Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân

Chương 16: Chương 16




Lâm Vãn quên mất mình đã trả lời thế nào, Hà Vũ Đồng có biểu hiện ra sao, thực ra cô chỉ mơ hồ nhớ là mình đã trao đổi thông tin liên lạc với Tằng Giai Văn.

Dây thần kinh phấn khởi nảy lưng tưng, da đầu rần rật, cả người cô như tê dại.

Chắc trúng cử cũng tương tự như thế này thôi.

Quỹ tài trợ của Tằng Giai Văn bao gồm một số tổ chức phi chính phủ và doanh nghiệp, được xem như là một trong những tổ chức bảo vệ môi trường sinh thái tốt nhất trong cả nước.

Lâm Vãn biết rất rõ về hạng mục “Birdsong Stream” (Chim hót khe) của họ.

Tên như nghĩa, đây là dự án dành riêng cho việc bảo vệ các loài chim. Hơn nữa, tài chính và hành động của họ vượt xa Viện nghiên cứu, từ khi thành lập tới nay đã xây dựng nên hàng chục khu bảo hộ tự nhiên dành cho chim trên cả nước.

Có thể được Tằng Giai Văn chìa cành oliu thì đương nhiên là chuyện mừng ngoài mong muốn, nhưng Lâm Vãn quyết định vẫn thực hiện hoàn tất các buổi tọa đàm tiếp theo rồi mới đưa đơn xin từ chức.

Thứ nhất, cô không thích bỏ dở nửa chừng, thứ hai, cô không muốn hai tay dâng thành quả của mình cho người khác.

Sau trận đụng độ về laptop kia, Lâm Vãn xem như đã vạch trần mặt với Hà Vũ Đồng. Khi có công việc cần trao đổi thì bình thường, bước ra khỏi cửa văn phòng thì cô xem như không quen biết người này.

Không tới mấy ngày, chủ nhiệm Ngụy phát hiện tình trạng không ổn này. Ông gọi riêng Lâm Vãn vào phòng họp: “Cháu với Hà Vũ Đồng có mâu thuẫn gì sao?”

Lâm Vãn không giấu, đem toàn bộ sự việc ra kể lại. Chủ nhiệm Ngụy nghe xong không uống nổi trà nữa, ngồi đó xoa mặt liên tục như rái cá.

Nếu không phải do ông già da cũng dày hơn thì Lâm Vãn sợ ông xoa tới trầy da luôn rồi.

“Hà Vũ Đồng này, này…”

Chủ nhiệm Ngụy trong lòng chửi mẹ kiếp điên cuồng nhưng lại không thể nói ra ngoài, chỉ có thể khéo léo thuyết phục cô, “Có thể do con bé nó quên không lưu bản chính thức trên máy tính, cháu đừng để trong lòng, chờ chú phê bình nó một trận, bảo nó xin lỗi cháu.”

Lâm Vãn nghe vậy thì biết chủ nhiệm Ngụy muốn giảng hòa. Chỉ răn dạy vài câu, không ảnh hưởng tới cọng lông tơ của Hà Vũ Đồng, nói không chừng người ta lại nhân cơ hội diễn tuồng kịch khiến mọi người thêm thương cảm.

“Cháu không quan tâm cô ta xin lỗi hay không.”

Lâm Vãn do dự một lát, quyết định nói thẳng: “Chủ nhiệm Ngụy, khi kết thúc loạt tọa đàm này, cháu sẽ từ chức.”

Chủ nhiệm Ngụy suýt ngã từ trên ghế xuống đất.

Ông vội túm lấy mép bàn, gương mặt tròn trịa luôn cười mủm mỉm hiện vẻ hoảng hốt: “Ấm ức tới vậy sao? Chà chà chà, cháu đừng nóng vội, người trẻ tuổi đừng xúc động, có chuyện gì từ từ nói, cháu đi rồi thì khoa tuyên truyền này ra sao.”

Mấy câu sau, gần như ông chuyển thành giọng năn nỉ.

Lâm Vãn xót xa.

Chủ nhiệm Ngụy thực ra không có gì để ghét, đối xử với cấp dưới không có vẻ kẻ cả, có khi bị cô giận còn cười ha ha tỏ ý không bận tâm. Nói chung, ông là một người hiền lành đúng nghĩa, không tranh giành với ai, không vội vàng nóng nảy.

Nếu không thì không tới nỗi hơn 50 tuổi mà chỉ là một chủ nhiệm khoa nho nhỏ.

Chủ nhiệm Ngụy lo lắng tới mức không quan tâm chuyện gì nữa, nói thẳng: “Chắc cháu không biết, 6 tháng cuối năm nay Viện giảm biên chế, Hà Vũ Đồng chú không quản được, nhưng vị trí của cháu giá nào chú cũng giữ cho bằng được.”

“…Chú đừng như vậy. Còn trẻ không phải nên ra ngoài trải đời sao. Chỉ có điều là khi cháu đi rồi, trong tay chú không có người làm việc được, chú nhớ lần sau Viện có đưa danh sách người mới thì cần xin theo nhu cầu, đừng có nhường cho khoa khác. Chú làm người tốt lâu cũng chẳng ai cảm ơn chú.”

Chủ nhiệm Ngụy bị cô nói đúng nhược điểm, mấp máy môi muốn nói lại, cuối cùng nhìn tách trà đã theo mình bao nhiêu lâu nay.

Khi cất tiếng, giọng phức tạp: “Chủ nhiệm khoa tuyên truyền này chú đã định khi về hưu thì giao lại cho cháu. Haizzz…”

Lâm Vãn nhoẻn miệng cười: “Không sao, sau này giao lại cho người khác.”

Dù sao chỉ cần không phải Hà Vũ Đồng là được.

Khi ra khỏi phòng họp, bước chân cô nhẹ nhàng hẳn, Có một loại cảm xúc mà cô chưa từng gặp, trải dài từ lồng ngực tới mạch máu, chạy dọc theo từng tấc da. Tựa như một chồi non đẫm mưa xuân, thức dậy trong mùa vạn vật hồi sinh, đón chờ một hành trình sôi động đầy sức sống.

Cô nhớ hôm nay là ngày Chu Diễn Xuyên về nước, nhắn tin hỏi: [Tối nay đi cơm nhé? Đừng trách tôi không nhắc anh, qua thôn này thì không có quán nữa đâu.]

Chu Diễn Xuyên mới vừa xuống máy bay, ngồi trong xe về lại thành phố, cười hỏi: [Bữa cơm này của cô còn có thời hạn à?]

[Lần trước là đại diện Viện mời khách, quên gọi điện thoại cho anh.]

Lâm Vãn cực kỳ công bằng, không đổ lỗi cho Hách Soái, [Nhưng tôi sắp không còn là người của Viện nghiên cứu nữa, đợi khi tôi từ chức thì bữa cơm này còn lý do gì mà mời?]

Chu Diễn Xuyên cúi mắt, thấy tin cô nhắn thì bật cười khẽ. Chỉ dựa vào mấy dòng chữ, anh đã có thể tưởng tượng vẻ mặt lém lỉnh lại hết sức hợp tình hợp lý của Lâm Vãn.

[Vậy ngày mai được không?]

[Ngày mai thứ sáu, tôi có hẹn chị em đi xem phim rồi. Hôm nay không được à? Anh bị lệch múi giờ sao?]

[Tối nay có bữa tiệc, ngày mai tôi đến làm việc ở gần chỗ cô, tiện đường đón cô luôn.]

[Vậy cũng được, mai gặp.]

Thả di động xuống, Chu Diễn Xuyên nhíu mày, sự mệt mỏi do chuyến bay dài cũng biến mất dần.

Trợ lý của anh giải thích sơ qua tình hình bữa tiệc tối, sau đó anh không nói gì, cúi đầu xem văn kiện trên máy tính bảng.

Hơn 40 phút sau, chiếc xe ngừng bên ngoài nhà hàng.

Chu Diễn Xuyên bước khỏi xe, chỉnh lại cổ áo.

Người đàn ông mặc sơ mi, quần tây, thân người cao ráo vừa vặn, mới vừa bước vào bên trong đã thu hút được ánh mắt quan sát kín đáo của nhiều người.

Chu Diễn Xuyên không nhìn ai, đi thẳng vào thang máy lên lầu.

Nhân viên phục vụ đẩy cánh cửa gỗ, bên trong có tiếng trò chuyện vẳng ra.

Thấy anh đến, mấy người ngồi trong ấy đều quay lại chào hỏi. Chu Diễn Xuyên đáp lại từng người một, cuối cùng mới nhìn người đàn ông trung niên ngồi tít bên trong: “Giáo sư Tằng.”

Tằng Giai Văn ân cần chào anh: “Giám đốc Chu vất vả rồi, mới xuống máy bay đã đến đây. Chuyến đi nước ngoài lần này có thuận lợi không?”

“Cũng không tệ ạ.”

“Gì mà không tệ. Tôi nhìn thấy bài phát biểu của cậu trên diễn dàn và rất mong chờ thế hệ máy bay không người lái thế hệ mới của Tinh Sang. Tuổi trẻ triển vọng, bốn chữ này là được tạo ra dành cho cậu.”

Chu Diễn Xuyên mỉm cười, không phủ nhận cũng không nhân cơ hội khoe khoang. Những trường hợp xã giao thế này, từ trước đến nay anh luôn biết cư xử thế nào cho hợp lý.

Hiện giờ còn chưa bắt đầu bữa tiệc, đề tài dĩ nhiên không vội vàng đề cập đến việc phương hướng hợp tác.

Không lâu sau, Tằng Giai Văn kể câu chuyện thú vị khi tham gia tọa đàm.

Ban đầu Chu Diễn Xuyên chỉ chú ý một nửa, đến khi nghe được nửa chừng, anh không khỏi hơi nhướng mày.

Tằng Giai Văn vẫn đang kể: “Ở đó phần lớn là học sinh nên bọn nhỏ không nhìn ra gì. Cô gái kia vẻ ngoài không hề hoang mang, thực tế theo tôi thấy thì chắc chắn là cô ấy tạm thời cứu vãn bằng cách kể chuyện. Nhưng cô ấy thông minh, phản ứng nhanh nhạy, hơn nữa là có kiến thức nên không đến nỗi phải xuống đài ngay.”

Một phụ nữ trung niên hỏi: “Vì vậy mà anh gọi cô ấy đến Quỹ hội chúng ta à? Nếu cô ta chẳng qua may mắn lừa mà qua cửa thôi thì sao?”

Tằng Giai Văn chỉ vào trán mình: “Tôi giống người ngốc lắm sao? Tuy lần đó tôi mới gặp cô bé đó lần đầu tiên, nhưng trên mạng tôi có theo dõi cô bé đó lâu rồi.”

Chu Diễn Xuyên hỏi: “Ngài nói cô gái đó là ai ạ?”

“Chắc cậu không biết đâu,” Tằng Giai Văn đáo, “Chuyên viên khoa học Viện nghiên cứu Nam Giang, weibo là Cánh rừng lớn, tên thật là Lâm Vãn.”

Chu Diễn Xuyên hơi rũ mắt.

Tằng Giai Văn thấy vẻ mặt anh nên hỏi: “Là người cậu quen à?”

“Dạ phải.” Chu Diễn Xuyên hơi cong môi, “Có quen ạ.”

Tằng Giai Văn ngầm hiểu, gật đầu.

Yên lặng một lát, ông giơ tay gọi thư ký đã chuẩn bị xong ấm trà, khẽ dặn dò: “Cậu đi tìm hiểu xem người tên Hà Vũ Đồng ở Viện nghiên cứu có lai lịch thế nào, cứ nói tôi hỏi.”

*

Chiều hôm sau, Lâm Vãn tham gia một tọa đàm xong, khi trở lại văn phòng thì thấy Hà Vũ Đồng đang nằm úp mặt lên bàn mà khóc.

Nghe tiếng thì có vẻ là khóc thật.

Cô tưởng chủ nhiệm Ngụy lấy tư cách lãnh đạo mắng cô ta tới khóc, còn đang kinh ngạc tưởng xưa giờ mình coi thường chủ nhiệm Ngụy là quả hồng mềm là sai rồi chứ. Tuy nhiên mối quan hệ của cô với Hà Vũ Đồng thì nhìn cũng đã thấy không tốt, dĩ nhiên lúc này không thể giả vờ tới an ủi được, yên lặng ngồi lại chỗ mình, mở máy tính lên làm việc.

Không bao lâu sau, di động Hà Vũ Đồng vang lên.

Lâm Vãn nghe tiếng cô ta khóc sướt mướt, nói đứt quãng.

“Mẹ, con, con biết… Mẹ giúp con nói với cậu, xin cho con đi, được không? Con đâu biết, con… Con sẽ làm việc tốt, đừng, đừng để con đi được không…”

“???”

Lâm Vãn ngẩn người, sao nghe cuộc đối thoại này có vẻ như Hà Vũ Đồng ngã ngựa chỗ cậu cô ta vậy. Chủ nhiệm Ngụy mạnh mẽ vậy sao?

Lâm Vãn càng nghĩ càng chả hiểu nổi, bên kia thì Hà Vũ Đồng khóc như đứt ruột đứt gan thật sự ảnh hưởng tới công việc của cô nên cô ngẫm nghĩ rồi ôm laptop đi tới phòng hồ sơ tra tư liệu.

Loay hoay trong phòng hồ sơ hơn một tiếng, tới giờ tan làm, Lâm Vãn quay lại văn phòng. Mới vừa vào cửa đã mém bị Hà Vũ Đồng dọa cho hét toáng lên. Hà Vũ Đồng đứng ngay cạnh cửa, mặt đầy nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, mắt nhìn cô chăm chăm.

Lâm Vãn ôm laptop trước ngực: “Làm phiền nhường đường.”

“Lâm Vãn…” Hà Vũ Đồng vừa mở miệng thì nước mắt lại rớt rớt, “Thật sự xin lỗi, chuyện trước đây tôi sai, cô có thể đừng giận nữa không.”

Úi chà, xuất sắc.

Không gọi cô là “chị Lâm” nữa à.

Lâm Vãn cân nhắc việc sẽ tặng cờ thưởng cho chủ nhiệm Ngụy, nhưng như cô đã từng nói, cơ bản là cô không quan tâm cái gọi là lời xin lỗi của Hà Vũ Đồng.

Cô nghiêng người lách qua, vừa thu dọn vừa nói: “Tôi không quan tâm tại sao cô lại xin lỗi tôi, nhưng tôi chỉ có một câu, không chấp nhận. Hơn nữa không phải vì tôi giận, mà là vì tôi cảm thấy cô không xứng.”

Bỏ điện thoại vào túi xách, Lâm Vãn thấy Chu Diễn Xuyên nhắn anh đã ở bên ngoài Viện nghiên cứu nên nhanh tay hơn, không quay đầu lại mà ra khỏi cửa văn phòng.

Ra tới cổng Viện, Lâm Vãn nhìn qua là thấy Chu Diễn Xuyên đứng bên đường. Không biết có phải cô bị ảo giác không mà Chu Diễn Xuyên hôm nay đẹp trai lạ lùng.

Anh lười biếng dựa vào thành xe, một tay đút túi quần, hình như chưa nhìn thấy cô, ánh mắt lơ đễnh. Ánh mặt trời cũng không muốn phụ lòng anh, nhẹ nhàng lướt dọc theo đường nét gương mặt anh.

Chuyện không vui vì Hà Vũ Đồng nhanh chóng bị cô vứt lên chín tầng mây. Lâm Vãn bước chầm chậm tới trước mặt anh: “Đã lâu không gặp!”

“Đã lâu không gặp.” Chu Diễn Xuyên nói, “Cô muốn ăn gì, tôi mời cô.”

Lông mi Lâm Vãn run run: “Hả? Sao anh lại mời tôi?”

“Chúc mừng cô sắp gia nhập Quỹ tài trợ của Tằng Giai Văn.”

“Hơ, sao anh lại biết?”

Chu Diễn Xuyên cúi đầu, nhìn đôi mắt to trong veo của người trước mặt, sau đó khẽ cười.

“Vì Tằng Giai Văn là đối tác của tôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.