Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 64: Q.1 - Chương 64: Mạng bị treo dây (ba)




Tiểu Man khai, thời điểm là ngày tám tháng chạp, ngày tám tháng chạp ư? Không đúng, nếu như là thời gian đó, nàng hẳn là phải mang thai bốn tháng, hơn nữa lúc ấy, hắn đang ở hậu viện thưởng mai cùng nàng kia mà.

Nha hoàn một bên thấp giọng nhắc nhở “Bẩm, Vương gia, đến phiên người cúi chào.” Phong Mạc Thần mặt không chút thay đổi, vẫn đắm chìm trong ký ức của mình.

Đêm đó, đích thực là hắn đã cường bạo nàng. Hơn nữa, trước ngày ấy một tháng, Hàn Thiên Mạch cũng không có ở kinh thành.

Phong Mạc Thần bỗng nhiên tỉnh lại, tháo chiếc bông đỏ trước ngực, chạy một mạch thẳng đến Thần Hòa Hiên.

Cả đám đầy tớ cùng khách khứa trố mắt đứng nhìn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mặt khác, Bạch Ly Nhược đang hơi thở yếu ớt, y nữ hoảng hồn kinh hô “Không ổn rồi, rong huyết.”

Hoa ma ma còn chưa kịp ngăn cản, Phong Mạc Thần đã như gió lốc xông vào, căn phòng đẫm máu tanh, trong tay nha hoàn là khối máu đỏ tươi, lồng ngực hắn bỗng khô cằn, quên cả hô hấp, trâng trâng nhìn, hắn run rẩy gào gầm thét “Không phải là mang thai ba tháng sao? Tại sao phải lại vậy?”

Y nữ bịch một tiếng quỳ xuống, lẩy bẩy, “Bẩm Vương gia, mạch của Vương phi xem giống như là ba tháng, nhưng hài tử khi đi ra ngoài, mới phát hiện đã bốn tháng.”

Một y nữ khác luống cuống tay chân, cầm máu cho Bạch Ly Nhược, kinh hoảng kêu lên, “Tâu Vương gia, tính mạng của Vương phi có thể khó bảo toàn, kính thỉnh người sớm chuẩn bị.”

Phong Mạc Thần cắn răng, thấy mặt Bạch Ly Nhược tái nhợt mà hắn lảo đảo mấy bước, gằn từng chữ nói “Vương Phi nếu có mệnh hệ gì, các ngươi, ta sẽ chôn hết theo!”

Nha hoàn đỡ lấy Bạch Ly Nhược run cầm cập, bị Phong Mạc Thần đẩy ra, hắn nhanh ôm lấy thân thể mềm mại nhưng giờ đây đã lạnh cóng, ở bên tai nàng gằn giọng “Bạch Ly Nhược, ngươi mau tỉnh lại cho ta, nếu ngươi dám chết, ta sẽ đem tất cả mọi người trong Bạch phủ chôn cùng ngươi đấy!”

Hơi thở nàng yếu ớt dần, ý thức bắt đầu mơ hồ, sau đó hoàn toàn lâm vào trạng thái hôn mê.

Phong Mạc Thần thấy cánh tay ngọc ngà vô lực buông xuống, ánh mắt hoảng hốt, gầm hét lên “Đi tìm Hàn Thiên Mạch, mau tìm Hàn Thiên Mạch về đây cho ta.”

Cảm giác tính mạng của nàng sắp mất đi, Phong Mạc Thần gần như điên cuồng, màu máu đỏ nhuộm ướt chiếc quần nàng, dính sang cả khăn trải giường, ở khắp mọi chỗ, đều là một màu đỏ đáng sợ.

Hắn gặm cắn gương mặt của nàng, vành tai của nàng, bờ môi mềm của nàng, gào thét để cho nàng tỉnh lại, hắn còn chưa chán ngán thân thể của nàng, hắn không cho phép nàng chết đi.

“Không cho phép ngươi bỏ ta, không cho phép!” Phong Mạc Thần dường như muốn cắn xé nàng, ôm nàng thật chặt trong lồng ngực.

Nàng không thể chết, nàng không thể bỏ hắn được, nếu nàng chết, hắn phải làm sao đây?

“Ly Nhược, Ly Nhược, nàng mau tỉnh lại. Ta tin tưởng nàng, nàng đừng rời bỏ ta.” Phong Mạc Thần không ngừng lẩm bẩm bên tai nàng, thân thể run run, tay chân luống cuống như đứa trẻ nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.