Kết Hôn Nhanh Chóng

Chương 835: Chương 835




Hoa Ngọc Thành đi tới, đứng ở bên cạnh Cao Thanh Thu, ánh mắt rơi vào người cô, ôn nhu giúp cô vén sợi tóc bên tai.

Giống như là đang tuyên bố chủ quyền.

Cao Thanh Thu: ...

Hiện tại Hoa Ngọc Thành chỉ cần làm một động tác nho nhỏ, đều sẽ làm cho Cao Thanh Thu nhớ tới tối hôm qua... Mặt không tự chủ đỏ ửng lên, hỏi: Sao thế?

Hoa Ngọc Thành nói: Đi ăn điểm tâm đi.

Cao Thanh Thu gật đầu, Vâng.

Sau đó hướng phòng ăn đi tới.

Hoa Ngọc Thành nhìn Hoắc Chấn Đông một cái, ánh mắt có chút lãnh đạm thờ ơ, cũng không chủ động nói chuyện với anh ta, trực tiếp đi ra.

Hoắc Chấn Đông: ...

Anh ta cảm giác thế nào cũng thấy mình đang bị ghét bỏ?

Hình như... Mình có làm cái gì mà?

Cao Thanh Thu ngồi ở trong phòng ăn, vừa cùng Hoa Ngọc Thành ăn điểm tâm, vừa gửi tin nhắn cho Lâm Vi.

Hoa Ngọc Thành thấy cô chỉ lo cùng bạn bè nói chuyện phiếm mà không thèm nhìn mình, có một loại cảm giác bị lạnh nhạt, Làm sao mà em cứ dán mắt vào điện thoại thế?

Híc, em cất ngay mà. Cao Thanh Thu vội vàng buông điện thoại xuống, cười hì hì nhìn sang Hoa Ngọc Thành.

Anh bỗng nhiên gắp một miếng thịt đưa cho Cao Thanh Thu, cô nhìn anh đầy ngạc nhiên, Làm sao lại đột nhiên cho em ăn thịt thế? Không phải anh bảo em ăn ít thịt một chút sao?

Hoa Ngọc Thành đối với việc ăn uống của cô khống chế đặc biệt biến thái nghiêm khắc, Cao Thanh Thu phải nhịn một thời gian thống khổ, gần đây ngược lại cũng quen rồi.

Kết quả anh lại có thể cho cô ăn thịt?

Cao Thanh Thu cười hỏi: Anh không sợ em béo nữa hả?

Lúc trước cô muốn ăn đồ ăn, anh luôn dùng lý do này để nói cô.

Cao Thanh Thu nhớ rất rõ ràng, những lời này của anh.

Hoa Ngọc Thành nghiêm túc nói, Béo cũng chẳng sao, em béo rồi thì sẽ không có người nào muốn tới cướp em nữa.

Có thể là bởi vì quan hệ của anh và Hoắc Chấn Đông quá tốt, bất kỳ thứ gì thuộc về anh tựa hồ Hoắc Chấn Đông cũng cảm thấy rất hứng thú.

Từ trước đến giờ Hoắc Chấn Đông muốn cái gì, Hoa Ngọc Thành đều có thể nhường.

Liền ngay cả việc Hoắc Chấn Đông muốn anh xuất ngũ anh cũng đã tác thành, không trở ngại tiền đồ của bạn mình.

Nhưng... Chỉ có Thanh Thu là thứ anh không có khả năng nhường chỗ bất cứ người nào khác.

Cao Thanh Thu không hiểu anh nói những lời này có ý gì, Anh đã cầu hôn với em rồi còn gì? Ai còn dám cướp người với anh?

Cao Thanh Thu thấy thế nào, cũng không nhìn ra, ai có lá gan này.

Hoa Ngọc Thành nhìn lấy Cao Thanh Thu, cười một tiếng, nói: Ăn nhanh đi.

Cao Thanh Thu ăn thịt anh gắp cho, sắp cảm động đến chảy nước mắt luôn rồi.

Có thể ăn thịt, thật vui vẻ.

-

Ăn xong, Hoa Ngọc Thành đi lên lầu, Cao Thanh Thu là người ăn cơm rất lâu, anh liền để cô một mình ở trong phòng ăn.

Mới vừa vào cửa, Hoa Ngọc Thành ngồi xuống, Hoắc Chấn Đông liền tiến vào.

Hoắc Chấn Đông một thân màu đen jacket, nhìn có vẻ rất anh tuấn.

Anh ta nhìn Hoa Ngọc Thành, nói: Làm sao, cầu hôn với Thanh Thu rồi mà còn không vui sao?

Sáng sớm mà đã nhăn mặt như khỉ ăn gừng rồi.

Hoa Ngọc Thành nhìn Hoắc Chấn Đông một cái, cũng không phơi bày, chẳng qua chỉ hỏi: Có chuyện gì sao?

Muốn tới nói chuyện với cậu một chút. Hoắc Chấn Đông nói: Xem ai làm cho người anh em của tôi không vui.

Trước mặt của Hoa Ngọc Thành để một quyển sách, ngón tay của anh theo bản năng miết một góc quyển sách, nói với Hoắc Chấn Đông: Tôi và Thanh Thu dự định sẽ sinh con.

Anh còn lâu mới nói là anh đang muốn rằn mặt tình địch!

Hoa Ngọc Thành chính là muốn để cho Hoắc Chấn Đông nhận rõ tình hình

, không nên đem tinh lực đặt ở người không nên đặt.

Dù sao nếu không tới vạn nhất đắc dĩ, cũng không muốn trở mặt với Hoắc Chấn Đông, cũng không muốn để cho Lão thủ trưởng vì chuyện của hai người bọn họ mà phải bận tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.