Khang Hi Trọng Sinh Dưỡng Thái Tử

Chương 12: Chương 12




“Thái tử đâu rồi?” Khang Hi hạ triều trở về, quay lại Càn Thanh cung, tìm khắp nơi cả buổi, lần đầu tiên không có nhìn thấy tiểu gia hỏa ưa nghịch ngợm gây sự kia, nghi ngờ hỏi.

Tất cả mọi người ở tiền điện hơi có chút kinh ngạc, trách không được Càn Thanh cung hôm nay yên tĩnh như thế, hóa ra là vì tiểu ma đầu kia đến giờ này chưa từng xuất hiện qua. Mọi người chỉ lắc đầu, biểu thị chưa từng thấy thái tử đi ra.Khang Hi nghi hoặc đi vào nội điện, thấy nô tài trông coi ngoài cửa, hiển nhiên là tiểu gia hỏa đến giờ này còn chưa có tỉnh dậy. Mọi người vừa thấy Khang Hi liền quỳ xuống thỉnh an, Khang Hi thì không vui nhíu mày, phất phất tay, ra hiệu cho bọn họ đứng dậy. Hắn cho rằng tiểu gia hỏa đang cáu kỉnh, bất đắc dĩ tiến lên gõ cửa nhưng cả buổi không có ai đáp lại, đành phải tự mình mở cửa ra, nhìn nhìn nhóc con đang đem cả người chôn trong chăn, cuộn thành một đoàn. Cố nín ý cười, xấu hổ ho khan vài tiếng, tiến lên dụ dỗ, “Bảo Thành, phải dậy rồi, hoàng a mã mang ngươi đi dùng bữa.” Ôn nhu muốn thay tiểu gia hỏa vén chăn lên.

Tiểu gia hỏa trong chăn lại càng vô thức giữ chặt, khó chịu hừ hừ vài tiếng. Khang Hi lúc này mới cảm thấy có gì đó không đúng, kéo ra một góc chăn, nhìn cái đầu nhỏ lộ ra, đôi má đỏ bừng, giống như đang phát sốt. Thò tay, sờ sờ lên trán, nhiệt độ kinh người đem hắn dọa sợ.

Lo lắng hướng bên ngoài quát, “Mau truyền thái y, thái tử phát sốt rồi!” Trong khoảng thời gian ngắn, Càn Thanh cung đang yên tĩnh lại bận rộn lên, nô tài canh cửa bắp chân đều mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã nhào trên đất.

Khang Hi dùng chăn mền đem tiểu gia hỏa quấn chặt lấy, ôm trong lòng, cọ xát cái đầu nhỏ, “Bảo Thành, không có việc gì, không có việc gì.” Hắn ẩn ẩn đã đoán được tiểu gia hỏa đây là bị làm sao, giống như an ủi tiểu gia hỏa lại giống như an ủi chính mình, trong lòng hắn bắt đầu rối loạn.

Tiếp nhận khăn lạnh nô tài đưa tới, nhẹ nhàng giúp tiểu gia hỏa lau mặt, “Không có chuyện gì, không có chuyện gì.” Hắn không ngừng thì thầm, muốn đè xuống bối rối trong nội tâm. Tiểu gia hỏa nhưng lại nhắm chặt hai mắt, giống như đang ngủ say, chỉ có đôi lông mày nhíu lại cho thấy nó khó chịu.

“Vi thần bái....”

“Nhanh mau tới bắt mạch cho trẫm!” Khang Hi rống lên một câu, ngữ khí tràn ngập lo lắng.

Thái y bị cơn thịnh nộ của Khang Hi dọa sợ, vội vàng phục hồi tinh thần, mau chóng tiến lên bắt mạch.

Thần sắc thái y càng ngày càng nghiêm túc, tiếp đến là tái nhợt, Khang Hi thấy thế, khủng hoảng trong nội tâm cũng càng lúc càng lớn.

“Rốt cuộc thái tử xảy ra chuyện gì?” Khang Hi thật sự áp chế không nổi lo lắng trong lòng, đen mặt hỏi.

Thái y phù một cái quỳ xuống trước mặt hắn, “Bẩm hoàng thượng, thái tử, cái này, đây là bị đậu mùa.”

Thân thể Khang Hi không tự giác run lên một cái, đến cùng hắn ngàn phòng vạn phòng, vẫn không thể nào khiến cho tiểu gia hỏa tránh nổi một kiếp. Nhìn tiểu gia hỏa hôm qua vẫn còn vui vẻ cùng mình làm nũng bây giờ lại không có sinh khí thống khổ nằm đây, đã biết rõ ngay từ đầu, hắn vẫn không thể bảo vệ nổi nó.

Càng nghĩ càng áy náy, hắn thống khổ đưa tay che mắt.

“Khai thuốc cho trẫm, nếu thái tử xảy ra chuyện không may, các ngươi đừng hòng toàn mạng bước ra khỏi Càn Thanh cung.” Khang Hi lạnh lùng cảnh cáo mọi người. Biết rõ tiểu gia hỏa cuối cùng sẽ không sao, nhưng hắn vẫn không thể ngăn mình ngừng lo lắng.

“Lương Cửu công công, truyền chỉ xuống dưới, Càn Thanh cung chỉ được phép vào không được phép ra, toàn bộ tấu chương đều đưa vào nội các.” Khang Hi vô lực nói, đồng thời hạ lệnh cho dân chúng không đốt đèn, không sao đậu, không hắt nước, vì thái tử cầu phúc.

Lương Cửu công công lo lắng nhìn Khang Hi, muốn khuyên, nhìn vẻ mặt kiên định của hắn lại thôi, lui xuống, lại bị Khang Hi gọi lại, “Đi nói cho hoàng thái hậu một tiếng, tránh để người lo lắng.”

“Vâng.”

“Hoàng a mã, hoàng a mã....” Tiểu gia hỏa trong đêm đột nhiên khóc rống lên, hai bàn tay nhỏ bé trong không trung không ngừng run rẩy, khóc hô muốn Khang Hi. Khang Hi ở một bên trông coi, tim như bị dao cứa, vội ôm bé con vào trong ngực, “Bảo Thành, nghe lời, không có việc gì rồi, không có việc gì rồi, hoàng a mã ở chỗ này....”

Ôn nhu dỗ dành tiểu gia hỏa, chỉ là thanh âm kia rõ ràng mang theo run rẩy. Dù đã biết cuối cùng sẽ không có việc gì, thế nhưng hắn vẫn lo lắng, cũng là tự trách. Vì sao? Chính mình ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng vẫn không thể khiến cho nhi tử thoát nạn? Chẳng lẽ, lặp lại một kiếp này, hắn thật sự vẫn không thay đổi được kết cục thê thảm kiếp trước?

Giờ phút này, hắn mê mang. Tiếng hít thở rất nhỏ của tiểu gia hỏa gọi hắn trở về. Không đến một ngày, trên mặt tiểu gia hỏa đã bắt đầu mọc vài mụn mủ. Tiểu gia hỏa nhíu chặt mi tâm, cho thấy nó khó chịu thế nào, thanh âm yếu ớt vẫn một mực lẩm bẩm gọi Khang Hi, bàn tay nhỏ bé mềm nhũn vẫn một mực lôi kéo ngón tay hắn không buông. Trong mắt Khang Hi giống như có nước mắt muốn tràn ra.

Không, sẽ không! Trẫm là hoàng đế, trẫm nhất định có thể cải biến. Trong lòng hắn không ngừng tự nhủ, giống như là muốn cho mình tin tưởng. Nhìn tiểu gia hỏa bộ dạng khó chịu lại vẫn ỷ lại mình như thế, hắn liền cảm thấy như có vạn mũi tên xuyên vào lòng, hắn đau lòng lại bất lực, không biết phải làm thế nào để giảm bớt nỗi thống khổ kia, đành phải một mực ôm lấy tiểu gia hỏa, để cho nó biết hắn luôn ở đây.

Tiểu gia hỏa vào sáng sớm ngày thứ hai từ từ tỉnh lại. Dụi dụi mắt, liền thấy Khang Hi vẻ mặt vui vẻ nói, “Bảo Thành, tỉnh?” Tiểu gia hỏa lại cảm thấy trên mặt ngứa ngáy, giống như có ngàn vạn con kiến đang bò trên người, không phải khó chịu bình thường, đưa tay muốn gãi, Khang Hi vội vàng ngăn cản, “Bảo Thành, nghe lời, không thể gãi.”

Tiểu gia hỏa cực khó chịu nhưng Khang Hi lại nắm chặt tay nó không cho nó gãi, nó liền bắt đầu khóc rống, muốn thoát ra, Khang Hi đau lòng, “Bảo Thành, nghe lời, không náo, không náo, hoàng a mã thổi thổi sẽ không khó chịu.” Một bên xoa dịu cơn tức giận của nó, một bên dụ dỗ.

Thẳng đến khi tiểu gia hỏa nháo đến mệt, lại buồn ngủ, Khang Hi mới lại để thái y tới bắt mạch, kết luận là trong thời gian này tuyệt đối không được chạm vào, chỉ có chờ những nốt đậu kia khô lại, tróc ra mới tính là xong.

Khang Hi nghe vậy liền bắt đầu một tấc cũng không rời trông coi tiểu gia hỏa, tuyệt không có ý định lại để cho bọn nô tài tiếp nhận. Việc này, một ngày chưa tra ra kết quả, hắn liền một ngày còn chưa yên tâm.

Trong ngày tiểu gia hỏa phát bệnh, dưới cơn lửa giận, hắn tống giam hết đám người được giao chiếu cố nó, những nô tài này lại đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, càng làm cho hắn phát hỏa. Toàn bộ vật phẩm của nhóc con đều được thái y tỉ mỉ kiểm tra một lượt, lại cương quyết chưa từng tra ra kết quả. Khang Hi dưới cơn thịnh nộ càng thêm coi chừng cẩn thận, đối với kẻ hạ độc thủ phía sau màn lại càng cảm thấy sợ hãi. Đường đường một Càn Thanh cung, một hoàng đế, đề phòng lâu như vậy mà không phòng nổi. Hắn thủy chung không tin con của hắn sẽ vô tình bị đậu mùa mà bệnh lại khí thế rào rạt như thế, đến một chút thời gian chuẩn bị tâm lý cũng không cho hắn, đám thái y ba ngày bắt mạch một lần kia đều là lũ phế vật. Vô luận là một phụ thân hay là một đế vương, sau lưng luôn có một đôi mắt ngó chừng hắn, còn có thể xuyên qua nghiêm mật đề phòng của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không lại để cho thứ nguy hiểm này lưu lại phía sau lưng mình, dù một giây cũng không được.

Không còn cách nào khác, hắn cũng không thể phân thân, đành phải đem hết thảy giao cho Nạp Lan Dung Nhược(1) đi thăm dò, còn kém nước lật úp toàn bộ nội cung, khiến cho ai ai cũng bất an. Đang trong cơn thịnh nộ, hắn hoàn toàn không có tâm trí đi để ý tới những thứ ấy. Trong Thận hình tư mỗi ngày đều truyền ra thanh âm gào khóc thảm thiết, mỗi ngày đều kéo ra rất nhiều người không chịu nổi cực hình mà chết. Nơi đó che kín huyết sắc giống như ráng hồng ánh tà dương nơi chân trời, cho dù dùng bao nhiêu nước cũng không thể rửa sạch thứ màu đỏ tươi kia, dọa cho đám nô tài chờ đợi thẩm vấn mặt mũi trắng bệch, cộng thêm đám hình cụ đa dạng phong phú đủ để kẻ khác kinh tâm động phách.

Khang Hi lại rất có tư thế tra không ra liền tuyệt đối không từ bỏ ý đồ.

Tiểu gia hỏa từ ngày thứ hai bắt đầu dần dần nổi đậu, không thể ngủ yên, luôn bị khó chịu mà bừng tỉnh, hết lần này tới lần khác Khang Hi đều gắt gao giữ chặt lấy nó, nó không thể gãi ngứa, chỉ có thể nhịn, luôn khóc rống không ngớt. Đã từng trải qua bệnh đậu mùa, Khang Hi biết rõ cái loại thống khổ này, cho dù là người lớn cũng chưa chắc có thể chịu được, huống chi là một đứa nhỏ.

Nhìn tiểu gia hỏa bộ dạng khó chịu, cái mặt bánh bao tròn trịa đã gầy xọp xuống, hắn vừa đau lòng, vừa tự trách, vừa áy náy không thôi. Luôn thương tiếc dỗ dành nó, mặc kệ cho nó phát giận đá đấm hắn. Khang Hi không cho nó gãi, nó liền lung tung náo loạn, cào lên mặt hắn, thường thường sẽ cào ra vài dấu đỏ, khi bị đau còn có thể cắn hắn.... Hết thảy, hết thảy Khang Hi đều chịu đựng, cuối cùng cũng không nỡ mắng nó. Thẳng đến khi nhóc con nháo đủ rồi, khóc đủ rồi, mới dụ dỗ nó đi ngủ. Ngày qua ngày, chính hắn cũng tiều tụy không ít.

“Hoàng a mã, đau.” Tiểu gia hỏa khóc rống đến mệt, mới có thể ở trong lòng Khang Hi đáng thương vô lực thì thầm.

Khang Hi sẽ luôn nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mang theo vui vẻ nói, “Bảo Thành, là nam tử hán, nhất định phải nhịn được, đúng không?”

Tiểu gia hỏa cũng sẽ luôn gật đầu, chỉ có hốc mắt che kín hơi nước lộ ra nó thống khổ như thế nào, “Hoàng a mã, chỉ gãi một cái thôi, được không?” Biết rõ Khang Hi sẽ không đáp ứng, nó vẫn nhịn không được khẩn cầu.

Khang Hi cũng sẽ luôn lắc đầu, “Bảo Thành, nghe lời, hoàng a mã thổi thổi sẽ không ngứa nữa.” Rồi hướng đám nốt đậu trên người nó thổi thổi mấy hơi.

Tiểu gia hỏa tuổi còn nhỏ nhưng thông minh, nhìn mấy vết đỏ trên mặt Khang Hi, ánh mắt nó hiển nhiên mang theo áy náy, thanh âm non nớt khàn khàn hỏi, “Hoàng a mã, ta sẽ chết sao?” Nhìn mọi người trong Càn Thanh cung liên tiếp nhiều ngày sắc mặt ngưng trọng, Khang Hi thời thời khắc khắc lo lắng ở bên cạnh, bé con thông minh hiển nhiên ý thức được chính mình bị bệnh không nhẹ.

Khang Hi kinh ngạc nhìn nó, nhéo nhéo cái mũi nhỏ, cười nói, “Nói bậy bạ gì đó, hoàng a mã sẽ che chở Bảo Thành, Bảo Thành sẽ không có việc gì.” Chỉ là trong lòng hắn cũng thật hư không.

Tiểu gia hỏa chỉ ừ nhẹ một tiếng, dưới Khang Hi trấn an liền ngủ. Khang Hi nhìn đứa nhỏ lúc ngủ dung nhan cũng bất an kia, nhìn hồi lâu, khóe mắt bất tri bất giác trượt xuống một giọt nước, rơi trên mặt tiểu gia hỏa. Hôn lên cái trán nhỏ, cười nói, “Sẽ không có chuyện gì nữa, nhất định sẽ không có chuyện gì nữa.” Giống như muốn trong đêm hắc ám lạnh như băng, đem đến cho tiểu gia hỏa một tia ôn hòa.

Chú thích:

(1) Nạp Lan Dung Nhược = Nạp Lan Tính Đức, con trai Nạp Lan Minh Châu aka em vợ Khang Hi, cậu của đại hoàng tử, là thiếp thân thị vệ của Khang Hi. Xuất thân từ 1 trong Bát đại gia tộc nhà Thanh, văn võ song toàn nhưng lại yểu mệnh, gia thế hiển hách nhưng lại chỉ truy cầu cuộc sống bình dị, nhân vật này có xuất hiện trong nhiều đam khác liên quan đến nhà Thanh, tìm hiểu kĩ cũng khá thú vị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.