khi nào thế?”. Trong ký ức của tôi, Hoa Thiên chưa bao giờ hút thuốc. Chỉ có chúng tôi mới hay có điếu thuốc trên tay.

“Cũng được một thời gian rồi, anh học được sau khi về nước”. Hoa Thiên ngước mắt lên nhìn tôi.

“Cai đi, không tốt cho sức khỏe đâu!”. Tôi nhìn xuống đất.

“Á!”. Tự nhiên có một vật gì đó màu trắng lao về phía tôi với tốc độ cực nhanh, chắc chắn là chuột rồi, lại còn rất to nữa. Tôi nhảy ngay lên lưng Hoa Thiên làm anh ấy giật bắn mình.

“Sao thế?”. Hoa Thiên vội vàng giữ tôi.

“Cái đó! Chuột!”. Tôi nhắm mắt, chỉ xuống đất.

“Ha ha, đó là cái túi ni lông thôi mà. Có con chuột nào lại trắng thế chứ?”. Hoa Thiên cười lớn.

“Hử?”. Tôi mở mắt ra nhìn, đúng là một cái túi ni lông thật. Tôi hấp tấp tụt xuống. “Xin lỗi nhé!”

“Ha ha, về thôi, muộn rồi đấy!”. Anh ấy kéo tôi.

Cả đêm, tôi không thể ngủ được. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải ngồi dậy, nhìn ra bên ngoài, lòng bỗng dưng rối bời như có nhiều sợi dây đan xen chằng chịt, cuốn thành một búi lớn, tôi có thể nhìn rõ bên trong đó có gì: Ngụy Tử Lộ, Cố Đại Hải, Hoa Thiên, những người đàn ông có quan hệ lằng nhằng với tôi đang đi lại nhảy múa trong đầu…

5.

“Ôi, buồn ngủ quá…”. Tôi ngáp một cái rõ to.

“Đêm qua em không ngủ được à?”. Hoa Thiên hỏi tôi, anh ấy vừa lắp giá máy ảnh xong, đang lấy khung.

“Cũng tạm, chắc tại lạ nhà, tối nay em sẽ ngủ ngon thôi”. Tôi nằm lên trên tảng đá.

“Em ngủ đi, chụp xong anh sẽ gọi!”. Hoa Thiên cởi áo khoác ra, đắp cho tôi.

“Cảm ơn nhé, về em sẽ giặt trả anh”. Tôi lấy mũ trùm lên mặt, người bị phơi nắng đen sì còn dễ giải quyết chứ để mặt đen là mệt lắm.

Cứ như vậy, tôi ngủ rất lâu, trong lúc mơ màng, tôi lại thấy Cố Đại Hải, anh ấy đưa ô cho tôi, còn hôn tôi nữa…

“Tiểu Ngư, chúng ta về thôi!”. Lúc Hoa Thiên gọi tôi dậy, trời đã lờ mờ tối, mặt trời cũng đã lặn.

“Em ngủ bao lâu rồi?”. Tôi dụi mắt, chuẩn bị đứng dậy.

“Không lâu lắm. Về thôi, lão Diêu bảo tối nay sẽ mời chúng ta ăn cơm đấy!”. Hoa Thiên kéo tôi đứng lên.

“Nào nào, ăn đi! Chỗ chúng tôi nhỏ, chẳng biết phải tiếp đãi hai vị thế nào cả”. Lão Diêu mặt như săn băng kia đưa chúng tôi tới một nhà hàng không lớn lắm nhưng đồ ăn rất ngon, toàn là cá to thịt nhiều, có cả món thịt dê nướng. Tiểu Tạ cũng tới, bố người chúng tôi uống hết mấy bình rượu.

“Uống đi, uống! Để tôi rót!”. Tôi chẳng muốn uống rượu nhưng lão Diêu cứ nài mãi.

“Để tôi uống với anh, Tiểu Ngư bị dị ứng với rượu”. Hoa Thiên giải vây cho tôi. Tôi thở phào, may mà có Hoa Thiên ở đây.

“Anh ấy tốt với chị quá”. Tiểu Tạ khẽ huých tôi.

“Ha ha, anh em bạn bè mà”. Tôi gắp một miếng thịt.

“Em thấy đến tám chín phần là anh ấy thích chị đấy.”

“Khụ khụ, chị mắc nghẹn rồi đây này…” Tôi ôm cổ, vội kiếm gì đó để uống.

“Chậm thôi, chậm thôi!”. Tiểu Tạ vội vàng đấm nhẹ vào lưng tôi.

“Không sao, chị không sao. À, em kết hôn chưa?”. Tôi nhìn cô ấy.

“Em thì cưới xin gì chứ?”. Tiểu Tạ cúi đầu, nói rồi liếc mắt nhìn lão Diêu. Hóa ra hai người này có tư tình với nhau.

“Về thôi, về thôi…”. Hoa Thiên uống hơi nhiều, chân bước loạng choạng, tôi đành dìu anh ấy. Anh ấy còn vui vẻ bye bye với lão Diêu nữa.

“Ha ha ha…”. Lão Diêu cũng uống say, còn nôn đầy ra đất, tởm thật! Tiểu Tạ phải đỡ anh ta về.

“Chị, bọn em đi trước đây ạ!”. Tiểu Tạ dìu lão Diêu đi, tôi cũng lo kéo Hoa Thiên về khu nhà ở.

“Mệt chết mất!”. Tôi vứt Hoa Thiên lên giường, lại nghĩ làm thế này vẫn chưa ổn, liền giúp anh ấy cởi áo khoác, tháo giày, đắp chăn, sau đó mới đi ra. Vừa bước được vài bước, nhớ ra điện thoại của mình để quên trong đó, tôi bèn quay lại lấy.

“Tại sao? Tại sao chứ?”. Hoa Thiên vừa nằm vừa lẩm bẩm.

“Em không biết, ngoan nào, có phải anh nằm đè lên điện thoại của em không?”. Tôi thò tay xuống dưới lưng Hoa Thiên mò mẫm một hồi, động tác này hơi nhạy cảm nhưng chẳng còn cách nào khác, tôi phải lấy điện thoại về, nhỡ tối Cố Đại Hải gọi tới thì sao?

“Nói cho anh biết, tại sao chứ?”. Hoa Thiên mở trừng mắt làm tôi sợ phát khiếp.

“Anh sao thế hả?”. Tội vội vàng rút tay ra, không ngờ lại bị anh ấy ôm chặt.

“Nói cho anh biết, rốt cuộc anh kém hơn Cố Đại Hải ở điểm nào?”. Mặt Hoa Thiên kề sát vào mặt tôi.

“Làm… làm gì thế? Anh định giở trò hạ lưu à?”. Tôi sợ muốn chết, nghiêng đầu tìm điện thoại.

“Anh thực sự, thực sự… muốn…”. Hoa Thiên lao vào định hôn tôi.

“Á!”. Tôi vớ lấy cái ống kính, đập cho Hoa Thiên một phát thật mạnh. Anh ấy hét lên rồi dừng ngay lại, ngồi yên không động đậy. Tôi nhặt điện thoại trong đống hỗn độn dưới đất lên, vội vàng chạy ra ngoài.

“Phù phù… Mẹ ơi, sợ chết mất!”. Dựa người vào lan can, tôi ôm ngực thở hổn hển.

Reng reng… Điện thoại đột ngột đổ chuông làm tôi giận bắn mình.

“A lô!”

“Vợ, sao em thở hổn hển thế?”. Giọng nói ấm áp quen thuộc của Cố Đại Hải vang lên đã giúp tôi bình tĩnh lại.

“Không sao, em vừa thấy chuột thôi, sợ quá!”. Tôi ngồi bệt xuống đất, bây giờ thấy dễ chịu hơn nhiều.

Tôi và Cố Đại Hải buôn chuyện đến tận nửa đêm, cúp máy rồi, tôi vẫn còn ngồi đó, tự nhiên lại nhớ tới Hoa Thiên. Dù sao đi nữa, anh ấy cũng rất tội nghiệp, nghĩ vậy, tôi liền chạy sang phòng anh ấy, trong đầu thầm nghĩ, không được động vào em, anh mà ôm em, em sẽ đánh chết anh đấy.

“Tại sao…”. Trên gương mặt của Hoa Thiên hình như có nước, anh ấy cứ ngồi lẩm bẩm một mình. Có lẽ chỉ mình tôi hiểu anh ấy đang nói gì. “Xin lỗi, anh tới muộn quá”. Tôi giúp anh ấy đắp chăn rồi lui về phòng.

6.

“Tỉnh chưa?”. Mười hai giờ trưa hôm sau, tôi mới tới gõ cửa phòng Hoa Thiên.

“Ờ, em đến rồi à?”. Hoa Thiên vừa mở cửa cho tôi vừa bóp trán, quần áo đầy nếp nhăn.

“Anh không sao chứ?”. Tôi chăm chú nhìn anh ấy.

“Không sao, hình như tối qua đập đầu vào cửa… Ha ha, say quá!”

“Cảm ơn anh vì tối qua giải vây cho em”. Tôi giúp anh ấy thu dọn đống đồ đạc đang vương vãi trên sàn.

“Lần sau cứ rót sang cốc của anh, con gái ra ngoài không nên uống nhiều rượu”. Hoa Thiên lau tóc, hình như anh ấy vừa tắm xong.

“Đúng, với những đứa con gái ngoan ngoãn thì thực sự không nên”. Tôi vừa dọn rác vừa nói. “Nhưng em lại không như thế, em chưa bao giờ ngoan hết.”

“Em muốn nói gì?”. Anh ấy ngồi xuống ghế, nhìn tôi.

“Thực ra, cuộc sống của em rất đơn giản chứ không phức tạp như những gì anh thấy đâu”. Tôi đặt đồ xuống. “Anh biết không, em chỉ muốn yên ổn sống qua ngày thôi. Trước đây, cuộc sống của em rất hỗn loạn, ngày nào cũng gây chuyện, bây giờ, em chỉ muốn được bình yên bên người em yêu, có tiền thì tiêu, không có tiền thì không tiêu, thế thôi!”

“Nhưng cuộc sống chẳng có gì là tuyệt đối cả, em có thể sống với Cố Đại Hải đến đầu bạc răng long sao?”. Hoa Thiên run run châm thuốc.

“Em chưa bao giờ nghĩ xa xôi đến vậy”. Tôi giật điếu thuốc trong tay anh ấy. “Dù sao cũng chẳng biết tương lai thế nào, có thể bọn em sẽ được sống bên nhau mãi mãi, cũng có thể không, nhưng bây giơ, em chỉ nghĩ đến cuộc sống hiện tại thôi, hi vọng nó sẽ không thay đổi.”

“Em thật sự nghĩ vậy sao?”. Hoa Thiên nhìn tôi chằm chằm.

“Trong vòng mười năm nữa, em sẽ không thay đổi!”. Tôi đứng lên, bước ra ngoài. “Chiều nay, chúng ta đặt vé về nhé! Cũng chụp gần xong rồi mà.”

“Anh biết rồi”. Anh ấy ngồi bất động.

“Sao mới đến có mấy ngày mà đã lại đi ngay thế?”. Lão Diêu vội vàng chạy tới tiễn chúng tôi, may mà vẫn kịp, suýt nữa là bọn tôi lên tàu mất.

“Mọi việc xong xuôi rồi mà”. Hoa Thiên bắt tay anh ta.

“Vậy hai người đi cẩn thận nhé! Nếu chúng tôi tiếp đón có gì sơ suất thì xin bỏ quá cho!”. Lão Diêu cười hì hì. “Tiếp đón có gì sơ suất” ấy hả? Tại anh ép rượu nọ kia mà suýt nữa tôi mất đường về rồi đấy, tôi bặm môi nghĩ thầm.

Không khí trên đường về khác hẳn lúc đi. Hoa Thiên ngồi im, không nói câu nào, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. tôi cũng chẳng bận tâm tới chuyện anh ấy đang nghĩ gì nữa, động thái thích hợp nhất bây giờ là im lặng, im lặng… cho đến lúc xuống tàu.

Không ngờ vừa tới nơi, tôi đã thấy Cố Đại Hải đang đứng đợi ở sân ga. Lúc trước, tôi chỉ gọi điện bảo hôm nay sẽ về thôi chứ có nói thời gian cụ thể đâu nhỉ?

“Vợ!!!”. Cố Đại Hải lao tới ôm chầm lấy tôi, còn đưa cả Bội Bội theo nữa.

“Bội Bội!”. Tôi hét lên.

“Này, em chỉ thấy mỗi nó thôi hả?”. Cố Đại Hải đưa tay chỉ vào ngực mình.

“Thấy rồi, thấy rồi! Ngoan nào!”. Tôi vỗ nhẹ lên má Cố Đại Hải.

“Hoa Thiên, về nhà tôi ăn cơm luôn chứ?”. Cố Đại Hải nhìn thấy Hoa Thiên ở phía sau.

“Cảm ơn, không cần phiền đến hai người đâu, em tự bắt xe về được, cũng còn mấy việc phải lo nữa”. Hoa Thiên cười rồi bước đi, mặt không chút biểu cảm.

“Tên nhóc đó bị sao vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phía Hoa Thiên, hỏi tôi.

“Anh quan tâm đến anh ấy làm gì? Không nhớ em đúng không?”. Tôi ôm con chó, quay lưng bước đi.

“Đừng, anh nhớ mà! Nhớ đến chết đi được ấy!”. Cố Đại Hải đẩy đám người xung quanh rồi chạy theo tôi. “Vợ, anh nhớ vợ lắm lắm!”. Cố Đại Hải còn hét rõ to nữa chứ, làm mọi người đều quay lại nhìn. Tôi vừa cười vừa sải bước đi, Tiểu Bội Bội nằm ngoan trên vai tôi, sủa gâu gâu cổ vũ Cố Đại Hải. Lúc tới bãi đỗ xe, tôi mới biết, thì ra Cố Đại Hải mang cả Đu Đu tới, con mèo đang nằm cuộn tròn trong xe đợi chúng tôi.

Về nhà đúng là tốt thật! Tôi nằm trên giường, nghĩ.

“A lô, Lâm Sở à? Cậu về chưa?”. Tôi gọi điện thoại cho Lâm Sở.

“Cậu là thầy bói à?”. Phía Lâm Sở rất ồn ào. “Mình vừa ra khỏi sân bay.”

“Thế thì đừng về nhà vội, tới chỗ mình ăn cơm đã!”. Tôi kéo tai Đu Đu.

“Thôi khỏi, mình không muốn làm kì đà cản mũi hai người, Cố Đại Hải lại mất vui”. Hình như Lâm Sở đã lên taxi, tôi nghe thấy có tiếng người hỏi đi đâu.

“Được, để sau, gọi cả A Mông nữa!”. Tôi cúp máy.

“Cố Đại Hải!”. Tôi nằm ườn trên giường, gọi to.

“Đến đây, thưa ngài!”. Cố Đại Hải cầm thìa lon ton chạy vào, lại còn quấn tạp dề nữa, nhìn anh ấy y như một ông đầu bếp thực thụ.

“Ha ha… Tối ăn gì?”. Thấy bộ dạng đó, tôi bật cười rồi chống cằm hỏi chồng.

“Toàn món ngài thích ăn đấy ạ: đậu xào, xương hầm, canh hải sản, món chính là cơm”. Cố Đại Hải xòe ngón tay ra đếm.

“Được, cho lui!”. Tôi khoát tay.

“Vâng!”. Cố Đại Hải cúi đầu, đi giật lùi ra cửa.

“Chuối quá! Đu Đu, mau nhìn điệu bộ ngốc nghếch của bố con kìa!”. Tôi đặt con mèo lên đùi, Bội Bội nhìn thấy thế liền ngóc đầu dậy. “Không được đánh nhau, con ngoan là không được đánh nhau đâu đấy!”. Tôi vỗ về cả hai rồi lấy báo ra đọc.

7.

“Các cậu chết đâu hết thế hả?”. Lúc nào A Mông cũng tới muộn nên tôi hẹn cô ấy bảy rưỡi tối gặp nhau ở trước của nhà hàng, còn tôi và Lâm Sở hẹn nhau lúc tám giờ, thế mà cuối cùng cô ấy cũng chỉ tới sớm hơn chúng tôi có năm phút.

“Im ngay! Có lần nào cậu không đến muộn cơ chứ? Ai không biết, chắc lại tưởng cậu sợ bị siết nợ đấy!”. Lâm Sở chỉ vào A Mông nói.

“Đúng, chả có tí khái niệm thời gian gì hết!”. Tôi gật đầu.

“Bên kia, mau gọi món đi, đói chết mất!”. A Mông đã đặt bàn từ trước rồi.

“Này, nói thật đi, Hoa Thiên không làm gì cậu chứ?”. A Mông cởi chiếc áo vest đẹp tuyệt của cô ấy ra.

“Mua bộ này chắc phải dùng hết cả năm tích góp của Lý Triển Bằng hả?”. Lâm Sở sờ vào chiếc áo. “Dạo này cũng khá nhỉ, không để Lý Triển Bằng nộp tô nữa mà chuyển sang hiện vật cơ đấy!”

“Thôi đi, tay bẩn, dính đầy mỡ vào áo tớ bây giờ!”. A Mông lấy đũa gắp tay Lâm Sở ra.

“Mình thì có chuyện gì được chứ? Hoa Thiên và mình chỉ là quan hệ công việc bình thường thôi”. Tôi vừa uống bia vừa nói, cố gắng che giấu chuyện đêm hôm đó.

“Nhưng mà, mình đang nghĩ, thực ra Hoa Thiên cũng được phết đấy”. Lâm Sở chép miệng.

“Cậu thích người ta rồi hả?”. Tôi nhớ ra chuyện mẹ Lâm Sở rất để ý tới Hoa Thiên, liền toét miệng cười.

“Cười cái gì? Điên à?”. Thấy tôi như thế, Lâm Sở cáu tiết.

“Cậu nghĩ ra cái gì hay ho cả?”. A Mông vỗ vai tôi.

“Ha ha… Không có gì, mình vừa nhớ đến cuộc điện thoại lần trước mẹ Lâm Sở gọi cho mình ấy mà”. Tôi nháy mắt.

“Ờ, đúng rồi!”. A Mông chỉ tay vào Lâm Sở. “Mẹ cậu thích Hoa Thiên lắm, định gả cậu cho lão ấy nữa đấy!”

“Gả cái con khỉ!”. Lâm Sở giận, mặt đỏ ửng lên.

“Ha ha ha, không phải đỏ mặt đâu, ha ha!”. Lâm Sở dễ thương thật, mặt cô ấy càng lúc càng đỏ.

“Há há há…”. Ba chúng tôi kề vai bá cổ đi khỏi cửa hàng.

“Ôi, sung sướng làm sao!”. Lâm Sở khoác vai hai đứa tôi. “Cuối cùng mình cũng được sống trong cảnh hai tay ôm hai em rồi.”

“Ha ha, đồ điên, ôm người yêu mới coi là ôm chứ!”. A Mông dí tay vào trán Lâm Sở.

“Đúng đúng đúng, các cậu đều không phải là người của mình!”. Cô ấy tự nhiên buông chúng tôi ra. “Mình thì có gì chứ? Chẳng có gì hết cả! Mẹ nhà nó nữa!”. Lâm Sở ngồi phịch xuống cạnh đường.

“Sao thế?” Tôi ngồi cạnh Lâm Sở. “Đồ ngốc này, chẳng phải cậu có bọn mình sao?”

“Ha ha…!”. Lâm Sở ôm mặt cười, cười mãi, cười mãi, cười đến khi chảy cả nước mắt.

“Cậu khóc cái gì chứ?”. A Mông cũng ngồi xuống, không thèm đứng dậy nữa.

“Khóc đâu mà khóc!”. Lâm Sở không thừa nhận.

“Khóc rồi, khóc rồi…”. Tôi kéo tay Lâm Sở ra.

“Ha ha ha, mình chỉ khóc trước mặt các cậu thôi!”. Lâm Sở kéo A Mông ngồi lại cạnh mình. “Bởi vì chẳng ai biết tại sao mình khóc, chỉ có các cậu thôi, các cậu mới hiểu tất cả…”

“Không phải chết rồi chứ?”

“Mau gọi cảnh sát, gọi cảnh sát đi!”

“Này, tỉnh lại đi! Này!”

Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi bị âm thanh hỗn loạn xung quanh đánh thức.

“Có chuyện gì thế?”. Mở mắt ra, tôi thấy quanh mình là một vòng vây của các ông lão, bà lão.

“Uống nhiều quá hả? Này cô gái, về nhà đi, trời lạnh đấy!”. Một cụ già vỗ về tôi.

“Này!”. Tôi vội quay sang lay Lâm Sở.

“Không dậy đâu!”. Mắt Lâm Sở vẫn nhắm tịt lại.

“Dậy mau!”. Tôi đứng lên làm Lâm Sở ngã ra phía sau, lúc đó cô ấy mới tỉnh.

“Chuyện gì thế? Đây là chỗ quái nào hả?”. Lâm Sở nghĩ một hồi mới nhận ra tình hình hiện tại của mình.

“Ôi mẹ ơi! Trần nhà bay mất rồi à?”. Đó là phản ứng đầu tiên của A Mông khi tỉnh dậy.

8.

Sau lần say rượu ngủ quên đó, tôi bị cảm mất mấy hôm, vừa sốt vừa ho. Lâm Sở và A Mông cũng ốm. Ba đứa tôi nằm ngoài trời lạnh cả một đêm như thế cơ mà, không lăn đùng ra mới lạ. Tôi thật sự không hiểu nổi, bình thường không tìm thấy vợ, Cố Đại Hải sẽ lo lắng nọ kia, chẳng hiểu tại sao lần này, anh ấy lại không đi tìm tôi.

“Chị là Thẩm Ngư à?”. Một người gọi điện cho tôi.

“Anh là ai?”. Tôi đang bận xì mũi.

“Chúng tôi ở bên cục phòng chống tệ nạn.”

“Người đâu?”. Tôi mang theo một vạn tệ tới.

“Hi!”. A Thi vẫn cười nói vui vẻ được. Tức chết mất, đã bị làm phiền giữa lúc đau ốm, tôi còn phải mang thêm năm nghìn tệ để chuộc cả một người bạn của chị ấy nữa chứ!

“Còn cười hả? Sao lại bị bắt vào đây?”. Tôi vừa ký tên vào giấy bảo lãnh vừa mắng A Thi.

“Thì định kéo một cô em dưới trướng chạy, không ngờ nó vấp ngã, thế nên mới bị tóm”. A Thi bình thản kể, nhìn qua đã biết chị ấy vào đây nhiều nên quen rồi, chả còn tí xấu hổ nào nữa.

“Bạn chị đâu? Gọi ra đây đi!”. Nước mũi lại chảy ra ròng ròng, tôi vội vàng mở túi lấy giấy ra lau.

“Đứa kia kìa! Lộ Lộ, lại đây! Bạn chị chuộc cả hai chị em mình ra rồi này!”. Nói xong, A Thi kéo một cô gái nữa tới trước mặt tôi, tôi đang cúi đầu xì mũi, chỉ nhìn thấy một đôi chân dài. Trời lạnh thế này mà mặc váy ngắn, đến mông cũng chẳng che nổi. Tới lúc ngẩng đầu lên nhìn, tôi mới ngã ngửa ra, người này tôi không những quen mà còn vô cùng quen ấy chứ: Trần Lộ!

“Cậu…”. tôi chỉ tay vào cô ấy, không thốt nên lời.

“Bạn chị xinh không? Bao nhiêu người đợi được uống rượu với nó đấy”. A Thi lại tưởng tôi ngạc nhiên vì vẻ mĩ miều của Trần Lộ.

“Chị, bọn em quen nhau!”. Trần Lộ rất xấu hổ, lấy tay đẩy nhẹ A Thi, lúc đó, chị ấy mới chịu im miệng.

“Ơ, quen à? Thế hai người nói chuyện đi nhé, chị về đi ngủ đây!”. A Thi ra đường vẫy xe.

“Tiểu Ngư, mình…”. Trần Lộ run run trong gió lạnh, trông đáng thương vô cùng.

“Mau lên xe trước đã, bên trong ấm hơn”. Tôi ôm lấy cô ấy.

“Có chuyện gì thế?”. Tôi mở cửa kính ra, châm thuốc hút.

“Cho mình một điếu được không?”. Trần Lộ nhìn tôi. Tôi liền đưa cho cô ấy một điếu.

“Mình chỉ mời rượu thôi, không nhảy đâu”. Trần Lộ kéo váy.

“Cậu có biết đấy là chỗ nào không hả?”. Tôi ngồi thẳng người lên. “Đó là tổ tò vò, vào rồi không ra được nữa. Cậu nhìn A Thi xem, chị ấy có còn dáng vẻ lúc mới tới Bắc Kinh nữa không? Cậu điên rồi!”

“Ừ, ha ha…”. Trần Lộ ngửa mặt, cười sằng sặc. “Mình điên lâu rồi, kết hôn với Dương Siêu cũng là việc mình làm trong lúc bị điên đấy.”

Tôi bỗng tỉnh ra, là vì Dương Siêu… Đúng. Từ trước đến nay, Trần Lộ vốn là người không chịu nổi miệng lưỡi thế gian, thậm chí khi mấy đứa tôi đưa tiền cho cô ấy, cô ấy cũng không cầm.

Cả hai chúng tôi cùng im lặng, chỉ lặng lẽ hút thuốc, đừng điếu, từng điếu, từng điếu một…

“Đưa mình về đi! Dương Siêu còn đang đợi mình tới ăn cơm”. Tới khi cả bao thuốc hết sạch, Trần Lộ mới quay sang bảo tôi.

“Anh ấy đang ở đâu”. Tôi khởi động xe.

“Đưa vào viện rồi. Không thể để anh ấy thấy bộ dạng này của mình được nên mình bảo ở nhà điều kiện chăm sóc không được tốt rồi đưa anh ấy vào viện điều dưỡng”. Trần Lộ rút tờ giấy ướt ra lau mặt.

“Ừ”. Tôi đưa Trần Lộ về nhà tôi.

“Lát mình đưa cậu đến viện luôn, không kịp nấu cơm đâu, mua tạm cái gì cho anh ấy vậy. Cậu thay đồ đi, mình kiếm cái cặp lồng đã!”. Tôi bước vào bếp.

“Cảm ơn cậu”. Trần Lộ ôm lấy tôi.

“Mình chẳng biết phải nói gì nữa, chỉ là mình hiểu, thực sự hiểu cậu. Nhưng cuộc sống đó hoàn toàn không hợp với cậu đâu, nó vốn chẳng hợp với ai cả. Cậu nên rời khỏi đó sớm đi!”. Trong lòng tôi trào lên một nỗi chua xót.

9.

“A Thi à, có thời gian lượn lờ không?”. Tôi đứng bên ngoài bệnh viện, gọi điện thoại cho A Thi.

“OK! Chị cũng vừa dậy, đợi ở Vương Phủ nhé, lát sẽ có một lão thương gia người Đài Loan tới.”

“Hi!”. Tới nơi, tôi thấy A Thi đang ngồi trên ghế trong quán rượu, mặc bộ váy dây màu tím, không trang điểm. Thực ra khí chất của chị ấy vẫn rất thuần khiết, trông dáng vẻ bây giờ chẳng khác gì con nhà lành.

“Sao thế?”. A Thi chú ý tới khuôn mặt đăm chiêu của tôi.

“Trần Lộ… À không, Trần Lộ là người dưới trướng chị hả?”. Tôi hỏi thẳng, ai chứ A Thi thì chẳng phải vờ vịt làm gì.

“Ừ. Nhưng con bé đó hơi khó bảo, không bán thân, chỉ tiếp rượu”. A Thi nhăn mặt khi nhắc tới chuyện này. “Có còn là gái trinh nữa đâu, giữ gìn cái quái gì chứ?”

“Tại chị không biết hoàn cảnh của cậu ấy đấy”. Tôi nhìn A Thi, từ từ kể lại cho chị ấy nghe những chuyện trước đây.

“Đúng là số khổ…”. A Thi cúi đầu, nghịch chân váy.

“Đừng làm khó cô ấy nhé, em biết nói vậy là không đúng, nhưng mà…”. Tôi nắm tay A Thi.

“Được, không phải nói nữa đâu, chị hiểu mà, Tiểu Ngư quả là…”. Chị ấy giơ ngón tay cái lên. “Chị còn có cái ăn thì không để nó bị thiệt đâu! Chị đây nói lời giữ lời.”

“Cảm ơn chị!”. Tôi mừng quá, suýt ôm chầm lấy chị ấy. “Lần trước, chị vay tiền cho cậu ấy phải không?”

“Đúng thế”. A Thi dập thuốc.

“Không phải trả lại đâu, sau này, nếu cô ấy vay, chị cứ tới chỗ em lấy nhé!”

“Ha ha, chửi chị đấy à?”. Chị ấy lườm tôi. “Em không cần lo, chuyện tiền nong chị sẽ giải quyết. Thực ra mới đầu còn chưa quen, chị sợ có chuyện. A, bên này! Ông thương gia của chị tới rồi”. A Thi đứng ngay dậy.

“Vậy em đi nhé, cám ơn chị nhiều! Chị yên tâm, có chuyện gì, cứ tới tìm em!”. Tôi cũng đứng dậy, chỉnh lại quần áo.

10.

“Tiểu Ngư, mau tới đây cứu bố mẹ đi!”. Mẹ Cố Đại Hải bỗng dưng gọi điện thoại tới, vừa nghe thấy giọng tôi liền khóc sụt sùi, làm tôi và Cố Đại Hải sợ quá, chạy vội về nhà.

“Mẹ, bố, sao thế ạ?”. Cố Đại Hải chẳng kịp cởi giày, phi ngay vào nhà.

“Đại Hải à… Em gái con mất tích rồi…”. Mẹ Cố Đại Hải ôm lấy anh ấy mà khóc.

“Bố, chuyện này là sao ạ?”. Tôi vội hỏi bố chồng.

Ông không trả lời mà chỉ đưa cho tôi một bức thư.

Gửi cô Cố Tiểu Khê,

Mời cô tới báo danh, chúng tôi rất hân hạnh được mời cô tới nhập học tại trường Đại học Tokyo vào lúc…

(…)

Tôi đọc đi đọc lại bức thư đó, họ viết rằng Cố Tiểu Khê vẫn chưa tới trường đăng ký nhập học, họ không liên lạc được nên đành gửi thư về nước.

“Chẳng phải nhà mình đã đưa nó ra tận sân bay rồi sao?”. Tôi ngớ người ra, trong đầu chỉ hiện lên mấy chữ “bỏ nhà theo giai”.

“Hu hu hu…”. Cứ nhắc tới chuyện đó là mẹ Cố Đại Hải lại khóc, chúng tôi chỉ biết an ủi hai cụ, sau đó gọi điện cho bên Nhật, xác nhận lại chuyện Cố Tiểu Khê không ở đó.

“Bọn chú chỉ biết là Cố Tiểu Khê đã xuất cảnh vào tháng mười một, đến đầu tháng mười hai thì lại quay về nước thôi”. Chú Triệu giúp tôi tìm kiếm một hồi cũng chỉ thu được mấy thông tin này.

“Cháu cảm ơn chú!”. Tôi cảm ơn rồi cúp máy, trong đầu thầm nghĩ, có nên nói chuyện Cố Tiểu Khê và Thẩm Lãng cho Cố Đại Hải nghe không đây?

“Tiểu Khê sao rồi?”. Biết chuyện, Thẩm Lãng chạy ngay tới nhà tôi.

“Sao anh lại tới đây?”. Cố Đại Hải nhìn Thẩm Lãng.

“Nói cho anh biết trước đã, Tiểu Khê đang ở đâu?”. Thẩm Lãng nắm chặt lấy áo Cố Đại Hải, sống chết cũng không chịu buông.

“Chuyện gì thế?”. Cố Đại Hải đỡ Thẩm Lãng ngồi xuống.

“Anh không giấu hai người nữa…”. Thẩm Lãng quỳ xuống đất. Tim tôi thót lại, Thẩm Lãng bảo “hai người” nghĩa là muốn tránh tội cho tôi.

“Thế này là sao?”. Cố Đại Hải sợ hãi.

“Là anh, người đàn ông đã có vợ mà còn yêu Tiểu Khê chính là anh!”. Thẩm Lãng chậm rãi nói. Tôi có thể nhận ra, để làm được thế này, anh ấy đã phải cố gắng nhiều lắm. Chưa bao giờ tôi nghĩ Thẩm Lãng dám thừa nhận chuyện đó.

“Anh nói cái gì?”. Cố Đại Hải ngồi phịch xuống ghế.

“Cố Đại Hải, anh không sao chứ?”. Tôi chạy tới ôm lấy anh ấy.

“Anh ấy đang nói gì vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phái Thẩm Lãng, hỏi tôi.

“Anh ấy…”. Tôi nhìn hai người đó, chẳng biết phải nói gì nữa. Một người là anh ruột tôi, một người là nơi tôi giao phó cả cuộc đời.

“Là anh! Anh chính là người yêu của Tiểu Khê!”. Thẩm Lãng nhìn thẳng vào mắt Cố Đại Hải.

“Đồ khốn nạn!”. Cố Đại Hải tức giận đứng dậy, cho Thẩm Lãng một cái bạt tai rồi túm lấy anh ấy mà đánh, vừa đánh vừa chửi. Bội Bội sợ quá sủa ầm ĩ, bàn uống nước cũng bị đổ, đồ trên đó rơi hết xuống đất. Ấm trà vỡ tan, nước trong ấm nhỏ từng giọt xuống thảm. Tôi quỳ xuống đất kéo Cố Đại Hải, không để ý thấy một mảnh vỡ vừa cứa vào chân.

“Đừng đánh nữa… đừng đánh nữa mà…!”. Tôi muốn ngăn Cố Đại Hải lại nhưng chỉ ôm được chân anh ấy mà khóc. “Đừng đánh nữa…! Tại em, tại em không tốt. Đừng đánh nữa!”.

“Tôi sẽ không đánh lại đâu”. Thẩm Lãng khạc ra một ít máu. “Nhưng cậu có đánh chết tôi cũng vô ích, chúng ta phải tìm thấy cô ấy trước đã…”. Một giọt nước mắt của Thẩm Lãng rơi lên trán tôi, nó rất lạnh, lạnh như băng vậy.

“Đồ khốn! Mày là đồ khốn nạn!”. Hai tay ôm đầu, Cố Đại Hải bật khóc.

11.

Một lúc sau, Cố Đại Hải mới bình tĩnh trở lại, Thẩm Lãng vẫn quỳ khóc dưới sàn.

“Tiểu Khê có thể đi đâu?”. Cố Đại Hải vừa châm thuốc vừa hỏi Thẩm Lãng.

“Tôi không biết, trước lúc đi, cô ấy đã từng bảo muốn tới rất nhiều nơi”. Thẩm Lãng không giấu diếm gì nữa.

Tôi ngồi dưới sàn, nhìn hai người bọn họ, tự nhiên thấy chân mình rất đau, nhìn xuống thì thấy quần đã đỏ au, toàn máu là máu.

“Em cũng biết, đúng không?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.

“Nó không biết, chỉ nghi ngờ thôi…” Tôi che giấu rất tốt. Nói xong, Thẩm Lãng ngất đi.

“Em…em không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này. Nhưng việc quan trọng nhất phải làm bây giờ là tìm ra Tiểu Khê”. Tôi ngồi trên ghế ngoài hành lang bệnh viện, nói với Cố Đại Hải.

“Anh hiểu, giờ không phải là lúc cãi nhau xem ai đúng ai sai, phải tìm Tiểu Khê đã”. Cố Đại Hải bóp nhẹ vai tôi. “Anh xin lỗi vì đã đánh anh trai em, tại anh kích động quá.”

“Xin lỗi… xin lỗi… em xin lỗi…”. Tôi rúc đầu vào lòng Cố Đại Hải.

“Thẩm Lãng sao rồi?”. Lúc mẹ tôi tới bệnh viện, Thẩm Lãng đã được băng bó xong xuôi, chuẩn bị về nhà.

“Không sao đâu mẹ. Con bị mấy tên cướp đánh, may mà Tiểu Ngư và Đại Hải đi qua đó”. Thẩm Lãng miễn cưỡng nói.

“Trời ơi, con trai tôi…! Đau lòng mẹ quá con ơi!”. Mẹ tôi ôm lấy Thẩm Lãng, thút thít khóc.

“Không sao, không sao đâu ạ.”

“Mẹ…”. Cố Đại Hải đứng bên cạnh, chần chừ.

“Sao thế?”. Mẹ tôi quay lại nhìn Cố Đại Hải, Thẩm Lãng khẽ lắc đầu.

“Để anh Thẩm Lãng nghỉ ngơi đi ạ!”. Tôi kéo áo ra hiệu cho Cố Đại Hải, không để anh ấy nói.

Hôm sau, Thẩm Lãng hẹn gặp chúng tôi ở quán cà phê.

“Cô ấy có bạn thân nào không?”. Anh ấy hỏi.

“Có mấy đứa, nhưng tôi hỏi cả rồi, không ai biết hết”. Dạo này, Cố Đại Hải đã gầy đi nhiều, thêm vào đó, bố chồng tôi vì giận quá lại sinh bệnh nên anh ấy phải hao tâm tổn trí không ít.

“Bọn anh có chỗ hẹn bí mật không?”. Tôi hỏi Thẩm Lãng.

“Anh đến rồi nhưng không thấy cô ấy, ngày nào anh cũng đi tìm”. Thẩm Lãng xoay xoay ly cà phê.

“A lô!”. Chuông điện thoại của Thẩm Lãng đột nhiên reo lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng nãy giờ. “Không, anh có việc, em ăn trước đi!”

“An Nguyệt hả?”

“Ừ, cô ấy hỏi anh có về nhà ăn cơm không thôi”. Thẩm Lãng chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào túi áo, tiếp tục bàn với Cố Đại Hải xem nên đi đâu tìm.

“Có cần bọn mình giúp gì không?”. Một lát sau, Lâm Sở, A Mông và Trần Lộ xuất hiện.

“Sao các cậu lại tới đây?”. Tôi ngạc nhiên.

“A Mông gặp mẹ chồng cậu trong viện, bác bảo các cậu hẹn gặp nhau ở đây”. Lâm Sở kéo ghế ngồi cạnh tôi.

“Sao không nói với bọn mình hả? Thêm người thêm cách mà”. A Mông vỗ nhẹ lên tay tôi.

“Cảm ơn các cậu!”. Nước mắt tôi bỗng trào ra.

“Thôi ngay! Khóc cái gì chứ? Tìm được nó rồi khóc một thể!”. Trần Lộ vội vàng đưa khăn giấy cho tôi.

“Chúng ta phân nhóm ra tìm!”. Tôi và Cố Đại Hải, Lâm Sở và A Mông, Trần Lộ và Thẩm Lãng sẽ đi với nhau.

Những ngày sau đó, chúng tôi liên tục tìm kiếm nhưng Cố Tiểu Khê như thể đã bốc hơi khỏi trái đất này vậy, không thấy tung tích gì cả.

12.

Tôi dẫn một đoàn khách du lịch tới cửa hàng đồ cổ của Triệu Tam, vốn chẳng định nhận dẫn tour giữa lúc nước sôi lửa bỏng này nhưng nghĩ phải có tiền để giúp Trần Lộ, cô ấy đã khó khăn lắm rồi nên tôi lại đồng ý.

“Ớ. Mới mấy ngày không gặp mà em gái anh đã gầy đi rồi”. Triệu Tam dựa người lên quầy, bảo tôi.

“Thôi, đừng có trêu em, đang chán đây”. Tôi lườm.

“Sao thế?”

“Em chồng mất tích, giờ vẫn chưa tìm được, lo quá!”. Tôi gỡ mũ ra, quạt lấy quạt để.

“Ờ, thảo nào mà gần đây, bọn em cứ ủ ê như thế”. Triệu Tam vừa nói vừa lôi chiếc máy ảnh kỹ thuật số ra khoe với tôi. Thì ra mấy hôm trước, anh ấy đi chơi ở Cửu Trại Câu, còn mang theo rõ nhiều tiền và cả bồ nhí nữa, cuộc đời gã này quả là sung sướng!

“Đợi đã!”. Tôi vồ lấy máy ảnh của Triệu Tam.

“Sao thế? Không phải chứ, cái này còn kém hơn của em mà”. Triệu Tam tưởng tôi định chiếm đoạt máy ảnh của anh ấy.

“Bức này anh chụp ở chỗ nào?”. Tôi chỉ vào một bức ảnh, người trong đó chắc chắn là Cố Tiểu Khê.

“Cửu Trại Câu, phong cảnh ở đó tuyệt lắm!”. Triệu Tam ngơ ngác.

“Em lấy tạm nhé!”. Tôi vứt cái mũ lại rồi cầm cái máy ảnh, chạy biến đi.

“Này, này! Đừng có đi!”. Triệu Tam vội đuổi theo nhưng bị mấy người khác vây lại. “Đợi đã, đợi đã! Em coi chừng xe đấy!”

“Cậu có thể làm rõ người này hơn được không?”. Tôi tới phòng làm việc của Lâm Sở.

“Được, đợi tí!”. Lâm Sở phóng to bức ảnh đó trên máy tính.

“Làm đi, mình ngủ một tí đã!”. Tôi nằm ườn ra ghế, lúc nãy chạy vội quá, tim tôi suýt rơi ra ngoài.

“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải lấy khăn lau mặt cho tôi.

“Sao ạ?”. Lúc ngồi dậy, tôi thấy đầu hơi váng.

“Sắc mặt cậu lúc nãy nhìn ghê quá”. A Mông sờ trán tôi.

“Chắc tại chạy nhanh quá ấy mà!”

“Được rồi!”. Lâm Sở vừa hét lên, tất cả bọn tôi liền chạy đến.

“Đúng nó rồi, đúng là Tiểu Khê rồi!”. Cố Đại Hải vui mừng.

“Có thể biết đây là chỗ nào không?”. Thẩm Lãng nắm vai Lâm Sở.

“Em in cảnh ra rồi, chỗ này là ở Cửu Trại Câu. Bọn họ đang nhìn đi đâu, đợi một lát sẽ biết!”. Lâm Sở làm thêm mấy động tác trên máy.

“Tốt quá! Cuối cùng cũng có phương hướng rồi”. Tôi chỉ muốn cắn Lâm Sở một cái.

“Này, không phải mình trù ẻo đâu, nhưng nhỡ lúc bọn mình tới, Cố Tiểu Khê đã đi chỗ khác rồi thì sao?”. A Mông lắp bắp một hồi mới nói xong, bọn tôi quay lại lườm cô ấy.

“Không đâu! Tiểu Khê đã từng nói, nếu chúng tôi không thể ở bên nhau, cô ấy sẽ tìm một nơi thật đẹp để sống một mình suốt đời. Nhất định cô ấy vẫn đang ở Cửu Trại Câu. Còn nếu như cô ấy không còn ở đó nữa, tôi sẽ đi khắp nơi để tìm bằng được cô ấy”. Nói xong, Thẩm Lãng bỏ ra ghế ngồi.

13.

Dạo này, A Mông không hay tụ tập với bọn tôi, thằng bé Lý Mông chẳng hiểu sao suốt ngày bị ốm.

“Cậu đang ở đâu đấy?”. Tôi gọi điện thoại cho A Mông. Hôm nay, cô ấy đưa con đi khám bệnh nhưng lại quên quyển sổ y bạ ở nhà, Lý Triển Bằng đang đi công tác nên nhờ tôi tới lấy.

“Vào cửa rồi rẽ trái!”.

“Nó không sao chứ?”. Tôi đưa sổ cho A Mông rồi sờ trán thằng nhóc.

“Cũng tạm, hết sốt rồi”. Cô ấy xốc Lý Mông lên.

“Nặng không? Nào, để dì Ngư Ngư bế con nhé!”. Tôi giơ tay đón đứa bé. Thằng nhóc đã gầy đi nhiều, sụt mất mấy cân.

“Chuyện tìm Tiểu Khê thế nào rồi?”. A Mông hỏi tôi.

“Phải đợi chỗ Lâm Sở đã, chắc chắn sẽ tìm được.”

Chúng tôi tới viện từ sáng mà đến trưa vẫn chưa khám xong, đành phải tới Mc Donald nghỉ một lát, đợi chiều vào khám tiếp. Đi khám bệnh kiểu này thì không ốm cũng thành ốm mất.

“Ya ya…!!!”. Lý Mông thích thú chơi ở khu cầu trượt của Mc Donald.

“Con trai cậu cũng nghịch ngợm đấy!”. Tôi vừa uống Coca Cola vừa nhìn thằng bé.

“Ờ, giống hệt Lý Triển Bằng, toàn làm khổ người ta”. A Mông chống tay vào cằm, ngắm con trai. “Thực ra, suốt ngày gây chuyện với Lý Triển Bằng cũng thấy thú vị. Mà nhớ lại những chuyện cũ làm gì chứ? Con đã lớn tướng rồi.”

“Cậu nghĩ thế là đúng đấy!”. Tôi dựa vào bàn, nhìn cô ấy. “Mình rất ngưỡng mộ cậu, có con trai, Lý Triển Bằng cũng thật thà, gia đình các cậu sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Chẳng như mình, có lúc mình nhớ đứa con kia kinh khủng, nếu nó được sinh ra, chắc giờ này đã biết chạy rồi, mình và Cố Đại Hải sẽ cũng đưa con đi chơi, mỗi người một bên dắt tay nó…”

“Ngưỡng mộ cái gì? Tranh thủ thời gian mà đẻ đi! Nhớ sinh một đứa con gái, sau này cho nó làm con dâu gả khoán cho nhà mình!”. A Mông cười hì hì.

“Giống An Nguyệt nhé!”

“Thôi đi, con trai mình vẫn còn muốn sống lắm!”. Cô ấy thở dài.

“Ha ha…”

“Nhưng mà nghĩ lại, Thẩm Lãng đúng là vượt ra ngoài dự liệu của mình đấy!”. A Mông gọi con trai tới mặc áo khoác cho nó.

“Ừ, mình cũng không ngờ Thẩm Lãng dám thừa nhận việc yêu Tiểu Khê… Cậu biết không, lúc đó, nhìn anh ấy thảm lắm, thế mà vẫn cố bảo chuyện này không liên quan gì đến mình”. Tôi dắt Lý Mông quay lại bệnh viện.

“Xem ra cậu không bằng Thẩm Lãng rồi, anh ấy mới đúng là hào kiệt!”. A Mông ngắt cho thằng bé cành cây rồi hai mẹ con thi nhau vung vẩy.

14.

Ngày hôm sau, tôi tới chỗ Triệu Bồi, chị ấy vẫn ổn, sắp sửa tới viện kiểm tra.

“Để em đưa chị đi, tối qua nhà em ăn cơm luôn!”. Tôi nói lúc giúp Triệu Bồi kéo khóa áo khoác. Giờ bụng chị ấy đã to lắm rồi, làm gì cũng khó khăn.

Nhìn Triệu Bồi, tôi lại nhớ đến A Mông. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ, để Lý Mông có thể sinh ra một cách bình an như thế, chắc chắn kiếp trước cả nhà Lý Triển Bằng đã phải tu thân tích đức nhiều lắm. Cứ nghĩ tới lúc A Mông mang thai, tôi lại thấy buồn cười, khi đó, cô ấy giống như trẻ con đang chuẩn bị làm người lớn vậy. Vì muốn trốn ra ngoài chơi. A Mông học tôi cách trèo tường, không những thế, cô ấy còn suốt ngày gây chuyện, hết hút thuốc lại uống rượu. Thấy thế, Lý Triển Bằng tức phát điên, anh ấy bắt bọn tôi ở yên trong ký túc, cấm rượu, cấm thuốc, hi vọng A Mông sẽ nghe theo.

“Em cười gì thế?”. Triệu Bồi đột nhiên vỗ vai tôi.

“À không, em nhớ lúc A Mông mang bầu, cô ấy vẫn còn nghịch ngợm đủ trò, thật đấy, em luôn bảo A Mông có thể sinh con ra đúng là một kỳ tích.”

“Ha ha, đúng là nhiều khi như thế thật, em càng lo lắng thì càng chẳng ra gì, nếu không nghĩ đến nó thì lại chẳng làm sao cả”. Triệu Bồi đưa tay lên xoa bụng, nơi đó đang có một sinh mệnh chuẩn bị chào đời. Tôi sẽ chúc phúc cho nó. Khi về nhà, tôi phải bảo với Cố Đại Hải nhận nó làm con nuôi mới được.

“A lô!”. Tôi chạy ra ngoài nghe điện thoại.

“Tối nay ăn gì hả vợ?”. Là Cố Đại Hải, hôm nay anh ấy về nhà sớm.

“Anh nấu món gì ngon ngon nhé, tối em đưa Triệu Bồi tới nhà mình ăn cơm đấy!”. Tôi quay sang nhìn Triệu Bồi, chị ấy đang ngắm đôi vợ chồng cùng dẫn con đi dạo phố ở ngoài đường.

15.

Ngày giỗ mẹ Ngụy Tử Lộ, tôi và Cố Đại Hải cùng tới thăm mộ dì ấy. Việc anh ấy đề nghị được đi cùng khiến tôi rất cảm động, nếu là người khác, tôi nghĩ chắc chắn anh ta sẽ không tới.

“Dì ơi, con đến thăm dì đây”. Tôi đặt bó hoa trà lên mộ. Khi còn sống, mẹ Ngụy Tử Lộ thích nhất là hoa trà, đặc biêt là loại màu trắng, khi xưa, đã có lần tôi cắt trộm hoa trà mà bố tôi trồng để tặng dì ấy.

“Tử Lộ vẫn chưa về nhà, nhưng dì đừng lo, thật đấy ạ, sớm muộn gì con cũng sẽ đem được anh ấy trở về”. Tôi cầm chai nước khoáng và Cố Đại Hải vừa đưa, thấm ướt khăn rồi lau bia mộ.

“Đúng đấy dì ạ, Tiểu Ngư lợi hại lắm, chắc chắn sẽ tìm được cậu ấy cho dì”. Cố Đại Hải lấy hoa quả ra, bày lên mộ.

“Dì ơi, đây là Cố Đại Hải, tên béo con đã cưới đấy ạ.”

Cố Đại Hải đi ra xa hút thuốc, tôi đặt miếng vải trên tay xuống, lặng nhìn bức ảnh mẹ Ngụy Tử Lộ.

“Dì ơi, thực ra con nên nói lời xin lỗi với dì mới phải. Đều tại con hết, nếu con sớm nói với Ngụy Tử Lộ rằng con không trách anh ấy hoặc sớm biến mất trước mắt anh ấy thì đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Con vẫn chưa nói được điều đó với Tử Lộ”. Tôi ngoảnh đầu ra phía sau, nhìn Cố Đại Hải. “Kia mới là người đàn ông con yêu, trước đây con còn trẻ con, chẳng hiểu gì, chỉ cảm thấy đồ của mình bị người ta cướp mất nên mới khóc lóc gây chuyện… Giờ con đã hiểu con thực sự cần cái gì. Người đàn ông này khiến con cảm thấy ấm áp, yên tâm.”

“Tiểu Ngư, chúng ta đi chứ?”. Cố Đại Hải vẫy tay gọi tôi.

“Em đi ngay đây! Dì ơi, bọn con đi đây ạ. Chị Triệu Bồi sắp sinh rồi, mấy nữa, con sẽ đưa đứa bé tới thăm dì”. Tôi nhặt túi lên rồi quay người bước đi.

Khi xuống núi, tôi nhìn thấy một người đang bước về phía chúng tôi, chân đi xiêu xiêu vẹo vẹo, làm đổ cả giỏ hoa quả.

“Này, theo em, người kia có phải là dân xã hội đen không?”. Cố Đại Hải kéo áo tôi.

“Quan tâm làm gì, dù sao nhìn cũng không giống người tốt”. Tôi chẳng muốn để ý.

“Anh cũng nghĩ thế đấy, biết đâu lại là phạm nhân”. Cố Đại Hải ngoác miệng cười. Lúc đó, tên kia đã tiến sát đến chỗ chúng tôi.

“Tiểu Ngư hả? Anh đang bảo sao trông quen quen”. Thì ra là Triệu Tam.

“Anh đến thăm ai vậy?”. Tôi nhớ bố mẹ anh ấy không nằm ở nghĩa trang này.

“Mẹ Ngụy Tử Lộ. Trước đây, em và cậu ta đã giúp anh rất nhiều, giờ Ngụy Tử Lộ mất tích, anh sợ bác phải ở chỗ bẩn nên tới dọn dẹp”. Triệu Tam vừa cười vừa kể.

“Được lắm! Người anh em thật có nghĩa khí! Em đợi anh ở dưới chân núi nhé, hôm nay, em nhất định phải mời anh một bữa!”. Tôi vỗ vai Triệu Tam rồi kéo Cố Đại Hải đi.

“Triệu Tam cũng không tồi nhỉ?”. Cố Đại Hải xuýt xoa.

“Miễn bàn!”. Nói rồi tôi gọi cho Triệu Bồi, hỏi xem chị ấy thế nào rồi. Chị ấy bảo hôm nay lại đi kiểm tra, mấy tháng nữa là sinh rồi, y tá trong bệnh viện ai cũng đoán là con trai vì bụng nhọn.

16.

“Ôi…”. A Mông lao xồng xộc vào, vứt túi xuống đất rồi nằm thẳng cẳng lên ghế sô pha, làm tôi và Lâm Sở sợ chết khiếp.

“Cậu lại sao thế?”. Lâm Sở đặt ống kính trên tay xuống.

“Rót nước cho mình!”. A Mông không thèm ngóc đầu dậy.

“Mình đang nghĩ, không hiểu gen của Lý Triển Bằng có vấn đề gì không”. Tu ừng ực xong, A Mông mới phun ra một câu.

“Là sao?”. Tôi chống cằm, nhìn cô ấy.

“Con trai mình suốt ngày bị cảm, hôm nay, mình vừa đưa nó đi viện, lại còn phải xếp hàng nữa, chả khác gì đến ngân hàng cả”. A Mông dựa người vào thành ghế, thở dài.

“Thế thì liên quan gì đến Lý Triển Bằng? Nếu cậu bảo cậu bị lưu sản gì đó thì mới liên quan chứ!”. Lâm Sở cười, bị A Mông cho ngay một cái bạt tai.

“Này, tối đi đâu ăn đi!”. Tôi đề nghị, tay giở quyển tạp chí. A Mông đang bận sơn móng chân, bảo mới mua được màu này, liền lột tất ra sơn ngay, nếu không trốn kịp, chắc giờ này, tôi đã bị cô ấy lột tất ra mà tô tô vẽ vẽ rồi.

“Hay chơi ném còn nhé!”. Lâm Sở nêu ý kiến.

“Được, được đấy!”. A Mông hào hứng.

Chơi chán rồi về nhà, tôi liền nhận được điện thoại của Thẩm Lãng, thông báo rằng anh ấy đã tới Cửu Trại Câu rồi, sẽ đi tìm Cố Tiểu Khê ngay. Cố Đại Hải cầm điện thoại ra ban công nói chuyện. Tôi cảm thấy mình thực sự có lỗi với anh ấy, tự nhiên lại gây cho anh ấy bao nhiêu phiền phức.

“Đúng… em hiểu… anh tìm ở mấy chỗ nhỏ…”. Tôi tìm một tấm chăn mỏng đắp cho Cố Đại Hải rồi dựa vào bờ vai vững chắc nghe bọn họ nói chuyện. Giọng anh ấy trầm trầm, nghe rất dễ chịu, lúc này, tôi thấy còn thư thái hơn cả khi đi mát xa nữa.

“Sao thế?”. Cúp máy xong, Cố Đại Hải quay sang ôm tôi.

“Không sao. Em đang nghĩ, đợi mọi việc xong xuôi, mình sinh em bé nhé!”

“Thật không?”. Cố Đại Hải sung sướng, mặt tươi như hoa nở.

Chẳng biết A Mông nghe đồn ở đâu về một vị thần y, bắt tôi phải tới lấy số khám giúp cô ấy. Nơi này âm u, bí hiểm như trong lòng đất, chắc là để không ai dễ dàng phát hiện ra. Tôi phải hỏi bốn ông cụ, sáu bà cụ mới tìm được đến nơi. Đó là một ngôi làng nhỏ nghèo nàn nhưng người đến khám đông vô cùng, mới bảy giờ sáng đã hết số rồi.

“Bà cố tổ của tôi ơi, tóm lại, cậu có đến không hả?”

“Mình đến ngay đây, đang hỏi đường”. A Mông nói vấp váp, chắc tại đang đi bộ.

“Vị thần y này tám giờ mở cửa ạ?”. Tôi thò cổ lên, hỏi bà cụ đứng trước.

“Mười giờ thần y mới mở cửa, giờ con chưa dậy”. Bà lão nhìn tôi rồi chép miệng.

“Hả?”. Tôi suýt thì ngã lăn xuống đất. Chẳng biết thần y tài giỏi đến mức nào, Thái Bạch Kim Tinh hạ thế chăng? Ông ta bận như vậy, muốn xuống được đây chắc phải mất không ít thời gian.

“Này, cô không biết chứ, thần y chữa bệnh tiêu hao công lực, tôi dã nhìn thấy ông ấy phát công rồi đấy!”. Nhìn điệu bộ thành kính của bà lão, tôi suýt bật cười.

“Thật đấy, hôm đó, một đứa bé trong thôn tôi đến khám bệnh…”. Bà lão này thật biết cách nói chuyện, kéo tôi ra một góc, kể hết chuyện nó tới chuyện kia, tôi không lo cô đơn vì đợi A Mông nữa rồi.

“Hi! Thần y đâu?”. A Mông vừa đẩy cửa vào đã đá tôi một phát.

“Sang bên kia! Không thấy mình đang bận nghe chuyện à?”. Tôi phát lại.

Xem ra A Mông tới đây là để nộp tiền, cô ấy mặc áo khoác da, chân đi giày cao gót, mỗi bước lại tao ra một cái lỗ trên nền đất. Lý Mông còn sang trọng hơn, cũng diện áo khoác da, tay đeo đồng hồ trẻ con loại đắt tiền, Casio ấy, đôi giày nhỏ bong như gương. Thần y không bóp cậu thì bóp ai chứ? Tôi nghĩ thầm.

“Thần y đại nhân mười giờ mới dậy, cậu cứ đợi đi!”. Tôi kéo hai mẹ con họ ra vườn ngồi.

“Không phải chứ? Biết thế đến muộn cho xong”. A Mông kêu ca.

“Khốn kiếp! Mình là ôsin nhà cậu đấy à?”

“Tìm thấy Cố Tiểu Khê chưa?”. A Mông vừa uống nước vừa hỏi.

“Thẩm Lãng đi rồi, chắc sẽ tìm được thôi”. Tôi nhặt một cành cây lên, chọc mấy hòn đá dưới đất.

“An Nguyệt không biết chứ?”

“Cậu dám để bà ấy biết à? Cho mồi lửa vào nhà mình luôn đi!”. Tôi lườm.

“Mẹ, chó!”. Lý Mông hớn hở chỉ tay vào con lợn trong vườn.

“Ha ha ha…chó!”. Tôi cười đau cả bụng. Trước kia, A Mông chưa nhìn thấy con lợn bao giờ, hôm về nhà Lâm Sở cũng tưởng là chó, còn hỏi đó là loại gì nữa. Hai mẹ con này đúng là cùng một giuộc.

“Lại đây!”. Mặt A Mông đỏ rực như bếp lò.

17.

Trên đường về, A Mông ôm chặt lấy một cái túi nhỏ, bảo rằng đó là thuốc thần y kê cho.

“Cậu đừng bảo là thần y đại nhân kia cho cậu một lá bùa đấy nhé!”. Tôi nhìn A Mông, cô ấy đang sung sướng đến mức chả còn nhớ gì nữa. Thế mới biết cô ấy yêu con trai vô cùng, dù rằng khi nó không bị ốm nữa, cô ấy sẽ tiếp tục làm loạn trời đất với bọn tôi, nhưng tôi vẫn tin vào tình mẫu từ, ừm… đó có thể coi là một thứ tình yêu.

“Nói vớ vẩn, có phải mình đi xem bói đâu!”. A Mông kiên quyết phản đối cách nói của tôi.

“Thế thì tốt. Nhà nước không đồng ý mấy trò mê tín thế đâu!”. Tôi thấy con trai A Mông mũi dài thò lò liền lấy giấy ăn cao cấp của cô ấy lau cho nó.

“A lô!”. Đi được nửa đường, tôi thấy số điện thoại bàn ở nhà gọi đến. “Mẹ, có chuyện gì ạ?”

“Con mau về nhà đi, về nhà, chuyện này… Mau về đi!”. Mẹ tôi hốt hoảng.

“Sao thế ạ?”. Suy đoán đầu tiên của tôi chính là: An Nguyệt lại phát điên rồi.

“Không nói qua điện thoại được, con về nhà đi!”. Nói xong, mẹ tôi cúp máy, nhưng trước đó, tôi bỗng nghe loáng thoáng trong điện thoại có giọng con trai, giọng nói rất quen thuộc. Tôi “ớ” lên một tiếng rồi bất giác đạp phanh khiến A Mông bị giật mình, đập đầu vào cửa kính.

“Cậu muốn giết mình hả?”. Cô ấy giận dữ nhìn tôi.

“Ngụy… Tử Lộ! Là anh ấy! Chắc chắn đấy, Ngụy Tử Lộ, mình không nghe nhầm đâu!”. Tôi nhấn ga.

“Nói gì thế?”. A Mông nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu. “Cái gì? Ai?”

“Ngụy Tử Lộ… anh ấy đang ở nhà mình”. Tôi thấy cả người bồn chồn, tay chân không còn nghe lời nữa.

“Dừng xe, cậu để mình lái!”. A Mông đạp phanh rồi xuống xe, kéo tôi ra ngoài, nhét tôi vào ghế sau.

“Cố Đại Hải!”. Tôi vội gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Lúc ấy, đầu óc tôi rất hỗn loạn, đến giờ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao khi đó lại gọi cho anh ấy nữa. Nếu tôi không gọi, chắc những việc khác đã không xảy ra…

Lúc chúng tôi về đến nhà thì Cố Đại Hải cũng vừa tới cửa. theo sau anh ấy là Triệu Bồi, hôm nay, chính tôi bảo Cố Đại Hải đưa chị ấy tới viện kiểm tra. Trông thấy tôi, mặt anh ấy liền biến sắc. A Mông bảo lúc đó, mặt tôi trắng bệch như không còn giọt máu nào nữa.

“Tiểu Ngư về rồi à?”. Ngụy Tử Lộ đang đứng đợi tôi ở cửa, nở nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy anh ấy, trong phút chốc, chân tôi bỗng mềm nhũn ra rồi ngã vào lòng Cố Đại Hải.

“A Mông tới chơi à? Mọi người vào nhà đi!”. Ngụy Tử Lộ thản nhiên như không, đưa tay kéo tôi và A Mông vào nhà. Triệu Bồi và Cố Đại Hải cũng vào theo.

“Anh đã về rồi, em xin lỗi, em thực sự xin lỗi…”. Triệu Bồi sững sờ một lúc lâu rồi lao tới, ôm lấy tay Ngụy Tử Lộ, đột nhiên bị mất thăng bằng, suýt thì ngã xuống sàn. Chúng tôi vội đưa chị ấy tới ghế sô pha nằm, mẹ tôi pha nước ấm cho chị ấy uống.

“Cậu vờ vịt ngốc nghếch gì chứ hả?”. Cố Đại Hải kéo áo Ngụy Tử Lộ.

“Anh là ai?”. Ngụy Tử Lộ ngạc nhiên.

“Cậu nói cái gì?”. Cố Đại Hải vung tay lên, định đánh anh ấy.

“Đây là nhà của Thẩm Ngư, anh không được giở trò ở đây!”. Ngụy Tử Lộ vẫn nhìn Cố Đại Hải không chớp mắt, trong đáy mắt anh ấy có cái gì đó rất khó hiểu.

“Ngụy Tử Lộ, anh có còn là người không hả?”. Tôi tát cho anh một cái thật mạnh. “Đứa con trong bụng chị ấy là của anh! Đừng có giả vờ như không biết gì nữa! Anh đã đá tôi mà còn giả vờ mất trí sao? Từ bao giờ anh trở nên giả nhân giả nghĩa như vậy cơ chứ?”

“Anh… Tiểu Ngư, anh thực sự không biết mà”. Ngụy Tử Lộ giương mắt nhìn tôi.

A Mông không nhịn được nữa, thẳng tay đập một phát vào đầu Ngụy Tử Lộ.

18.

Nhà tôi bỗng chốc loạn hết cả lên, Triệu Bồi vừa tỉnh lại, Ngụy Tử Lộ vẫn giả ngây giả ngô, mẹ tôi kéo tay tôi, đang ầm ĩ thì có mấy người từ bên ngoài xông vào, hét lớn. “Ở đây này!”

“Các anh là ai?”. A Mông bước về phía họ. Con trai cô ấy đang nép trong lòng cha tôi, khóc lóc ầm ĩ.

“Tìm thấy rồi, chính là nó!”. Gã béo đứng đầu xông lên đẩy A Mông ra.

“Làm cái gì thế hả?”. Tôi đạp gã đó.

“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải vội kéo tôi ra đằng sau rồi chỉ thẳng tay vào mặt tên kia. “Tôi nói cho anh biết, xông vào nhà người khác là phạm pháp đấy!”

“Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm! Chúng tôi là người của bệnh viên”. Một người từ phía sau vội vã bước tới. Phòng khách nhà tôi bỗng dưng chật kín người, Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt An Nguyệt đang lén nhìn qua khe cửa, đôi mắt lạnh như băng khiến tôi thấy đầu đau nhói, cổ họng khó chịu, liền nôn hết ra, màu thức ăn, màu của máu cứ thế tuôn ồng ộc ra ngoài.

Khi tỉnh lại, tôi thấy xung quanh là những bức tường trắng toát, xem ra tôi đang ở trong viện rồi. Vừa nãy, chắc mẹ tôi và Cố Đại Hải sợ lắm, tôi đã nôn ra máu thì phải. Tôi nhớ khi đó còn nghe thấy tiếng khóc của con trai A Mông, tiếng khóc của Ngụy Tử Lộ, của Triệu Bồi… và tiếng cười của An Nguyệt.

“Đây là bệnh viện à?”. Tôi rút ống thở ra, định ngồi dậy, chẳng may lại làm kinh truyền trên tay bị chệch ra, găm sâu vào thịt.

“Ngư à, con làm mẹ sợ quá!”. Mẹ tôi rơm rớm nước mắt.

“Không sao đâu mẹ, chẳng phải con khỏe rồi sao?”. Tôi vỗ nhè nhẹ lên vai mẹ, chẳng biết từ bao giờ, vai mẹ tôi đã gầy thế này, nhô cả xương ra, chẳng có tít thịt nào, tôi nhớ mấy năm trước, mẹ cứ kêu béo suốt nên bị tôi trêu mãi.

“Bác sĩ bảo con chịu nhiều tổn thương tinh thần nên mới thế, còn bảo do cục máu đọng trong đầu đang hoạt động, không chừng sẽ không tỉnh lại nữa”. Mẹ ôm lấy tôi, khóc mãi không thôi.

“Con tỉnh rồi mà. Con còn chưa chán áp bức Cố Đại Hải, chết bây giờ thì sớm quá”. Tôi lấy chăn lau mặt cho bà. “Mẹ à, chuyện này là thế nào? Ngụy Tử Lộ, anh ấy…”

“Ờ, lúc đầu bố mẹ cũng ngạc nhiên lắm”. Mẹ tôi dần dần bình tĩnh lại, kể cho tôi nghe mọi chuyện.

19.

“Ông ơi, bảo con Ngư với Đại Hải tối về nhà mình ăn cơm nhé!”. Mẹ tôi đứng ngoài hành lang cho chó ăn, nói vọng vào.

“Ừ. Chẳng biết thằng Thẩm Lãng đi công tác đến bao giờ nữa”. Bố tôi đang bận đọc báo, không ngẩng đầu lên.

“Suỵt… Đừng có nhắc đến chuyện đó!”. Mẹ tôi vội vội vàng vàng chạy vào bịt miệng bố lại, tay chỉ về phía phòng anh trai tôi. An Nguyệt chưa đi làm, vẫn đang nghỉ trong đó.

Cốc cốc cốc…

“Gõ cửa nhà mình hả?”. Bố kéo tay mẹ ra.

“Hình như là thế. Để em đi xem!”

“Dì ơi, là con ạ”. Ngụy Tử Lộ như quỷ xuất hiện trước cửa nhà tôi, làm bố mẹ tôi ngớ người.

“Cậu…”. Bố tôi vội đứng chặn trước mặt mẹ, thế mới nói, nhưng đôi vợ chồng kết hôn vào những năm bảy mươi rất trọng tình cảm, chứ nếu là tôi và Cố Đại Hải, người đầu tiên bị đẩy ra chắc chắn sẽ là Cố Đại Hải.

“Dì, con tan sở sớm nên mua ít hoa quả tới. Tiểu Ngư vẫn chưa về ạ?”. Ngụy Tử Lộ như không nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của bố mẹ tôi, quen tay quen chân đi thẳng vào bếp, đặt túi hoa quả xuống.

“Thế này là thế nào?”. Bố tôi ngạc nhiên.

“Sao nó lại… như không có chuyện gì xảy ra thế nhỉ?”. Mẹ tôi lén nhìn vào bếp.

“Chú ơi, chú ăn nho đi ạ! Cứ để cháu nấu bữa tối!”. Ngụy Tử Lộ cười, đưa đĩa nho cho bố tôi.

“Ừ, cháu ăn đi!”

“Tử Lộ, cháu không sao chứ?”. Mẹ tôi sờ trán anh ấy.

“Sao hả dì?”. Ngụy Tử Lộ ngơ ngác hỏi mẹ tôi.

“Không, không sao!”. Mẹ tôi liền quay sang liếc chồng, ý hỏi phải làm thế nào.

“Cháu à, dạo này cháu đi đâu thế?”. Bố tôi dò la.

“Dạ, cháu đi công tác mấy hôm, vừa mới về ạ”. Ngụy Tử Lộ thật thà trả lời.

“Vậy… vợ cháu…”. Mẹ tôi ngập ngừng.

“Ôi, sao dì lại nói thế ạ? Con gái cưng của dì mà”. Ngụy Tử Lộ đỏ mặt, ngượng ngùng đứng lên.

“Không, Triệu Bồi cơ!”. Bố tôi nóng nảy.

“Ai ạ? Cháu không quen”. Ngụy Tử Lộ trả lời rất thản nhiên.

“Lại đây!”. Mẹ kéo bố đứng đậy. “Tử Lộ à, cháu làm gì thì làm đi nhé! Chú dì đi kiếm chút đồ.”

“À, đúng đúng, chú dì đi tìm đồ”. Sống với nhau bao nhiêu năm nên nghe thế, bố tôi hiểu ý ngay, theo mẹ tôi vào phòng.

“Có phải Tiểu Ngư lừa chúng ta không?”. Mẹ luôn không tin tưởng tôi, cũng đúng, trước đây, tôi đáng ghét quá.

“Sao nó phải lừa chúng ta chứ? Hay là bị bệnh?”. Bố tôi trợn mắt nhìn mẹ. “Anh thấy hình như Tử Lộ bị điên rồi.”

“Làm thế nào bây giờ? Không thể để nó ở nhà ta được, sau này mà gặp An Nguyệt nữa thì…”. Mẹ tôi luống cuống.

“Hay là chúng ta gọi Tiểu Ngư về nhà hỏi xem?”. Vào những lúc quan trọng thế này, bố tôi vẫn rất bình tĩnh.

“Sau đó, Ngụy Tử Lộ giúp bố mẹ rửa rau, thái thịt, còn đánh cờ với bố con nữa”. Mẹ tôi thở dài.

Nếu bình thường, tôi đã phá lên cười rồi, điên thì còn đánh cờ cái khỉ gì chứ? Nhưng bây giờ, cổ họng tôi nghẹn lại, không nói được lời nào.

“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải lao tới, ôm chầm lấy tôi.

“Mẹ còn ở đây đấy!”

“A, mẹ!”. Cố Đại Hải vội vàng đứng nghiêm.

“Không sao, không sao, Ngụy Tử Lộ thế nào rồi?”. Mẹ tôi ngượng ngùng.

“Là thế này ạ…”. Cố Đại Hải kể hết cho mẹ con tôi nghe.

Sau khi bỏ đi, Ngụy Tử Lộ bị thần kinh. Anh ấy không biết mình là ai, tên là gì, nên đi đâu nữa. Sau đó, anh ấy chui vào một gầm cầu ở mấy ngày, mấy ông bà lão đi bộ thấy đáng thương nên đưa anh ấy tới sở cảnh sát. Bên cảnh sát cũng chẳng điều tra được gì, đành gọi điện cho bệnh viên tâm thần, bảo họ tới đón.

Ở trong viện, tình trạng của Ngụy Tử Lộ là khá nhất. Anh ấy rất bình thường, ngoại trừ việc hoàn toàn không nhớ mình là ai, mình có trách nhiệm gì. Ngụy Tử Lộ giúp y tá bón cơm cho những bệnh nhân không có khả năng tự điều khiển, đưa họ đi tắm, nói chuyện với họ. Y bác sĩ ở đó cũng mừng vì có người giúp.

Đột nhiên có một ngày, Ngụy Tử Lộ vay cô y tá ba trăm tệ. Cô y tá đó hết lời dặn dò Ngụy Tử Lộ không được xé ra chơi, nếu không, cô ấy sẽ tức giận, sau đó đi ra mà quên không đóng cửa. Anh ấy liền trốn khỏi bệnh viện rồi đi thẳng tới nhà tôi, trên đường đi còn mua hoa quả mà tôi thích ăn nữa.

20.

“Rốt cuộc anh ấy mắc bệnh gì?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải.

“Bác sĩ bảo là mất trí, có lẽ chỉ cần gặp kích thích một chút thì sẽ nhớ lại thôi”. Cố Đại Hải lấy thuốc cho tôi.

“Chúng ta tới đó đi, em muốn xem thế nào!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải.

“Anh không biết có nên để em đi không nữa”. Cố Đại Hải chỉ thốt ra một câu rồi mở cửa. Dạo này, anh ấy rất kiệm lời.

“Em buộc phải đi, vì chúng ta, vì cả Triệu Bồi nữa, không thể để anh ấy sống thế này được!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải, cố đoán xem gương mặt anh ấy hiện giờ ra sao.

“Ha ha, chị ơi…”. Một cậu bé nhét tay vào mồm, luôn miệng gọi.

“Anh biết không? Có biết không?”. Một cô gái quỳ xuống đất, lẩm bẩm.

“Các vị lãnh đạo của Đảng phải tuân thủ theo đúng ba quy tắc trong quyền hạn và nghĩa vụ của mình, đồng thời phải chuẩn bị những điều kiện cơ bản…”. Một bà lão mặc bộ đồ bộ đội đang học thuộc lòng từng từ.

Chúng tôi đi trên hành lang. Từ sau các cánh cửa ở hai bên vang tới âm thanh hỗn độn, ngay trên lối đi cũng có rất nhiều người ngồi, kẻ cười người khóc, những ánh mắt vô hồn, lạnh lùng, không có chút tình cảm nào trong đó.

“Đại Hải…”. Tôi bỗng thấy sợ hãi, nơi này khiến người ta có cảm giác không còn chút sinh khí nào, mỗi người đều sống cuộc sống của riêng mình, chỉ tự nói với mình.

“Không sao đâu, em lại đây đi!”. Cố Đại Hải kéo tôi đến bên cạnh anh ấy.

“Không được nghịch nữa! Nào, lại đây uống thuốc đi!”. Một cô y tá đẩy xe tới, trên đó chất đầy các loại thuốc đủ màu, theo sau cô ấy là một đám người đang xôn xao, có cả mấy người vừa mới ngồi ở đây nữa.

“Òa!”. Một cô gái đột nhiên lao tới trước mặt tôi.

“Ôi mẹ ơi!”. Tôi giật mình, nhắm nghiền mắt lại.

“Sao thế?”. Cố Đại Hải vòng tay che cho tôi.

“Hi hi…”. Cô gái đó vẫn nhìn chăm chăm về phía bọn tôi. “Ha ha, định trốn hả? Không uống thuốc là chị mách mẹ đấy!”. Sau đó, cô ta nhảy chân sáo đi mất, bỏ lại tôi và Cố Đại Hải vẫn còn đang tim đập chân run.

“Em muốn biết khi nào Ngụy Tử Lộ có thể ra viện được”. Tôi hỏi chị bác sĩ ngồi trước mặt. Mấy vị y tá, bác sĩ ở đây ai cũng to cao lực lưỡng, càng làm tôi thấy ghê sợ chốn này. Chỉ nhìn họ thôi, ai cũng bất giác nghĩ rằng chắc chắn bệnh nhân ở đây phải hay đánh đấm lắm, chứ không, tại sao bệnh viện lại phải tuyển chọn mấy người trông như võ sĩ thế chứ?

“Cái này chị không nói trước được, bên ngoài trông cậu ấy chẳng có bệnh tật gì cả, chẳng qua là trong thâm tâm luôn muốn lẩn tránh nên mới cố ý lựa chọn cách quên đi hồi ức của mình. Nói cho dễ hiểu hơn là, đầu óc con người ta giống như một cái hộp, cậu ấy đã đặt tất cả những gì không muốn nhớ vào trong đó rồi khóa lại, em hiểu chứ?”. Chị bác sĩ giải thích cho tôi.

“Cũng có nghĩa là chỉ cần kích thích thì cậu ta sẽ nhớ lại được hết?”. Xem ra Cố Đại Hải rất lo lắng cho Ngụy Tử Lộ, tôi biết đó là vì anh ấy thấy cảnh cô đơn khổ sở của Triệu Bồi, dù sao chị ấy cũng sắp sinh rồi.

“Bọn em có thể vào gặp Ngụy Tử Lộ chứ?”. Tôi đề nghị.

“Được, hai người đi cùng y tá nhé!”. Hình như chị bác sĩ này chỉ mong bọn tôi đón Ngụy Tử Lộ về.

21.

“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, anh sợ, đưa anh về nhà đi!”. Vừa nhìn thấy tôi, Ngụy Tử Lộ liền lao tới, ôm chân tôi khóc lóc, nói thế nào cũng không chịu buông.

“Mau tránh ra đi!”. Cố Đại Hải muốn kéo Tử Lộ ra mà không được.

“Anh đi đi, tôi không quen anh! Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, em đưa anh về nhà đi!”. Anh ấy đẩy Cố Đại Hải ra, tiếp tục khóc.

“Không được khóc! Anh có còn là đàn ông không hả?”. Tôi đỡ Tử Lộ dậy, lấy khăn giấy lau mặt cho anh ấy. “Anh về ở nhà em được không?”

“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải kéo tôi ra ngoài. “Em định làm gì thế?”

“Đón anh ấy đi! Ở đây mãi, không sớm thì muộn, anh ấy sẽ giống mấy người kia mất. Em không thể để anh ấy bị như thế được!”. Tôi biết lúc này, Cố Đại Hải đang lo lắng, anh ấy nắm tay tôi rất chặt.

“Triệu Bồi sắp sinh rồi, không có thời gian chăm sóc cậu ta đâu. Hơn nữa, cậu ta cũng có nhận ra cô ấy đâu!”

“Em có!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải. “Em có thời gian chăm sóc anh ấy, em sẽ giúp anh ấy nhớ lại tất cả!”

“Em…”. Cố Đại Hải đột nhiên buông tay tôi ra. “Em có bao giờ nghĩ cho anh không? Anh cũng muốn giúp cậu ta, tốt nhất là chúng ta hãy tìm một bác sĩ thật giỏi để chữa cho cậu ta. Còn nếu em đưa cậu ta về, người ngoài nhìn vào, họ sẽ nghĩ thế nào? Bố mẹ anh sẽ nghĩ thế nào?”

“Chẳng có gì để nghĩ cả, em chỉ giúp bạn, nếu chỉ vì chuyện này mà mọi người nghĩ xấu về em thì chẳng biết ai mới là kẻ tiểu nhân”. Tôi không dám đối diện với ánh mắt Cố Đại Hải nữa, đành chăm chăm nhìn xuống đất.

“Em tự mình suy nghĩ đi!”. Đó là lần đầu tiên Cố Đại Hải không đợi tôi mà quay đầu đi thẳng. Tôi cảm thấy trời đất xoay chuyển, nước mắt rơi từng giọt xuống sàn. Đúng lúc đó, có một bàn tay đưa khăn giấy cho tôi.

“Tử Lộ à, cháu ở tạm phòng Tiểu Ngư nhé!”. Mẹ tôi ôm ga trải giường vào.

“Cảm ơn dì”. Ngụy Tử Lộ cười ngọt ngào. “Vậy em ở đâu?”. Anh ấy quay đầu lại, hỏi tôi.

“Em về nhà em!”. Tôi nói mà không thèm nghĩ ngợi gì nhiều.

“Hả? Em không ở đây nữa à?”

“À, em chuyển ra ngoài ở một mình”. Suýt nữa tôi để lộ ra chuyện mình đã kết hôn, bác sĩ dặn tôi không nên nói với anh ấy nhiều quá.

“Con định thế nào?”. Bố ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Chẳng thế nào cả ạ. Dù sao chúng ta cũng không thể để anh ấy ở với những người bị tâm thần được, sớm muộn gì cũng phát điên mất. Nếu thế, con sợ mẹ anh ấy phải chui từ quan tài ra tìm con.”

“Giờ con không phải chỉ có một mình nữa, Cố Đại Hải thì sao?”. Mẹ cũng đến ngồi cạnh tôi.

“Không sao, con lo được”. Tôi lấy điện thoại trong túi ra.

“Con không thấy làm như vậy là có lỗi với nó à?”. Bố tôi thở dài rồi đưa tay tắt ti vi.

“Đúng thế, Cố Đại Hải đã làm tốt lắm rồi, nó chẳng nói gì, lại còn tìm bác sĩ cho Tử Lộ nữa…”

“Thôi thôi, có thời gian thì bố mẹ lo chuyện của anh trai con đi!”. Tôi đứng dậy.

“Thẩm Lãng làm sao?”. An Nguyệt đột nhiên từ trong phòng chạy ra, giờ chị ta đã luyện được một chiêu thần kỳ, chỉ cần nghe thấy hai chữ “Thẩm Lãng” là tai vểnh lên như chó.

“Không sao cả, anh ấy đang đi công tác đấy thôi!”. Tôi nhìn An Nguyệt, nếu không phải sợ chị ta lại làm ầm ĩ thì tôi đã nói ra việc Thẩm Lãng đi tìm bồ rồi.

“Con này, sao cứ lôi anh con ra mà nói thế hả?”. Mẹ tôi vội vàng nói.

“Đúng đấy, Thẩm Lãng đi công tác mấy hôm nữa là về rồi”. Bố tôi đứng lên, chuẩn bị dắt chó đi dạo, vừa mở cửa ra đã thấy Cố Đại Hải đang đứng ở đó, chuẩn bị đẩy cửa vào. “Trời, làm bố giật cả mình! Mau vào đây đi!”

“Bố, con tới đón Tiểu Ngư về ạ”. Cố Đại Hải vội vàng nhường đường cho bố tôi.

“Ờ, Tiểu Ngư cũng đang định về đấy, hai đứa đi đi!”. Mẹ tôi vội nói rồi thu xếp đồ đạc cho tôi.

“Vậy con đi đây ạ…”. Tôi quàng khăn rồi đi ra cửa, lần này phải tự xách túi.

22.

Gần đây thời tiết hơi lạnh, tôi kéo lại cổ áo rồi đi theo sau Cố Đại Hải. Đang đi bỗng anh dừng lại làm tôi mất đà, đập luôn vào lưng anh ấy.

“Đi đường chẳng chịu nhìn ngó gì cả”. Cố Đại Hải cốc đầu tôi.

“Thì anh để mặc kệ em đấy còn gì? Đâm chết luôn càng tốt”. Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy.

“Anh không thể không lo cho em được, sau này em ám anh mất”. Cố Đại Hải bắt chước điệu bộ tức giận của tôi. “Cố Đại Hải! Em sẽ tìm người thiến anh!”

“Cút đi! Đáng ghét thật!”. Tôi cố nín cười.

“Cười rồi, cười rồi kìa!”. Cố Đại Hải nhảy cẫng lên.

“Đồ béo đáng ghét!”. Tôi véo má anh ấy. “Cầm túi mau, nặng chết đi được!”

Tối đó, tôi không ngủ được, Cố Đại Hải cũng trở mình suốt đêm.

“Anh cũng không ngủ được à?”. Tôi hỏi.

“Ừ.”

“Em xin lỗi chuyện hôm nay nhé!”. Tôi nhìn đôi mắt trong veo của Cố Đại Hải, trông nó tròn như mắt Đu Đu ấy.

“Anh cũng sai. Khi đó, anh không xem xét kỹ tình hình nên không hiểu rằng em chỉ vì giúp bạn mà rút đao ra tương trợ thôi chứ không có ý gì khác.”

“Đồ đáng ghét! Nếu anh bị thế thì em để anh tự sinh tự diệt luôn đấy!”. Tôi ôm anh ấy.

“Ừ”. Cố Đại Hải dựa cằm lên đầu tôi.

“Này! Anh ngủ rồi à?”. Tôi ngẩng đầu, suýt nữa đập vào cằm Cố Đại Hải.

“Lần sau, đưa Ngụy Tử Lộ đi đâu thì nhớ dẫn anh đi cùng nhé!”. Trong lúc lơ mơ ngủ, tôi còn nghe thấy giọng Cố Đại Hải.

“Ừ…”. Tôi rúc vào lòng anh ấy.

“Em có nghe thấy không hả?”. Cố Đại Hải lay người tôi, thấy tôi không trả lời bèn không nói gì nữa.

“Vụ này bọn mình mặc kệ đi!”. Lâm Sở nhăn mặt.

“Nhưng mình không thể không lo cho anh ấy được, sớm muộn gì An Nguyệt cũng lại gây chuyện”. Tôi cắn vỏ đậu phộng. “Vả lại, mấy tháng nữa là Triệu Bồi sinh rồi, nếu bị xúc động mạnh, nhỡ chị ấy lại sinh ra quái thai.”

“Nghĩ đi nghĩ lại, mình vẫn thấy phục Cố Đại Hải, nếu là mình, mình không đập chết cậu mới là lạ đấy!”. Lâm Sở đưa tay ra sau đầu.

“Nếu mà thế thì không chừng là mình đánh lão ấy ấy chứ!”. Tôi đùa.

“Chẳng đâu vào đâu cả! Một là cậu, hai là A Mông, không đứa nào làm mình yên tâm cả”. Lâm Sở dí tay vào mũi tôi.

“Thôi đi! A Mông lại làm sao à?”

“Dạo này ngoan hơn rồi, nghe nói đang đi công tác với Lý Triển Bằng, hi vọng trên đường về không lôi nhau ra đánh.”

Đang nói chuyện, chúng tôi chợt nghe thấy có tiếng ai đó đạp cửa phòng Lâm Sở.

“Trời ạ! Điên cả ruột!”. Người ấy chưa vào đã than thở.

“Thiêng thật đấy, đến rồi kìa!”. Tôi đặt đống đậu phộng xuống. Chúng tôi vừa nhắc tới A Mông thì cô ấy xuất hiện ngay.

“Hở? Cậu cũng ở đây à? Cũng tốt, đỡ mất công mình phải đi hai nơi. Cầm lấy đi!”. A Mông liếc tôi rồi quẳng cho một cái túi.

“Các cậu đi đâu thế?”. Lâm Sở hỏi A Mông.

“Các cái gì mà các! Bỏ ngay cái từ “các” đấy đi cho mình! Tên khốn đó bị mình vứt ở Nội Mông rồi”. A Mông tức khí, vứt đôi giày lên sàn. “Cậu bảo hắn có đáng chém phanh thây không chứ? Trước mặt mình mà dám liếc mắt đưa tình với con khác, lại còn ra nhảy với nó nữa!”

Về đến nhà, tôi thấy Cố Đại Hải đang khoanh tay ngủ gật trên ghế, anh ấy có tật cứ lạnh là khoanh tay, co rúm người lại, tôi toàn trêu cái đang đó giống hệt mấy bác nông dân ngoài đồng.

“Cố Đại Hải, lên giường ngủ đi, nằm ngoài này lạnh đấy!”. Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh ấy.

“Ừ…”. Cố Đại Hải vẫn không chịu nhúc nhích.

“Á!”. Tôi thò ngay bàn tay lạnh buốt vừa đi ngoài trời vào cổ áo chồng, anh ấy hét toáng lên rồi vùng ngay dậy.

“Ha ha…”. Tôi ôm bụng cười.

“Nghịch quá đi mất!”. Cố Đại Hải dụi mắt, làu bàu. “Em đi đâu về đấy?”

“Ăn cơm với bọn Lâm Sở”. Tôi treo túi xách lên rồi đi vào phòng tắm. “Đúng rồi, em có thêm hai đồng minh đấy!”

“Đồng minh gì cơ?”. Cố Đại Hải vừa bế Bội Bội và Đu Đu đang ngủ ngon lành vào ổ vừa hỏi.

“Lâm Sở và A Mông bảo, nếu sau này, anh không quan tâm đến em nữa thì hai đứa nó sẽ đứng về phe em”. Tôi hét vọng ra.

“Được thế thì tốt!”. Cố Đại Hải bất ngờ thò đầu vào phòng tắm.

“Anh làm gì thế hả? Đáng ghét!”. Tôi quay vòi nước nóng xịt vào người anh ấy.

23.

Sáng nay, Cố Đại Hải bảo có lẽ nên đưa Ngụy Tử Lộ tới nhà mẹ anh ấy trước và nói cho anh ấy biết tin mẹ đã qua đời nhưng tôi nhất quyết không chịu. Tôi dẫn Ngụy Tử Lộ tới thăm Triệu Bồi, biết đâu làm vậy lại khiến anh ấy nhớ ra điều gì đó.

“Xin chào!”. Ngụy Tử Lộ cười khách sáo với Triệu Bồi làm chị ấy suýt bật khóc.

“Chị không sao chứ?”. Tôi vội vàng đỡ chị ấy ngồi xuống ghế.

“Cô ấy sao vậy?”. Ngụy Tử Lộ còn ngây thơ quay sang hỏi Cố Đại Hải, nhưng nhìn thấy gương mặt khó đăm đăm của ông chồng tôi, anh ấy liền ngậm ngay miệng lại.

“Tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?”. Triệu Bồi khóc lóc thảm thiết.

“Xin lỗi, em biết làm thế này rất tàn nhẫn, nhưng em chỉ muốn…”. Tôi lau nước mắt cho chị ấy.

“Anh đưa Ngụy Tử Lộ đi mua thức ăn, tối mọi người ăn cơm cùng nhau luôn”. Cố Đại Hải nói. Có lẽ anh ấy muốn để Ngụy Tử Lộ tạm lánh vào lúc này,

“OK! Đi đi!”. Tôi gật đầu.

“Xin lỗi chị”. Tôi nhìn Triệu Bồi, mắt chị ấy đã sưng mọng lên.

“Đều tại chị không tốt, chị kích động quá. Chị biết hai người cũng vì chị”. Một lúc sau, Triệu Bồi mới bình tĩnh lại được.

“Em muốn để anh ấy quen lại với chị trước đã. Chị phải tin vào mình chứ, chắc chắn chị sẽ khiến anh ấy yêu lại lần nữa mà!”. Tôi giúp Triệu Bồi kéo lại áo, mới có một thời gian ngắn mà chị ấy đã gầy đi nhiều, trông vào, thấy bụng càng to.

“Để anh ấy ở lại đây được không?”

“Em sẽ cố gắng hết sức”. Thực lòng, tôi cũng chẳng biết làm sao, bây giờ, Ngụy Tử Lộ chẳng khác nào một đứa trẻ con, suốt ngày quấn lấy tôi.

“Hình như tôi đã nghe nói về anh”. Ngụy Tử Lộ vừa nhìn Cố Đại Hải vừa nói ra một câu khiến tất cả bọn tôi giật mình.

“Cậu nói thật chứ?”. Cố Đại Hải kích động đến mức suýt đứng bật dậy.

“Tiểu… Tiểu Ngư đã từng kể với tôi”. Ngụy Tử Lộ tỏ ra hơi sợ Cố Đại Hải. Cũng đúng thôi, từ đầu tới giờ, Cố Đại Hải cứ nhìn anh ấy một cách khó chịu. Gan Ngụy Tử Lộ từ xưa đã rất bé rồi.

“Chị yên tâm, em sẽ cố nghĩ cách”. Ăn cơm xong, Ngụy Tử Lộ nhất quyết đòi tôi đưa về nhà, tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải đồng ý. Cố Đại Hải nói đúng, lẽ ra tôi phải nói chuyện mẹ Ngụy Tử Lộ đã qua đời trước, chuyện của Triệu Bồi không thể vội vàng được.

“Tử Lộ…”. Triệu Bồi không nỡ rời Ngụy Tử Lộ. Thấy thế, lòng tôi bỗng có cảm giác hơi khó chịu.

“Thôi, em vào đi, trời lạnh đấy! Bọn anh sẽ chữa khỏi cho cậu ta rồi đưa về cho em”. Trước lúc lái xe đi, Cố Đại Hải nói với Triệu Bồi như vậy.

“Ai bị bệnh thế?”. Ngụy Tử Lộ ngồi ghế sau ngây thơ hỏi. Cố Đại Hải bực mình, phóng vụt đi.

“Ngụy Tử Lộ! Anh không nói thì có ai bảo câm đâu hả?”. Tôi lườm anh ấy.

24.

“Lên nhà đi!”. Tôi bảo Ngụy Tử Lộ. Bố tôi đang đứng ngoài cổng theo lời tôi để trông chừng Tử Lộ, lần này anh ấy mà chạy mất thì chẳng biết bao giờ mới tìm được nữa.

“Sao em không về nhà?”. Ngụy Tử Lộ lại hỏi tôi câu này.

“Đã bảo là em ở bên ngoài rồi còn gì? Lên đi!”. Ngụy Tử Lộ thật đáng ghét, lắm chuyện chẳng khác gì mấy bà già, tôi không hiểu ngày xưa mình thích anh ấy ở điểm nào nữa. Cố Đại Hải cũng lắm lời nhưng chẳng phiền phức như thế này.

“Này, em nhớ tránh xa tên béo kia một tí! Hắn nóng nảy thế, chắc chắn không phải người tốt đâu!”. Ngụy Tử Lộ thì thào vào tai tôi.

“Ha ha…!”

“Cậu ta nói gì với em thế?”. Cố Đại Hải ngồi bên cạnh, không kìm được bèn quay sang hỏi tôi.

“Tử Lộ nói rằng anh là người xấu”. Tôi trêu.

“Đạo lý gì thế này? Anh phải đưa vợ anh đi gặp người yêu cũ mà còn bị gọi là người xấu hả?”. Cố Đại Hải giận dữ.

“Thôi, ngoan nào, em sẽ nói cho anh nghe một chuyện tốt.”

“Gì thế?”. Lông mày Cố Đại Hải lập tức nhướng hết lên.

“Anh biết không, tuy Ngụy Tử Lộ không nói lắm như anh nhưng em cảm thấy anh ấy phiền phức hơn nhiều.”

“Là sao?”. Mặt anh ấy đã bắt đầu giãn ra.

“Tự đoán đi, đoán không ra thì thôi!”

“Có phải là em đã vô cùng yêu anh rồi không?”. Từ lúc về đến nhà, Cố Đại Hải cứ bám lấy tôi, hỏi đi hỏi lại câu này.

“Thôi ngay, yêu cái đầu anh ấy!”. Tôi đang bận đắp mặt nạ, không thèm giải đáp.

“Nói đi mà, không là anh mất ngủ đấy!”. Cố Đại Hải kéo miếng đắp mặt của tôi ra.

Đắp xong, tôi hí hửng chạy đi rửa mặt.

“Mau nói đi, đừng đánh trống lảng nữa!”. Lần này, Cố Đại Hải không chạy theo tôi mà nói bằng giọng rất kì cục.

“Biến!”. Tôi cũng dùng giọng sít môi như thế để trả lời. Gã béo này đáng ghét thật, lại còn nhại giọng người ta nữa.

“Á! Cố Đại Hải! Anh làm cái gì đấy hả?”. Tôi đang nghĩ sao Cố Đại Hải lại nói bằng cái giọng đó, hóa ra anh ấy vừa lấy lọ gel của tôi bôi đầy mặt.

“Ha ha, anh làm đẹp ý mà!”. Cố Đại Hải hớn hở chạy đi, vừa được một lát đã khóc mếu quay lại.

“Ôi mẹ ơi! Đau quá! Không gỡ xuống được rồi!”. Ông chồng tôi lo lắng, nhảy như con choi choi giữa nhà làm tôi buồn cười gần chết.

“Đồ ngốc! Ai dạy anh bôi hết cả lên mắt thế hả?”

25.

Mấy hôm nay, tôi và Cố Đại Hải dẫn Ngụy Tử Lộ đi tới công viên, nhà hàng, khu vui chơi, sân trượt băng rồi cả trường học cũ nữa, đó là những chỗ bọn tôi thường tới trước đây. Cố Đại Hải đeo quả kính râm đen sì, lừ lừ đi bên cạnh như mấy ông bảo vệ.

Ngày cuối tuần, tôi định sẽ ngủ dậy thật muộn rồi mới tiếp tục đi cùng Cố Đại Hải và Ngụy Tử Lộ nhưng chẳng biết ai mà sáng tinh mở đã gọi điện thoại tới. Lại là Cố Đại Hải mắt nhắm mắt mở đi nghe.

“A lô!”

“Ai thế?”. Tôi mở mắt ra.

“Chẳng biết, không nói gì cả”. Cố Đại Hải nhún vai.

“Dập đi!”. Tôi quay người lại, ngủ tiếp.

Reng… Năm phút sau, chuông điện thoại lại reo. “Cố Đại Hải, nghe điện thoại kìa!”. Tôi đạp anh ấy.

“A lô, ai thế? Nói đi chứ!”. Lần này, Cố Đại Hải đã tỉnh hẳn, giọng đầy tức giận.

“Điên à?”. Tôi chống tay ngồi dậy. Đưa đây cho em!”

“Này, mày ăn nhiều rửng mỡ hả? Điên rồi à? Không biết xem đồng hồ sao? Đồ lưu manh! Biến thái!...”. Vừa cầm cái điện thoại, tôi liền chửi ngay một trận. Chỉ nghe đầu dây bên kia vang lên một tràng ho dài. “Tiếng này sao quen quen…”. Tôi quay sang nhìn Cố Đại Hải.

“Tiếng ho mà em cũng thấy quen hả?”. Cố Đại Hải không tin.

“Ngư… Ngư…”. Một giọng nói đứt quãng truyền tới.

“Dương Siêu!”. Cố Đại Hải và tôi cùng hét lên. “Anh đợi đó, em sẽ tới ngay!”. Tôi vội cúp máy rồi chạy đi thay quần áo.

“Sao thế?”. Tôi lao vào nhà Dương Siêu. Một cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt tôi: Lâm Sở, A Mông và Lý Triển Bằng đã ở đó rồi. Trần Lộ thì ngồi dưới đất, trên tường có dòng chữ “Có nợ thì phải trả, không trả, tao giết cả nhà mày!” gì gì đó…

“Ha ha… Không sao đâu!”. Trần Lộ cười. “Ăn táo không? Mình vừa mua đấy, để mình đi rửa đã!”. Cô ấy nói rồi vừa ngâm nga hát vừa đi vào bếp.

“Không sao chứ?”. Tôi chỉ tay về phía Trần Lộ. “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Dương Siêu suýt bị thiêu chết đấy”. Lý Triển Bằng thì thầm.

“Cái gì?”. Tôi hét lên.

“Suỵt! Khẽ thôi!”. Lâm Sở kéo cổ áo tôi, lôi ra ngoài cửa.

“Ai đốt anh ấy? Cái gì mà nợ tiền hả?”. Tôi chẳng hiểu mô tê gì hết.

“Hình như Trần Lộ đi vay nặng lãi”. A Mông cũng đi ra.

“Sao cậu ấy lại phải đi vay? Thiếu tiền thì lấy của bọn mình không được sao?”. Tôi ngẩn người.

“Đồ ngốc! Có phải cậu không biết tính sĩ diện của cậu ấy đâu!”. Lâm Sở tát tôi một cái.

“Lúc nãy có người tới đổ xăng vào nhà, Dương Siêu sợ quá nên gọi điện thoại cho bọn mình, may mà Trần Lộ về kịp, nếu không, chắc anh ấy biến thành cây đuốc rồi”. A Mông cố hạ giọng.

“Thằng khốn nào dám làm thế? Để mình đi tìm nó!”. Tôi điên tiết, định lao đi.

“Toàn bọn lưu manh đấy! Cậu làm được gì hả?”. Lâm Sở nói rồi thò tay vào túi, định lấy thuốc hút nhưng bị A Mông ngăn lại. “Cậu muốn chết à? Ở đây toàn xăng đấy!”

“Ly hôn đi!”. Trần Lộ vừa cười tươi như hoa vừa bảo Dương Siêu. Anh ấy mở mắt trừng trừng, đỏ ngầu những tia máu nhưng không thốt lên lời nào. Vào thời khắc đó, tôi mới thực sự thấu hiểu nỗi đau khổ mà hai người họ phải chịu đựng nhưng đành bất lực, muốn nói mà không nói được, muốn giúp cũng chẳng biết phải giúp thế nào.

“Trần Lộ, cậu làm gì vậy hả?”. Lâm Sở kéo cô ấy.

“Cậu nợ bao nhiêu tiền? Bọn mình sẽ trả giúp cậu, sau này cần thì cứ tới chỗ bọn mình lấy!”. Bình thường A Mông “ki bo, bủn xỉn” lắm nên khi cô ấy nói thế, tôi thấy cảm động vô cùng.

“Đúng đấy, mình sẽ tìm người nói với bọn họ hoãn cho vài ngày”. Tôi bảo rồi nhìn Dương Siêu, anh ấy đang cố gắng nói điều gì đó.

“Hai người cưới được nhau chẳng phải dễ dàng gì, đừng nói lời chia tay chóng vánh như vậy!”. Cố Đại Hải khuyên.

“Em mà ly hôn thì Dương Siêu sẽ ra sao?”. Câu nói của Lý Triển Bằng làm cả lũ chúng tôi quay ra nhìn anh ấy chằm chằm. “À… cái đó… anh… nhưng đó là sự thật mà.”

“Dương Siêu, em sẽ không bỏ mặc anh đâu, chỉ cần em còn sống, em sẽ hầu hạ anh cả đời này”. Trần Lộ vừa khóc lóc vừa ôm lấy chân Dương Siêu. “Nhưng chúng ta phải ly hôn thôi, nếu không, bọn chúng sẽ tính sổ với anh mất.”

“Không!”. Dương Siêu bỗng hét lên rồi đẩy Trần Lộ ra, mặt giàn giụa nước mắt. “Đồ vô dụng!... Vô… dụng…!”. Vừa nói, anh ấy vừa giơ tay đánh chính mình.

“Chuyện đó không liên quan gì đến anh!”. Trần Lộ vội kéo tay Dương Siêu lại.

“Để hai người đó yên tĩnh chút đi!”. Tôi vỗ vai Lâm Sở và A Mông, bảo họ ra ngoài. Tôi thấy dạo này quanh mình có nhiều người rơi vào bước đường cùng quá, hết Thẩm Lãng rồi tới Ngụy Tử Lộ, bây giờ đến lượt Trần Lộ. Mỗi người giải quyết rắc rối theo những cách khác nhau: Ngụy Tử Lộ chọn cách chạy trốn, từ bỏ tất cả kỳ vọng của mọi người đối với anh ấy; Thẩm Lãng chọn cách đối mặt, dùng dũng khí của cả một đời để đánh cược; Trần Lộ thì có phần giống với Thẩm Lãng, cô ấy thà một mình âm thầm chịu đựng chứ không làm phiền tới người khác.

26.

“Dương Siêu sao rồi ạ?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải khi chúng tôi đứng ngoài hành lang.

“Cậu ấy đang ngủ. Trần Lộ định ly hôn thật à?”. Cố Đại Hải thở dài.

“Em cũng không biết nữa…”. Tôi dựa đầu vào vai Cố Đại Hải. “Em thấy mệt mỏi quá! Thẩm Lãng vẫn chưa về, Ngụy Tử Lộ chẳng nhớ ra điều gì, bọn Dương Siêu thì lại thế này.”

“Em khó chịu à?”. Cố Đại Hải xoa nhẹ lên trán tôi.

“Mệt thật… Đợi mọi chuyện xong xuôi, bọn mình đi du lịch anh nhé!”. Đầu tôi lại bắt đầu đau nhưng tôi không muốn nói với Cố Đại Hải, anh ấy mà biết thì lại cuống cuồng lên. Mọi chuyện ở đây đã đủ loạn lắm rồi.

“Ừ. Dạo này nhiều chuyện thật. Thẩm Lãng gọi điện về, bảo đã tìm gần hết mọi chỗ nhưng vẫn chưa thấy Tiểu Khê, mấy hôm nữa sẽ vào sâu hơn xem sao”. Anh ấy thở dài.

“Anh đừng động đậy nhé, để em dựa một lát!”. Lưng Cố Đại Hải ấm áp thật.

“Bọn mình đi trước đây, nếu có việc gì thì gọi điện ngay nhé!”. Tôi nói. Bây giờ, Cố Đại Hải và tôi chuẩn bị đến chỗ Ngụy Tử Lộ để xem anh ấy thế nào rồi. Lý Triển Bằng cũng phải về nhà lo cho con. Lâm Sở và A Mông ở lại khuyên Trần Lộ.

“OK!”. Lâm Sở vỗ vai tôi. “Về đi, sắc mặt của cậu không tốt đâu, về sớm mà nghỉ ngơi!”

“Mình biết rồi.”

“Tiểu Ngư, hôm nay em đi đâu thế?”. Vừa mở cửa, tôi thấy ngay vẻ mặt tươi cười của Ngụy Tử Lộ. Anh ấy cứ lắm chuyện thế này cũng được, ít ra là tôi thấy yên tâm hơn, khỏi phải ngày ngày chạy đông chạy tây đi tìm như trước.

“Có việc”. Tôi vào nhà, Ngụy Tử Lộ đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế đợi tôi.

“Anh cũng ngồi xuống đi!”. Ngụy Tử Lộ cười hi hi, nhường chỗ cho Cố Đại Hải làm ông chồng tôi hơi ngượng.

“Ngụy Tử Lộ, còn nhớ người phụ nữ mà chúng ta tới thăm lần trước không?”. Tôi hỏi. Trên đường tới đây, chúng tôi đã bàn kỹ chuyện này rồi, hơn nữa, bác sĩ cũng tán thành việc đưa Ngụy Tử Lộ về chỗ Triệu Bồi vì dù sao ở đấy cũng có nhiều kỉ niệm của hai người họ, trí nhớ có thể hồi phục nhanh hơn.

“Người có bầu đó hả?”. Ngụy Tử Lộ nghĩ một lát rồi trả lời.

“Đúng rồi. Chị ấy rất đáng thương, chẳng có ai chăm sóc chị ấy cả. Mà dạo này, bọn Trần Lộ và A Mông có nhiều việc cần em giúp”. Tôi nhìn Cố Đại Hải.

“Đúng đấy, cậu xem, bụng Triệu Bồi to như vậy, sắp sinh em bé rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”. Cố Đại Hải hùa vào.

“Cái đó… Tiểu Ngư, em muốn anh tới chỗ cô ấy à?”. Ngụy Tử Lộ băn khoăn nhìn tôi.

“Ừ, coi như anh thay em chăm sóc chị ấy. Anh giúp được chứ?”

“Được thôi. Tiểu Ngư bảo anh đi thì anh sẽ đi”. Ngụy Tử Lộ đặt tay ngay ngắn lên đùi, nói một cách nghiêm túc.

27.

“Cái gì? Tốt quá rồi!”. Đang ngồi ở tòa soạn, tôi nhận được điện thoại của Thẩm Lãng. Anh ấy khá thật, đã tìm được Cố Tiểu Khê rồi, tối nay, họ sẽ về tới Bắc Kinh. Tôi gọi ngay cho Cố Đại Hải.

“Tốt quá! Tốt quá! Anh tới chỗ em ngay đây!”. Cố Đại Hải hét lên rồi cúp máy.

“Tên ngốc này, mới hơn hai giờ, mình còn chưa tan sở mà”. Tôi nhìn đồng hồ, lẩm bẩm.

“Hi hi…”. Cố Đại Hải ngồi bên cạnh tôi, cười ngốc nghếch.

“Sao? Nhìn thấy vợ, vui đến thế cơ à?”. Anh Trần quay sang trêu.

“Thôi đi anh, em mách sếp là anh lười làm nhé!”. Tôi đặt bút xuống.

“Ôi… ghê gớm thật!”. Anh Trần lè lưỡi, rụt cổ lại.

“Cố Đại Hải, anh kiếm chỗ nào ngồi đợi đi!”. Tôi đẩy Cố Đại Hải ra ngoài cửa.

“Sao? Anh ngồi với em một tí thôi mà!”. Cố Đại Hải có vẻ không vui.

“Bọn Thẩm Lãng mười một giờ tối nay mới về tới nơi cơ mà, anh sốt ruột thì tới bến tàu, quỳ luôn ở đấy đi!”. Lúc nãy, mấy người đi qua cứ chỉ chỉ trỏ trỏ, chủ yếu là vì điệu bộ ngớ ngẩn của Cố Đại Hải, ai biết thì nghĩ anh ấy vui vì tìm được em gái, ai không khéo lại tưởng bọn tôi đang làm gì đó ấy chứ.

“Ối!” Cố Đại Hải chỉ lo quay đầu lại nói chuyện với tôi mà không để ý đằng trước nên đâm sầm vào một người, đồ đạc rơi đầy xuống đất.

“Xin lỗi nhé! Xin lỗi!”. Cố Đại Hải vội giúp người ấy nhặt đồ lên. “Ơ, Hoa Thiên à?”

“Không sao đâu”. Hoa Thiên cười.

“Xin lỗi anh!”. Tôi nói rồi đá Cố Đại Hải. Từ sau chuyển công tác đó, Hoa Thiên như biến mất khỏi thế gian này, rất hiếm khi xuất hiện trước mặt tôi. Bà chị già trong phòng tôi bảo hình như anh ấy bị ốm, sút mất mấy cân liền.

“Vẫn chưa ra à? Sao lại chưa ra nhỉ?”. Cố Đại Hải nhấp nhổm như ngồi trên bếp lửa, lượn đi lượn lại trước mặt tôi.

“Đại ca, anh làm em chóng mặt rồi đấy!”. Tôi không thèm nhìn anh ấy nữa, đúng là phiền phức.

“A lô!”. Thẩm Lãng gọi điện thoại tới, tôi còn chưa kịp nói câu nào đã bị Cố Đại Hải giật ngay lấy cái di động.

“A lô, A lô, Tiểu Khê đâu?”. Cố Đại Hải hét vào điện thoại như người điên. “Hả? Đi vệ sinh à? Thế khi nào hai người tới? Muộn chút hả? Ờ, được, bọn em đợi”. Mặt anh ấy như diễn tuồng, đang vui thì xẹp ngay xuống, lúc thì ngán ngẩm, có lúc lại thất vọng nữa chứ.

“Ha ha…”. Nhìn Cố Đại Hải như thế, tôi không nhịn nổi cười. “Này, anh kích động thế làm gì? Ngồi xuống uống nước đi!”

“Không uống, uống nhiều lại buồn đi vệ sinh, nhỡ họ ra lại không gặp anh”. Cố Đại Hải lắc đầu quầy quậy.

“Sao anh cứ như trẻ con thế hả?”. Tôi cười.

Mãi gần mười hai giờ đêm, Thẩm Lãng và Cố Tiểu Khê mới chịu xuất hiện.

“Hu hu, Tiểu Khê à, sao em lại ngốc nghếch vậy chứ?”. Vừa nhìn thấy em gái, Cố Đại Hải đã xông đến, ôm lấy nó rồi sụt sịt khóc, kéo thế nào cũng không chịu buông. Không những tôi và Thẩm Lãng mà cả Cố Tiểu Khê cũng sợ hãi, chẳng biết làm thế nào.

“Anh, em xin lỗi!”. Ngồi lên xe rồi, Cố Tiểu Khê mới quay sang xin lỗi Đại Hải.

“Không sao, không sao! Về nhà là được rồi, đừng như vậy nữa nhé! Em làm anh và bố mẹ lo lắm đấy!”. Cố Đại Hải lái xe mà mắt vẫn đỏ hoe, nhìn không khác gì mắt thỏ.

“Đúng thế, em xem anh trai em sợ kìa, lần đầu tiên chị nhìn thấy Cố Đại Hải khóc lóc thảm thiết như thế đấy!”. Nói đến đó, tôi lại cố nén cười.

“Anh… Đấy là vì tình cảm bột phát thôi”. Cố Đại Hải ngượng ngịu.

“Ha ha, không sao, không sao, em biết, em biết mà!”. Tôi nhìn Thẩm Lãng qua kính chiếu hậu. “Lần này anh cũng khá đấy, nhưng về đến nhà, nhớ phải bịa chuyện đi công tác đấy, biết chưa hả?”

“Anh biết rồi. An Nguyệt không giở trò gì chứ?”. Thẩm Lãng nhìn tôi.

“Không”. Thực ra người mà tôi không yên tâm nhất chính là Thẩm Lãng, ông anh tôi thật thà từ bé, chỉ lo sau này lại làm lộ hết chuyện. “À, Ngụy Tử Lộ về rồi đấy, nhưng anh ấy chẳng còn nhớ gì cả.”

“Thật à? Sau này có thể nhớ lại chứ?”. Thẩm Lãng vươn người ra, bám vào thành ghế tôi đang ngồi.

“Không biết nữa, em và Tiểu Ngư đang nghĩ cách phối hợp điều trị với bệnh viện”. Cố Đại Hải tiếp lời.

“Tiểu Ngư à, anh có chuyện muốn nói với em”. Ngay ngày hôm sau, Thẩm Lãng đã chạy tới gặp tôi.

“Em biết anh muốn nói gì, gặp nhau ở quán cà phê dưới sảnh đi!”. Chẳng cần đoán cũng biết mục đích chuyến thăm của anh ấy.

“Cố Đại Hải là người tốt”. Đó là câu đầu tiên Thẩm Lãng nói khi vừa ngồi xuống.

“Em biết, thế nên em chỉ làm khổ anh ấy lần này thôi, em thề!”. Tôi nghịch cốc trà trong tay. Mép trên túi trà có một sợi dây nhỏ, đầu kia gắn một mảnh giấy đề tên cửa hàng. Tôi không thích uống trà túi lọc vì nó khiến tôi cảm thấy bị phụ thuộc, sợi dây cứ kéo lên kéo xuống, dùng xong rồi thì bỏ luôn, giống như mình gặp phải sự cố rồi diệt vong vậy, đã không được thì có muốn níu kéo cũng chẳng được.

“Có cần anh giúp gì không?”. Thẩm Lãng nhìn tôi nghịch sợi dây. “Em toàn thích một mình chịu đựng mọi việc, luôn lo người quanh mình phải chịu phiền phức.”

“Em vĩ đại thế thật hả?”. Tôi nhấc túi trà ra.

“Ha ha… Lần này, anh phải cảm ơn em, nếu không, sợ rằng cả nửa đời còn lại, anh sẽ phải sống trong đau khổ mất”. Thẩm Lãng cười cười.

“Nói thế hơi sớm đấy, chuyện An Nguyệt còn chưa giải quyết xong, chị ta không phải là người dễ đối phó đâu!”

28.

Cố Tiểu Khê ở nhà tôi và Cố Đại Hải mấy hôm, đến cuối tuần, chúng tôi mới đưa nó về nhà.

“Mẹ!”. Vừa nhìn thấy mẹ, Cố Tiểu Khê liền òa khóc, bố chồng tôi cũng khóc theo, làm tôi và Cố Đại Hải không kìm được nước mắt.

“Con ngốc quá, có biết suy nghĩ tí nào không hả?”. Mẹ chồng tôi vỗ nhẹ vào lưng con gái cưng.

“Đồ ngốc! Làm bố lo muốn chết!”. Tuy bên ngoài, bố Cố Đại Hải tỏ ra nghiêm khắc như vậy chứ lúc xúc động, ông cũng sụt sà sụt sịt như mẹ anh ấy.

“Ăn đi, mau ăn đi con!”. Mẹ Cố Đại Hải làm một bàn đầy thức ăn, liên tục gắp cho chúng tôi.

“Mẹ, con có phải là trẻ con nữa đâu, để kệ con!”. Cố Tiểu Khê đẩy tay mẹ ra.

“Đúng đấy, để nó tự ăn đi bà!”. Bố chồng tôi liếc vợ.

“Đúng rồi, Tiểu Khê à, con và cậu kia…”. Mẹ chồng tôi vừa mở miệng đã bị bố chồng tôi lườm.

“Con biết bố mẹ lo lắng cho con nhưng mọi người yên tâm đi, con biết cách giải quyết, không sao đâu ạ!”. Cố Tiểu Khê mỉm cười. Nhờ vậy, không khí không còn căng thẳng nữa.

“Biết là tốt, biết là tốt! Con à, bố mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi”. Bố chồng tôi nói xong lại rơm rớm nước mắt.

“Cái ông này, khóc gì chứ? Sao phải khóc nào?”. Mẹ chồng tôi cầm giấy ăn lau nước mắt cho chồng.

“Hi!”. Ăn cơm xong, tôi vào phòng Cố Tiểu Khê.

“Chị dâu, chị ngồi đi!”. Cố Tiểu Khê đang bận gấp quần áo.

“Hì hì”. Tôi ngồi xuống.

“Chị, bọn em đã hứa với nhau rồi, em sẽ ngoan ngoãn đợi anh ấy. Chúng em sẽ cùng cố gắng, đợi đến khi được đường đường chính chính ở bên nhau… Còn nếu anh ấy không ly hôn được thì bọn em đành chịu thôi…”. Lúc nói câu này, Cố Tiểu Khê trông rất bình thản, giống như đó không phải là chuyện của mình vậy.

“Vậy hả? Thế cũng tốt, cho mọi người thời gian để bình tĩnh lại”. Trong đầu tôi đang nghĩ, Thẩm Lãng coi vậy mà thông minh ra phết, không ăn nói linh tinh với Cố Tiểu Khê.

“Anh Thẩm Lãng tốt nhưng lại thật thà quá, anh ấy bảo từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ anh ấy sống cho mình cả, nếu không nắm lấy cơ hội này thì thà chết còn hơn”. Cố Tiểu Khê cười.

“Chị chẳng biết nói thế nào với em nữa, thực sự là thế, chị hi vọng anh ấy có thể li dị vì làm vậy sẽ giải quyết được mọi đau khổ, nhưng mà… chuyện đó không hề dễ dàng.”

“Em biết mà. Chị dâu, chị là người tốt”. Cố Tiểu Khê tỏ ra cứng cỏi.

“Sao thế được? Từ bé đến giờ, chỉ chả ngoan ngoãn gì đâu, mẹ chị hay bảo chị là đồ ăn hại đấy!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.