Kết Hôn Anh Có Dám Không

Chương 2: Chương 2




Ống nước nhà chúng tôi bị hỏng cần phải sửa. Đại Hải chưa nói gì với tôi đã đón mẹ anh ấy về ở cùng, làm tôi vừa về đến nhà đã giật cả mình. A Mông lúc nào cũng “tụng kinh” cho tôi nghe bài ca mẹ chồng độc ác khiến tôi sợ muốn chết, may mà mẹ Cố Đại Hải cũng tốt.

“Vợ ơi, chỉ ba bốn ngày thôi, mấy hôm nữa mẹ anh đi ngay ấy mà”. Cố Đại Hải quỳ trên giường, thề thốt với tôi.

“Này, chẳng lẽ anh coi em là đứa con dâu xấu xa đến thế hả?”. Tôi vẫn ngồi trên giường, bảo.

“Có chủ tịch Mao Trạch Đông đảm bảo, vợ anh tốt nhất trên đời!”. Anh ấy bóp vai cho tôi.

“Bớt nịnh bợ đi! Nhưng em phải nói trước, đợi khi mẹ anh đi rồi, anh đừng có tưởng em sẽ làm giống như lúc mẹ anh ở đây, lúc nào cũng cung kính với anh, chỉ là em biểu diễn cho mẹ anh xem thôi.”

“Được, được! Đợi mẹ anh đi rồi chúng ta lại sống giống như trước đây!”

Tôi đã làm đứa con dâu tốt thế nào ấy hả? Tôi làm tất cả việc nhà, sáu giờ sáng đã dậy, đi mua đồ ăn cho cả nhà (dù rằng tôi chưa bao giờ mua cho bố mẹ tôi), sau đó dọn dẹp nhà cửa, mỗi lúc mẹ chồng định làm gì, tôi liền ngăn lại, giờ mà để bà làm, khi Cố Đại Hải về lại kêu là tôi lười mất.

“Tiểu Ngư à, nhà chúng ta có cô con dâu như con đúng là có phúc lớn!”. Mẹ chồng có vẻ rất hài lòng về tôi.

“Hi hi, không đâu ạ, dù sao con vẫn không biết nấu ăn, để anh ấy thiệt thòi quá!”. Trong lòng tôi nghĩ, bà ấy cho tôi là đứa con dâu gả khoán từ bé đấy à? Cái gì cũng làm thì trên thế giới này đâu cần người giúp việc nữa chứ? Mấy người đó mà thất nghiệp thì lấy gì ra mà ăn?

“Con đừng nói thế! Nó thật có phúc mới lấy được con”. Nói xong, mẹ chồng tôi liền đưa con Bội Bội xuống đường đi dạo.

2.

Lâu lắm tôi không về nhà, nghe bố tôi kể, Thẩm Lãng đã gầy mất mấy cân, có thể thấy anh ấy đang sống khổ sở lắm. “Anh con làm sao thế ạ?”. Tôi vừa ăn dưa vừa hỏi bố.

“Đừng hỏi nữa, ngày nào cũng gây chuyện, bố sắp chết vì tức đến nơi rồi.”

“Em chào chị!”. Tôi thấy An Nguyệt về nhà, nhìn chị ấy rất bình thường.

“Ờ, Tiểu Ngư về rồi à? Lát em muốn ăn gì?”. Chị ấy mỉm cười.

“Tùy chị, gì cũng được.”

“Tiểu Ngư, gọi điện cho anh con đi, bảo nó về nhà!”. Vào bữa ăn, An Nguyệt cứ buồn rười rượi, làm cả nhà chúng tôi cũng không dám động đũa.

“Vâng”. Tôi ra ban công gọi điện thoại, nếu không phải là Thẩm Lãng mắc nợ chị ta, chắc tôi đã cho chị ta một trận rồi. “Anh làm gì thế? Muốn em chết đói hả?”. Tôi lập tức trút giận lên gã ngốc Thẩm Lãng.

“Anh đang tắc đường. Từ đây anh cũng nhìn thấy nhà mình rồi, sao hôm nay em lại về?”. Giọng anh ấy có vẻ hơi khàn.

“Em về kiếm cơm ăn, hôm nay anh Đại Hải đi ăn với khách.”

“Em cũng nên học nấu ăn đi! Nhà chúng ta, haizz, có gì vui vẻ mà về cơ chứ ? Thôi, không nói nữa, anh có thể đi tiếp được rồi”. Anh ấy cúp điện thoại.

Khoảng 15 phút sau, Thẩm Lãng về tới nhà: “Sao mọi người còn chưa ăn? Đã bảo không phải đợi con rồi mà, dạo này hay tắc đường quá!”

“Nào, ăn cơm thôi!”. Tôi vỗ tay hoan hô rồi chạy ngay tới bàn.

“Tiểu Ngư!”. Bố tôi quay qua quát.

“Sao thế ạ? Đến cơm mọi người cũng không cho con ăn ư? Lần sau con không thèm về nhà nữa, chịu chết đói luôn”. Tôi cố ý cao giọng. Tôi phải lên giọng một chút, An Nguyệt quá đáng quá rồi.

Lúc tôi về tới nhà, Cố Đại Hải vẫn chưa về, chẳng biết là lượn lờ đi đâu rồi, Bội Bội đang đứng trong ổ, đôi mắt lấp lánh nước.

“Sao thế? Đói quá rồi hả?”. Tôi bế nó lên.

“Anh…”. Cố Đại Hải đột nhiên đẩy cửa vào rồi ngã lăn ra sàn. “… về nhà rồi.”

“Anh đi đâu về thế hả?”. Đúng là giờ nhìn anh ấy chẳng khác gì con lợn, lăn cũng không nổi nữa.

“Vợ yêu, sao em cứ hằm hằm nhìn anh thế?”. Anh ấy hé mắt nhìn tôi.

“Hằm hằm cái đầu anh ấy!”

Hôm nay, tôi thật là đen đủi, đợi đến lúc được ăn cơm thì thức ăn đã nguội hết cả, Cố Đại Hải lại còn uống say nữa, sống chết gì cũng không chịu dậy, tức điên lên được, tôi liền ôm Bội Bội vào phòng.

Nằm mãi trên giường mà vẫn không ngủ được, nhìn đồng hồ thì đã ba giờ rồi, đột nhiên nghĩ tới Cố Đại Hải vẫn đang nằm trên sàn phòng khách, tôi nhớ đến lần trước, khi tôi uống say, chắc anh ấy cũng phải vất vả lắm mới kéo tôi vào được.

Thời gian chậm chạp trôi qua, đã gần ba rưỡi rồi, tôi liền cầm một cái chăn ra ngoài.

“Này, vợ yêu! Vợ yêu của anh! Mau tới ăn đi, không lát nữa bọn họ cướp hết đấy!”. Anh ấy vẫn nằm trên sàn, gọi tôi tới gắp thức ăn trong giấc mơ.

“Trời, sao anh lại ngủ ở đây?”. Mười giờ sáng hôm sau, Cố Đại Hải mới bò dậy.

“Anh giỏi nhỉ? Anh coi em là ô sin đấy à?”. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn anh ấy. “Còn định mơ tưởng một cô gái liễu yếu đào tơ như em bế anh lên giường sao?”

Anh ấy nhăn mặt, cố nhớ lại mọi chuyện.

“Xin lỗi, bất đắc dĩ em mới phải để anh ngủ ở đây thôi. Anh nhìn xem, cái chăn đẹp đẽ như thế, vậy mà giờ em phải mang đi giặt lại đấy!”

3.

Trần Lộ chuẩn bị đi du lịch Hồng Kông, có lẽ cô ấy nên đi đâu đó một thời gian cho thoải mái. Chúng tôi ra sân bay tiễn Trần Lộ.

“Đi cẩn thận nhé, có vấn đề gì thì hãy gọi tới số này, đây là số điện thoại của một người anh em của mình!”. Lâm Sở đưa cho Trần Lộ một số điện thoại.

“Được rồi, có phải mình đi chết đâu, chỉ là đi du lịch một mình thôi mà”. Trần Lộ đang rất vui vẻ. “Giờ mình đã hiểu, trước đây thiệt quá, chẳng dám đi đâu, chỉ lo tiết kiệm tiền để cưới, bây giờ, mình nhận ra rằng đàn ông mà có thể dựa dẫm được thì lũ lợn cũng biết trèo cây”.

“Này này, ở đây còn có hai anh em chúng tôi đấy, sao lại là lợn được chứ?”. Nghe thế, Lý Triển Bằng đang bế con đứng phía sau liền nói.

“Đúng vậy, ông xã của mình làm sao lại là lợn được?”. Tôi cười.

“Ông xã người ta thì cần tài có tài, cần sắc có sắc. Lý Triển Bằng, anh có tự thấy mình chẳng khác gì một con lợn hoang không?”. Tiếng A Mông cất lên.

“Lữ Tiểu Mông, sao lúc đầu, ngay cả một con lợn cô cũng muốn cưới thế? Chắc sợ bị ế đến già phải không?”. Lý Triển Bằng nói chọc lại ngay.

“Cha nhà anh! Sao tôi lại muốn bóp chết anh thế không biết?”. A Mông trợn mắt lên nhìn Lý Triển Bằng rồi lập tức động thủ.

“Làm cái gì vậy? Hai người đừng như thế chứ! Bao nhiêu người đang ở đây, còn có cả con trai hai người nữa đấy!”. Cố Đại Hải vội kéo Lý Triển Bằng ra.

“Nó là con của tôi!”. Lập tức hai cái miệng cùng đồng thanh hét lên, bắn hết nước bọt vào Cố Đại Hải.

“Ha ha! Cảm ơn nhé, vở kịch ly biệt này diễn xuất sắc quá, đợi đến hôm về, mình sẽ xem tiếp màn sau”. Trần Lộ cười phá lên rồi đi vào phòng chờ.

“Mọi người muốn đi đâu?”. Xe của A Mông đã đem đi bảo dưỡng, Lý Triển Bằng thì không đi xe tới nên tôi và Cố Đại Hải đành phải đưa hai người đó về.

“Chỗ nào có thể ly hôn được thì đi!”. Lý Triển Bằng vẫn đang bực tức vì chuyện lúc nãy.

“Đúng thế! Mấy người nói xem, có phải nếu chồng chết thì sẽ chẳng cần phải làm thủ tục gì nữa đúng không?”. A Mông nhỏm người dậy, bám vào lưng ghế của tôi.

“Không sai! Mau đạp cô ta xuống đi, sau đó tự tôi đi chết, đỡ mất công!”. Lý Triển Bằng trợn mắt nhìn A Mông.

“Tôi có chết thì cũng chết sau anh! Sớm muộn gì anh chắc chắn cũng bị ung thư, mà bị cái loại nào đau đớn nhất ấy!”. A Mông quay lại, đánh vào đầu Lý Triển Bằng.

“Đánh cái gì hả? Cô còn tưởng mình đang là thiếu nữ xuân sắc chắc? Mấy cái nếp nhăn trên mặt cô sắp kẹp chết được cả lũ ruồi đến nơi rồi!”. Lý Triển Bằng cũng tóm chặt lấy tay A Mông.

“Thôi thôi, con hai người đang nhìn kia kìa!”. Tôi bảo. Thực ra, đứa nhỏ mập mạp đã ngủ thiếp đi trong lòng tôi, có lẽ nó đã quá quen với việc ngủ ngon lành trong khi bố mẹ cãi cọ rồi.

“Chết tiệt! Lão nương không thừa hơi nói chuyện với ngươi nữa!”. A Mông nói nốt câu cuối rồi mới ngồi lại tử tế.

“Trời đất! Hai người sống vui vẻ thế, ly hôn làm gì chứ? Đang tốt lắm mà!”. Cố Đại Hải nhìn hai bọn họ qua gương, chọc.

“Điên à?”. Cả hai quay sang nhìn nhau rồi cùng phun ra một câu. A Mông bảo Đại Hải cho xe quẹo sang ngã tư tiếp theo. “Mình muốn về nhà!”

“Cô định làm gì chứ? Đi thẳng lên chút nữa là tới chỗ tôi rồi. Cô có ý gì hả? Không muốn để cho tôi về nhà sao?”

“Người đang nói chuyện, sao chó cứ sủa theo thế nhỉ?”

“Được rồi, được rồi! Hai người nói xem, ai bế con đây? Ai bế nó thì đưa người ấy về trước!”. Đầu tôi sắp nổ tung vì nghe bọn họ cãi nhau.

“Được rồi, tới chỗ cô ta trước đi! Tôi đúng là bị hâm mới đi cãi nhau với bà cô già này”. Lý Triển Bằng nhường A Mông xuống trước.

“Bye bye!’. Trước lúc xuống xe, A Mông còn cố ý giẫm cho Lý Triển Bằng một phát.

“Hôm nay cô ta đi móng sắt sao? Chả khác gì một con lừa cả!”. Lý Triển Bằng xuýt xoa vì đau.

“Ha ha, hôm nay cô ấy mà mang đôi giày mới thì anh ăn đủ rồi, chắc sẽ giẫm cho anh trở thành tàn phế luôn, sắc thế này này!”. Tôi giơ ngón tay út lên, chỉ vào móng tay của mình.

“Sao cô ta không mua một đôi đũa để chống luôn cho rồi?”. Lý Triển Bằng tức giận nói.

Sau khi A Mông về nhà, Lý Triển Bằng nhất quyết muốn ăn cơm cùng chúng tôi.

“Tôi đúng là bị mù mới lấy phải một bà la sát như thế!”

“Thôi đi, lúc hai người còn đang tình cảm mặn nồng, sao anh không bảo cô ấy là la sát hả?”. Tôi nhìn thực đơn.

“Thế mới bảo anh bị mù mà! Có ai ăn chân giò sốt chua ngọt không?”. Lý Triển Bằng hỏi.

“Ăn nhiều dầu mỡ dễ bị tăng lượng cholesterol trong máu đấy!!”. Cố Đại Hải bảo. Anh ấy mới phát hiện mình có lượng cholesterol quá cao nên phải thay đổi cách ăn uống.

“Tôi mặc kệ! Hai người đừng có ai ngăn tôi đấy, ăn ở nhà đã chẳng vui vẻ gì rồi, giờ tôi cứ ăn, xem ai quản được nào? Anh biết không, Lữ Tiểu Mông, cô ta rõ ràng biết tôi thích ăn chân giò mà cứ cấm không cho ăn”. Lý Triển Bằng uống hết chai bia lại đòi thêm chai nữa, xem ra trong thời gian tính chuyện ly hôn đã qua, anh ấy đã uống không ít, xem ra phải từ bỏ biệt danh “một chai đã đổ” thôi.

“Tại sao thế?”. Cố Đại Hải nhằn ra một cái xương cá rồi hỏi.

“Tại sao hả? Cô ấy bảo chân giò bẩn thỉu, chỉ nhìn thôi đã thấy sợ. Chân lợn cả ngày sục trong phân, không cừng còn bị lở loét nữa. Anh bảo đó là kiểu suy luận gì chứ?”. Anh ấy nói to quá làm mọi người trong cửa hàng đều quay ra nhìn chúng tôi.

“Ờ, đúng rồi, còn cả cái kia nữa!” Lý Triển Bằng nói. Bàn bên cạnh vừa bê ra một đĩa dạ dày lợn xào, chúng tôi cùng quay sang hướng tay Lý Triển Bằng chỉ.

“Tiểu Ngư, em cũng biết là anh rất thích ăn cái đó đó, đúng không? Thế mà cô ta nhất quyết không cho ăn, em biết cô ta bảo gì không?”. Anh ấy nhìn tôi. “Cô ta bảo đó là chỗ chứa phân!”

Câu nói này làm người đàn ông ngồi bàn bên cạnh nổi nóng: “Mày nói cái gì thế hả?”

“Tao nói mày sao?”. Lý Triển Bằng vừa uống chút rượu nên bắt đầu trở nên hung hãn.

“Chú Triệu ạ, là cháu, Tiểu Ngư đây ạ…”. Tên khốn Lý Triển Bằng làm chúng tôi bị giải tới đồn cảnh sát, tôi đành phải gọi điện nhờ người quen tới giúp.

“Lý Triển Bằng ra đây đi!”. Lúc anh cảnh sát gọi tới, Lý Triển Bằng vẫn còn đang nói gì đó với người với người vừa đánh nhau với anh ta.

“Về đi, lần sau sau không được tái phạm nữa, cậu mà đánh chết người ta là phải chịu trách nhiệm đấy!”. Anh cảnh sát còn nói thêm mấy câu nữa rồi mới thả Triển Bằng đi.

“À, Tiểu Ngư, có thể phiền em một chút được không?”. Lý Triển Bằng chẳng hề tỏ ra bận tâm một chút nào, cứ thế bước đi.

“Có chuyện gì vậy? Em lại còn phải đi mua quần áo mới cho anh nữa hả?”. Tôi khó chịu bảo. Hồi đó, chúng tôi có một quy tắc, sau khi ra khỏi nhà lao, nhất định phải thay quần áo mới để tránh ám khí.

“Không phải, anh muốn nhờ êm tìm cách thả cả người anh em kia ra.”

“Người anh em? Anh em nào?”. Tôi nghĩ chắc anh ta điên mất rồi.

“Chính là cái người bị nhốt cùng anh đấy!”

4.

Lúc tôi đi phỏng vấn một bác sĩ khoa sản thì gặp hai mẹ con An Nguyệt ở đó, mẹ An Nguyệt đang dìu chị ấy đi. “Chị dâu, chị không khỏe sao?”. Tôi hỏi. Sự xuất hiện của tôi làm hai mẹ con họ tái mặt.

“Không sao, không sao, chỉ là kiểm tra định kì thôi”. An Nguyệt cố ý trốn tránh.

“Ồ, em có quen một bác sĩ rất nổi tiếng ở đây, để em bảo chị ấy khám cho chị nhé!”

“Không cần, không cần đâu! Kiểm tra xong cả rồi!”. An Nguyệt vội vội vàng vàng kéo tay mẹ mình đi khỏi đó.

Buổi chiều, tranh thủ lúc chẳng có việc gì làm, A Mông rủ tôi đi spa cùng cô ấy.

“Lẽ nào đúng là chị ấy giả vờ có thai?”. Tôi hơi nghi ngờ.

“Ờ, có thể đấy!”. Nhân viên đang đắp mặt nạ cho A Mông chỉ trừ lại mỗi cái miệng.

“Hồi đó, Biểu hiện của cậu thế nào?”

“Đừng có nhắc đến nữa, suốt ngày nôn ọe. Thế chị ấy có bị nôn không?”. A Mông quay sang phía tôi.

“Chưa thấy bao giờ. Vậy có nghĩa là giả hả?”.

“Cũng chưa chắc, có người cũng không nôn mà!”

Nghe xong câu trả lời đó, tôi chỉ muốn cho A Mông một trận, nhưng lại sợ đống kem kia dính vào tay. Phải nói chuyện này với mẹ tôi mới được. Tôi liền gọi điện thoại cho mẹ.

“Mẹ ơi chị dâu có ở đó không ạ?”

“Không, sao thế con?”

“À, không sao, con chỉ hỏi thế thôi, lúc mang thai bọn con, mẹ có bị nôn không ạ?”. Nếu bây giờ bảo mẹ rằng tôi nghi ngờ việc chị An Nguyệt có thai, thế nào tôi cũng bị mẹ mắng cho một trận.

“Anh trai con thì còn đỡ, chứ lúc mang thai con thì khủng khiếp. Nhưng sao thế?”. Giọng mẹ tôi tự nhiên có ý vui mừng.

“Không sao ạ, con chỉ hỏi thế thôi”.

Mấy ngày sau đó, do bận quá nên tôi cũng quên mất chuyện này. Tôi đang viết bản thảo thì chợt Cố Đại Hải mặt mày hớn hở tới tìm tôi. “Vợ ơi!”. Anh ấy gọi to ngoài cổng tòa soạn, còn ôm theo một bó hoa hồng rõ lớn nữa.

“Đi đi, chuối quá!”. Tôi bảo. Nhưng bó hoa đó đúng là rất đẹp, lại rất thơm nữa.

“Vợ ơi, hôm nay, hai vợ chồng mình đến bệnh viện nhé!”. Mặt anh ấy vui mừng như sắp phát quang vậy.

“Để làm gì? Anh bị ốm hả?”. Tôi nhận ra ngay hôm nay anh ấy hết sức bất thường.

“Em nói gì vậy? Đã có cảm giác rồi thì em cũng nên kiểm tra xem sao chứ!’. Anh ấy nheo mắt nhìn tôi y như một tên lưu manh.

“Hả? Cảm giác gì cơ?”

“Lại còn trêu anh nữa!”. Anh ấy cốc nhẹ lên trán tôi.

“Em trêu gì chứ? Anh ăn nhầm phải cái gì sao?”

“Mẹ gọi điện cho anh, bảo là em nói với mẹ rằng em đã có thai.”

“Gì cơ? Có cái con khỉ gió ấy!”. Tôi bảo. Thảo nào mà anh ấy như phát điên lên thế.

“Việc nhỏ như vậy mà anh cũng làm ầm lên!”. Tôi nói khi chúng tôi đi ăn bít tết với nhau.

“Chán quá, anh cứ tưởng là em có rồi. Sao em không nói thẳng ra với mẹ chứ?”. Anh ấy liên lục gẩy gẩy chỗ đồ ăn trước mặt.

“Thế mà cũng nói! Em phải nói làm sao đây? Bảo là: “Mẹ! Chắc là chị An Nguyệt lừa chuyện có thai đấy!” ư? Nói thế để xem mẹ em có giết em không à?”

“Vậy khi nào thì chúng ta có con nhỉ?”. Khuôn mặt anh ấy đầy hi vọng.

“Anh đừng hòng nghĩ tới chuyện đó, em nói cho anh biết, anh nhìn hai vợ chồng A Mông đi, vẫn còn chưa tỉnh ngộ sao hả?” tôi bảo. Dạo này, anh ấy toàn nghĩ tới mấy chuyện xa vời.

“Chúng ta đâu có giống họ. Chúng ta lúc nào cũng yêu thương nhau mà!”

“Thế bọn họ lúc đầu không bám lấy nhau như keo 502 chắc? Có muốn lôi ra cũng chẳng được, bây giờ thì sao nào?”. Tôi ăn thêm một cốc kem đầy.

Tối đến, về tới nhà, sau khi tắm xong, Cố Đại Hải ôm lấy con Bội Bội.

“Sao, hai anh em đang tâm sự hả?”. Tôi nhảy lên ghế sô pha, trêu.

“Sao lại là anh em? Bội Bội nhà chúng ta là một tiểu cô nương đấy!”. Anh ấy ngước mắt lên nhìn tôi.

“Ờ ờ, tiểu cô nương, thế thì em nói kiểu khác, đang ve vãn tiểu cô nương hả?”

“Đáng ghét!”. Cố Đại Hải tôi một cái.

“Đừng có tưởng em không biết anh đang muốn gì, thực ra, em cũng nghĩ tới chuyện có con rồi, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc!”. Tôi dựa vào lưng ghế, nhìn anh ấy.

“Thật chứ?”. Anh ấy sung sướng nhảy cẫng lên, chẳng khác gì một con gà chọi.

5.

Thẩm Lãng bị ngất ở văn phòng, bác sĩ nói do anh ấy mệt quá.

“Anh muốn chết hả?”. Tôi nói khi đến bệnh viện, thay ca cho An Nguyệt, từ lúc Thẩm Lãng vào viện, chị ấy cứ ở đó suốt. Mẹ tôi lo cho đứa cháu nên bảo tôi tới thay, đúng là mẹ hết quan tâm tới tôi rồi.

“Không phải là tại anh sợ về nhà nên mới phát bệnh sao?”. Tôi bảo. Anh ấy gầy đến mức cằm nhô cả ra.

“Thấy anh đáng thương quá nên em mới nói chuyện này với anh, em nghi là… Chỉ là nghi ngờ thôi nhé, chưa chắc đã đúng đâu”. Tôi đỡ anh ấy ngồi dậy.

“Thôi đi, giờ anh chẳng muốn gì hết, chỉ muốn ly hôn thôi.”

“Chuyện này có liên quan mật thiết đến việc ly hôn của anh, em nghi ngờ An Nguyệt không có thai.”

“Thật không?”. Thẩm Lãng sung sướng hỏi.

“Nghi ngờ thôi, nhưng cũng phải đúng tới chín mươi phần trăm, anh không thấy chị ấy chẳng hề bị nghén gì cả sao?”

“Tiểu Ngư, ở nhà mình, em là người thông minh nhất, giúp anh nghĩ cách rời khỏi cô ta đi!”. Thẩm Lãng nắm chặt lấy tay tôi.

“Không phải là chuyện dễ đâu! Nếu đúng thế thì anh được giải thoát, còn không phải thì cả hai chúng ta cứ đợi chết đi!”

“Ơ, sao chị không vào?”. Bỗng nhiên giọng Cố Đại Hải vọng vào.

“À, chị đang định đẩy cửa vào”. An Nguyệt vẫn đứng ở bên ngoài.

Không hay rồi, chắc chắn hôm ấy, An Nguyệt đã nghe thấy chúng tôi nói chuyện, chị ta sẽ tìm cơ hội hại chết tôi mất, thế nên tốt nhất là tôi cứ ở yên trong nhà mình, không về nhà bố mẹ nữa.

“Hay là cậu nhạy cảm quá?”. Lâm Sở đến, đưa thiệp mời dự tiệc cho tôi. Hôm đó, ngoài các nghệ sĩ ra còn có cả giới thương gia tới nữa, tôi và Cố Đại Hải, anh trai tôi và An Nguyệt, A Mông và Lý Triển Bằng, Triệu Bồi và Ngụy Tử Lộ, tất cả các cặp “oan gia” đều sẽ tụ tập ở đó.

Trần Lộ đã trở về rồi, chuyến này cô ấy mua rất nhiều đồ, nào là mĩ phẩm, tổ yến, quần áo… chất đầy thành một đống. “Đây, của cậu, nước hoa loại mới đấy!”. Cô ấy đưa cho Lâm Sở một lọ nước hoa.

“Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!”. Lâm Sở cung kính nhận cứ như thái giám được ban thưởng.

“Tiểu Ngư, A Mông, của hai cậu đây, ba chúng ta giống nhau, cùng một bộ đấy!”. Cô ấy đưa cho chúng tôi mỗi người một cái túi lớn, chật ních.

“Cảm ơn nhé, cưng! Nhưng cậu không sao chứ hả?”. A Mông dường như thần cả người ra. Những việc tiêu tiền như thế này, tôi và A Mông chắc chắn sẽ làm, còn với Trần Lộ thì có đánh chết, tôi cũng không tin.

“Không sao, mình ổn mà! À, đúng rồi, lát nữa các cậu không phải đưa mình về đâu, anh ấy sẽ tới đón mình!”. Trần Lộ giờ đã “lột xác” trở thành một người khác, trên người toàn là hàng hiệu, đến cả sơn móng tay cũng thế, nếu là trước kia, cô ấy chỉ ra chợ, mua mấy lọ về, gọi là làm đẹp cho có thôi.

“Đây là…”. Chúng tôi mắt chữ A mồm chữ O nhìn cô ấy được một người đàn ông tới đón, bước lên một chiếc xe hơi cực kì sang trọng.

6.

Hôm đó, tất cả các khách mời đều đến bữa tiệc, khiến cho đám nhà báo hết chạy ngược lại chạy xuôi để chụp hình. Cho dù trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng nhưng trước mặt vẫn giả lả nói cười, đúng là ghét không chịu nổi.

“Nghe em bảo này, anh không được đi lung tung, phải luôn ở cạnh em!”. Tôi đứng bên cạnh Cố Đại Hải, đi đâu cũng phải có anh đi cùng, chủ yếu là để đề phòng An Nguyệt.

“Không nghiêm trọng đến thế chứ? Ở đây có rất đông người mà!”. Cố Đại Hải thấy tôi cứ thập thà thập thò ngó nghiêng, không chịu được liền nói.

An Nguyệt nãy giờ vẫn luôn nhìn về phía tôi, nhưng tôi đã phòng bị chu đáo, trước mắt chắc chắn không thể có chuyện gì cả, nghĩ thế, tôi quay lại cười với chị ta.

“Cậu sao thế?”. Lâm Sở từ phía sau đạp tôi một cái.

“Quan sát kẻ địch”. Tôi bảo.

Trong lúc tôi không chú ý, An Nguyệt đã đi đâu mất rồi.

“Nghiêm trọng nhỉ, cậu cũng chuẩn bị… rồi đấy!”. Cô ấy vừa chào hỏi mọi người vừa nói.

“Không phải mình bị điên mà chị ta đang bị điên! Cũng tại mình không cẩn thận, tự nhiên lại nói chuyện đó ở bệnh viện”. Tôi giải thích. Cố Đại Hải bảo có việc cần bàn với đối tác nên đi ra chỗ khác, tôi vội vàng bám chặt lấy Lâm Sở.

“Á!’. Một tiếng kêu thất thanh vang lên, An Nguyệt liền ngã ngay xuống đất.

“Xin lỗi! Tôi xin lỗi. Tôi, tôi không…”. Triệu Bồi lắp ba lắp bắp, vội vàng đỡ An Nguyệt lên.

“An toàn là trên hết!”. Tôi kéo Lâm Sở lại đó xem. “Hình như có người gặp đen đủi rồi.”

“Xảo quyệt thật, xảo quyệt thật đấy!”. Lâm Sở cũng tái mặt lại.

Triệu Bồi sợ chết khiếp, còn An Nguyệt được đưa tới bệnh viện, mẹ chị ta đã chờ sẵn ở đó tự lúc nào rồi, nhìn mấy hành động thuần thục ấy là biết ngay, nhất định mẹ con chị ta đã câu kết trước với bác sĩ.

“Tiếp theo sẽ là tiếng khóc ai oán!”. A Mông bảo tôi.

“Trời ơi, con tôi!”. Trong phòng bệnh vang ra tiếng khóc theo đúng kịch bản.

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không cố ý!”. Gương mặt thất thần của Triệu Bồi làm ai nhìn cũng thấy đau lòng.

“Chị đi đi, ở đây không có việc của chị!”. Tôi đẩy chị ta một cái, Ngụy Tử Lộ lập tức đỡ lấy.

“Cút đi! Tôi bảo cút!’. Tôi chỉ tay vào mặt Ngụy Tử Lộ, ép anh ta đi ra cửa. “Mau đi ngay cho tôi, không phải việc của các người!”

“Tiểu Ngư, mày độc ác quá đấy!”. Mẹ An Nguyệt kéo tay tôi.

“Cháu xin lỗi nhé, bác gái, lần này, người mà bác dự tính lại không phải là cháu. Tất cả mọi người đều nhìn thấy không phải cháu va vào chị ấy”. Dáng vẻ điềm tĩnh của tôi khiến người đàn bà đó bỗng chốc run tay. “Hơn nữa, bác chẳng biết diễn kịch đúng chỗ chút nào, ở đây chẳng có ai, tất cả mọi người đều ở cửa phòng cấp cứu hết rồi.”

“Tao… mày…”. Người đàn bà ấy lắp ba lắp bắp.

“Nhưng mà lúc nãy bác hét lên như vậy, cháu sợ bác sẽ bị phát hiện ra đấy!”. Thực sự tôi đã khiến bà già này tức đến chết, nhưng mà bố của An Nguyệt kịp lao vào, Cố Đại Hải cũng vội vàng kéo tôi ra. May cho người đàn bà chết tiệt đó, tôi chẳng muốn bẩn tay vì những việc này.

7.

Giờ đến lượt Dương Siêu phát điên lên, anh ta và Trần Lộ đã đổi vị trí cho nhau, ngày nào anh chàng cũng sống chết bám theo cô ấy.

“Anh nói cho em biết, em mà không gọi cô ấy tới, anh chết cho em xem!”. Dương Siêu đang đứng trên lan can gần chỗ làm của Lâm Sở. Đó là một nhà xưởng cao tới mười sáu mét, riêng cái lan can đó cũng cao tới gần mười mét.

“Có chuyện gì thế hả?”.Tôi hỏi. Lâm Sở run rẩy gọi điện thoại cho tôi, bảo có việc gấp, cần tôi tới ngay.

“Cậu tới rồi à? Anh ta định tự sát ở chỗ mình”. Lâm Sở sợ đến phát khóc.

“Gọi Trần Lộ tới đây, nếu không, tôi sẽ chết cho mọi người xem!”. Dương Siêu dọa. Chiếc giày của anh ta đột nhiên rơi xuống đất làm tôi giật thót.

“Được được, em sẽ lập tức gọi cho cô ấy!’. Tôi vội lao đi gọi điện thoại.

“Lộ hả, là mình, là mình đây, cậu mau tới đây đi, chỗ Lâm Sở, có việc gấp!”. Tôi định lừa cô ấy tới trước rồi mới nói rõchuyện sau.

“Không cần đâu, là tên Dương Siêu muốn chết, đúng không? Để cho hắn nhảy đi, chỗ Lâm Sở cao nhất cũng chỉ có mười sáu mét, không chết được đâu mà lo!”. Trần Lộ nói rất bình tĩnh, giống như chẳng thèm để tâm vậy.

“Hả? Không phải thế đâu, cậu mau tới đây mà xem!”. Tôi ngồi bệt xuống đất.

“Không được, mình đang bận đi spa, đừng có làm phiền mình!”. Nói xong, cô ấy liền cúp điện thoại.

“Lúc nãy, mình cũng gọi nhưng cậu ấy không chịu đến, giờ phải làm sao? Đây là chỗ làm việc của mình, nhỡ có người chết thật thì còn làm ăn gì được nữa?”. Lâm Sở ngồi xuống cạnh tôi.

“Sao? Có chuyện gì mà bắt mình đến thế?. A Mông đã tới rồi.

“Bên đó… cậu tự xem đi!”. Lâm Sở chỉ lên trên.

“Dương Siêu! Anh làm cái quái gì ở trên đấy thế hả??”. A Mông lập tức nhìn theo tay Lâm Sở, ngẩn đầu lên quát.

“Gọi Trần Lộ tới đây! Nếu không, tôi chết cho mà xem!”. Dương Siêu lại tếp tục kêu gào.

“A lô, Trần Lộ… A lô! A lô!”. A Mông cũng bực mình gập điện thoại rồi ngồi xuống cùng bọn tôi.

“Nên gọi cho ai bây giờ?”. Tôi hỏi.

“Đợi đã!”. A Mông bấm điện thoại. “A lô, Lý Triển Bằng hả? Mau tới đây cho tôi!”

“Trời ơi, làm ơn đừng có chết ở đây!”. Lâm Sở bắt đầu quỳ xuống đất cầu khấn.

“Yên tâm, không chết được đâu, có lẽ mất ít máu sẽ làm đầu óc anh ta tỉnh táo hơn”. Tôi vẫn kiên quyết ngồi dưới đất.

“Anh có uống nước không?”. A Mông dựa lưng vào tường, ngẩng đầu lên nhìn Dương Siêu, bảo. Anh ta cứ ngồi mãi trên đó, hướng mắt nhìn ra bên ngoài.

“Lý Triển Bằng bị tắc đường hả?”. Lâm Sở quỳ chân rồi lục tục đứng dậy.

“Lát nữa Cố Đại Hải cũng tới, mình vừa nhắn tin xong”. Tôi huơ huơ chiếc điện thoại.

Hai tiếng sau đó, trời đã tối mịt, năm người chúng tôi ngồi dưới đất cũng đã mệt muốn chết. “Cô ấy mà không tới thì tôi sẽ không xuống đâu!”. Dương Siêu dựa trên lan can, xem ra đã kiệt sức rồi, hình như còn mệt hơn cả chúng tôi nữa.

“Sao? Vẫn chưa chơi đủ à?”. Trần Lộ đi một đôi giày cao gót tới mười phân lộp cộp bước tới, âm thanh đó chẳng khác gì tiếng xe cứu hộ, chúng tôi đứng lên ngay lập tức.

“Cụ cố ơi, cậu muốn hại chết bọn tôi đấy à?”. Lâm Sở bật dậy.

“Được rồi, anh làm trò gì thế? Mau xuống đi, ăn cơm đã rồi hãy nói!”. Trần Lộ giỏi thật, vừa mới khoát tay thôi, Dương Siêu đã lập cập trèo xuống, vừa xuống đất là nằm lăn ra luôn, chắc tại tê chân quá.

“Đứng dậy!”. Cả bọn chúng tôi không hẹn mà cùng quay ra quát anh ta.

Trong quán cơm, tất cả đều bận rộn gắp thức ăn, chỉ có Trần Lộ ngồi yên hút thuốc, là loại thuốc nhập khẩu đắt tiền, nghe nói lúc hút sẽ cảm thấy ngọt. “Mọi người ăn xong thì đi đi, còn Dương Siêu thì ở lại đây, tôi có chuyện muốn nói với anh!”. Cô ấy bảo.

“Cậu nghĩ sẽ không sao chứ hả?”. Lâm Sở đứng bên ngoài tiệm ăn, ngập ngừng không đi, nói với tôi.

“Tốt nhất là cậu khóa chặt chỗ nhà xưởng đó đi, nếu không sau này anh ta lại muốn chết, đừng có gọi bọn mình tới nữa đấy!”. Tôi bước vào trong xe.

“Tới bệnh viện thăm chị dâu em chứ?”. Cố Đại Hải hỏi tôi.

“Không đi nữa! Về thôi, Bội Bội đang đói, đợi chúng ta về đó!”

“Hôm trước mẹ An Nguyệt nói gì với em vậy?”

“Chẳng có gì cả, bà ấy tưởng em đẩy An Nguyệt”. Tôi sửa lại ghế ngồi.

“Bà ta làm sao vậy? Sao lại hỏi em thế chứ?”. Cố Đại Hải đột nhiên dừng xe.

“Sao thế? Anh đang thương xót cho mối tình đầu hả?”. Tôi liếc anh ấy.

“Sao em lại nói vậy? Dù sao Triệu Bồi cũng bị người ta oán trách rồi mà”. Đại Hải châm một điếu thuốc.

Phù!... Tôi thổi tắt bật lửa. “Anh muốn làm em chết ngạt hả?”

“Giờ nói gì thì cũng vô ích, An Nguyệt có chết cũng không thừa nhận chị ta giả vờ đâu, trừ khi là có chứng cứ buộc tội”. Trong lòng tôi cũng thấy hơi ngại.

“Chứng cứ? Hôm đó chẳng ai tận mắt chứng kiến cả!”. Anh ấy đưa tay lên bóp trán.

“Đồ ngốc! Không phải trong khách sạn có máy quay sao?”. Tôi đến phục trí thông minh của Cố Đại Hải.

“Đúng rồi! Vợ ơi, em thông minh quá!”. Cố Đại Hải vui mừng đến nỗi ôm ghì lấy tôi, hôn lấy hôn để.

Nhưng sự thật là “người xấu trường thọ, người tốt đoản thọ”. Máy quay không ghi lại được những hình ảnh ngày hôm đó. Chúng tôi không nhìn thấy lúc An Nguyệt ngã xuống mà chỉ thấy lưng Triệu Bồi chắn ngay trước ống kính, Cố Đại Hải cũng đành chịu, không biết phải làm sao.

8.

“A lô, chuyện của cậu thế nào rồi?”. Tôi gọi điện cho Trần Lộ.

“Ra ngoài nói chuyện đi!”. Trần Lộ nói cho tôi tên một nhà hàng năm sao.

“Bên này! Bên này!”. Trần Lộ đang ngồi cùng bàn với một người nữa, đưa tay lên vẫy tôi lại phía mình.

“Đây là…”. Tôi đang do dự không biết goi là anh hay là chú.

“Đây là chồng tớ, A Hoàng!”. Trần Lộ nói không chút suy nghĩ.

“Ờ, A… Hoàng…”. Tên kiểu gì thế này? Ngày trước, nhà tôi cũng nuôi một con mèo mướp tên là A Hoàng, toàn thân lốm đốm, nhìn rất giống một con hổ.

“Xin chào! Ngộ là A Hoàng a!”. Người đàn ông này hại tôi suýt chút nữa thì không nói lên lời.

“Chồng à, anh đi lấy xe trước đi, em nói chuyện với bạn chút đã!”. Trần Lộ kéo cổ ông chồng kia xuống, nũng nịu bảo.

“Ờ, được, vậy thì hai người cứ nói chuyện đi, ngộ đợi hai người ngoài cổng a!’

“Cậu gặp tên này ở đâu thế hả?”. Tôi hỏi Trần Lộ.

“Cái gì mà tên này, là chồng mình đấy!”. Trần Lộ rút ra một hộp phấn trang điểm, là sản phẩm của Áo.

“Chuyện cậu với Dương Siêu sao rồi?”

“Còn sao nữa? Tan rồi, hoặc là anh ta có một trăm vạn, hoặc là mình có một trăm vạn, nếu không, vĩnh viễn không bao giờ gặp nhau!”. Cô ấy vuốt mấy lọn tóc trước mặt, thản nhiên bảo.

“Một trăm vạn? Anh ta có thể kiếm đâu ra được chứ?”. Tôi bảo. Trần Lộ đúng là một con sư tử ngoác to mồm.

“Thế nên tan rồi đấy thôi”. Trần Lộ nhìn ra ngoài. “Thôi, không nói nữa, hắn ta muốn đưa mình đi dạo”. Nói xong, cô ấy liền xách túi lên và ung dung bước ra ngoài, chỉ còn mình tôi ở lại.

Chiều hôm đó, tôi cứ thế ngồi ngây ra trong quán cà phê, không phải là tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà là thế giới này thay đổi nhanh quá!

9.

Lâm Sở đi chụp ảnh ở khu tắm nước nóng, kiếm về một đống phiếu tắm miễn phí ở đó, thế là bốn người chúng tôi liền rủ nhau đi, không kèm theo người thân, những hoạt động thế này khiến tôi nhớ tới trước kia.

“Đúng là tuyệt thật! Lâm Sở, sau này, cậu nhớ kiếm nhiều lần miễn phí thế này nhé!’. Trần Lộ tuy giờ đã giàu có nhưng không bỏ được cái tính ham đồ rẻ, tôi nghĩ chắc cả đời này cô ấy cũng không thay đổi được.

“Này, Tiểu Ngư!”. Tôi đang ngồi uống nước ở bên ngoài thì Lâm Sở đi ra, bảo. “Cậu quen một bà bác sĩ khoa sản nổi tiếng lắm đúng không?”. Cô ấy vừa hỏi vừa lau tóc.

“Ờ. Sao thế? Không khỏe hả?”. Ngâm nước lâu nên tôi thấy khát, cứ tu nước ừng ực.

“Mình muốn thụ tinh nhân tạo!”. Cô ấy nói một câu khiến tôi giật nảy mình.

“Hụ hụ…!”

“Tiểu Ngư, xem cậu kìa, phì cả nước ra mũi rồi!”. Lâm Sở liên tục đập vào lưng tôi.

“Cậu điên rồi hả?”. Tôi bảo.

Lâm Sở nói cô ấy muốn có một đứa con, một đứa con chỉ thuộc về riêng cô ấy. “Mình rất bình thường”. Cô ấy nhìn tôi. “Đó là ước mơ của mình, trong xã hội thời trước thì sợ rằng cả đời cũng chẳng thực hiện được. Mình muốn có một đứa con, nó sẽ ở bên mình, gọi mình là mẹ, không cười nhạo người đồng tính…”

“Mình chỉ có thể hỏi hộ cậu được thôi, chắc chắn cậu sẽ phải chịu nhiều dị nghị lắm đấy!”

“Những gì mình phải chịu bây giờ chưa đủ sao?”. Lâm Sở cười đau khổ.

“Mình sẽ giúp cậu, nếu bệnh viện đó không được thì tìm chỗ khác!”. Tôi thấy mình không thể từ chối cô ấy được, như vậy thì quá đáng quá.

10.

“Tiểu Ngư đã nhìn thấy đoạn phim anh Trần quay chưa? Anh ấy quay em xinh lắm đó!”. Vừa mới tới toàn soạn, tôi đã bị Vi Vi kéo đi xem đoạn video quay bữa tiệc hôm trước.

“Đợi chút! Tua lại đi!”. Lúc xem trong phòng máy, tôi phát hiện ra một điều hết sức khác thường, theo như đoạn phim anh Trần quay được thì rõ ràng là An Nguyệt tự ngã sau lưng Triệu Bồi, còn Triệu Bồi chưa hề chạm vào chị ta.

“Sao vậy, Tiểu Ngư?”. Anh Trần tưởng băng có vấn đề gì.

“Anh Trần, sao cho em một băng nữa nhé!”

Cầm được cuốn băng đó rồi, tôi lại do dự, không biết có nên đưa cho Thẩm Lãng không nữa. Tới khi hết giờ làm, đột nhiên tôi gặp An Nguyệt trước cổng tòa soạn. “Chị muốn nói chuyện với em!”. Nhìn dáng vẻ chị ấy, chắc không phải có ý tốt mà tới tìm tôi.

“Đi đâu cơ?”

An Nguyệt lái xe vào một con hẻm vắng người. “Ở đây có một quán cà phê rất ngon, trước đây, chị và anh trai em thường hay tới”. Điệu bộ chị ấy rất thản nhiên.

“Chị muốn nói gì vậy?”. Tôi gọi một ly cà phê. An Nguyệt chẳng nói gì hết, chỉ xoay xoay chiếc cốc trước mặt.

“Tiểu Ngư, em là cô gái thông minh nhất mà chị từng gặp.”

“Đó là do anh Thẩm Lãng quá ngốc, chứ không phải vì em thông minh.”

“Nói thật nhé, chị nghĩ, em cũng biết hôm đó không phải là Triệu Bồi đẩy chị”. Chị ta dựa lưng vào ghế.

“Còn gì nữa không?”. Tôi đặt chiếc thìa pha cà phê trong tay xuống.

“Chị không có thai, đó chỉ là lừa Thẩm Lãng thôi.”

“Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra mà”. Tôi uống một ngụm cà phê.

“Nhưng chị đã giúp em báo thù rồi, Triệu Bồi vốn xấu xa nên cũng đáng đời lắm!”. Ánh mắt An Nguyệt đột ngột sang lóe lên.

“Việc của em chẳng liên quan gì tới chị cả.”

“Đúng là không liên quan. Nhưng tốt nhất là em nên giấu kín chuyện này cho chị. Em nói đi, muốn Triệu Bồi bị làm sao? Chị có thể khiến cô ta đau khổ tới mức không muốn sống nữa.”

“Em chẳng muốn thế nào cả. Chị có biết là chị đã làm những gì rồi không? Lừa mọi người trong nhà em, chị sẽ không có kết cục tốt đâu, hơn nữa, người mà chị muốn hạ thủ chẳng phải là em sao?”. Tôi bảo. Thì ra chị ta muốn trao đổi điều kiện với tôi.

“Trong cuộc đời chị, người khác chỉ có thể hoặc là kẻ thù hoặc là bạn bè.”

“Vậy thì tiếc quá! Chúng ta là kẻ thù. Ngày mai băng ghi hình chị đóng kịch sẽ được đặt trên bàn làm việc của Thẩm Lãng.”

“Mày nói cái gì?”. An Nguyệt đột nhiên đứng dậy, xông vào cướp túi xách của tôi, đổ hết đồ đạc trong đó ra bàn.

“Tôi sao có thể để một thứ quan trọng như vậy ở đây chứ?”. Tôi cười nhạt rồi lấy lại cái túi, ung dung bước ra cửa.

“A lô, Cố Đại Hải, ông xã à, em tìm được băng ghi hình chứng minh Triệu Bồi không đẩy An Nguyệt rồi”. Tôi gọi điện thoại, bảo Đại Hải tới đón.

“Thật sao? Vợ à, em giỏi quá!”. Anh ấy rất kích động.

“Thôi đi, không phải nịnh hót em, cái băng đó em để ở…”. Bỗng một tiếng “két” chói tai từ đâu vang tới, tôi nghe thấy tiếng ô tô vang lên bên cạnh, rất khó chịu.

Tôi có cảm giác mình bay lên trời, toàn thân nhẹ bẫng. Tôi thấy An Nguyệt ở bên cạnh tôi, vừa gần lại vừa xa. Là sao chứ? Gương mặt của Cố Đại Hải cũng xuất hiện trước mắt tôi, bên tai tôi nghe thấy anh ấy liên tục gọi: “Vợ, vợ ơi…!”, còn có cả anh trai tôi, cả Bội Bội, A Mông, Lâm Sở, Trần Lộ…

11.

Tôi nghe thấy tiếng người nói ồn ào xung quanh mình. “Bác sĩ, có sao không ạ?”. Đó là một giọng nam nghe rất quen nhưng tôi không thể nhớ được là ai.

“Không sao, phẫu thuật rất thành công.”

“Tiểu Ngư! Tiểu Ngư!”

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, mọi người đều đang ở xung quanh, mẹ tôi khóc nhiều quá, trông cứ như cả người toàn là nước mắt ấy.

“Chẳng phải là… con chưa chết sao?”. Tôi muốn giơ tay ra lau nước mắt của mẹ nhưng lại không làm nổi.

“Nói linh tinh!”. Lâm Sở, A Mông và Trần Lộ cùng ùa tới ôm lấy tôi.

“Gì thế?... Các cậu muốn mình chết ngạt đấy à…?”

“Vợ ơi, vợ ơi… Em tỉnh lại rồi!”. Một người đàn ông đột nhiên ôm chặt lấy tôi.

“Bỏ ra! Bỏ ngay ra! Anh là ai?”. Tôi cố gắng đẩy anh ta ra.

“Hả?”. Anh ấy dụi mắt. “Vợ à, là anh, Cố Đại Hải đây!”

Bác sĩ bảo tôi có thể ra viện được rồi, nhưng vì bị chấn thương ở đầu nên tôi bị mất một phần kí ức.

“Thật sự em không nhớ anh là ai sao?”. Cái người tên Cố Đại Hải đó suốt ngày cứ bám riết lấy tôi.

“Tôi không quen anh!”. Tôi rút tay ra khỏi tay anh ta.

“Đấy là chồng cậu. Tiểu Ngư, cậu quên hết rồi sao?”. Lâm Sở nói thêm vào.

“Chồng cái đầu cậu ấy! Cho dù mình và Ngụy Tử Lộ bye bye rồi nhưng cũng chẳng đến mức tìm bừa một người khác để cưới chứ!”. Tôi đạp cho Lâm Sở một cái.

“Chính xác là cậu đã vớ bừa một anh chàng để kết hôn đấy!”. A Mông quay đầu tôi lại, bảo.

Tôi ngồi xem album ảnh ở nhà, tất cả đều là ảnh của tôi và Cố Đại Hải, đó là ảnh cưới.

Mọi người đều bảo Cố Đại Hải là chồng tôi, nhưng thật kì lạ, tôi nhớ được gần hết, chỉ có Cố Đại Hải và quá trình xảy ra tai nạn kia là chẳng nhớ được chút nào. Thẩm Lãng bảo lúc đó tôi nhất quyết đòi cưới, thậm chí còn “tiền trảm hậu tấu”, lén lút đi làm thủ túc đăng kí kết hôn rồi mới về báo cáo.

“Mẹ, con muốn đưa Tiểu Ngư về nhà, có thể về nhà rồi cô ấy sẽ nhớ lại”. Cái người tên Cố Đại Hải đó cứ khóc mãi không thôi.

“Mẹ biết, nhưng mà cái đó phải hỏi Tiểu Ngư, bố mẹ không dám tự quyết đâu”. Mẹ tôi cũng khó nghĩ. Điều này hoàn toàn đúng, chẳng ai dám ép tôi làm những việc mà tôi không thích cả, từ lúc tôi còn nhỏ đã như vậy rồi.

“Em nghĩ thoáng một chút đi, bây giờ Tiểu Ngư đã không sao nữa rồi. Bác sĩ cũng đã bảo đợi máu bầm trong não tan hết thì có thể nhớ lại tất cả mà”. Thẩm Lãng vỗ vai Cố Đại Hải, mọi người đều tỏ ra rất thân thiết với anh chàng này, chỉ có tôi là không quen anh ta.

“Tiểu Ngư, ăn táo không?”. Là lời của An Nguyệt, à không, chị dâu chứ, nghe nói anh trai tôi và chị ấy đã cưới nhau rồi, đúng à phải chúc mừng chị ấy đã đạt được tâm nguyện. “Em thực sự không nhớ gì hết hả?”. chị ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

“Nhớ thì nhớ, chỉ là không nhớ ai đâm vào em thôi. Nhưng sớm muộn gì cũng tìm ra được, lúc đó, em sẽ giết chết hắn!”. Người đâm vào tôi đã bỏ chạy ngay, khi đó cũng không có ai chứng kiến, còn tôi thì lại không thể nhớ được.

Bịch! Quả táo trên tay An Nguyệt đột nhiên rơi xuống đất.

“Tiểu Ngư!’. Cố Đại Hải lại vào thăm tôi.

“Vậy chị ra ngoài trước nhé!”. An Nguyệt nhặt quả táo lên rồi đi ra.

“Ừm, anh biết là giờ em không còn nhớ anh là ai, nhưng chúng ta đã cưới nhau rồi, anh thề đấy! Tiểu Ngư, chúng ta về nhà nhé!”. Lúc anh ấy nói những lời này, tôi thấy rất thân thiết, thực sự rất thân thiết.

“Ờ, OK”

Cố Đại Hải đưa tôi về nhà của chúng tôi, đồ đạc của tôi đều để hết ở đấy, có cả nước hoa, sách và mĩ phẩm nữa.

“Đây là nhà của em, tất cả đồ đạc đều là của em!”. Cố Đại Hải kích động đến nỗi nước mắt trào ra.

“Anh đừng khóc! Em có thể đi xem chỗ khác được không?”. Tôi lau nước mắt cho Cố Đại Hải nhưng anh ấy vẫn khóc, không lên tiếng.

Gâu…! Một con Chihuahua nhỏ xíu tự nhiên chạy tới trước mặt tôi.

“Em còn nhớ nó tên là gì không?”. Cố Đại Hải hỏi.

“Bội Bội!”. Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện cái tên này.

“Đúng, là Bội Bội, Bội Bội của chúng ta!”. Anh ấy bế con chó lên, đặt vào lòng tôi.

“Em đợi chút nhé, anh đi nấu cơm!”. Cố Đại Hải đi vào bếp nấu cơm còn mình tôi đi đi lại lại trong phòng, nơi đây đúng là nhà của tôi rồi, quả thật rất thân thiết, thậm chí có nhắm mắt cũng đi lại được.

“Bội Bội, em bảo chị có nên ở đây không?”. Con chó rất ngoan, thông minh, lại hiểu chuyện nữa.

Gâu! Nó cứ ngậm ngón tay tôi.

“Em đồng ý nhanh thật đấy!”. Tôi bảo.

“Vợ ơi, à quên, Tiểu Ngư à, ăn cơm thôi!”. Cố Đại Hải gọi.

“Anh làm hết đấy hả?”. Tôi bảo. Trên bàn toàn là mấy món ăn tôi thích.

“Ờ, ăn cái này đi, em thích lắm mà!”

Buổi tối, tôi ngủ ở trong phòng, Cố Đại Hải nằm trên ghế sô pha ngoài phòng khách.

“Vợ! Vợ ơi! Chạy mau đi! Xe kìa!”. Tiếng Cố Đại Hải nói mơ vang rõ rệt trong đêm tối yên tĩnh. Người này đối xử với tôi tốt quá, tôi còn cần tên khốn Ngụy Tử Lộ làm gì nữa chứ? Nghĩ tới đó, tôi chạy ra ngoài phòng khách, lay Cố Đại Hải dậy.

“Sao, sao thế?”. Anh ấy xoa miệng rồi ngồi dậy.

“Chúng ta có giấy đăng kí kết hôn, đúng không?”. Tôi hỏi.

Giấy đăng kí kết hôn chắc chắn không thể là giả được, trong bức ảnh trong tờ giấy đó, tôi còn cười rất tươi nữa.

“Được rồi, Cố Đại Hải, tuy em không nhớ gì cả nhưng em thấy anh rất tốt với em, tốt hơn tên khốn Ngụy Tử Lộ cả trăm lần!”. Anh ấy định nói gì đó nhưng tôi liền ngăn lại. “Thế nên em nghĩ trước khi em bị mất ký ức, nhất định là em rất thích anh, xong em không dám khẳng định đó có phải là yêu hay không, vậy nên anh phải cho em thời gian để suy nghĩ, có thể em sẽ nhớ lại được, cũng có thể không. Em mặc kệ, tóm lại là anh tốt với em thì em sẽ tốt với anh, sống tới đầu bạc răng long với anh!”

Những ngày tiếp theo, tôi sống rất vui vẻ, Cố Đại Hải lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Đôi giày mới mua làm tôi bị đau, anh ấy liền xoa chân cho tôi ngay trong công viên. Tuy tôi vẫn chưa nhớ lại được những chuyện về anh ấy nhưng từ tận đáy lòng, tôi thấy rất vui. Thậm chí có lúc, tôi còn quên cả Ngụy Tử Lộ là ai rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.