Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 101: Q.1 - Chương 101: Hỏa táng thì tốt hơn




“Giúp Vân Mạch Cảnh trốn thoát không phải vấn đề lớn, chỉ là tỷ tỷ của ngươi? Chẳng lẽ, ngươi lại định đi cầu xin hoàng thượng, để cho Bạch Thanh Loan cùng nam nhân khác bỏ trốn?” Phong Mạc Thần nắm lấy bả vai Bạch Ly Nhược, để nàng tựa vào ngực mình.

“Chuyện của tỷ tỷ, ta tự có biện pháp.” Bạch Ly Nhược vùng vẫy nhưng không có kết quả, chỉ có thể để mặc hắn ôm.

“Ba ngày sau, ta sẽ cứu Vân Mạch Cảnh, hai ngày này, không cần nói cho tỷ tỷ ngươi, biết không?” Thanh âm Phong Mạc Thần trầm thấp, mang theo cưng chiều trước nay chưa có.

“Ừ” Bạch Ly Nhược gật đầu, hắn vén tóc bên tai nàng, môi mỏng ngậm lấy tai nàng.

Bạch Ly Nhược run rẩy cả người, kinh hoảng muốn đẩy hắn ra, muốn tức giận, nhưng không biết phải mắng hắn thế nào, dù sao nàng vẫn đang nhờ cậy hắn.

“Chúng ta trở về thôi, không nên làm tỷ tỷ lo lắng!” Tai Bạch Ly Nhược nóng lên, xoay người, hướng hoàng cung mà đi.

Biết xấu hổ, có tiến bộ, Phong Mạc Thần khẽ mỉm cười, tiến lên nắm tay nàng, chậm rãi trở về hoàng cung.

Để giúp Vân Cảnh Mạch, Phong Mạc Thần thật nhức đầu, không thể trắng trợn tìm người đi cứu hắn, như vậy sẽ đem tới phiền toái cho Vân gia lăng châu, lại không thể tự mình ra mặt, như vậy là hắn cấu kết với phiên vương đắc tội, làm sao chu toàn.

Gần đây đã có người buộc tội hắn cấu kết với phiên vương, hoàng thượng không để tâm đến, nhưng phía sau hắn còn có một Thái hậu khôn khéo.

Ba ngày sau, Vân Cảnh Mạch tự vẫn ở biệt uyển, thi thể được Hình Bộ cùng Đại Lý kiểm tra lặp lại vài lần, hoàng đế cũng tự mình xem qua, không sai, trên mặt cũng không tìm được bất kì cái mặt nạ nào.

Phong Mạc Nhiên tùy ý phất tay một cái “Hậu táng đi, thuận tiện báo tang cho Vân gia.”

Thái hậu đi tới đúng lúc, cúi người, kiểm tra thi thể tỉ mỉ trước sau, còn kém đem đao lột Vân Cảnh Mạch ra để kiểm tra.

“Hoàng thượng, ai gia cảm thấy, nên hỏa táng thì tốt hơn.” Thái hậu lạnh lùng nhìn Mạc Thần, ánh mắt sắc bén, giống như lưỡi dao.

“Mẫu hậu, như vậy không tốt, hãy để Vân gia định đoạt đi?” Phong Mạc Nhiên sờ mũi, mẹ ruột hắn quá hung ác, khó trách hắn có thể yên bình ngồi trên ngôi vị hoàng đế.

“Vân thế tử ba ngày trước vô cùng tốt, còn cùng ai gia vui vẻ trò chuyện, nói sao cũng không tưởng tượng được ra chuyện này?” Thái hậu quét mắt nhìn chúng thần một lượt, mọi người đều lui về phía sau.

“Vậy thì nghe mẫu hậu, đem đi hỏa táng.” Phong Mạc Nhiên phất tay, áy náy nhìn Vân Cảnh Mạch, một người thât tốt, nói mất thì mất.

Mí mắt Phong Mạc Thần giật lên một cái, cuối cùng cũng không mở miệng nói thêm điều gì.

Bạch Ly Nhược nghe được tin tức, nhanh chóng đi tới đi lui, ngược lại, Bạch Thanh Loan trầm ổn hơn nhiều, nàng cho là Phong Mạc Thần sẽ không làm chuyện mà hắn không có nắm chắc kết quả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.