Kết Mộng Xuân

Chương 63: Chương 63




Edit: Ryal

Uông Thịnh thừa sức trị Thi Hạ Dương ấy mà.

“... Cậu không phải người hay gì!“. Thi Hạ Dương mất hứng lắm, làm gì có chuyện như thế.

Uông Thịnh nhìn cậu tức đến nổ phổi mà chỉ cười, vừa tắm giúp người ta vừa bảo: “Đừng quậy“.

“Tôi có quậy đâu, cậu đúng là không phải người“. Thi Hạ Dương hỏi. “Rốt cuộc cậu là cái giống gì?“.

Uông Thịnh cười không đáp.

Thi Hạ Dương nhéo mặt hắn: “Chồng ơi, em muốn“.

Uông Thịnh làm sao mà chịu được. Thi Hạ Dương cứ gọi “chồng ơi” đi, đừng nói là lên giường, muốn hắn làm gì cũng được hết.

Đương nhiên là thi đại học thay thì không được.

“Đừng nhúc nhích“. Uông Thịnh ôm người ta vào lòng, bắt đầu nới rộng.

Thi Hạ Dương được thỏa mãn thì vui vẻ mà yên tâm dụi mặt vào ngực người ấy, híp mắt như mèo đợi thịt.

Dễ chịu, sung sướng, lẽ ra cuộc sống phải được vầy chứ.

Hai người lại bận bịu hơn một tiếng đồng hồ, không về phòng ngủ mà làm luôn ở phòng tắm, vì Thi Hạ Dương bảo ở đây kích thích.

Mới tí tuổi đầu mà ngày nào cũng đòi kích thích, Uông Thịnh cũng lười nói cậu.

Sàn phòng tắm trơn, vì sợ ngã nên từ đầu đến cuối Thi Hạ Dương chỉ vịn bồn rửa mặt rồi chổng mông cho người ta chịch, ngẩng đầu là thấy bóng hai người phản chiếu qua gương.

Vì vòi nước vẫn chưa đóng nên trong phòng toàn hơi nước, gương mờ, cậu giơ tay lên cọ.

Cậu rất thích ngắm nhìn Uông Thịnh lúc này.

Lúc tên đó ở phía sau mình dùng sức thì đẹp trai không tả được, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể bắn ngon ơ.

Thi Hạ Dương cứ có cảm giác thực ra mình được lợi. May mà hôm ấy cậu dẫn Uông Thịnh vào phòng riêng nơi quán net, không thì một top vừa khỏe vừa tuyệt thế này lại hời cho thằng nào đây?

Cậu bị chịch đến độ cứ rên ưm ưm a a, ánh mắt thì dính chặt vào bóng hình Uông Thịnh trong gương.

Chồng đẹp trai quá, chồng khỏe quá, chồng chịch chết em đi.

Thi Hạ Dương học được bao nhiêu câu trong tiểu thuyết đồi trụy thì lôi ra bằng sạch, không chỉ kích thích chính mình mà còn kích thích cả Uông Thịnh nữa, khiến hắn thẳng thừng bế cậu lên mà làm.

Thi Hạ Dương nửa ngồi trên bồn rửa mặt, lưng dán lấy cái gương, hai chân quấn chặt hông Uông Thịnh.

Hai người đang ở tư thế mặt đối mặt, cậu không cần ngắm hắn qua gương nữa – càng gần những tia lửa trong đôi mắt ấy lại càng hiện rõ.

Chúng có thể thiêu chết cậu.

Thi Hạ Dương bị chịch đến bắn, một giọt cũng không thừa.

Hai người làm thả cửa trong phòng tắm, sau đó dọn cũng tiện, nhưng phải cái mệt hơn trên giường nhiều. Đến cuối Thi Hạ Dương cứ ỉu xìu như một con búp bê bơm hơi xẹp lép.

Uông Thịnh giúp cậu tắm lại, rồi bế cậu về phòng ngủ.

Hai thằng nhãi ranh to xác chen chúc trên giường, trần truồng mà đắp cùng một tấm chăn, bốn cái chân dài đan nhau, tay Thi Hạ Dương còn mò xuống thằng em nhà người ta nữa.

“Bị chịch chưa đủ à?“. Uông Thịnh nói. “Không sờ“.

“Sờ xíu, bồi bổ dương khí“. Thi Hạ Dương đáp. “Tôi đâu thể cứ bắn nhanh mãi được“.

Uông Thịnh cười, ôm cậu hôn một cái rồi chuẩn bị đi ngủ.

“Này Uông Thịnh“.

“Ừm?“.

“Cậu thích tôi thật à?“.

Uông Thịnh không đáp.

“Sao cậu lại thích tôi?“. Thi Hạ Dương hỏi. “Tôi cũng đâu có điểm nào dễ coi. Hơi thông minh một tí, cũng biết hành hiệp trượng nghĩa, nhưng chẳng phải đám học sinh giỏi mấy cậu khinh nhất là lũ côn đồ như tôi à?“.

“Trông cậu chịch sướng“. Uông Thịnh trêu. “Cả ngày cứ chổng mông quyến rũ tôi giữa lớp, tôi muốn chịch cậu từ lâu rồi“.

“... Cậu còn mặt dày hơn nữa được không? Tôi chổng mông quyến rũ cậu lúc nào?“.

Uông Thịnh mở mắt nhìn cậu, im lặng một lúc lâu.

“Sao không nói nữa?“. Thi Hạ Dương nhéo mũi hắn. “Bảo thích thế thôi, chứ thực ra cậu thèm muốn thân thể tôi chứ gì. Đồ đê tiện“.

Uông Thịnh cười: “Ừ, tôi đê tiện“.

Hắn nắm chặt tay Thi Hạ Dương, hôn một cái lên những đầu ngón tay nghịch ngợm: “Tôi đê tiện thật, vì tôi tơ tưởng dâm dục về cậu ngay từ lúc mới gặp mặt rồi“.

“Ớ?“.

Hai đứa học chung từ lớp mười, hồi ấy chưa chia khoa văn và lí. Hôm đầu tiên khai giảng Thi Hạ Dương vừa bước vào lớp học vừa cười nói với kẻ khác, không cẩn thận đụng trúng Uông Thịnh ngay sát bên.

Cậu cứ thế đụng vào lòng Uông Thịnh, trở thành mối tình đầu của hắn.

Tình cảm chính là thứ diệu kì thế đấy, không hề được báo trước và cũng chẳng có chút đạo lí nào, nó cứ đến vậy thôi.

Sau này chia khoa văn và khoa lí, Uông Thịnh còn lo mình sẽ phải tách khỏi Thi Hạ Dương, may là họ vẫn ở cùng một lớp.

Uông Thịnh hỏi: “Cậu biết định luật hấp dẫn không?“.

“Là gì?“.

“Là ngày nào tôi cũng tơ tưởng về cậu một cách dâm tà, cuối cùng tôi ngủ với cậu thật“. Uông Thịnh bóp nhẹ đầu ngực Thi Hạ Dương. “Muộn rồi, có gì mai nói tiếp, ngủ đi“.

Uông Thịnh nhắm mắt, nhưng Thi Hạ Dương lại nhìn hắn chằm chằm.

Định luật hấp dẫn ư?

Cậu nghĩ: Vậy nếu ngày nào tôi cũng cầu mong được đỗ cùng trường đại học với cậu, thì ước nguyện ấy liệu có trở thành sự thật không?

Ryal's note: Vẫn đợi đủ 6 chương đăng gộp cả đường miệng lẫn đường phang nhau trong nhà tắm nhé... Kèm thêm một Thi Hạ Dương ngok ngek thích người ta chết mẹ mà không tỏ tình =))))

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.