Kết Mộng Xuân

Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 4




Edit: Ryal

Uông Thịnh nói: "Em nhìn đi, bẩn hết rồi".

Hắn vừa nói vừa cười cười, Thi Hạ Dương muốn đánh mà không nhấc nổi tay lên.

"Tại anh hết".

"Ừ, tại tôi hết". Uông Thịnh lại thúc mạnh một cái, Thi Hạ Dương rên lên.

Cậu cứ có cảm giác dường như đầu ngón tay mình cũng rã rời, linh hồn lung lay sắp bật rễ.

Uông Thịnh tiếp tục bóp eo Thi Hạ Dương, đâm thật mạnh.

Chút ít tinh dịch Thi Hạ Dương bắn ra làm bẩn quần áo hắn, chút ít làm bẩn chính cơ thể cậu.

Tinh dịch chảy xuôi theo bắp đùi xuống mặt bàn, lại bị những chuyển động không dứt của hai người làm cho dính dớp khắp nơi.

Thi Hạ Dương túm áo Uông Thịnh, giọng run run: "Nhanh lên... anh còn phải viết luận văn cho em nữa đấy".

"Vội cái gì". Uông Thịnh đang sướng, chỉ muốn đóng đinh cả người cậu xuống cái bàn này luôn. "Chịch em xong tôi sẽ viết, vẫn kịp chán".

Kịp cái con khỉ.

Thi Hạ Dương kêu ư ư a a không ngừng, muốn chửi bậy mà không chửi nổi.

Hai chân cậu bị dang rộng, có những khi Thi Hạ Dương thấy may vì xương cốt mình không quá cứng, vớ vẩn lại bị Uông Thịnh bẻ gãy luôn chứ đùa.

Uông Thịnh làm rõ là hăng say, dạo này cuối kì nên áp lực rất lớn, sướng một hồi cũng coi như thả lỏng đi.

Hắn thẳng tay lật Thi Hạ Dương lại, như lật con cá nằm trên thớt.

Thi Hạ Dương nhoài ra bàn, chủ động vểnh mông lên cho người ta chịch, động tác tự nhiên như thể đã luyện cả trăm ngàn lần.

Cậu hơi ngẩng đầu, cảm nhận được Uông Thịnh lại chen vào lần nữa.

Thi Hạ Dương thì thầm: "Em như nô lệ tình dục của anh ấy nhỉ".

"Không phải". Uông Thịnh cúi đầu, hôn lên tấm lưng trần. "Vợ tôi chứ".

Thi Hạ Dương vui lên, kệ xác chẳng đoái hoài xem mình có run rẩy hay rã rời không nữa, chỉ đong đưa mông gọi mời Thi Hạ Dương, giọng khàn cả đi: "Chồng giỏi quá, chồng vào sâu quá!".

Uông Thịnh chỉ muốn cắn một nhát lên cái mông kia, để lại dấu vết trên đó mãi mãi, như kí tên mình vậy.

Hắn ôm lấy Thi Hạ Dương từ phía sau, vừa đâm rút vừa nói: "Vợ này, em xăm tên tôi lên mông đi".

Giờ này thì Thi Hạ Dương làm gì còn lí trí nữa, Uông Thịnh nói gì cậu cũng gật hết.

Nhiều khi chồng lâu bắn quá cũng không phải chuyện tốt, mông rát đỏ cả rồi mà hắn vẫn còn chưa xong.

Thi Hạ Dương bị chịch cho khóc, trở tay sờ soạng lung tung chẳng biết định tìm gì, Uông Thịnh thấy thế thì cầm lấy tay cậu.

Mười ngón đan chặt, Thi Hạ Dương níu lấy Uông Thịnh, cố nhịn nhục mà nức nở xin tha.

Cậu lúc nào cũng thế, rõ ràng là đứa châm lửa trước nhưng cuối cùng kiểu gì cũng khóc nhè: "Chồng ơi, tha em đi mà!".

Hai người đã làm chẳng biết bao nhiêu lần rồi, đã quá quen thuộc với nhau, Uông Thịnh liếc mắt một cái là biết cậu nghiện còn ngại hay thực sự không chịu được nữa.

Hắn nắm tay Thi Hạ Dương, xót xa hôn vai cậu một cái, sau đó tăng tốc rồi rên nhẹ, bắn ra trong cơ thể Thi Hạ Dương.

Lần trước có một người bạn của hắn đi 419 về, vừa hút thuốc vừa khuyên: "Nói thật này, tao cũng muốn yêu đương rồi thử cảm giác bị bắn vào trong".

Người bạn đó luôn bắt bạn tình phải mang bao, bởi 419 dù sao cũng chẳng giống yêu đương thật, ai mà biết người kia thế nào.

Nhưng Uông Thịnh không buồn phiền vì việc ấy, Thi Hạ Dương cũng không.

Họ là mối tình đầu của nhau.

Là người đầu tiên của nhau.

Là một cặp có thể yên tâm thúc vào và đón nhận.

Là dù người kia có làm gì, thì cũng cam lòng chấp nhận tất cả.

Uông Thịnh bắn xong thì ôm Thi Hạ Dương, hôn lên môi cậu.

Thi Hạ Dương đã nhũn cả người, rên rỉ trong lòng hắn, bị hôn đến độ nước bọt chảy ra ngoài khóe miệng.

Lời tác giả: Chưa xong đâu, Thi Hạ Dương còn chưa thẳm zu cho Uông Thịnh xem mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.