Kết Hôn Cùng Tổng Tài Dịu Dàng

Chương 126: Chương 126: Ý tưởng táo bạo




Chính là, tưởng tượng đến những lời kia của Mộ Yên Nhiên, cô lại nhịn không được mà hoài nghi, Lục Tấn Uyên lại như vậy giữ cô lại, đến tột cùng là xuất phát từ thật lòng hay chỉ vì muốn kích thích người phụ nữ kia.

Những suy nghĩ này cứ dây dưa mãi không thôi trong tâm trí của Ôn Ninh, mặc dù là Lục Tấn Uyên đã cho cô một lời hứa hẹn, thế nhưng cô vẫn không có cách nào hoàn toàn tin tưởng anh ta.

Cô cùng những người này không giống nhau, cô nhất định không thể thất bại được.

"Việc này anh cũng đâu cần phải giải thích với tôi, dù sao thì tôi cũng không quan tâm, không phải sao?"

Ôn Ninh lạnh lùng quyết tuyệt, làm ra một bộ dáng thờ ơ không quan tâm.

Con ngươi của Lục Tấn Uyên thoáng chốc tối sầm lại, anh chưa từng phải hạ mình giải thích với bất kì ai, kể cả hứa hẹn bất kì điều gì.

Mà phản ứng của Ôn Ninh cứ như thế, cực kỳ lạnh lùng.

Người phụ nữ này, lẽ nào trong lòng thật sự không có một chút để tâm tới anh hay sao?

Nhìn thấy sắc mặt khó coi của Lục Tấn Uyên, Ôn Ninh nuốt nuốt nước bọt, không khí trầm mặc tản ra xung quanh làm cho người ta hít thở không thông.

Loại không khí không tiếng động này, làm cho Ôn Ninh cả cơ thể đều thật nhanh bị bức đến một trạng thái kì quái, cô tình nguyện mở miệng nói gì đó với Lục Tấn Uyên, dù là cãi nhau cũng rất tốt, thật lòng so với thứ im lặng đáng sợ này làm cho cô an tâm hơn.

"Đứa nhỏ trong bụng kia, là của anh ta sao?" Lục Tấn Uyên chỉ có thể nghĩ ra một câu hồi đáp như vậy.

Con ngươi lạnh lùng của anh dừng lại trên phần bụng nhô ra kia của Ôn Ninh, loại ánh mắt này thật sự là lạnh lẽo như băng tuyết làm cho Ôn Ninh cơ hồ muốn rùng mình một cái.

Cô theo bản năng bảo vệ bụng mình, trong lòng lại tràn ngập ủy khuất xen lẫn cả phẩn nộ.

Đây chính là đứa nhỏ của anh, vậy mà Lục Tấn Uyên lại cất lên một tiếng gọi nó là đứa con mang dòng máu của người khác, thậm chí còn gán lên đầu đứa nhỏ này không biết bao nhiêu người cha mà anh ta có thể nghĩ ra.

Có lẽ, trong mắt anh, cô chính là một người phụ nữ để tiện như vậy, cho nên anh mới có thể không kiêng kị điều gì mà đưa ra suy đoán, hoàn toàn không một chút quan tâm đến cảm giác của bản thân cô?

"Chuyện của tôi, không cần anh lo."

Ôn Ninh đưa tay lên kéo cửa xe hai lần, thế nhưng đều bị khóa ở bên trong, không thể nào mở được, cô quay đầu lại liếc mắt nhìn Lục Tấn Uyên một cái, "Làm phiền anh mở cửa ra, tôi muốn rời khỏi chỗ này."

"Rời đi? Cho cô đi để cô cùng người đàn ông khác tiếp tục vợ chồng ân ái à? Đến mức này cô còn không tự cảm thấy xấu hổ sao?"

Lục Tấn Uyên lạnh lùng liếc Ôn Ninh một cái, ngôn từ trong lời nói càng ngày càng không thể khống chế được.

Ôn Ninh sắc mặt trắng nhợt nhưng không hề sợ hãi, Lục Tấn Uyên không ngừng một lần cứ như vậy mà quá mức sỉ nhục cô, thế nhưng đến những lời như vậy cũng có thể nói thẳng ra ngoài miệng khiến cho cô có chút không chịu được.

Cô thế nhưng còn tưởng rằng lời anh vừa nói lúc nãy kia, chính là đồng ý cho mình một cam đoan.

Nói không chừng anh chỉ là không muốn mất đi một con thú nuôi ngoan ngoãn nghe lời, Ôn Ninh đã từng tin tưởng, tin rằng anh sẽ không đối với Mộ Yên Nhiên nói ra những lời đó, cũng sẽ không ở trên đường lớn làm ra chuyện như vậy.

Yêu thích thật sự cùng với gặp dịp thì chơi đùa một chút, chính là hoàn toàn không giống nhau.

"Tôi cho dù có bị coi thường thêm đi chăng nữa thì đó cũng là chuyện riêng của tôi, nếu ngài Lục đây đã có người để yêu thương rồi, vậy thì cứ đối xử thật tốt với cô ấy, tuyệt đối không cần phải cùng với người mà ngài một mực coi thường tiếp tục dây dưa."

Nói xong, Ôn Ninh dùng sức vặn tay nắm cửa, hiển nhiên không hề muốn tiếp tục ở lại chỗ này cùng với Lục Tấn Uyên mắt to trừng mắt nhỏ.

Lục Tấn Uyên nắm chặt nấm đấm đập thật mạnh về phía bánh lái, kèn xe không hề do dự mà kêu lên thật vang, âm thanh chói tai đến cực điểm.

Ôn Ninh sợ tới mức thân thể như run lên, Lục Tấn Uyên lúc này mới mở cửa xe, "Nếu hôm nay cô dám bước xuống xe, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ đến gặp cô nữa!"

Giọng điệu của Lục Tấn Uyên quyết tuyệt đến mức một khi lời đã nói ra thì chắc chắn không bao giờ làm trái.

Tuy rằng, anh thừa nhận trong lòng mình đích thực có Ôn Ninh, thế nhưng hoàn toàn không có nghĩa là anh chịu đựng được người phụ nãy cứ thế đùa cợt làm bao nhiêu chuyện ngay trên đầu mình.

Nếu như cô thật sự mở cửa rời khỏi chỗ này, anh cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ quan tâm đến cô nữa.

Tay của Ôn Ninh dừng lại một chút, xuyên qua hình ảnh mập mờ phản chiếu trên kính xe, cô có thể nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn mỹ của Lục Tấn Uyên kia là thần sắc u ám đang bao trùm.

Anh luôn luôn là người đàn ông kiêu ngạo như vậy, một lời đã nói ra chắc chắn sẽ không thay đổi.

Nếu như hôm nay cô thật sự rời đi, bọn họ xem như từ nay về sau không còn quan hệ.

Trước ngực đột nhiên truyền đến một trận đau nhói không thể tả nổi, Ôn Ninh thật dài hít sâu một hơi, đau dài không bằng đau ngắn, so với việc ở lại bên cạnh Lục Tấn Uyên dây dưa càng hãm càng sâu, cô lựa chọn rời đi...

Tay cô vặn mở cửa xe.

Ôn Ninh giả vờ thoải mái bước xuống, "Trước kia, cám ơn anh đã giúp đỡ tôi, từ nay về sau, hai người chúng ta không còn liên quan."

Cố gắng nhịn xuống trong lòng một trận chua xót, sau khi Ôn Ninh bình tĩnh nói xong, trực tiếp rời đi.

Lục Tấn Uyên nhìn thấy cô không quay đầu lại, bóng dáng lập tức quay đi, chung quy là áp lực trong lòng không chịu được bùng phát, hung hăng đạp vào chân ga, ô tô như một mũi tên rời cung bắn về phía trước, lao thật nhanh xông ra ngoài.

Cái người phụ nữ chết tiệt này!



Ôn Ninh nhìn thấy xe thể thao kia gầm rú rất nhanh liền rời đi khỏi chỗ này, tâm tình khi nãy vừa mới buộc chặt lúc này mới chịu thả lỏng.

Nhưng là, thoải mái giải thoát trong tưởng tượng thật sự một chút cũng không có, ngược lại, cô cảm thấy trong lòng mình như nhồi thật nhiều bông, cảm giác như bị tắc nghẹn đến không chịu nổi.

Hóa ra cô cũng không thể lạnh lùng như mình tưởng, ít nhất, cô không thể đem tất cả những chuyện phát sinh giữa mình và Lục Tấn Uyên từ đầu đến giờ cho rằng không tồn tại.

Cơn đau nhẹ ở bụng dưới làm cho Ôn Ninh tỉnh táo một chút trước cảm giác kì lạ này, tựa hồ như đứa nhỏ ở trong bụng bởi vì đến cả cha ruột của nó cũng không nhận ra nó mà có chút không vui.

Ôn Ninh lấy lại tinh thần đưa tay ôm chặt bụng, mạnh mẽ giương lên một tia mỉm cười, không còn quan hệ gì nữa, cho dù là Lục Tấn Uyên hay tất cả mọi người đều rời đi, cô vẫn còn có đứa nhỏ của mình, nó nhất định sẽ ở bên cạnh cô.

Ôn Ninh một người một mình về tới nhà, nằm ở trên giường, trong đầu lại hiện lên ánh mắt lạnh như băng kia của Lục Tấn Uyên.

Lần này bọn họ thật sự không còn quan hệ gì nữa, Lục Tấn Uyên chính là người như vậy, làm sao có thể dàng dàng tha thứ cho một người năm lần bảy lượt làm biết bao nhiêu chuyện tùy hứng trước mặt anh.

Bất quá, kết thúc rồi cũng rất tốt, ít nhất, cô không cần lo lắng cho bản thân tiếp tục vì chuyện của Lục Tấn Uyên mà tâm trạng đi xuống.

Cô chỉ cần đẩy nhanh tiến độ, ở chỗ Dư Phi Minh nghe chính miệng anh ta nói ra tất cả.

Đang nghĩ ngợi làm thế nào để Dư Phi Minh nhanh chóng mở miệng, chuông điện thoại của cô liền vang lên.

Chính là Dư Phi Minh gọi tới.

"Ôn Ninh, thế nào rồi, Lục Tấn Uyên cùng cô đã ngủ chưa?"

Dư Phi Minh tất nhiên không dám động chạm đến Lục Tấn Uyên, cho nên, anh trong lòng bất mãn chỉ có thể xả hết lên trên người Ôn Ninh.

Nghĩ tới lúc anh bị khí thế của Lục Tấn Uyên đè áp, Ôn Ninh còn theo anh ta rời đi, Dư Phi Minh thập phần căm tức liền khắc sâu chuyện này trong lòng.

Ôn Ninh cũng thật bội phục độ mặt dày của Dư Phi Minh, cũng không biết anh ta nghĩ muốn lấy tư cách gì chất vấn cô.

"Dư Phi Minh, tôi chỉ muốn hỏi anh, anh rốt cuộc có thể hay cho tôi biết những gì tôi muốn biết từ nhà họ Ôn? Nếu như không thể, từ nay về sau xin anh đừng tới quấy rầy tôi nữa."

Ôn Ninh hiểu được, người như Dư Phi Minh là không thể nào kết bạn, thay vì bị anh ta dắt mũi lâm vào thế bị động, không bằng chính cô tự chủ động giải thoát cho bản thân mình.

"Cô là đang nghi ngờ năng lực của tôi?"

Dư Phi Minh vốn bởi vì chuyện của Lục Tấn Uyên mà trong lòng có một cảm giác tự ti vi diệu, vừa nghe đến lời này liền bị khơi dậy phần nào cơn tức mà anh vốn đang cố gắng kìm nén.

"Tôi hiện tại phải đi tìm Ôn Lam, bất quá, chờ đến thời điểm tôi có được thứ cô muốn, cô nhất định phải khiến cho tôi hài lòng thì hai ta mới có thể cùng nhau trao đổi."

Ôn Ninh không có lấy một tia do dự đáp ứng, tóm lại, trước tiên cứ khiến cho Dư Phi Minh bắt đầu có hành động là tốt rồi.

Về phần sau này phải làm như thế nào...

Ôn Ninh nheo mắt lại, trong lòng bỗng xuất hiện một ý tưởng táo bạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.