Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Chương 482: Chương 482: Công kích không chừa một ai






"Sao con lại đột nhiên lại hỏi điều này?"

“Không... Không có gì, chỉ là nghĩ đến thì hỏi mà thôi. Gần đây con muốn đi coi bói, người ta hỏi."

Bạch Ngọc Linh nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, nhíu mày lục lại trí nhớ: “Có lẽ là ở bệnh viện thành phố Hà Giang, năm đó điều kiện trong nhà không được tốt, ba con liền chở mẹ đến đây."

Ôn Ninh gật đầu, nhớ lại địa điểm.

Tiếp theo, chỉ có thể điều tra từ bệnh viện đó.

Lại ngồi nói chuyện với Bạch Ngọc Linh một lát, thấy bà mệt rồi, Ôn Ninh cũng không nói gì nữa, thấy bà ngủ rồi mới trời khỏi phòng bệnh.

Cô nghĩ ngợi, việc này không thể chậm trễ, Ôn Ninh quyết định ngày mai sẽ đến bệnh viện thành phố Hà Giang xem thế nào, có lẽ vẫn còn bệnh án năm đó hoặc cái gì đó có thể tìm được manh mối.

...

Lục Tấn Uyên giao việc trị bệnh của Rosalia cho An Minh phụ trách, một mặt là bởi vì anh ấy biết khá rõ tình huống, một mặt khác có lẽ là do mấy hôm nay ở chung nhiều, Rosalia đối với anh ấy cũng không có kháng cự.

An Minh ngược lại không có ý kiến gì nhận nhiệm vụ, dù sao sau khi đi theo Lục Tấn Uyên giải quyết nhiều chuyện khó khăn rồi, chỉ là chăm sóc một cô bé tự kỷ cũng không phải chuyện gì lớn.

Huống hồ chỉ là đưa cô đi đến nơi điều trị tâm lý.

Đưa cô bé vào trong, An Minh liền ra cửa, tận chức tận trách đợi bên ngoài, trong lúc nhàm chán thì nhìn thấy một vị khách bất ngờ.

Lê Tư Duệ vừa khéo đến cho bà mẹ ngày ngày hối thúc xem mắt của mình hỏi tình hình, xem xem có phải là tuổi tác ảnh hưởng đến vấn đề tâm lý gì không, kết quả chạm mặt với An Minh.

“Sao anh lại ở đây? Anh có vấn đề gì về tâm lý à?"

Lê Tư Duệ vừa nhìn thấy An Minh liền tự động đề cao cảnh giác, cả người như bị gai đâm, theo thói quen châm chọc.

"Không có, ngược lại là cô, đến đây làm gì?"

An Minh nhìn thấy Lê Tư Duệ cũng thấy phiền, người phụ nữ này trước giờ chưa từng yên tĩnh, vừa gặp mặt đã đòi cãi nhau, anh thật sự là trốn còn không kịp.

"Liên quan gì đến anh?”

Lê Tư Duệ liếc An Minh một cái.

“Vậy chắc là cô đến khám xem có phải là do tuổi tác lớn rồi, hoặc là do mất cân bằng nội tiết tố nên mới có hiện tượng này, công kích không chừa ai cả.

"Anh!"

Lê Tư Duệ bị cứng họng vừa muốn nói gì đó, lúc này Rosalia từ trong bước ra, buổi trị liệu hôm nay của cô bé đã kết thúc.

Cô bé nhìn quanh, cả bệnh viện này cô bé chỉ quen một mình An Minh, cho nên lập tức trốn đi giống như động vật nhỏ mất đi sự bảo vệ.

An Minh đã nhận được lệnh phải bảo vệ cô, hơn nữa còn phải quan tâm đến sức khỏe tâm lý của cô bé, cho nên lập tức an ủi: “Sao thế? Mọi việc đều thuận lợi chứ?"

Lê Tư Duệ nghe thấy cách nói chuyện của An Minh, cô không hiểu, chỉ là cảm giác giọng nói đó rất ấm áp, ít nhất so với giọng nói châm chọc khiêu khích khi nói chuyện với cô thật sự là ấm áp hơn nhiều.

Phút chốc, trong lòng nổi lên một ngọn lửa.

"Giả dịu dàng gì chứ, không phải là để lừa dối em gái nhỏ đấy chứ? Đồ tồi!”

Rosalia nhìn cô một cái, cảm thấy người phụ nữ này không dễ đụng, liền trốn ra sau.

An Minh nhíu mày: “Có chuyện, đừng có hù dọa người khác, cô có thể nhắm vào tôi đây."

...Hay cho câu cứ nhắm vào tôi.

Lê Tư Duệ vừa mới nghĩ ra làm sao để nhắm vào anh, nhất thời không nói gì.

Nhìn thấy An Minh đứng chắn phía trước cô gái người nước ngoài đầy bảo vệ như vậy, cô chỉ cảm thấy bản thân nói gì cũng chỉ là trò cười.

Thế nhưng cụ thể là buồn cười ở đâu, cô cũng không biết.

“Bỏ đi, lười nói với anh."

Nhịn xuống một tia khó chịu bất thường trong lòng, Lê Tư Duệ xoay người rời đi, đầy cũng không ngoảnh lại.

An Minh nhìn thấy cô rời đi một cách sảng khoái như vậy, có hơi bất ngờ, còn tưởng rằng người phụ nữ này sẽ không biết từ bỏ nữa cơ.

Có điều, vẻ mặt thất vọng trong một giây lúc nãy lại khiến cho anh có cảm giác không nỡ...

Có điều, nghĩ đến trước đây Lê Tư Duệ chơi mình thảm như vậy, An Minh quả quyết nén xuống tia thông cảm bất thường trong lòng xuống, đưa Rosalia rời đi.

"Anh và chị ấy là người yêu à?" Rosalia cầm giấy bút viết mấy chữ.

Bây giờ tuy rằng cô vẫn chưa nói được, nhưng cô đã có thể giao tiếp với người khác qua giấy bút.

An Minh thấy vậy lập tức lắc đầu: "Người phụ nữ hung dữ như vậy làm sao có thể là bạn gái anh chứ?”

Rosalia gật đầu, nhìn ngón tay như suy nghĩ điều gì.

Ngày hôm sau

Ôn Ninh thức dậy từ sớm, đang chuẩn bị đi đến bệnh viện nghe ngóng tình hình thì Lê Tư Duệ gọi điện tới.

“Ôn Ninh, hôm nay cậu rảnh không?”

"Hôm nay tớ có việc cần làm, sao thế?"

Lê Tư Duệ vòng mắt thâm quầng, trông dáng vẻ cực kỳ thảm hại.

Cô sẽ không thừa nhận rằng hôm qua nhìn thấy hình ảnh An Minh nói chuyện cùng cô gái người nước ngoài kia, thế mà lại lòng vòng trong đầu cô cả một đêm.

Thật là không thể tưởng tượng nổi.

Cho nên mới sáng sớm hôm nay cô đã gọi điện thoại cho Ôn Ninh, muốn hỏi rốt cuộc là chuyện gì thế này?

An Minh không phải là trâu già gặm cỏ non đó chứ? Cô bé kia có vẻ như chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi, bọn họ như vậy là phạm pháp đó.

Có điều, vừa nghe đến Ôn Ninh có






Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.