Khế Ước Hào Môn

Chương 330: Chương 330: Chương 251




Khuôn mặt nhỏ của cô trắng bệch, không dừng lại, vội vàng dắt Tiểu Mặc về nhà.

Căn phòng ấm áp, ít nhất còn có thể làm vơi đi một chút sợ hãi.

Nỗi sợ hãi vẫn còn tồn tại, Tần Mộc Ngữ đặt Tiểu Mặc xuống để cậu chơi, cầm lấy điều khiển mở ti vi lên, trên màn hình lập tức tràn đầy tin tức...

Lúc này cô mới biết, chiều tối ngày hôm nay là Charles Rolls giám đốc đương nhiệm của Megnific Coper đã ngồi trên xe riêng đến nhà thờ gặp cha xứ, nhưng bằng cách nào đó, khi ra tới cửa xe ô tô bất ngờ nổ tung, nghe nói lúc đó anh ta đã đặt một chân lên xe, đột nhiên ngửi thấy mùi thuốc súng mới lao về phía nhà thờ, chỉ bị thương nhẹ. Và chiếc xe đó đã nổ tung thành từng mảnh...,

Ngón tay xanh xao của cô suýt nữa không cầm nổi điều khiển.

... Bởi vì cô nhớ rõ, lúc chạy trốn ở trong xe, cô đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Thượng Quan Hạo và Mạc Dĩ Thành, người đã làm chuyện lần đó chính là Rolls__ Là thành viên trong gia tộc của Thượng Quan Hạo.

Đầu óc Tần Mộc Ngữ hỗn loạn, dường như trong giây lát cô có thể chắc chắn, chuyện này là do Thượng Quan Hạo làm.

Nhớ lại ánh mắt lãnh lẽo đáng sợ của người đàn ông ấy vào ngày hôm đó, trong lòng cô trở nên run rẩy, cảm thấy cả người rét run, rót một cốc nước ấm ngồi xuống ghế, nhưng vẫn không có cách nào xua tan sự lạnh lẽo trong lòng.

Tròi ơi...

Chẳng lẽ anh muốn giết người sao?

Anh chẳng lẽ không biết, nếu như Rolls không phát hiện ra, thì sẽ thật sự xảy ra án mạng sao?

Những ngón tay xanh xao lùa vào mái tóc, Tần Mộc Ngữ không hiểu vì sao, trái tim lại đau đến vậy, hôm đó anh đã nói sẽ tự mình ra tay, vào lúc ấy cô còn chưa hiểu được những lời đó... Hoá ra... Hoá ra...

“Cốc... cốc... cốc” Ba tiếng gõ cửa chuẩn mực vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

Tần Mộc Ngữ làm dịu cảm xúc, cố gắng đè nén sự sợ hãi, nhẹ nhàng đi ra mở cửa, nhưng khi cánh cửa mở ra cả người cô lập tức cứng đờ tại chỗ, nửa ngày sau mới hoàn hồn.

Bên ngoài cửa, có vài người nghiêm trang đứng thẳng, thấy cô mở cửa, lịch sự lên tiếng, “Xin chào Tần tiểu thư”, cô còn chưa kịp hiểu vì sao ở Manchester này lại gặp được một người đàn ông nói tiếng Trung ngay từ câu đầu tiên, một bóng dáng quen thuộc rơi vào tầm mắt của cô khiến cô bừng tỉnh ngay lập tức.

Ngự Kinh Đông.

“Nhóc con...” Ánh mắt ông sắc bén, dường như chỉ mới trong một tháng ngắn ngủi mà đã già thêm mười tuổi, giọng nói khàn khàn, “Đã lâu không gặp.”

Ngự quản gia ở phía sau cúi đầu đứng thẳng, ngay lập tức khiến cô cảm thấy như đang quay lại những ngày ở thành phố Z.

Tay của cô không thể nắm nổi tay nắm cửa, ánh mắt sáng lên, Ngự Kinh Đông nhìn ra phía sau cô, dịu dàng hiền từ nhìn Tiểu Mặc đang chơi đùa trên thảm, vui vẻ cười nói: “Đứa bé này, lại cao hơn một chút rồi đúng không?

“Ngự tiên sinh...” đôi môi mỏng tái nhợt của cô mở ra, chỉ nói ra được mấy chữ đó.

Ngự Kinh Đông xua xua tay, trầm giọng nghiêm túc nói: “Bắt cóc cháu trai của tôi, chuyện lớn như vậy tôi còn không so đo với cô, tốt xấu gì cô cũng nên biết phép tắc một chút, để cho trưởng bối là tôi đây vào trong ngồi một lát, nhìn xem rốt cuộc cháu trai của tôi sống ở nơi nào, chung sống với loại người gì, mà có sức hấp dẫn lớn như vậy, để nó từ bỏ vị trí người thừa kế của Ngự gia... Cô thử nói xem?”

Hàng lông mi dài của Tần Mộc Ngữ run lên, nhẹ nhàng mở cửa ra, dịu dàng nói: “Mời vào.”

Thật ra bắt đầu từ ngày rời khỏi Trung Quốc, cô đã nghĩ đến, sẽ có một ngày như hôm nay.

Chỉ là không ngờ rằng ngày này lại đến nhanh như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.