Khế Ước Hào Môn

Chương 455: Chương 455: Chương 314




Ở trong vòng tay của Ngự Phong Trì hàng lông mi dài của cô run lên, rất đau, chân bị mắt kẹt, giống như bị đập mạnh vào.

“A…” Tần Mộc Ngữ hít sâu một hơi, lập tức đau đớn không thể chịu được.

Đôi mắt sâu thẳm của Ngự Phong Trì hiện lên sự lo lắng, cúi đầu tới gần sát mặt của cô, hỏi: “Có sao không?”

Tần Mộc Ngữ ngước mắt lên, lúc này trong đôi mắt trong veo hiện lên sự lúng túng, tay cô bám chặt vào khuỷu tay của Ngự Phong Trì, nhẹ giọng nói: “Em không sao.”

Cũng không bị trật khớp, chắc là không có việc gì.

Thế nhưng cánh tay của Ngự Phong Trì vẫn không buông ra, lẳng lặng ôm cô, hơi thở nhẹ nhàng phả lên trán của cô.

Tần Mộc Ngữ nhịn không được, hàng lông mày thanh tú nhíu lại, nhẹ nhàng đẩy hắn ra: “Ngự Phong Trì, anh buông em ra được không?”

Thân thể Ngự Phong Trì trở nên cứng ngắc.

Đôi mắt sâu thẳm sáng lên, nhìn chằm chằm chiếc xe đang đỗ cách đó không xa, hắn chậm rãi nói ra vài chữ: “Thật xin lỗi, anh nghĩ không còn kịp nữa rồi.” Tần Mộc Ngữ càng nhíu chặt mày, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhìn theo ánh mắt của Ngự Phong Trì, cũng nhìn thấy người đàn ông lịch lãm mà lạnh lùng bên trong chiếc xe đó.

Thượng Quan Hạo.

Trong khoảnh khắc đó, như có một tia chớp loé lên.

Những tơ máu đỏ ngầu trong mắt Thượng Quan Hạo vẫn chưa vơi bớt đi, những ngón tay tao nhã đặt lên vô lăng, mở cửa ra, xuống xe, những động tác đó vô cùng lạnh lùng quyến rũ, chậm rãi đi về phía hai người đó.

Nếu như có thể, anh hi vọng mình đã không đến đây, thì cũng không phải chứng kiến cảnh tượng này.

Khi ở trong căn cứ quân sự Mĩ, anh không dám ở lại đó quá lâu, suốt mấy tiếng liên tục anh nhốt mình trong phòng làm việc thương lượng đàm phán với người phụ trách ở bên đối tác. Còn không có thời gian chớp mắt, đợi đến khi cuộc đám phàn kết thúc lại lập tức lên máy bay nhanh chóng trở về theo đúng lịch trình, sau đó đi thẳng từ sân bay đến đây, chưa hề nghỉ ngơi một phút giây nào.

Vội vã trở về như vậy, chỉ để chứng kiến cảnh tượng này thôi sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Mộc Ngữ hơi tái nhợt, lông mi run lên nhè nhẹ, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Thượng Quan Hạo…”

Một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ đưa tới, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên vai Ngự Phong Trì, dùng sức kéo mạnh lại, Tần Mộc Ngữ lại hơi lảo đảo lần nữa, thân thể nhỏ nhắn yêu kiều đột nhiên va vào lồng ngực rộng lớn vững chãi của anh, bị đập mạnh vào nên xương cốt hơi đau, ngay sau đó, cánh tay anh siết chặt eo cô không cho phép cô cử động dù là một chút, hơi thở nóng rực ùn ùn kéo đến.

Đôi mắt sâu thẳm đỏ ngầu sáng như sao mang theo sự cường thế, hơi thở phả sát vào mặt cô.

Tần Mộc Ngữ thở một cách khó khăn, lông mi cô dính đầy những giọt sương lạnh lẽo ban đêm, không ngừng run rẩy.

“Đừng sợ?” Giọng nói của anh trầm thấp mang theo từ tính, lãnh đạm mà nguy hiểm, nhẹ nhàng nói với cô, “Chúng ta về nhà trước đã rồi giải thích sau.”

Sau đó đôi mắt lạnh lùng ngước lên, nhìn thẳng vào mặt Ngự Phong Trì.

“Là cậu? Hay là bây giờ, chúng ta đánh nhau một trận nữa đi?” Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Thượng Quan Hạo vang vọng trong không gian, trong bóng đêm rét lạnh tỏa ra sự mị hoặc khiếp người.

Ngự Phong Trì nhíu mày, nghiêng người: “Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ đưa cô ấy về thôi, cô ấy không cẩn thận bị đau chân nên anh mới nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Đánh một trận cũng không thành vấn đề, nhưng anh đừng làm khó cô ấy.”

Ngự Phong Trì rất hiểu tính cách của Thượng Quan Hạo, khi người đàn ông này nổi điên, bất cứ ai cũng không thể chống đỡ được.

“…” Tần Mộc Ngữ cảm thấy cánh tay trên lưng đột nhiên siết chặt lại, cô đau đến phát run, phát ra một tiếng than nhẹ.

Khuôn mặt Ngự Phong Trì đột nhiên lạnh đi, càng nhíu mày chặt hơn: “Thượng Quan Hạo, anh làm cô ấy đau!”

Ngự Phong Trì chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ở trong lòng Thượng Quan Hạo bị cánh tay mãnh mẽ kia ôm chặt đến nỗi không thể thở được, tư thế vô cùng khó chịu.... Cứ coi như ngay từ đầu hắn đã không muốn xảy ra bất cứ xung đột gì với tên điên Thượng Quan Hạo, nhưng lúc này bị làm cho không thể không tức giận!

Đôi mắt Thượng Quan Hạo sắc bén như lưỡi đao, hơi thở lạnh lẽo bức người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.