Khế Ước Hào Môn

Chương 281: Chương 281: Chú tặng gấu nhỏ chính là cha sao? 3




Giang Dĩnh đẩy cửa phòng bệnh ra, tay run lên.

Cô ta vừa định đi vào, đột nhiên có ai ở bên ngoài đập vào vai của cô ta, cô sợ hãi quay đầu lại, là Lục Sâm.

“Tôi có việc phải đi trước, nếu như anh ta muốn có thể gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào, còn nữa...” Hắn lạnh nhạt nói, “Nếu như anh ta hỏi đến chuyện dấu vân tay, cô cứ vui vẻ mà đẩy sang cho tôi, nếu như cô không muốn từ bỏ cơ hộ tiếp cận anh ta lần này.”

Tay Giang Dĩnh run lên.

Khuôn mặt tái nhợt của cô ta nở một nụ cười, quyến rũ nói: “Sao vậy, học được cách giả vờ là người tốt à? Lục Sâm, không phải anh vẫn luôn muốn khiến anh ấy chán ghét tôi sao? Tại sao khi nó chân chính xảy ra, còn bằng lòng gánh tội thay tôi?”

Cô ta lập tức hoảng sợ không dám cử động, rơm rớm nước mắt quay người lại, chạy đến trước mặt anh, run giọng nói: “Anh làm sao vậy? Anh có biết anh đã làm em sợ hãi không? Rốt cuộc chuyện gì quan trọng đến mức nào mà ngay cả đường cũng nhìn nhầm! May mắn là chỉ va chạm nhẹ, không phải...”

“Mấy giờ rồi?” Đôi môi Thượng Quan Hạo tái nhợt không còn một chút huyết sắc, khuôn mắt tuấn tú giống như vừa đầm mình trong cơn mưa xối xả, ngoại trừ đôi mắt hắc diệu thạch vẫn toả ra ánh sáng chói mắt, toàn bộ khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Lục Sâm nhìn cô ta chăm chú, cũng cười khẩy một cái, giống như ác ma dưới địa ngục.

“Tôi đã từng nói với cô hãy cẩn thận một chút, là tự cô không nghe. Nếu như tôi nói tất cả những gì cô đã làm ra, dựa theo tính cách của Thượng Quan Hạo, cô đã chết mà không toàn thây từ lâu... Chỉ đáng tiếc, thứ tôi muốn là phụ nữ, chứ không phải xác chết.”

Nói xong hắn thu tay về, nhét vào túi quần, nói nhỏ: “Dù sao cũng đều hèn hạ cả... Tôi sẽ nhìn xem cô vì một người đàn ông mà không chút tự trọng tới khi nào.”

“Hạo...” Cô ta run rẩy gọi một tiếng, chạm vào khuôn mặt anh.

Nhưng cô ta không ngờ rằng, anh lại tỉnh.

Bởi vì trong khoảnh khắc chạm vào lông mi của anh, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng của anh cũng theo đó mà mở ra, ánh mắt ấy khiến cô ta e sợ!

“Hạo,” Ngay lập tức Giang Dĩnh hoảng sợ đứng bật dậy, chân tay luống cuống, “Anh tỉnh lại từ lúc nào?... Anh chờ em một chú, em sẽ đi gọi bác sĩ ngay, anh đừng tự di chuyển!”

Thật ra cô ta đã sợ đến choáng váng, sợ cuộc nói chuyện trước cửa vừa rồi bị anh nghe thấy!

“... Không cần.” Một giọng nói trầm thấp nhưng không thể kháng cự truyền đến.

Hắn nói xong, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua cô ta một lần cuối, xoay người bước đi, dọc theo hành lang đi ra ngoài.

Giang Dĩnh nhìn hắn đầy oán hận, đè nén lửa giận, đi vào phòng bệnh.

Trái tim của cô ta bị thương thế của người đàn ông này hung hăng níu lấy, cô đã hỏi qua bác sĩ, bởi vì chiếc xe bị đâm ở giữa, cho nên khoảnh khắc mà cánh cửa xe bị đâm nát, mảnh vỡ đã cắt vào eo anh, phải khâu hơn chục mũi, các vết thương khác đều là gãy xương, chạy sai làn đường chỉ bị thương như vậy, đã coi như là phúc lớn!

Anh cố gắng ngồi dậy, động tác này khiến Giang Dĩnh hoảng sợ.

“Hạo, đừng ngồi dậy, anh... Anh đợi một chút, phần bụng của anh bị thương đấy!” Cô ta sốt ruột đến mức chảy cả nước mắt, lại không dám chạm vào anh, chỉ có thể cẩn thận đỡ anh ngồi dậy, đem gối lót sau lưng anh.

“Tôi hỏi cô mấy giờ rồi?” Anh chặn lời cô ta, kìm nén sự đau đớn kịch liệt của cơ thể, khàn giọng nói.

Giang Dĩnh biết rõ tính cách của anh, không còn cách nào khác, run rẩy lấy điện thoại trong túi xách ra: “... 4 giờ 30 chiều. Anh muốn làm gì, em mặc kệ anh muốn làm gì, bộ dạng của anh bây giờ không thể nào làm được?!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.