Khách Điếm Đại Long Môn

Chương 69: Q.2 - Chương 69: Người đàn bà mạnh mẽ phía sau người đàn ông - mục tiêu phấn đấu của Long Tiểu Hoa




Răng môi đan xen, tiếng thở hổn hển. Vẻ quyến rũ khiến cho Long Hiểu Ất như đang chu du bốn phương. Hắn chỉ có thể chuyên tâm dùng trái tim của mình để cảm nhận hương vị ướt át, ngọt ngào, mềm mại của đôi môi. Hắn không nỡ buông nàng ra nhưng miệng hắn đang bận rộn không thể dỗ dành nàng nên chỉ có thể hơi nhấc mi lên, nhìn nàng với ánh mắt như muốn nói, mặc dù trong đầu, hắn vẫn coi mình như bậc trên của nàng nhưng cảm xúc thì đã không nghe theo mệnh lệnh của bất cứ ai nữa rồi.

Hắn mở mắt, hoàn toàn không còn là ánh nhìn nghiêm túc, ngược lại nó biến thành ánh mắt khao khát nhìn thẳng vào nàng. Nàng cũng đang nhìn lại hắn.

Ừm! Nàng không tập trung vào hôn, còn mở mắt ra nhìn hắn làm gì? Bị đôi mắt đó châm chọc, hắn không thể không quét mắt, dùng đôi bàn tay rất đàn ông đặt lên hông nàng.

Nơi đó đánh thì đánh nhưng… đổi thành “sờ” thì không ra thể thống gì.

Hắn đang mải suy nghĩ thì cảm thấy ngực mình lành lạnh, có đôi tay không nghe lời đang vạch ngực áo hắn ra. Đôi môi đang chờn vờn trên môi hắn đã di chuyển xuống cổ hắn. Một chút đau đớn, hắn cúi đầu nhìn bông hoa nhỏ đang nở trên xương quai xanh của mình.

Nàng ngẩng khuôn mặt khó hiểu lên nhìn hắn:

- Huynh…

- …

- … Chúng ta động phòng nhé.

- … - Động phòng ư? Ai với ai? Hắn và nàng sao? Hắn và nha đầu do chính tay hắn nuôi dạy khôn lớn sao?

Sự ngại ngần của Hiểu Ất càng khiến Long Tiểu Hoa cam tâm tình nguyện hiến thân. Nở nụ cười, nàng lập tức tháo dây lưng của người ta. Long Hiểu Ất chau mày. Cúi xuống nhìn y phục của mình đang bị nàng cởi ra. Đôi môi rất đỏ, lồng ngực nở hoa. Tóm lại xúc giác có gì đó khác thường.

- Đầu lưỡi của muội linh hoạt như thế từ bao giờ vậy? - Không phải là hắn chưa từng hôn nàng. Hắn đã thấy nàng như vậy bao giờ đâu.

- Luyện tập hằng ngày mà. - Ai đó thở hổn hển cúi đầu lúi húi tháo dây lưng mà không hay mình đang lộ ra khuôn mặt rất gian tà. Nàng hoàn toàn quên mất mình muốn giữ vẻ nữ tính để hấp dẫn phu quân. “Bản chất Long Tiểu Hoa” đã vô tình lộ ra, miệng nàng lẩm bẩm oán thán: - Không cởi ra được. Sao lại không cởi ra được vậy? Ồ! Không sao. Thử cách khác xem.

Nàng tự khen mình thông minh tài trí, nhưng ngón tay còn chưa làm được thì đã bị phu quân dùng tay ngăn lại.

- Hả? - Nàng chớp chớp mắt không hiểu tại sao sự tích cực của mình lại gặp sự từ chối tàn khốc như vậy. Nàng ngẩng đầu lên thì chỉ thấy phu quân đang nhìn mình. Nàng lập tức ý thức được rằng “Bản chất Long Tiểu Hoa” lại chạy ra rồi, lập tức bĩu môi, muốn nhào vào lòng người ta: - Người ta, người ta…

- Long Tiểu Hoa! Khi ta không có nhà, muội đã tìm ai để luyện đầu lưỡi thế? - Còn muốn dùng chiêu này với hắn sao? Vẻ nữ tính chết tiệt! Cút qua một bên đi!

- Xì!

- Xem ra muội lĩnh hội được nhiều thứ trong tiểu thuyết đấy. - Không chỉ xem mà còn dùng cơ thể để đối phó với hắn. To gan thật!

- Xì!

- Không biết thế nào là cách biệt nam nữ, cái vẻ dâm dục, tùy tiện tìm đàn ông như thế là kẻ nào đã dạy muội? - Hành vi không giữ đạo làm vợ như vậy, hắn tuyệt đối không thể ngồi nhìn cho qua. Nếu hắn bỏ qua lần này thì về sau không biết nàng sẽ còn đến mức nào nữa? Hắn tuyệt đối không thể dung túng trò chơi trái luân lý này. Hừ! Hóa ra lần trước ngồi trên đùi tên quỷ chết tiệt kia không phải là tất cả. Nàng còn dám giấu hắn? Giỏi lắm! Giỏi lắm!

- Xì! Tôi đâu có tùy tiện… - Nàng đem những tuyệt chiêu dưới đáy hòm ra để mê hoặc phu quân của mình đấy chứ. Chẳng có gì không đúng cả. Trong cuốn Điều răn nhi nữ có nói không được mê hoặc phu quân của mình sao? Điều nào, mục nào nói vậy?

- Còn dám cãi cố? - Hắn nhân lúc mình vẫn còn kiềm chế được thì trấn tĩnh lấy lại tư thế nghiêm túc của người làm cha.

- … - Thật ấm ức! Rõ ràng là hắn cũng rất thích điều đó, bây giờ lại nói nàng. Hừ hừ…

- Úp mặt vào tường xem xét lại bản thân đi.

Uỵch!

Long Tiểu Hoa bị phu quân mang hình thức mẹ kế đá xuống ghế. Hắn ngồi ngay ngắn chỉnh lại y phục của mình, buộc lại dây lưng, phủi chiếc áo nhàu. Xong xuôi, hắn bê chén trà nguội lên uống một ngụm lớn nhưng mặt vẫn đỏ phừng phừng.

- Hả? Úp… úp mặt vào tường xem xét lại mình ư? - Nàng xoa mông ngẩng đầu lên nhìn phu quân đang cố lấy lại tư thế của mình. Tức quá đi mất. Chỉ vì muốn được phu quân yêu thương mà bị phạt úp mặt vào tường tự vấn? Có cần giáng tội vô lý cho người ta như vậy không chứ? Hắn cho rằng mặc y phục chỉnh tề thì có thể cả đời làm quân tử sao?

Cầm thú đội lốt người!

Tối đó, Long Tiểu Hoa bị phạt đứng úp mặt vào tường. Đó là trên chiếc giường cao quý của phu quân. Rõ ràng nơi đó còn mang vẻ đen tối hơn cả thái độ của nàng nhưng hắn lại có thể vận dụng nó một cách thuần khiết như vậy.

Hắn đặt một tay sau đầu làm gối, nằm trên giường, cầm cuốn sách, trông chừng kẻ đáng thương đang đau khổ quỳ úp mặt vào tường. Nàng co người lại, khuôn mặt u ám, mắt hướng thẳng tấm rèm mỏng trên tường, nhưng ánh mắt lại khẽ liếc về phía tấm rèm mỏng trên tường, nhưng ánh mắt lại khẽ liếc về phía mỹ nam đang quản thúc mình.

- Cha…

- Không được gọi cha!

- … Ồ… Vậy… phu quân ư?

- … - Hắn im lặng, có vẻ không thích ứng. Hắn bỏ cuốn sách ra nhìn nàng. Hôm nay, hắn đã hỏi đại phu và biết vết thương trên người nàng đều không sao, chỉ là những trầy xướt ngoài da. Thằng cháu chết tiệt của hắn còn không biết thế nào, nên hắn không muốn để nàng ở một phòng khác. Hắn sợ sáng sớm thức dậy, nàng lại biến mất. Hơn nữa, hắn vẫn chưa nghĩ ra cách trị tội nàng. Họ cũng coi như là phu thê, ngủ chung giường. Thế nên hắn không cần phải suy nghĩ làm gì. Hắn nhướng mày hỏi nàng:

- Buồn ngủ chưa?

- Chưa. Nếu muốn động phòng thì tôi vẫn còn sức…

- Vậy thì muội tiếp tục úp mặt vào tường.

- Hu hu… Tôi buồn ngủ rồi…

- Ừm. Lại ngủ đi. - Hắn hé một góc chăn ra, ý bảo nàng có thể chui vào.

Nàng có thể ngủ chung giường rồi nên lập tức chui vào chăn, gối đầu lên gối, hít một hơi thật sâu thưởng thức hơi ấm của phu quân. Nàng ngoan ngoãn nằm xuống, xoay người nhìn hắn cười hài lòng:

- Ấm quá!

- Ấm thì mau ngủ đi.

- Huynh không ngủ cùng tôi sao?

- Lát nữa ta sẽ ngủ.

- Vậy tôi có thể… - Nàng giơ tay túm lên áo hắn.

- Hử? - Hắn nhìn nàng cảnh giác.

- Ôm huynh không?

- …

- Tôi sẽ giữ quy tắc, chỉ ôm eo thôi.

- … Không được xoay lung tung. - Hắn thêm một điều kiện.

Nàng lập tức giơ ba ngón tay lên thề:

- Tôi tuyệt đối không xoay người, không động đậy, không chảy nước miếng.

- … Lại đây nào.

- Hì hì hì hì!

- Không được cười gian tà. - Hắn lại thêm một điều kiện nữa.

- … - Có mỹ nam để ôm rồi, nàng không thèm so đo với hắn.

Nàng ngáp một cái, cẩn thận vươn tay, một tay nắm lấy chiếc áo trắng như tuyết của hắn, một tay vòng qua ôm eo hắn nhưng vẫn chưa đủ:

- Tôi có thể kề sát mặt vào không?

- … - Hắn cúi đầu nhìn nàng, thở dài một tiếng, chẳng thèm tranh cãi với nàng. Hắn vòng tay cho nàng ép sát vào ngực mình. Nàng hài lòng nằm trong lòng hắn. Hắn kéo chăn đắp cho nàng.

- Tôi biết tôi vẫn còn chưa đủ tư cách. - Nàng tựa vào hắn, nhắm mắt, thở nhè nhẹ. Có huynh ôm thật dễ chịu: - Dựa dẫm huynh, làm vướng chân huynh, muốn được huynh cưng chiều, lười biếng, nhưng tôi sẽ cố gắng giành lại được sự cưng chiều của huynh.

- … - Hắn sững người, nắm chặt cuốn sách trong tay, cúi đầu nhìn kẻ đang nằm trong lòng mình.

- Đợi ngày tôi giành được tình yêu của huynh, huynh… động phòng với tôi nhé…

- … - Hắn cảm thấy tim mình ấm áp. Nói xong câu đó, kẻ không biết suy nghĩ đã lăn ra ngủ, chẳng hề quan tâm đến câu trả lời của hắn mà mặc định rằng chắc chắn sẽ đồng ý.

- Nói xong là ngủ, cũng không biết tỉnh dậy có còn nhớ gì hay không. - Hắn hơi nhếch môi, vươn tay sang ôm nàng chặt hơn một chút. Kê cánh tay dưới cổ nàng để nàng nằm được thoải mái. Dường như từ sau khi hắn bỏ đi, nàng chưa từng được ngủ ngon như vậy. Thực ra hắn không hề có khát vọng xa xỉ là nàng sẽ đến kinh thành tìm hắn. Hắn nghĩ rằng nàng sẽ sống rất vui vẻ, thoải mái trong những ngày không có hắn. Không có hắn bắt ép nàng học cầm kỳ thi họa, đọc thuộc cuốn Điều răn nhi nữ, ép nàng làm tiểu nhị ở khách điếm, vứt tiểu thuyết của nàng đi, không cho nàng mơ tưởng đến bạch mã hoàng tử.. đây chẳng phải là những ngày tháng mà nàng mong chờ nhất sao?

Bạch mã hoàng tử mà nàng muốn, hắn không thể cho nàng. Những ngày tháng mà nàng muốn, hắn càng không thể cho nàng. Cách sống của nàng, hắn không thể tán thành. Thế nên bị nàng đuổi đi, vứt bỏ, không cần nữa là đáng đời hắn lắm! Khi hắn đang dự định làm những việc mình muốn thì nàng lại bỗng nhiên xuất hiện nói với hắn không phải nàng không cần hắn, nói nàng biết hắn tốt, rồi còn mê hoặc hắn, tuyên bố rằng muốn giành lại tình yêu của hắn.

Ai đi yêu một kẻ đến cuộc sống của mình lại còn biến nó trở nên rối tung chứ? Hắn liếc nhìn ai đó đang ngủ khò khò, giơ ngón tay kéo từ trán nàng xuống sống mũi, xuống môi rồi đến cằm nàng, vén những lọn tóc xõa ra sau tai. Hắn nghĩ, nha đầu này, nói xong câu nói khiến người ta không ngủ được thì lại lăn ra ngủ ngon lành.

- Đừng nói ta không cho muội cơ hội. Ta sẽ xem muội làm thế nào để giành lại được tình yêu của ta. Chỉ biết nói khoác thì ta sẽ bắt muội úp mặt vào tường hằng ngày đấy.

Sợi tóc trong tay hắn cù vào môi nàng khiến nó mấp máy. Hắn bất giác nhớ tới cảm giác tiếp xúc mềm mại, vội thu tay về, muốn dịch xa nàng ra một chút để tìm lại chút lý trí nhưng bàn tay đang tìm hơi ấm của nàng dễ gì chịu bỏ cuộc. Nàng lập tức ôm lấy hắn. Bất kể hắn là ai, là phu quân cũng tốt, là cầm thú đội lốt người cũng tốt. Chân nàng gác lên hắn, xoay xoay người khiến hắn chau mày với nỗi khổ khó nói.

- Là ai nói với ta không xoay người, không động đậy?

- Ờ ờ ờ… - Tiếp tục xoay người.

- Không được chảy nước miếng.

- Ờ ờ…

- Long Tiểu Hoa! Muội không nói được câu nào đáng tin sao? - Hắn bỗng nghiêm túc muốn đổi giường. Hắn đã hết kiên nhẫn với kẻ ngủ say như chết này rồi. Nàng cứ ôm chặt lấy eo hắn, không thể cử động được, thật là chết mất thôi!

©STE.NT

Sáng sớm hôm sau, Long Tiểu Hoa đã đánh một giấc no say, vừa mở mắt ra thì đã không thấy người đàn ông của mình đâu nữa. Chiếc giường trống không lúc này chỉ còn lại một mình nàng nằm duỗi chân duỗi tay chẳng chút nữ tính. Trên gối còn có một mảng nước miếng nữa chứ. Ôi! Người đàn ông của nàng đâu rồi? Bị nàng đá xuống đất rồi sao? Hay là bị nước miếng của nàng cuốn trôi đi rồi?

Nàng đang trở mình trên giường thì nghe có tiếng gõ cửa:

Cốc cốc cốc!

- Ai đấy?

- Vương phi thức dậy rồi thì nô tỳ sẽ hầu Vương phi chải đầu rửa mặt ạ. - Tiếng đáp ở ngoài cửa.

- Không cần đâu. Ta tự làm được. - Nàng đâu đến mức không biết mặc y phục cho mình. Nhớ lại lúc tắm hôm qua, khi có người quỳ bên hầu hạ, nàng thật sự không quen chút nào. Năm sáu nha đầu quỳ dưới đất cởi đồ của nàng. Ôi! Đợi đã, còn một vấn đề nữa. Liệu lúc nàng không có ở đây, phu quân của nàng có tận hưởng sự hầu hạ như vậy không? Năm sáu nha đầu quỳ dưới đất cởi đồ cho hắn, nhìn hắn cởi sạch đồ và tắm sao?

Xì! Rõ ràng là còn hư hơn cả nàng mà. Ồ! Thân là nữ chủ nhân vĩ đại của cái nhà này, nàng không thể vô sỉ được nữa, nhất định phải giữ bộ mặt và tư thế uy nghiêm. Muốn giành được tình yêu của hắn, trước tiên phải bắt đầu bằng việc làm hậu phương vĩ đại của gia đình. Không phải người ta thường nói, phía sau thành công của người đàn ông luôn có thành công của người đàn bà sao? Nếu nàng không thành công thì sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến phu quân vĩ đại của nàng.

Mặc xong bộ y phục được đặt sẵn bên cạnh, nàng mở cửa uy nghiêm bước ra ngoài. Mấy nha đầu đang quỳ ngoài cửa nhìn thấy nàng bước ra vội nhìn nàng hỏi:

- Vương phi muốn dùng bữa sáng chưa ạ?

- Ờ… Khụ khụ… Người đó… Người đàn ông của ta… À không… Thập cửu điện… ờ… - Sao nàng có thể gọi là “người đàn ông của ta” trước mặt người khác chứ? Cách xưng hô lúc này cần phải nghiên cứu cẩn thận. Nàng nhớ lại, sau khi thành thân, nhân vật nữ trong truyền thuyết gọi người đàn ông của mình thế nào nhỉ? Ồ! Là thế này: - Lão gia đâu rồi?

- Lão… lão gia ạ? - Mấy nha đầu ngây người, họ hoàn toàn không hiểu từ “Lão gia” mà nữ chủ nhân mới này nói là ai. Một nha đầu nhanh nhẹn trong đó cẩn thận hỏi: - Vương phi hỏi Vương gia ư?

- Đúng… đúng rồi. - Tại sao mọi người đều nhìn nàng như vậy chứ? Hắn không phải là thiếu gia, chỉ có thể gọi là lão gia thôi.

- Vương gia đã lên triều từ sáng sớm rồi ạ. Vương gia có dặn chúng nô tỳ xem Vương phi có cần gì không? Nếu không có gì thì ở đây đợi. Hay là Vương Phi dùng bữa sáng trước ạ?

- Ồ! Đúng đúng đúng, ăn no bụng mới có sức giành lại tình yêu. Ăn cơm, ăn cơm thôi.

Vừa nhắc đến ăn là Long Tiểu Hoa chẳng còn chút nghiêm túc nào nữa, nàng lao đến phòng ăn nhìn đồ ăn nóng hổi bày trên bàn thì lập tức cầm đũa gắp lấy gắp để.

- Ồ! Ngon lắm! Ngon lắm! Rất rất ngon! Các người đừng cứ nhìn ta ăn mãi như vậy. Hay là ngồi xuống cùng ăn đi. - Một mình nàng ăn cả bàn thức ăn lớn này thì vô lý quá. Nàng cảm thấy các a hoàn hầu hạ cứ đừng nhìn nàng, hại nàng khó nuốt nổi.

- Họ không thể ngồi cùng bàn dùng bữa với Vương phi được đâu ạ. - Ngô quản gia đứng bên cạnh nở nụ cười khó xử: - Vương gia đã dặn tiểu nhân. Hôm nay, Vương Phi có việc gì cần làm cứ nói với tiểu nhân ạ.

Nghe có vẻ đầy quyền lực. Nàng gõ gõ đũa quyết định thứ quyền lực vừa rơi vào tay mình:

- Có thể không gọi ta là Vương phi được không? - Nghe già quá đi mất. Thường thì từ “Vương phi” trong tiểu thuyết đều để chỉ các bà già chuyên ức hiếp đám nha hoàn đáng thương.

- Vậy Vương… ở… Người muốn tiểu nhân xưng hô thế nào ạ?

- Hay cứ gọi ta là nữ chủ nhân đi. - Nghe có vẻ là người có quyền lực uy nghiêm quản lý gia đình.

- Nữ… nữ chủ nhân ư?

- Đúng thế.

- Vâng… vâng… thưa nữ chủ nhân…

- Vậy chúng ta sẽ nói về vấn đề mà hôm qua chúng ta vẫn chưa nói xong. - Nàng buông đũa xuống, nghiêm túc hỏi lại câu hỏi mà chưa có câu trả lời ngày hôm qua: - Lão gia có nuôi kẻ chỗ này to hơn ta, chỗ này nhỏ hơn ta không?

- Ờ… Thưa nữ chủ nhân, lão gia không nuôi ạ. - Ngô tổng quản đúng là người thông minh biết thay đổi cách xưng hô với Vương gia theo nữ chủ nhân. Mặc dù hắn luôn cho rằng lão gia nhà mình thật sự không đến nỗi già…

- Ta biết là lão gia rất biết giữ mình mà. Hì hì!

- … - Là không kịp nuôi thì nương tử dưới quê đã đến kinh thành tìm rồi…

- Sau này, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà cứ giao cho ta xử lý. Khụ khụ! Ngươi rõ chưa hả? - Sự uy nghiêm của nữ chủ nhân khiến nàng phải cố nhấn giọng.

- Điều này… là, sau này có chuyện gì, tiểu nhân đều phải kịp thời báo cáo với nữ chủ nhân ạ?

- Ừm! Bao gồm cả chuyện đó. - Nàng nói với hắn.

- … - Ngô quản gia gật đầu. Sao lão gia của hắn lại tìm về một nữ chủ nhân chẳng ra sao vậy? Không những không có khí chất mà còn chẳng có đức hạnh gì cả. Nhưng người ta là chủ nhân. Hắn chỉ cần gật đầu nhận tiền là được rồi. Haizzz!... Chỉ tội nghiệp cho lão gia như hoa như ngọc, quản lý quốc khố, nắm trong tay ba nghìn cấm quân thôi: - Phải rồi. Nữ chủ nhân, sau khi lão gia lên triều không lâu thì phủ nhận được một tấm thiệp mời, mời lão gia và nữ chủ nhân đi dự tiệc. Tấm thiệp này là của Tam điện hạ gửi đến. Có lẽ là yến tiệc gia tộc.

- Hả? - Lại đi dự tiệc sao? Nghĩ lại kinh nghiệm đi dự tiệc lần trước là nàng đã thấy không thoải mái rồi nhưng thân là nữ chủ nhân nên nàng nhất định phải đi. Không phải chỉ là dự tiệc thôi sao? Ồ, phải đi. Đương nhiên phải đi rồi. Phải cùng phu quân của mình đi dự tiệc chứ. Đây là một việc rất quan trọng.

- Ồ! Ngô quản gia, ngươi đem mấy vò rượu đến đây trước đi.

- Hả? Nữ chủ nhân, mới sáng sớm mà nữ chủ nhân đã muốn uống rượu sao?

- Ta phải luyện tửu lượng trước để tránh ra ngoài bị người ta hạ gục. - Nàng vẫn chưa đủ bản lĩnh để có thể đỡ rượu giúp phu quân nhưng ít nhất cũng phải bảo vệ mình trước tiên.

Nhìn người đàn ông của mình gặp khó khăn trùng trùng, là người đàn bà đứng sau lưng càng không dễ chút nào. Đường vẫn còn dài và xa, nàng còn phải luyện tập rất nhiều.

- Tiểu nhân còn một chuyện nữa cần báo với nữ chủ nhân.

- Ồ! Còn chuyện gì vậy? - Sao vừa mới làm nữ chủ nhân mà đã có nhiều chuyện thế?

- Có vị Bạch công tử nói là bạn của lão gia đã đến kinh thành dự thi muốn ở nhờ phủ Huyên vương.

- Xì!

Tiếng “Xì!” đã kết thúc toàn bộ sự uy nghiêm nữ chủ nhân của Long Tiểu Hoa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.