Khế Ước Hào Môn

Chương 388: Chương 388: Chương 275




“Chúng ta về phòng đi.” Tần Mộc Ngữ nhìn phòng bệnh chằm chằm, từ bỏ dự định đi hỏi xem rốt cuộc Giang Dĩnh bị bệnh gì, dẫn Tiểu Mặc về phòng.

“Mẹ, Tiểu Mặc phải làm phẫu thuật thật sao?”

“Ừm... Sao vậy, có phải Tiểu Mặc sợ không, nói mẹ nghe đi...”

“Mẹ này, phẫu thuật hay lão sói xám đáng sợ hơn?”

“A... Chắc là... chắc là không có lão sói xám đáng sợ đâu...” Cô xấu hổ, dựa theo suy nghĩ của trẻ nhỏ để giải thích.

“Không có lão sói xám đáng sợ ạ?!” Tiểu Mặc trợn tròn đôi mắt to.

“À... Đúng vậy, như vậy Tiểu Mặc còn sợ không?” Tần Mộc Ngữ nhịn không được bật cười.

“Không sợ ạ!” Tiểu Mặc vỗ vỗ ngực, “Tiểu Mặc không sợ phẫu thuật, cứ làm đi ạ!”

Cô yêu thương ôm chặt con trai, cười ra tiếng.

...

Sáng sớm tại Megnific Coper, bầu không khí vô cùng kỳ lạ.

Tần Mộc Ngữ đi từ đại sảnh vào, cảm nhận được mọi người nhìn mình, nhất là lúc gặp Sandy cô càng thêm xấu hổ, khuôn mặt nhỏ của Tần Mộc Ngữ hơi tái nhợt, vốn định chào hỏi rồi sẽ trở về chỗ ngồi ngay lập tức, nhưng cuối cùng cũng nhịn không nổi. Giữ tay nắm cửa, cô cắn môi hỏi: “Sandy, đơn từ chức của tôi chắc là bây giờ đã đến tay cô, vì sao cô không phê duyệt?”

Sandy đang cầm cốc uống nước lập tức phun ra ngoài, ho khan, xấu hổ trả lời: “A, chuyện này... Chuyện này cô chắc là nên đi hỏi vị lãnh đạo cấp cao một chút, chỉ qua tay tôi mà thôi, còn phê duyệt cụ thể phụ thuộc vào cấp trên!”

Dường như Tần Mộc Ngữ có thể biết ngay lập tức.

Thượng Quan Hạo, chung quy vẫn là anh.

Cô nhẹ nhàng hít vào mấy hơi mới trở lại văn phòng, hiện tại dường như tất cả mọi nơi đều tồn tại hơi thở của người đàn ông đó, cô không thể nào sống và làm việc một cách suôn sẻ, nghĩ đến cuộc phẫu thuật của Tiểu Mặc được sắp xếp vào ba ngày sau, chuyện đó phải chi một khoản lớn, cô không thể tiếp tục tuỳ hứng, không thể chạy đi chạy lại giữa thành phố Z và Manchester, cuộc sống cũng không cho phép cô buông thả.

Đúng vậy, cô đã nói rồi, cô muốn từ chức không làm ở đây nữa.

Nhưng lại phải đi tìm một công việc có tiền lương tương đương ở đây nhưng thời gian làm việc thì lại tự do, nói thì nghe có vẻ dễ?

Chỗ Ngự Phong Trì cô đã không thể trở về, vậy thì sau khi Tiểu Mặc xuất viện, cô còn có thể đi đâu đây?

Thế giới quá rộng lớn, cô không có cánh nào để thôi vất vả.

Lắc đầu, tạm thời quên những khó khăn mà cô có thể lường trước, Tần Mộc Ngữ xoa xoa hai tay làm ấm, bắt đầu ghi chép. Sau nửa tiếng cuối cùng cô cũng làm xong giáo án, đứng dậy cầm áo khoác đi đến giảng đường, ai ngờ vừa định ra ngoài đã gặp anh——

Bộ âu phục vừa vặn được may thủ công tại Italya, làm nổi bật lên phong thái Âu Mỹ thuần tuý, nhưng cũng có hơi thở lãnh khốc thấu xương của người phương Đông, anh vừa đi vừa sắp xếp công việc, bước chân của anh chậm lại giống như là bước vào trái tim cô.

Tần Mộc Ngữ thất thần một lúc, lại không thể rút lui.

Hàng lông mi thật dài của cô rủ xuống, chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy, đi ngang qua anh.

Thượng Quan Hạo giải thích xong những phần cần sửa đổi của bản kế hoạch hàng năm cho giám đốc bộ phận bán hàng, khi ngước mắt lên ngay lập tức nhìn thấy thân ảnh của cô, chỉ là đi lướt qua nhau mà thôi, cũng đã khiến trái tim anh trở nên bất thường.

Ngón tay tao nhã đóng bản báo cáo lại, ném vào ngực người bên cạnh, anh lãnh đạm mói một câu: “That’s all.”

Nói xong lập tức xoay người, đuổi theo bước chân cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.