Kết Hôn Anh Có Dám Không

Chương 13: Chương 13




“Cố Đại Hải! Cố Đại Hải!”. Đẩy tất cả những người gặp phải trên đường ra, tôi lao vào phòng làm việc của Cố Đại Hải.

Anh ấy đang xem những thứ trong phong bì. Cố Đại Hải nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã, chẳng nói lời nào.

“Anh đừng như vậy, cho em biết đi. An Nguyệt gửi cái gì cho anh thế?”. Tôi giật lấy mấy bức ảnh anh ấy đang vò nát trong tay.

Không ngoài dự đoán của tôi, đó là những bức ảnh chụp tôi và Ngụy Tử Lộ bước ra từ khách sạn, còn có ảnh chúng tôi cùng ăn sáng, cùng lên taxi, cuối cùng là ảnh tôi đứng trong trạm điện thoại còn Ngụy Tử Lộ đợi ở bên ngoài.

“Anh hãy nghe em nói!”. Tôi gần như quỳ xuống đất, tay níu vạt áo Cố Đại Hải.

Cố Đại Hải vẫn không nói gì, chỉ không ngừng bịt tai rồi lắc đầu.

“Em xin anh đấy! Nghe em nói đã! Em có thể giải thích rõ ràng mà, thật đấy! Em có thể giải thích mà!”. Tôi ôm chân Cố Đại Hải. Từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ hạ mình như thế trước bất cứ ai, ngay cả khi chia tay với Ngụy Tử Lộ, tôi vẫn bước đi hiên ngang, chẳng hề nói một câu.

“Người trong ảnh có phải là em không? Anh chỉ hỏi thế thôi, có phải là em không?”. Cố Đại Hải đứng bất động, anh ấy không nâng tôi dậy, cũng không nhìn tôi.

“Đúng là em”. Tôi ngồi phịch xuống đất, nếu anh ấy chỉ muốn nghe câu trả lời này thì tôi đã cho anh ấy nghe rồi.

“Sao em lại làm như vậy?”. Anh ấy lao ra ngoài.

“Tại sao lại như vậy ư? Ha ha… Em chẳng làm gì cả. Em thực sự chẳng làm gì cả!”. Tôi cứ ngồi yên như vậy, nước mắt nhòa ra mặn đắng.

“Chà, bộ đồ của cô hợp với đám cưới quá nhỉ?”

“Tôi là Cố Đại Hải, nam, 28 tuổi, gia đình gồm có…”

“Chúng ta kết hôn đi!”

“Vợ… vợ… Mau chạy đi! Xe kìa!”

“Anh tới chỗ Lâm Sở đón em nhưng cô ấy bảo em đi rồi, anh lại vội chạy về nhà em tìm, mệt chết mất!”



Tôi chẳng biết tại sao lúc này mình lại đang nằm trên giường nữa. Từng câu nói của Cố Đại Hải cứ vang lên bên tai tôi tựa như tất cả mới là chuyện ngày hôm qua thôi. Tôi thích Cố Đại Hải kêu tôi là “vợ”, tiếng gọi thân thương đó chứa đựng tất cả tình yêu của anh ấy dành cho tôi; tôi thích nhìn anh ấy nấu cơm, trong bếp ngập tràn hương vị những món khoái khẩu của tôi, anh ấy bảo đó là hương vị gia đình; anh ấy hay ca cẩm, lo lắng đủ chuyện, sợ tôi đi uống rượu, sợ tôi bị tai nạn… thế là ngày ngày chẳng quản đường xa đưa đón tôi đi làm; anh ấy biết tôi không thích uống sữa bò nên thường đun nóng lên rồi cho sô cô la vào đó, tới khi không còn mùi sữa nữa mới đưa cho tôi; tôi không biết gọt hoa quả thế nào nên anh ấy luôn gọt rồi để sẵn trong tủ lạnh…

“Tiểu Ngư, cậu không sao chứ?”. Lâm Sở bước vào.

“Ừ. Sao mình lại ở đây?”. Tôi ngồi dậy hỏi Lâm Sở.

“Hoa Thiên đưa cậu tới, anh ấy đi tìm Cố Đại Hải rồi”. Lâm Sở ôm tôi nhẹ nhàng như bà mẹ ôm đứa con gái của mình.

“Hu hu…”. Tôi dựa đầu vào vai Lâm Sở mà khóc, kể cho cô ấy nghe chuyện của Ngụy Tử Lộ. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra nước mắt không bao giờ cạn được cả, nếu một cô gái nói mình có thể khóc hết nước mắt vì một chàng trai thì chứng tỏ cô ấy chưa yêu người đó đủ nhiều mà thôi.

2.

“Tới rồi, vào đi!”. Lâm Sở và A Mông đưa tôi về nhà, nhưng vừa tới cửa, tôi lại do dự, không dám vào.

“Cậu nhát gan thế từ khi nào vậy?”. A Mông đẩy tôi một cái.

“Mình…”

“Đưa chìa khóa đây!”. Lâm Sở giật chùm chìa khóa trong tay tôi.

“Cố Đại Hải!”. Lâm Sở đẩy cửa bước vào, gọi to.

Anh cần có thời gian để bình tĩnh lại. Đừng tìm anh! Còn nữa, hoa quả trong tủ lạnh anh đã gọt sẵn rồi đấy.

- Cố Đại Hải -

Nhìn tờ giấy đó, người tôi bỗng mền nhũn ra, chỉ biết bưng mặt khóc, trong miệng có cái gì đó mằn mặn, chẳng rõ đó là nước mắt hay là máu nữa.

“Tiểu Ngư, đừng khóc nữa! Cậu không thấy anh ấy đã gọt sẵn hoa quả cho cậu rồi à, không sao đâu…”. A Mông và Lâm Sở quỳ xuống dưới sàn, ôm chặt lấy tôi.

“Hu hu… khụ khụ…”. Đột nhiên tôi bị ho dữ dội rồi nôn ra máu. Thì ra chuyện người ta bảo rằng vì tình mà nôn ra máu là thật, trái tim bị tổn thương quá nhiều đến mức máu từ tim chảy ra đỏ tươi…

An Nguyệt bị mảnh thủy tinh vỡ cứa vào mặt một vết lớn nên tôi bị bắt giam bảy ngày, nhờ vậy, tôi có thể bình tâm suy nghĩ về chuyện vừa qua. Tôi nhận ra mình thật sự yêu Cố Đại Hải, không thể sống thiếu anh ấy, không thể rời xa anh ấy…

Sau khi ra khỏi nhà giam, tôi ở nhà một mình ba tháng liền. Với tôi, ba tháng đó dài hơn cả ba năm, đau khổ chất chồng theo từng giây từng phút. Lâm Sở mang Đu Đu và Bội Bội đi, cô ấy bảo không thể để hai đứa nó trông thấy bộ dạng không ra hồn người của tôi. Tôi không buồn phản đối, bởi luôn cảm thấy ánh mắt chúng như muốn hỏi Cố Đại Hải đâu rồi. Tôi cũng muốn biết điều đó lắm chứ, rốt cuộc anh ấy đang ở đâu?

“Tiểu Ngư!”. Lâm Sở kéo Cố Đại Hải vào nhà. Nhìn thấy dáng hình quen thuộc ấy nơi ngưỡng cửa, tôi mỉm cười, lẩm bẩm: “Đồ ngốc, lại mê sảng rồi!”

“Tiểu Ngư…”. Giấc mơ đó rất giống thật, tiếng Cố Đại Hải vang lên bên tai tôi, thậm chí tôi còn cảm nhận được hơi thở của anh ấy.

“Là anh đây”. Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe, những giọt lệ lăn dài trên mặt. “Anh xin lỗi…”

“Hãy nghe em giải thích!”. Tôi dựa đầu vào ngực anh ấy. Cảm giác ấm áp này không thể là mơ được, Cố Đại Hải đã về rồi, thực sự về bên tôi rồi. Tôi kể lại tất cả mọi chuyện, nói rằng đêm đó, tôi và Ngụy Tử Lộ chỉ nói chuyện với nhau thôi, nói chuyện cả đêm để làm sáng tỏ mọi chuyện, thế nên anh ấy mới có thể khôi phục trí nhớ nhanh như vậy…

“Xin lỗi em”. Cố Đại Hải hôn lên tóc tôi. “Lẽ ra anh không nên nghi ngờ em. Lúc Lâm Sở và Ngụy Tử Lộ tới tìm anh, anh mới tỉnh ngộ.”

“Em không nói dối anh đâu, em có thể gạt tất cả mọi người nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ lừa anh”. Tôi nắm chặt vạt áo Cố Đại Hải.

“Đều tại anh không biết suy nghĩ, anh không nên bỏ đi để em phải chịu khổ sở như vậy. Nếu không phải vì anh thì em đã không cam chịu bị bắt giam như vậy.”

“Nếu làm thế mà có thể khiến anh quay về thì dù phải chết em cũng chấp nhận”. Môi tôi ướt đẫm nước mắt của Cố Đại Hải, cả đời này, tôi nằm gọn trong tay anh ấy rồi.

3.

Mọi thứ đã trở lại như xưa, tôi và Cố Đại Hải lại như chưa có chuyện gì xảy ra hết. Nhưng anh ấy bắt đầu không thích tôi ra ngoài một mình, thế nên tôi không đi đâu nữa, thậm chí còn nộp đơn xin thôi việc, định cả đời này chỉ ở bên cạnh chồng, cho tới lúc chết…

“Cậu chịu được cuộc sống như thế này hả?”. Lâm Sở không thể hiểu nổi tại sao tôi lại xin thôi việc.

“Được chứ, không được cũng phải được”. Tôi nhìn Lâm Sở. “Mình đã từng bảo tình yêu chả là cái quái gì cả, nhưng giờ thì nó đáng giá rồi đấy, nó là toàn bộ cuộc sống của mình.”

“Nói hay lắm! Dù cậu thôi việc thì bọn mình vẫn phải đi ăn sáng, sau đó tiễn cậu đi làm mẹ hiền vợ đảm”. A Mông bước tới vỗ vai tôi.

“Thế bao giờ cậu trở thành mẹ hiền vợ đảm đấy?”. Tôi nhìn cô ấy.

“Mình ấy hả? Lý Triển Bằng có nằm mơ cũng không được thấy điều đó đâu!”. Miệng A Mông ngoác tới tận mang tai.

“A Mông đang định làm một bà mẹ độc ác”. Lâm Sở vừa nói xong liền bị A Mông đè ra, tẩn cho một trận.

“Mấy cậu đang nói gì thế?”. Trần Lộ vừa hút thuốc vừa đẩy cửa vào.

“Bọn mình định đi ăn mừng việc Tiểu Ngư quyết định trở thành mẹ hiền vợ đảm đấy!”. Lâm Sở giật điếu thuốc trên tay Trần Lộ xuống.

“Thật hả?”. Trần Lộ ngạc nhiên nhìn tôi.

“Ờ, mình thôi việc rồi, sau này mình để Cố Đại Hải nuôi thôi”. Tôi ngả người lên ghế.

“Cậu đừng có đùa, đàn ông mà dựa dẫm được thì lợn cũng biết trèo cây!”. Lâm Sở chau mày.

“Thôi đi, đừng nói linh tinh! Cố Đại Hải nhà người ta ngoan ngoãn lắm!” A Mông nạt.

“Trên đời này chẳng có thằng đàn ông nào ngoan đâu! Cố Đại Hải hả? Chỉ ra vẻ thế thôi!”. Trần Lộ buông ra một câu rồi lại châm thuốc hút.

“Cậu chớ ăn nói vớ vẩn!”. Lâm Sở khó chịu, đặt gạt tàn xuống trước mặt Trần Lộ.

“Không cho nói thì thôi, À, dạo này Dương Siêu đi lại được rồi phải không?”. Trần Lộ hỏi.

“Đúng thế, cậu không tới thăm anh ấy hả?”. Vẻ mặt Lâm Sở đã dịu đi chút ít.

“Không có thời gian. Tốn của các cậu bao nhiêu tiền rồi?”. Trần Lộ rút quyển sổ tiết kiệm từ trong túi ra. “Mình mới có chừng này thôi, các cậu cầm trước đi!”

“Cậu chửi bọn mình đấy hả? Tất cả đều là vì Dương Siêu mà”. A Mông trợn mắt lên.

“Bọn mình không thể tiêu tiền của các cậu mãi được”. Trần Lộ thở dài.

“Không sao. Chỉ cần các cậu quay lại sống với nhau thôi, ly hôn cái gì chứ? Ly hôn vui lắm sao?”. Tôi vỗ vai Trần Lộ.

“Đừng nói nữa! Các cậu không nhận tiền thì mình cầm đi đây, để sau này mua xe lăn cho Dương Siêu, mình đã tìm được một chiếc loại nhập khẩu tốt lắm”. Nói xong, Trần Lộ quay đầu đi thẳng.

“Ôi, thực sự mình chẳng biết cậu ấy đang nghĩ gì nữa”. A Mông nhìn theo bóng dáng Trần Lộ rồi thở dài.

“Trần Lộ nghĩ được thế là tốt rồi”. Tôi bảo. Sớm muộn gì cũng có ngày cô ấy nghĩ thông suốt thôi.

“Có điều này mình không hiểu, tại sao bọn mình không nói cho Trần Lộ biết Dương Siêu đã gần như hồi phục hoàn toàn rồi? Còn nữa, cái cửa hàng đó của chúng ta cũng kiếm được kha khá mà”. Lâm Sở lấy cho tôi một quả quýt.

“Phải để dành nó làm niềm vui cuối cùng chứ! Để chữa bệnh cho Trần Lộ, cậu cũng phải dùng biện pháp mạnh như với Dương Siêu ấy!”. Tôi nói rồi nhìn đồng hồ, đã năm rưỡi rồi, chắc Cố Đại Hải sắp tới đón tôi.

4.

“Hôm nay em tới những đâu?”. Lên xe, Cố Đại Hải hỏi tôi.

“Em về qua nhà một chút rồi tới chỗ Lâm Sở”. Tôi thắt dây an toàn.

“Không đi đâu nữa chứ?”. Cố Đại Hải lại hỏi.

“Vâng ạ.”

“Mấy giờ cô ấy tới chỗ em thế?”. Tranh thủ lúc tôi tắm, Cố Đại Hải ra ngoài gọi điện thoại, anh ấy không biết là tôi đã tắm xong, đang nghe rõ mồn một những gì anh ấy nói.

“Ờ, anh biết rồi, cảm ơn em nhé!”. Cố Đại Hải cúp máy.

“Em tắm xong rồi. Ngày mai em không đi đâu đâu”. Tôi ngồi chải đầu trước bàn trang điểm.

“Ừ, không có việc gì thì em đừng ra ngoài, bên ngoài lắm chuyện lắm, nhỡ em lại xảy ra chuyện gì, anh cũng không yên tâm”. Cố Đại Hải chải tóc giúp tôi.

“Vâng”. Tôi ngước mắt lên nhìn anh ấy, mỉm cười.

Dạo này, tôi và Cố Đại Hải không hay nói chuyện với nhau như trước, luôn nhường nhịn, tôn trọng nhau, không khí gia đình cứ bình lặng như thế, chẳng thể nói là không tốt, nhưng cũng chưa hẳn là rất tốt. Đôi khi anh ấy nổi cáu khi tôi ở ngoài quá lâu. Tôi hiểu đó là bởi Cố Đại Hải yêu tôi, dù Lâm Sở có bảo rằng anh ấy đáng sợ hay ai đó nói gì đi chăng nữa, tôi vẫn nghĩ rằng anh ấy làm thế vì sợ mất tôi.

Khi mới yêu nhau, con gái luôn ở thế thượng phong còn người con trai thường phải chịu thiệt thòi, nín nhịn nhiều thứ. Nhưng khi đã hoàn toàn yêu chàng trai đó, người con gái sẽ không được như thế nữa, cuộc chiến sẽ chẳng có kẻ thắng người thua mà chỉ còn lại sự chiếm lĩnh. Giống như bây giờ, Cố Đại Hải đã hoàn toàn chiếm lĩnh tôi.

“Vậy anh đi nhé, không có việc thì em đừng ra ngoài!”. Buổi sáng, Cố Đại Hải dặn dò tôi thật kỹ rồi mới đi làm.

“Vâng, em sẽ không đi đâu đâu”. Tôi giúp Cố Đại Hải thắt lại cà vạt.

“A lô! Tác phẩm của mình được nhận nhiều phiếu bầu lắm, đang đứng đầu bảng xếp hạng đấy! Đi ăn mừng không?”. Buổi chiều, Lâm Sở vui mừng gọi điện cho tôi.

“Thật hả? Cậu đỉnh quá!”. Tôi vừa nghe điện thoại vừa lau sàn.

“Mình đến đón cậu nhé?”

“Thôi, mình đã bảo với Cố Đại Hải là hôm nay sẽ không đi đâu rồi, hơn nữa mình đang lau sàn dở”. Tôi ngồi bệt xuống.

“Cậu không còn là cậu nữa rồi.”

“Ừ, nhưng bây giờ mình cảm thấy rất hạnh phúc”. Tôi nhìn mặt sàn sạch bóng như gương.

“Đừng tự nhốt mình như thế, cậu sẽ chết đấy! Cậu không phải là loại người có thể ở trong nhà cả đời”. Giọng Lâm Sở đầy thương cảm.

“Giờ mình rất ổn mà, có người mình yêu ở bên cạnh…”. Nước mắt tôi trào ra. “Không nói chuyện tào lao nữa, mình phải đi lau sàn đây!”. Tôi cúp máy, tự nói với mình, tôi đang hạnh phúc, có Cố Đại Hải ở bên là đủ rồi…

5.

“Tiểu Ngư, mình có chuyện này cần phải nói với cậu”. Trần Lộ đột nhiên gọi điện thoại cho tôi.

“Gì thế?”. Tôi đang nấu cơm.

“Cậu biết Cố Đại Hải giờ đang ở đâu không?”. Hình như Trần Lộ đang ở trong nhà vệ sinh, bởi vì ngoài chỗ đó ra, trong quán bar chẳng có chỗ nào yên tĩnh cả.

“Anh ấy bảo tối nay sẽ về muộn.”

“Anh ấy đang ở cùng Hứa Lâm Lâm đấy, lại còn bao cả phòng nữa, mình vừa mới nhìn thấy.”

“Ừ, mình… mình biết, anh ấy bảo đang hợp tác làm ăn gì đó với công ty của Hứa Lâm Lâm mà… Thôi, không nói nữa, thức ăn sắp cháy rồi”. Tôi vội cúp máy. Chiếc thìa trong tay tôi chẳng biết rơi xuống đất từ khi nào, mùi thịt thơm phức vẫn đang tỏa ra từ lò nướng. Đây là món Cố Đại Hải thích ăn nhất, phải ướp gia vị thật lâu, thêm vào đủ thứ hương liệu nữa, tôi đã phải tìm trên mạng mãi mới kiếm được một chỗ giao các nguyên liệu làm món này tận nhà.

“Anh về rồi”. Tối muộn Cố Đại Hải mới về. Đang ngủ gục trên ghế, tôi giật mình tỉnh giấc.

“Anh về rồi ạ? Hôm nay em làm món sườn nướng anh thích ăn đấy”. Tôi giúp anh ấy cất cặp, cởi áo khoác.

“Anh ăn rồi, hôm nay phải tiếp khách mà. Xin lỗi, anh quên mất không bảo em”. Cố Đại Hải tỏ vẻ hối lỗi.

“Không sao, anh đi tắm đi!”. Tôi cười, dù trong lòng rất đau.

Trên áo vest của Cố Đại Hải có một sợi tóc dài nhuộm màu sáng, còn có cả mùi nước hoa nữa, mùi này rất quen, hình như tôi đã ngửi thấy ở đâu đó rồi…

“Trời đất, Cố Đại Hải?”. A Mông bắt gặp Cố Đại Hải ở một câu lạc bộ tư nhân, đứng bên cạnh anh ấy là Hứa Lâm Lâm.

“A Mông? Em cũng là thành viên ở đây à?”. Cố Đại Hải ngượng ngập.

“Con này sao lại ở đây?”. A Mông chỉ tay vào mặt Hứa Lâm Lâm.

“Đừng nói như vậy, công ty của Lâm Lâm đang hợp tác với bọn anh mà”. Cố Đại Hải kéo A Mông ra xa.

“Hừ, em hiểu rồi. Cố Đại Hải, anh hơi quá đáng rồi đấy!”. A Mông lôi cổ áo Cố Đại Hải xuống.

“Anh làm gì chứ?”. Cố Đại Hải như bị dội gáo nước lạnh vào đâu.

“Anh giỏi lắm, bắt Tiểu Ngư ru rú ở nhà làm vợ hiền để mình tự do bồ bịch bên ngoài. Anh có còn chút lương tâm nào không hả?”. A Mông chỉ muốn bóp chết Cố Đại Hải cho hả dạ.

“Em đừng ăn nói lung tung! Bọn anh chỉ là quan hệ làm ăn bình thường thôi!”. Cố Đại Hải lộ vẻ khó chịu.

“Bình thường? Anh có biết đây là chỗ nào không hả? Câu lạc bộ tư nhân, chỗ chuyên kinh doanh gái gú đấy!”. A Mông chỉ tay về phía Hứa Lâm Lâm. “Anh thích con đó phải không? Tôi nói cho anh biết, so với Tiểu Ngư, cô ta không bằng đầu ngón chân. Cái loại ca ve kia hả? Nhìn cô ta đi, dây vào nó, không chừng anh còn rước thêm đống bệnh đấy!”

A Mông hét to làm mọi người ở đó đồng loạt quay lại nhìn Hứa Lâm Lâm, cô ta liềm ôm mặt, chạy ra ngoài.

“Em… Em quá đáng quá rồi đấy!”. Cố Đại Hải nói rồi vội vàng đuổi theo Hứa Lâm Lâm.

“Tiểu Ngư, mình không nhịn được nữa đâu! Cậu để mình thiến lão ấy đi, cho hết làm ăn luôn! Bọn mình đi kiếm người khác!”. Lúc kể chuyện này cho tôi. A Mông vẫn còn tức.

“Tiểu Ngư, mình cũng thấy dạo này Cố Đại Hải cứ làm sao ấy”. Lâm Sở kéo tay tôi.

Tôi chẳng biết phải nói gì cả.

“Cậu nói gì đi chứ!”. A Mông đá tôi một cái.

“Trần Lộ cũng bảo là thấy Cố Đại Hải và Hứa Lâm Lâm ở chỗ cậu ấy làm”. Tôi cúi đầu.

“Thế tại sao cậu cứ im lặng mãi thế? Phải cho lão ấy một trận chứ!”. Lâm Sở kinh ngạc.

“Cố Đại Hải bảo đi tiếp khách”. Tôi nghịch gấu áo.

“Sao cậu lại thành ra thế này hả?”. A Mông nâng cằm tôi lên. “Ai tẩy não cậu à?”

Lâm Sở đau lòng, chỉ ngồi nhìn tôi, chẳng nói câu nào.

“Trước đây, cậu có vậy đâu! Cố Đại Hải là cái thá gì chứ? Sao có thể khiến cậu trở thành người thế này?”. A Mông đứng bật dậy. “Tiểu Ngư, cậu… sao cậu lại như vậy hả?”

“Mình chỉ muốn…”. Lâm Sở định đánh tôi nhưng lại không nỡ, thuận tay ném cái gạt tàn trên bàn xuống sàn. “Cậu về nhà cậu đi!”

6.

Tôi định hỏi Cố Đại Hải mọi chuyện nhưng anh ấy vẫn chưa về nhà, chỉ nhắn tin là đang tiếp khách. Lâm Sở và A Mông nói đúng, không thể để thế này mãi được, nếu không, e rằng sẽ xôi hỏng bỏng không tất cả mất…

Điện thoại đột nhiên đổ chuông làm tôi giật mình. Tôi cố gắng trấn tĩnh lại rồi ra nghe máy.

“A lô”

“Dạo này em ổn chứ?”. Trong điện thoại vang lên giọng nói của An Nguyệt. Nghe nói sau khi bị tôi đánh, chị ta đã dọn khỏi nhà chúng tôi. Thẩm Lãng cũng đã về nhà, đợi tinh thần An Nguyệt ổn định lại sẽ bàn tiếp chuyện ly hôn, tòa án đã xử một lần nhưng không thành, nửa năm sau, nếu tiếp tục trình đơn thì Thẩm Lãng có thể ly hôn được.

“Chị muốn gì?”. Giọng tôi hơi run.

“Ha ha… Chị có muốn gì đâu, chỉ là nhớ em mà gọi điện thôi, chẳng thấy em đến thăm chị gì cả. Em đừng lo, giờ trên mặt chị chỉ có một vết sẹo mờ thôi”. Giọng An Nguyệt làm tôi rợn cả người.

“Thế à? Vậy thì chúc chị sớm cưới được chồng khác nhé!”. Mấy hôm nay, tôi sống một cuộc sống hoàn toàn không phải của mình, dường như đã quên cả cách nói chuyện thường ngày rồi. Lúc nói những lời châm biếm đó với An Nguyệt, tôi bỗng thấy thật thoải mái, giống như những gì bị kìm nén trong lòng bấy lâu được xả hết ra vậy.

“Được lắm, nhưng chuyện còn chưa xong đâu, tao sẽ khiến mày phải đau khổ cả đời!”. An Nguyệt hằn học nói. “Khách sạn Vương Phủ, phòng 2403, tự tới mà xem đi!”. Chị ta cúp điện thoại.

Nửa tiếng sau, tôi gọi cho Lâm Sở, bảo cô ấy tới đợi ở cổng khách sạn Vương Phủ. Trang điểm xong, tôi đưa Đu Đu và Bội Bội về nhà, nhờ bố mẹ chăm sóc chúng.

Thẩm Lãng đòi đi theo tôi, anh ấy bảo trông sắc mặt của tôi không tốt lắm. Tôi mặc kệ anh ấy, muốn đi thì cứ đi.

“Có chuyện gì vậy, Tiểu Ngư?”. Lâm Sở đang đứng ở cổng khách sạn.

“Cảm ơn vì cậu đã tới”. Tôi ôm lấy Lâm Sở, nhìn vào mắt cô ấy. “Đến lúc phải giải quyết mọi chuyện rồi! Cậu nói đúng, thời gian qua, mình đã không còn là mình nữa, nhưng giờ vẫn còn kịp, mình trở lại rồi đây.”

“Cậu nói gì thế?”. Lâm Sở sờ trán tôi.

“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Thẩm Lãng kéo tôi lại.

“Không sao, chỉ là em đã quay lại như lúc trước thôi”. Tôi bước thẳng tới thang máy.

7.

Cốc cốc cốc! Tôi gõ cửa phòng 2403. Ngay lập tức cửa mở ra, Hứa Lâm Lâm xuất hiện trước mặt tôi trong một bộ váy ngủ rất gợi cảm. Tất cả đều không nằm ngoài dự đoán của tôi. Cô ta cười rất tươi, nhưng thấy tôi cười lại thì ngớ người ra.

“Không mời tôi vào sao?”. Tôi nhìn Hứa Lâm Lâm.

“Được chứ, xin mời!”

“Chuyện này là thế nào?”. Thẩm Lãng vừa bước vào đã quát to, Cố Đại Hải đang nằm trên gường, không mặc gì cả, người nồng nặc mùi rượu.

“Đồ khốn nạn!”. Lâm Sở xuống đến, tát cho Cố Đại Hải mấy cái thật mạnh rồi hất cốc nước vào mặt anh ấy. Cố Đại Hải tỉnh lại ngay, ngơ ngác nhìn chúng tôi rồi cúi xuống nhìn mình, sau đó lại quay về phía chúng tôi, mặt tái xanh.

“Không phải… anh… anh không biết, thực sự không biết…”. Cố Đại Hải vội vàng kéo tay tôi lại, lắp bắp giải thích.

“Ha ha… Hứa Lâm Lâm, cởi bộ quần áo này có mệt không?”. Tôi đẩy Cố Đại Hải ra rồi nói với Hứa Lâm Lâm đang đứng cười nhạt ở bên cạnh.

“Chị… chị nói gì?”. Hứa Lâm Lâm tỏ ra ngượng ngập.

“Đúng là làm khó cho cô rồi”. Tôi châm thuốc. “Diễn vở kịch này, cô kiếm được bao nhiêu?”

“Cái… cái gì?”. Mặt Hứa Lâm Lâm biến sắc, xem ra cô ta chẳng phải là diễn viên giỏi giang gì, mới thế mà đã sợ rồi.

“Ha ha, phải công nhận là An Nguyệt khá thật đấy. Nhưng chị ta làm khó cho cô quá, Cố Đại Hải có nhẹ nhàng gì đâu, con tiểu hồ li như có nâng được anh ấy lên chắc phải vất vả lắm. Tranh thủ lúc tôi chưa phát điên thì cô mau cút đi, nếu không sẽ khó giữ toàn thây đấy!”. Tôi dí đầu thuốc lá lên người Hứa Lâm Lâm, con tiểu hồ li này da thịt non nớt thật, chưa gì đã cháy sém rồi.

“Á! Thẩm Ngư! Chị độc ác lắm!”. Hứa Lâm Lâm giàn giụa nước mắt, lấy đồ rồi bỏ đi.

“Đợi đã!”. Tôi sải bước theo làm Hứa Lâm Lâm sợ quá, chui tọt vào nhà vệ sinh. “Cô về bảo với An Nguyệt rằng Thẩm Ngư chẳng khó chịu gì hết, kịch bản này cũ rồi. Còn nữa, lần sau có diễn trò thì nhớ mang dụng cụ theo, may mà Cố Đại Hải thật thà, chứ gặp phải thằng đểu, cái thân cô sẽ mắc bệnh truyền nhiễm đấy!”

“Tiểu Ngư, cậu không sao chứ?”. Lâm Sở và Thẩm Lãng chạy đến bên tôi, mỗi người đứng một bên, tôi biết là họ sợ tôi gặp nguy hiểm.

“Cố Đại Hải, buổi diễn tàn rồi, mặc quần áo vào đi! Tôi đợi anh ở nhà”. Tôi nhận ra nước mắt tôi không còn nữa, mọi thứ đã kết thúc. Hết cả rồi!

“Tiểu Ngư, em yên tâm, anh sẽ không tha cho An Nguyệt đâu!”. Thẩm Lãng ngồi ghế sau cùng tôi, Lâm Sở còn cẩn thận khóa cửa xe lại nữa, chắc cô ấy lo tôi đẩy cửa, lao ra ngoài tự sát.

“Thẩm Lãng, anh là người tốt. Chẳng có ai tốt với em hơn anh cả”. Tôi ôm Thẩm Lãng. Từ trước đến nay, chưa bao giờ tôi dựa dẫm vào anh ấy như thế này.

“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng nói ngắc ngứ rồi cũng ôm lấy tôi.

“Anh, em không sao đâu, thật đấy! Đến giờ em mới biết, hôn nhân chỉ là một giấc mộng, em phải tỉnh lại thôi, phải sống như ngày xưa!”. Tôi dựa đầu lên vai Thẩm Lãng. “Hai người đừng lo, bây giờ em đã hiểu, có những điều chỉ nên lưu giữ trong kí ức mà thôi.”

8.

“Cố Đại Hải, em biết là anh không làm gì cả, em hiểu mà”. Tôi ngồi ở bàn ăn, nhìn Cố Đại Hải.

“Tiểu Ngư, anh…”. Cố Đại Hải vẫn muốn giải thích.

“Anh không phải nói gì cả! Cố Đại Hải, em thực sự yêu anh, nhưng… chúng ta chia tay đi!”

Cố Đại Hải định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, chỉ liên tục lắc đầu.

“Đừng lắc đâu, em nói nghiêm túc đấy! Em không phải là người con gái tốt. Thực ra, sau lần bị nôn ra máu, em đã nhớ lại tất cả mọi chuyện, em phải xin lỗi anh”. Tôi cúi gập người trước mặt Cố Đại Hải. “Xin lỗi vì đã lừa anh, em đã không còn trinh trắng từ trước khi gặp anh. Lần đó, giữa chúng ta chẳng có chuyện gì xảy ra cả, thứ anh nhìn thấy chỉ là máu cam của em.”

“Không, em lừa anh cũng được, anh chấp nhận hết! Đừng ly hôn, đừng trừng phạt anh như vậy!”. Cố Đại Hải kéo tay tôi.

“Cố Đại Hải, tấm gương đã vỡ cho dù có dán lại thì vẫn có vết. Hãy để em có ký ức tốt về anh, để sau này, mỗi khi nhớ lại, em sẽ bảo với tất cả mọi người rằng Cố Đại Hải là người tốt, là một người rất tốt, em đã lừa dối để cưới được anh ấy”. Tôi nhẹ nhàng gạt tay Cố Đại Hải ra.

Lúc tôi ra khỏi Tòa án, mặt trời tỏa ánh nắng ấm áp xuống muôn nơi. Cuối cùng mùa đông cũng qua, mùa xuân lại tới rồi. Trên đời, có không ít người phụ nữ đã ly hôn, nhưng trong số đó, cũng có rất nhiều người phụ nữ không bao giờ tái hôn.

“Để anh tiễn em!”. Cố Đại Hải đột nhiên nắm lấy tay tôi.

“Được, xem như là lần cuối cùng đi!”. Tôi để yên tay mình trong tay anh ấy. “Nhưng đến ngã tư tiếp theo thì anh phải bỏ ra đấy, chúng ta không đi chung hướng với nhau nữa.”

“Anh biết”. Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe. “Anh sẽ không bán nhà đâu, lúc nào em muốn về thăm thì cứ về nhé!”

“Không cần, em định ra nước ngoài học, có lẽ sẽ không về nữa.”

“Anh đi đường cẩn thật! Bảo trọng nhé!”. Tới ngã tư, tôi nói với Cố Đại Hải.

“Em…”. Nước mắt Cố Đại Hải trào ra. “Anh sẽ đợi em! Cho dù bao lâu đi nữa, anh cũng đợi em!”

“Cảm ơn anh vì đã chăm sóc em”. Tôi khẽ ôm Cố Đại Hải rồi bước đi.

Tới góc đường, tôi quay lại nhìn anh ấy lần cuối, thì thầm.”Em yêu anh!”

9.

“Dương Siêu, anh giỏi thật đấy!”. Lúc tôi đến thăm Dương Siêu, anh ấy trông chẳng khác gì người bình thường, đi lại nói cười như không còn vấn đề gì nữa. Vị bác sĩ kia đúng là giỏi thật.

“Cảm ơn mọi người!”. Nhìn điệu bộ Dương Siêu như sắp quỳ xuống khấu đầu trước chúng tôi vậy.

“Đi nào, chúng ta đi tìm Trần Lộ, bảo cô ấy quay về!”. Lâm Sở khoác vai Dương Siêu.

Chúng tôi dặn Dương Siêu hôm nào cũng đứng ở quán bar, ban đầu Trần Lộ còn không thèm để ý, rồi dần dần mắng mỏ anh ấy, thế nhưng Dương Siêu vẫn im thin thít, không nói câu nào.

“Là chiêu của bọn cậu đúng không?”. Trần Lộ như muốn bóp chết chúng tôi.

“Đoán chuẩn đấy!”. Tôi gấp sách lại, dạo này tôi đang ôn lại kiến thức. Visa đi Nhật du học của tôi đã làm xong rồi, trường cũng đã liên hệ được.

“Các cậu chỉ lắm trò! Lại còn liên thủ với A Thi nữa chứ!”. Mấy hôm nay. Trần Lộ chẳng nhận được mối làm ăn nào, nếu có thì đó lại là Dương Siêu.

“Vì cậu mà Dương Siêu đã khổ sở lắm đấy!”. Lâm Sở lôi đĩa DVD ra, đó là những video tôi bảo cô ấy quay trong quá trình Dương Siêu tập luyện phục hồi sức khỏe, nó không chỉ có mồ hôi mà còn cả nước mắt, có thể khiến người xem xúc động hơn cả những thước phim về nạn thiên tai.

“Mình không xem!”. Trần Lộ bịt mắt lại.

“Không xem cũng phải xem!”. A Mông kéo tay Trần Lộ ra.

“Xem đi!”. Tôi nén cười, lấy một sợi dây thừng trói Trần Lộ vào ghế.

“Các cậu làm gì đấy hả?”. Cô ấy cố vùng vẫy nhưng vô ích. Chúng tôi bê cả người lẫn ghế tới phòng làm việc của Lâm Sở, trong đó mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi rồi, DVD đang chiếu tới cảnh Dương Siêu tập đi.

“Ngoan ngoãn ngồi xem đi!”. Lâm Sở khóa cửa lại.

“Các cậu là lũ khốn nạn!”. Giọng Trần Lộ từ trong phòng vọng ra.

“Bọn mình đi ăn cơm thôi!”. A Mông khoác tay hai chúng tôi, cả lũ vui vẻ đi ra ngoài.

“Cạn ly! Sau khi mình đi, chuyện ở nhà phải dựa vào các cậu hết đấy!”. Tôi nâng ly lên.

A Mông tự nhiên òa khóc.

“Cậu điên à? Khóc cái gì mà khóc! Ghét quá!”. Tôi đẩy cô ấy.

“Hu hu… Cậu đi rồi, nếu Lý Triển Bằng lại chọc giận, mình biết phải làm sao?”. A Mông bò ra bàn mà khóc.

“Cậu… cậu đi thật hả?”. Mắt Lâm Sở cũng đỏ hoe.

“Có phải mình đi vào chỗ chết đâu! Hơn nữa, ở chán bên đó là mình lại quay về mà”. Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

“Nhớ giúp mình chăm sóc Cố Đại Hải, chắc anh ấy đang buồn lắm”. Tôi vỗ về A Mông.

“Mình biết rồi, có điều, mình thấy hai người nên hòa hợp lại đi”. A Mông nhìn tôi.

“Nếu thế, mình lại rơi vào cảnh trước kia mất. Cứ dai dẳng như vậy, cả hai sẽ chẳng còn là mình nữa. Không thể quay lại được!”. Tôi nhìn A Mông, nói một cách nghiêm túc. “A Mông, đừng ly hôn! Mình nói thật đấy, dù suốt ngày gây sự, cãi lộn thì vẫn phải sống với nhau. Đừng đòi ly hôn nữa, không tốt chút nào đâu!”

“Hu hu…”. A Mông vừa khóc vừa ôm lấy tôi.

“Còn nữa, Lâm Sở…”. Tôi nhìn Lâm Sở. “Phải quan tâm tới Bobo nhiều hơn, xã hội sớm muộn gì cũng chấp nhận các cậu. Đừng nản lòng! “Có chí thì nên” mà!”

“Mình biết rồi, nếu không cố nổi nữa, mình sẽ đi tìm cậu”. Lâm Sở cầm tay tôi.

Khi đi làm thủ tục, tôi tình cờ gặp Hoa Thiên, trên mặt anh ấy toàn là vết móng tay cào cấu.

“Chào anh!”. Tôi cười.

“Chào em! Em sao rồi?”. Anh ấy nhìn tôi.

“Vẫn ổn. Mặt anh bị sao vậy?”

“Anh đánh nhau với chị, không khéo sau này trở thành cô nhi mất”. Hoa Thiên cười cười.

“Chúng ta nói chuyện một lát được không?”. Tôi đã hết giận Hoa Thiên rồi. Anh ấy cũng là người rất đáng thương, lại dám hi sinh vì tình yêu nữa.

“Cha mẹ mất sớm nên anh ở nhà bác từ nhỏ, gia đình bác đối xử với anh rất tốt, coi anh như con, vậy nên anh phải báo ơn…”. Hoa Thiên châm thuốc hút rồi từ từ kể cho tôi nghe thân thế của anh ấy.

“Anh là người tốt, biết đền ơn đáp nghĩa”. Tôi nhẹ nhàng nói.

“Em có giận anh không?”. Anh ấy nhìn tôi.

“Không”. Tôi lắc đầu. “Không có anh, em đã không biết mình yêu Cố Đại Hải đến mức nào, cũng không thể buông tay anh ấy như thế này.”

10.

“Giường số sáu sinh rồi, con trai”. Cô hộ lý bế một đứa bé ra rồi đi vào phòng sơ sinh.

“Tuyệt thật! Ngụy Tử Lộ, anh có con rồi đấy!”. Tôi đập vai Ngụy Tử Lộ.

“Thật hả? Là con trai sao?”. Ngụy Tử Lộ lập tức chạy tới.

“Đáng yêu quá!”. Tôi áp mặt vào cửa kính nhìn thằng bé, nó cũng mở đôi mắt to tròn trong veo nhìn tôi.

“Xin chào”. Cố Đại Hải cũng vừa đến nơi.

“Anh tới rồi à? Nhìn kìa, đứa bé dễ thương quá!”. Tôi chỉ cho Cố Đại Hải xem.

“Giống Ngụy Tử Lộ thật đấy!”. Anh ấy khẽ nói. “Bao giờ em đi?”

“Sớm thôi, em muốn gặp mọi người lần cuối”. Tôi cười.

“Tiểu Ngư…”. Thấy tôi vào, Triệu Bồi định ngồi dậy.

“Đừng, chị cứ nằm đó đi! Em vừa đi thăm cháu rồi, đáng yêu lắm!”. Tôi ngồi xuống bên cạnh Triệu Bồi, giúp chị ấy đắp lại chăn.

“Em và Cố Đại Hải…”

“Suỵt… Chị đang cần nghỉ ngơi mà! Mấy hôm nữa em sẽ ra nước ngoài học, chị nhớ gửi ảnh thằng bé cho em xem đấy! Em cũng sẽ gửi ảnh về cho chị, nếu không, lỡ khi em trở về, nó lại chẳng nhận ra mẹ nuôi thì nguy”. Tôi nắm chặt bàn tay Triệu Bồi.

Cuối cùng chúng tôi cũng hoàn thành việc “tẩy não” Trần Lộ, cô ấy đã quyết định bỏ việc.

“Mau lên! Mau lên!”. Gần mười hai giờ đêm, tôi, A Mông và Lâm Sở còn đang đứng ở bãi đất trống ngoài thành phố, tay ôm một đống quần áo màu mè sặc sỡ.

“Mình châm lửa nhé!”. Trần Lộ hấp tấp rút bật lửa ra.

“Châm lửa nào!”

“Mau lên! Lạnh chết đi được!”

Trong tiếng vỗ tay của chúng tôi, Trần Lộ tiến hành “hóa kiếp” cho mấy bộ đồ cô ấy mặc khi đi làm ở hộp đêm. Khói đen bay mù mịt lên trời. Giới của bọn họ có một quy định, đó là nếu không hành nghề nữa thì phải đốt tất cả quần áo đã từng dùng đi để chứng minh rằng mình nhất quyết không quay trở lại, A Thi nói thế. Trước đây, chính vì Trần Lộ không nỡ đốt mấy bộ đồ hàng hiệu đó nên cứ “ngựa quen đường cũ” mãi.

“Lâm Sở, cậu có thấy cảnh này quen quen không?”. Tôi dựa đầu lên vai Lâm Sở.

“Mình cũng thấy thế. Quen lắm!”. Lâm Sở mân mê cằm.

“Quen cái gì cơ?”. A Mông ngoái lại hỏi.

“A! Nhớ ra rồi!”. Tôi và Lâm Sở quay ra nhìn nhau rồi cùng vỗ trán, thốt lên.

“Nhớ ra cái gì thế?”. Trần Lộ chạy tới.

“Mấy bức ảnh tuyệt sắc của A Mông cũng bị “hóa kiếp” thế này đấy!”. Tôi và Lâm Sở đồng thanh nói.

“Á! Các cậu là lũ đểu!”. A Mông lập tức đuổi đánh bọn tôi.

“Ha ha…!”. Trần Lộ cười phá lên.

“Trần Lộ à, thân hình A Mông cũng không tồi đâu!”. Tôi trốn sau lưng Lâm Sở, Lâm Sở đã bị A Mông tóm rồi.

“Ầy, các chị em, sao lại không đợi tôi thế?”. A Thi từ đâu ào tới, ôm theo một cái túi to tướng.

“Quà chia tay hả? Để em xem nào!”. Lâm Sở giành lấy cái túi nhưng A Thi nhất quyết không đưa.

“Còn lâu nhá! Có thừa tiền cũng chả cho mấy cô!”. A Thi nắm chặt cái túi chẳng khác gì thần giữ của.

“Xì…”. Tôi lườn.

“Biến đi!”. A Thi đốt cả túi quần áo, lại còn vỗ tay hoan hô nữa.

“Sao thế? Chị cũng định hoàn lương hả?”. Tôi ôm A Thi.

“Ờ, hoàn lương để cưới chồng mà”. A Thi đỏ mặt.

“Cưới ai thế?”. A Mông hỏi ngay.

“Liên quan gì tới các cô cơ chứ?”. Chị ấy không chịu trả lời.

“Két!”, một chiếc xe đỗ xịch trước mặt làm bọn tôi giật nảy mình. Triệu Tam chạy ra, trong tay cầm một cái quần nhỏ xíu. “A Thi, A Thi! Còn cái này em quên không cho vào!”

“Ồ…! Ra là thế!”. Bốn người chúng tôi cùng kêu to. A Thi ngượng ngùng xông đến, đánh cho Triệu Tam mấy cái.

“Hi hi, đến lúc đó, các chị em phải tới tham dự đầy đủ nhé!”. Triệu Tam cười hề hề.

11.

“Các cậu dẫn bọn mình đi đâu thế?”. Trần Lộ và Dương Siêu tròn mắt lên khi bị chúng tôi kéo xuống xe.

“Cái này hay ho cực!”. Thấy Trần Lộ vén trộm tấm vải lên, Lâm Sở đập ngay vào tay cô ấy.

“Tiểu Ngư, mau đến đây!”. A Mông kéo tôi.

“Được rồi”. Tôi vội xông tới chỉ huy.

“Chào ông chủ, bà chủ!”. Lúc tấm vải được kéo lên, hai cô bé bán hàng xuất hiện trước mặt chúng tôi, tươi cười chào hỏi Trần Lộ và Dương Siêu.

“Cái này… cái này là sao?”. Trần Lộ nhìn chúng tôi.

“Bọn em đang đợi anh khai trương đấy!”. Lâm Sở kéo Dương Siêu đi tới trước cửa.

“Cái gì thế?”. Dương Siêu vừa kéo mảnh vải đỏ xuống, một tấm biển in dòng chữ “Tiệm rau quả Thần Lộ” hiện ra.

“Các cậu… các cậu…”. Trần Lộ đột nhiên quỳ xuống đất, òa khóc.

“Đồ ngốc này, khóc cái gì chứ?”. Tôi kéo tay Trần Lộ.

“Đúng đấy, khóc cái gì chứ? Ngày tốt thế này mà khóc là đen đủi lắm đấy!”. A Mông lại ăn nói xui xẻo rồi.

“Dở hơi! Nói linh tinh!”. Lâm Sở đá cô ấy một phát.

“Hì hì, mình lỡ mồm”. A Mông tự vả vào miệng mình.

Tối hôm đó, chúng tôi ăn uống hết sức vui vẻ, ầm ĩ đến mức mấy người bán hàng cáu điên lên, cuối cùng chẳng nể nang gì, thu dọn bát đũa ngay trước mặt chúng tôi, cứ như muốn đuổi khách ấy. Nhìn mọi người như vậy, tôi cũng thấy vui. Đây là lần tụ tập cuối cùng của tôi ở Bắc Kinh, chẳng biết sau này còn có thể ăn uống cùng nhau được không nữa. Giờ này Cố Đại Hải đang làm gì nhỉ? Tôi ngước mắt lên, ông trời ơi, ông phải phù hộ cho những người tốt thế này sống đến trăm tuổi đấy nhé!

12.

“Tiểu Ngư, mang cả cái này theo nữa, bên đó không có thuốc tốt như vậy đâu!”. Mẹ tôi chuẩn bị bao nhiêu là thuốc, chỉ lo tôi bị ốm.

“Vâng ạ”. Tự nhiên tôi lại không thấy những lời dặn dò của mẹ phiền phức chút nào, nếu là lúc bình thường, chắc tôi đã khó chịu lắm rồi.

“Tiểu Ngư, nếu có gì không như ý thì em lại quay về nhé!”. Thẩm Lãng cốc trán tôi.

“Em biết rồi. Anh chăm sóc bố mẹ nhé! Giờ anh phải tự gánh vác tất cả rồi”. Tôi ôm anh ấy. “Đừng có suốt ngày không có chính kiến như thế, chuyện của mình phải tự giải quyết!”

“Anh hiểu”. Thẩm Lãng nhìn tôi, cười.

“Anh cười gì chứ?”

“Anh thấy em giống chị gái anh ấy”. Thẩm Lãng cười ngoác miệng.

“Biến đi! Đáng ghét thật!”. Tôi lườm anh ấy.

“Tiểu Ngư!”. Triệu Tam và A Thi hộc tốc chạy theo tôi, trông họ như thở không ra hơi nữa.

“Chẳng phải hôm nay hai người cưới sao?”. Tôi vội dừng lại.

“Đúng thế! Nhưng không gặp em, bọn anh cưới thế nào được!”. Triệu Tam lấy một miếng ngọc bội từ trong túi ra. “Cái này anh cất kỹ lắm, không nỡ bán cho ai cả. Đây là hàng tốt, rất đáng tiền, có thể bảo vệ cho mình, em giữ lấy đi!”

“Làm sao em nhận được? Anh tặng cho vợ anh đi!”. Tôi vội từ chối.

“Không đâu, bọn chị phải tặng… người mai mối chứ!”. A Thi lí nhí. “Không có em, chắc chị và anh Tam vĩnh viễn không gặp lại nhau nữa.”

“Vậy… vậy thì em sẽ nhận”. Tôi đeo miếng ngọc lên cổ.

“Hi hi, em gái anh đeo gì cũng đẹp”. Triệu Tam nhìn tôi, cười sung sướng.

“Mình tới đây, tới rồi đây!”. Lâm Sở khệ nệ xách túi đến, trong đó có một đống bát đũa.

“Mình đi học chứ có phải đi lên núi tu luyện đâu!”. Tôi suýt ngất xỉu.

“Á! Đến muộn quá!”. A Mông cũng lao tới.

“Mình biết là cậu chẳng đến sớm được đâu mà”. Tôi chống nạnh.

“Đều tại tên Lý Triển Bằng đáng chết, hắn không chịu gọi mình dậy sớm đấy chứ!”. A Mông lại quay sang chỉ trích Lý Triển Bằng.

“Không liên quan đến anh”. Lý Triển Bằng thở hổn hển. “Tại A Mông đưa chìa khóa nhà cho con chơi, đến lúc cần, tìm mãi mới thấy.”

“Thôi thôi, hai người ngày nào cũng như diễn tuồng ấy, chẳng đàng hoàng tử tế gì cả!”. Tôi khoác tay hai người họ. “Mình nói cho hai người biết, không được phép ly hôn đâu đấy, vợ chồng cậu mà dám thế thì chết với mình!”

“Đi đường cẩn thận nhé!”. Người thân và bạn bè của tôi đều đứng đàng xa vẫy tay.

“Con biết rồi! Mọi người yên tâm, con sẽ gọi điện thoại về mà”. Tôi chợt nhận ra mình đã lớn rồi, đã thực sự trưởng thành, không còn là đứa nhóc thơ dại ngày nào nữa. Dường như con bé Tiểu Ngư ngỗ nghịch khi xưa cũng đang đứng ở đó, làm mặt xấu chào tôi của bây giờ.

13.

“Chỗ của chị ở đây ạ”. Một cô tiếp viên hàng không rất xinh đưa tôi tới ghế của mình.

“Cảm ơn em!”. Tôi đặt đồ lên khoang rồi ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ.

“Xin lỗi, tôi có thể ngồi ở đây được không?”. Một giọng nam hỏi tôi.

“Anh cứ ngồi đi!” Tôi không nhìn anh ta, trong đầu vẫn còn hiển hiện cảnh tượng mọi người đưa tiễn.

“Em đi đâu vậy?”. Anh ta rất thích bắt chuyện với người khác thì phải.

“Tokyo”. Tôi nhắm mắt lại.

“Đi học à?”

“Vâng.”

“Em đã nghĩ ra tên tiếng Nhật chưa?”

“Tôi có chồng rồi, đừng làm phiền tôi nữa!”. Tôi khó chịu quay lại nhìn anh chàng kia.

“Anh biết, anh còn biết là hiện giờ em đang độc thân nữa”. Hoa Thiên nhìn tôi, cười.

“Anh? Sao lại…”. Tôi ngồi thẳng dây.

“Ha ha… Anh cũng tới Tokyo du học”. Anh ấy nháy mắt với tôi.

“Còn công việc của anh thì sao?”

“Mấy ngày trước, anh nói với tổng biên tập là “Ông đi chết đi”…”. Anh ấy nhún vai. “Thế là bị đuổi việc luôn.”

“Anh cố ý hả?”. Tôi nén cười.

“Có lẽ anh nên bảo ông ta đi chữa bệnh hôi nách nhỉ?”

“Ha ha… Cái đó không trị nổi đâu, phải chữa bệnh hói trước đã!”. Tôi có chút cảm động, không ngờ Hoa Thiên lại dùng cách này để ở bên tôi.

“Em sẽ không yêu anh đâu!”. Tôi thì thầm.

“Ừ, anh biết, trái tim em dành cả cho Cố Đại Hải rồi”. Anh ấy cười. “Nhưng anh chỉ cần được ở bên em thôi.”

“Anh sẽ hối hận đấy!”

“Không bao giờ!”

“Chắc chắn mà!”

“Không bao giờ!”. Hoa Thiên nhắm mắt lại.

Nhìn thấy dáng vẻ bình yên của anh ấy, tự nhiên tôi lại muốn khóc. Cuộc sống này cho tôi quá nhiều thứ, điều đó càng chứng tỏ tôi là đứa chẳng biết thế nào là đủ.

“Được thôi, nếu học xong mà anh có thể khiến em rung động, biết đâu lại có kỳ tích xảy ra đấy!”. Tôi nói.

“Thật chứ?”. Hoa Thiên mở hé mắt. “Vậy là anh có mấy năm cơ hội phải không?”

“Thôi đi, đừng có mơ! Cố Đại Hải đã chiếm hết trái tim em rồi, anh không chen vào nổi đâu!”. Tôi lấy tấm chăn lông kê lên đầu.

Tôi cứ thế ngủ thiếp đi, trong mơ, tôi gặp lại Cố Đại Hải, anh ấy cứ nhìn tôi mà cười, cười mãi, sau đó nói với tôi rằng “anh đang đợi em đây, sẽ đợi em cả cuộc đời này, em phải quay về đấy nhé!”. Tôi định bảo là có lẽ tôi sẽ không về nữa nhưng không sao mở miệng được. Cố Đại Hải bước đi càng lúc càng xa, tôi cố sức đuổi theo, tôi phải nói cho rõ ràng, tôi không thể để anh ấy chờ đợi cả đời như vậy được, nếu thế, tôi sẽ đau lòng đến chết mất!

Sau đó, tôi mơ thấy Trần Lộ. Cô ấy sinh được một cô con gái rất xinh, A Mông nhất quyết bắt nó phải làm con dâu của mình. Triệu Bồi cũng sang nhận cô bé cho cậu quý tử nhưng Trần Lộ bảo con cô ấy phải lấy đại gia, hai người kia đừng có mơ rồi cười ha ha, làm tôi cũng phì cười theo. Cảnh lại chuyển, tôi nhìn thấy Lâm Sở đang làm đám cưới, cô ấy nói cô ấy hạnh phúc lắm, còn vẫy tay với tôi nữa. Rồi cả Triệu Tam này, Thẩm Lãng này, tất cả cứ lần lượt xuất hiện trong giấc mơ. Cuối cùng là một người phụ nữ đứng quay lưng lại với tôi, đến khi tôi vỗ vai, chị ta mới ngoảnh đầu lại, khuôn mặt An Nguyệt lầm lầm lì lì, ánh mắt đầy thù hận nhìn tôi chằm chằm…

“Á!”. Tôi giật mình tỉnh giấc. Hoa Thiên đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh. “Phù… Sợ chết mất thôi, may mà đó chỉ là giấc mơ”. Tôi định thần lại rồi nằm xuống ngủ tiếp.

14.

“Xin mời đi bên này! Nơi chúng ta đang ghé thăm là Chùa Quan Âm Senso. Khoảng 1400 năm trước, có hai anh em trai làm nghề chài lưới đã nhặt được một bức tượng Quan Âm bằng vàng ở ngoài biển. Cho rằng đó là do Phật tổ hiển linh phái Quan Âm xuống để che chở cho họ, hai người đã rước bức tượng đó về nhà, ngày ngày thành tâm bái lạy. Sau đó, quả thật hai anh em đã được phù hộ, mỗi lần ra biển đều đánh được rất nhiều cá. Những người dân ở vùng này biết chuyện liền góp tiền của xây dựng ngôi chùa để thờ cúng bức tượng Quan Âm…”. Tôi đang dẫn một đoàn khách du lịch tới thăm chùa Senso.

Ba năm trước, tôi cầm theo giấy chứng nhận ly hôn và một tờ giấy nhập học tới Nhật Bản, để lại Bắc Kinh quá nhiều thứ, gia đình tôi, bạn bè tôi, người tôi yêu…

Chớp mắt đã ba năm trôi qua, tôi vẫn cho rằng khi tới đây, mình sẽ quên được tất cả nhưng dần dần tôi phát hiện ra rằng có những thứ lưu lại trong đầu tôi mãi mãi không thể phai mờ được, khi tôi cảm thấy cô đơn nhất, chúng lại hiện lên, sống động như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

“Cô Ngư này, đây là cái gì thế?”. Một người chạy tới hỏi tôi.

Tốt nghiệp xong, tôi ở lại Nhật Bản làm hướng dẫn viên cho một công ty du lịch, bởi vì ở đây còn có người ở cạnh tôi suốt ba năm liền, khóa học của anh ấy vẫn chưa kết thúc. Đôi lúc, tôi đã quên cả việc mình tên là Thẩm Ngư. Bất giác nhận ra điều đó, tôi không khỏi cảm thấy đau lòng.

Hoa Thiên tới Nhật cùng tôi, mới đầu, anh ấy chẳng biết chút tiếng Nhật nào, nhưng tôi thực sự kinh ngạc khi chỉ sau ba tháng, anh ấy đã có thể buôn chuyện được với người Nhật, thậm chí còn nói tốt hơn tôi nữa. Ở Nhật Bản, Hoa Thiên vẫn theo học nhiếp ảnh, anh ấy vốn có năng khiếu nên giáo sư hướng dẫn rất yêu quý, thường xuyên chỉ bảo thêm giờ. Hoa Thiên còn đạt danh hiệu quán quân trong một cuộc thi nhiếp ảnh nhỏ nữa. Nếu không bị tôi làm nhỡ việc, nếu anh ấy vẫn ở Bắc Kinh, có lẽ giờ này cái tên “An Hoa Thiên”. Đã nổi tiếng chẳng kém gì Lâm Sở rồi.

“Em đến muộn đấy!”. Hoa Thiên cười, chỉ vào cái đồng hồ đeo tay. Đây là món quà tôi tặng anh ấy khi nhận được tháng lương đầu tiên, dây đeo đã cũ lắm rồi nhưng anh ấy không nỡ thay.

“À, tại hôm nay đông khách quá, em tới Senso, suýt nữa thì không về nổi”. Tôi chạy tới chỗ anh ấy.

“Mệt lắm phải không?”. Anh ấy xoa trán tôi.

“Cũng bình thường. Hôm nay anh thế nào?”. Tôi đáp. Đôi khi Hoa Thiên có cử chỉ rất thân mật với tôi, những lúc ấy, tôi lại ước rằng Cố Đại Hải chưa từng xuất hiện trong cuộc đời mình, có như vậy, tôi mới không nợ Hoa Thiên quá nhiều như bây giờ.

“Không có gì cả. À, đúng rồi, giáo sư bảo sau khi tốt nghiệp anh phải tới văn phòng của thầy làm việc đấy”. Hoa Thiên xách túi giúp tôi.

“Tốt quá! Chúng ta phải ăn mừng mới được!”. Tôi đi theo anh ấy.

“Cạn ly!”. Tôi nâng cốc bia đầy tràn lên.

Ở đây, bọn tôi thuê chung một ngôi nhà có hai phòng ngủ trong thành phố để tiện chăm sóc nhau, giờ vẫn là Hoa Thiên chăm sóc tôi.

“Cạn ly!”. Mắt Hoa Thiên sáng lấp lánh làm tôi chợt nhớ tới Đu Đu. Đến tận bây giờ, nó và Bội Bội vẫn ở cùng Cố Đại Hải.

“Hôm nay, lúc ở đền Senso, em đã xin cho anh một quẻ đấy! Anh sắp tốt nghiệp rồi, sự nghiệp là quan trọng nhất.”

“Cảm ơn em nhé! Sau khi tốt nghiệp… anh muốn…”. Hoa Thiên chần chừ.

“Đến khi đó hẵng hay! Biết đâu lúc ấy, anh lại tìm được bạn gái rồi chuyển đi khỏi đây thì sao?”. Tôi vừa nói vừa cắm cúi ăn cơm, trong lòng tôi biết rõ Hoa Thiên sẽ không bao giờ dọn đi, anh ấy sẽ luôn ở bên cạnh tôi.

“Anh không tìm bạn gái đâu, cứ như bây giờ là được rồi”. Mấy hôm nay, Hoa Thiên cứ nói đi nói lại chuyện muốn tiếp tục ở cùng tôi, còn tôi lại chưa biết nên nói gì với anh ấy.

“Mai em được nghỉ, anh có phải lên lớp không?”. Tôi tảng lờ.

“Có, chắc chiều anh mới về”. Mắt Hoa Thiên hơi tối lại.

“Vậy tối mai chúng ta ăn gì? Thịt dê nướng nhé?”

“Ừ.”

15.

Sáng nay, công ty gọi cho tôi, bảo rằng có một người khách du lịch từ Bắc Kinh tới, vì tôi cũng là người Bắc Kinh nên công ty hỏi tôi có thể hướng dẫn cho vị khách này không. Tôi đồng ý ngay, dù sao Hoa Thiên cũng không có nhà, tôi chỉ biết xem phim cho đỡ buồn thôi. Người khách này tên là Trần Gia Y, cái tên rất quen nhưng tôi không thể nhớ ra mình đã từng nghe thấy ở đâu nữa.

“Chậm thật đấy”. Tay tôi đã mỏi rã rời khi phải giơ biển tên lên một lúc lâu mà vẫn chưa thấy người đâu. “Chẳng biết vị đó là người thế nào nữa, chắc ở Bắc Kinh lạnh quá nên mới phải mò sang đây”. Mấy hôm trước, Lâm Sở đã hỏi nhiệt độ ở Nhật Bản thế nào, bảo là sợ tôi bị lạnh. Đúng là dở hơi thật, cô ấy không biết rằng ở đây không bao giờ quá lạnh à?

“Xin chào!”. Một cô gái bước về phía tôi, đeo một cặp kính đen to vật vã, còn bịt khẩu trang nữa. Nói thật, tôi thấy người này giống hệt một con nhặng. Hồi trước, mỗi lần A Mông giở quẻ học đòi đeo kính đen, bọn tôi hay trêu cô ấy không khác gì con nhặng.

“Xin chào chị Trần, tôi là người ở công ty du lịch”. Tôi vội vàng đỡ hành lý.

“Cảm ơn!”. Giọng cô ấy nghe rất quen.

“Chị Trần ở chỗ nào của Bắc Kinh thế? Giọng chị nghe rất giống một người bạn của tôi”. Tôi quay người, xếp đồ lên xe.

“Vậy sao? Thế nhìn mặt có giống không?”. Cô Trần gỡ kính và tháo khẩu trang ra.

“Lâm Sở!”. Tôi nhảy lên người cô ấy, chân kẹp chặt vào hông làm Lâm Sở loạnh choạng suýt ngã.

“Ối giời ôi, thôi thôi, muốn đè chết mình đấy hả? Xuống mau!”. Cô ấy lúc lắc người làm tôi quay theo.

“Không! Mình không xuống đấy!”. Tôi sống chết ôm chặt lấy cổ Lâm Sở, nước mắt chợt trào ra, rơi xuống cổ cô ấy.

“Cậu xem, khóc cái gì mà khóc! Bị cậu đè thế mà mình còn chưa khóc đây này!”. Lâm Sở không động đậy nữa mà đưa tay vỗ lưng tôi, giống như ngày trước, mẹ tôi vẫn hay làm.

“Mau vào đây! Vào đây đi!”. Tôi trả phòng ở khách sạn rồi đưa Lâm Sở về chỗ chúng tôi, cô ấy không phải là người ngoài mà, với lại làm thế này sẽ tiết kiệm được một khoản lớn cho Lâm Sở.

“Cậu hơi bị quá đáng đấy! Mình nói cho cậu biết, chuyện khách sạn mình không tính toán nữa, nhưng cậu phải dẫn mình đi nhiều nơi để chụp ảnh, rõ chưa?”. Lâm Sở tháo giày rồi nằm lăn ra sàn.

“Ok luôn! Nhưng cậu dùng tên ai thế? Mình nghe quen quen”. Tôi xếp đồ cô ấy vào trong phòng.

“Vợ mình chứ ai! Vốn định nghĩ một cái tên để lừa cậu nhưng lại sợ không lừa nổi, rồi mình chợt nhớ ra là tên thật của Bobo cậu mới nghe vài lần. Bọn A Mông khóc ầm ĩ, cứ đòi đi cùng, mình còn không dám nói là sẽ bay ngày nào nữa đấy”. Lâm Sở ngồi dậy.

“Mọi người đều ổn chứ?”. Tôi rót nước cho cô ấy.

“Ờ, cũng tạm. Nhưng con trai A Mông không được khỏe lắm”. Mặt Lâm Sở buồn buồn.

“Sao thế?”. Tôi vội vàng nắm tay cô ấy.

“Bệnh máu trắng, có kết luận rồi.”

“Cái gì?”. Tôi tưởng như trời đất sụy xuống.

“Đừng lo, A Mông đang định sinh thêm một đứa nữa, có thể dùng tủy của em để thay cho anh mà”. Lâm Sở vỗ tay tôi, ý bảo sẽ không có chuyện gì đâu.

“Hay là… để mình về xem sao?”. Tôi nhìn cô ấy.

“Ờ, về đi, bọn mình đứa nào cũng mong cậu trở về”. Lâm Sở lại hớn ha hớn hở, tôi biết cô ấy tỏ ra như thế vì sợ nói thêm nữa, tôi sẽ không chịu nổi.

16.

“Em không ngờ là anh lại âm thầm theo nó đến tận đây!”. Lâm Sở vừa uống rượu sakê vừa nói với Hoa Thiên.

“Ha ha…”. Hoa Thiên chỉ cười, hôm nay, anh ấy đã uống khá nhiều.

“Thảo nào mà mình đi khắp nơi cũng chẳng tìm thấy anh ấy”. Lâm Sở bảo tôi.

“Thôi đi! Có mà cậu không chịu theo mình đấy chứ!”. Tôi lấy thêm miếng thịt bò, thịt dê ở đây không ngon bằng ở Bắc Kinh.

“Em có vứt anh ở lại đây một mình rồi quay về không?”. Tự nhiên Hoa Thiên nắm lấy bàn tay tôi.

“Hoa Thiên, anh uống nhiều rồi đấy, mau đi ngủ đi!”. Tôi kéo anh ấy đứng dậy.

“Đừng về nhé, chúng ta không về đâu nhé…”. Hoa Thiên vẫn không ngừng lảm nhảm. “Chúng ta đừng về nhé!”

“Được, không về nữa, anh đi ngủ đi!”. Tôi và Lâm Sở dìu anh ấy vào giường. Hoa Thiên luôn sợ tôi sẽ quay về nên tôi cố gắng không nói tới chuyện đó trước mặt anh ấy. Nếu không phải lần này Lâm Sở tới đây, chẳng biết tôi còn định trốn tránh đến bao giờ nữa.

“Cậu ngủ chưa?”. Lúc nằm trên gường, Lâm Sở hỏi tôi.

“Chưa, mình không ngủ được”. Tôi nhìn lên trần nhà. Lâm Sở đến khiến tôi nhớ lại bao nhiêu kỉ niệm, nhớ cả về người luôn xuất hiện trong những giấc mơ của tôi nữa.

“Ờ.”

“Anh ấy vẫn khỏe chứ?”. Tôi không nhịn được bèn hỏi.

“Ờ, cũng tạm, nhưng gầy đi nhiều. Tết nào cũng tới nhà cậu chơi, còn mang chó và mèo của cậu về nuôi nữa, anh ấy bảo làm như vậy, nếu cậu trở về, chắc chắn sẽ tới lấy chúng đi, thế thì anh ấy sẽ biết được cậu về hay chưa”. Lâm Sở quay đầu lại nhìn tôi.

“Đồ ngốc…”. Tôi thấy nước mắt mình trào ra. “Cậu biết không, mình nợ Hoa Thiên rất nhiều. Anh ấy đã vì mình mà từ bỏ tất cả, thậm chí bây giờ chẳng còn người thân nào nữa”. Tôi dựa vào người Lâm Sở, kể với cô ấy chuyện của tôi và Hoa Thiên trong suốt ba năm qua.

“Anh ấy đã giao cả trái tim cho cậu rồi”. Lâm Sở có vẻ cảm động.

“Có lúc mình nghĩ, nếu như hôm đó, mình nghe lời các cậu, không tham gia hôn lễ của Ngụy Tử Lộ thì đã không xảy ra nhiều chuyện như thế rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.