Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 71: Q.1 - Chương 71: Tra ra manh mối (sáu)




“Vì sao vậy, Ly Nhược?”, Hàn Thiên Mạch lộ vẻ mặt đau thương, một tay nắm chặt thành quả đấm, nện xuống đất, một tay kia bịt vết thương, mắt mờ đi.

“Hàn Thiên Mạch, khi chúng ta ở cùng ở trong động, ta đã hoài nghi ngươi!” Bạch Ly Nhược tay nắm chặt súng lục, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng quanh quẩn không ngừng vang vọng trong tùng lâm.

Sắc mặt hàn Thiên mạch bỗng tái mét, trên trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

“Đan Cơ là bị ngươi giết chết, trước khi nàng ta rơi xuống vách núi còn lời chưa nói hết, bởi vì kinh hoàng, ngươi chính là môn chủ, môn chủ La Sát Môn, phải không, Hàn công tử?” Bạch Ly Nhược nói rõ ràng từng chữ, ngôn từ băng lãnh.

Hàn Thiên Mạch bỗng nhiên ngẩng đầu, không thể tin nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược lạnh lùng cười “Không sai, lúc đó ta chỉ nghi ngờ thôi, cho nên không đáp ứng đi cùng với ngươi. Thế nhưng kế tiếp, khi ngươi hẹn ta gặp mặt tại con sông đào, lúc đó bị sát thủ La Sát Môn tấn công, đến nỗi bản thân ngươi bị trọng thương, ta suýt nữa đã gạt bỏ mối quan hệ của ngươi cùng bọn người áo đen đó.”

“Rồi Tiểu Man nhặt được một miếng ngọc bội, lại bị người áo đen gây thương tích, miếng ngọc biến mất một cách kỳ lạ, nhưng lại lộ ra bên hông Hàn công tử, Hàn Thiên Mạch, ngươi vì sợ Tiểu Man nhận ra ngươi, cho nên xuống tay hạ sát, đúng không?”

Thanh âm của nàng bén nhọn như một thanh đao, đem chém trái tim Hàn Thiên Mạch máu chảy đầm đìa, hắn vẻ mặt càng trắng bệch, cười lạnh lắc đầu “Ly Nhược, sao nàng lại, cho là ta thương tổn Tiểu Man.”

Ánh mắt Bạch Ly Nhược sắt lại, súng trong tay như trước băng lãnh chỉa vào Hàn Thiên Mạch, thần sắc nghiêm nghị “Hàn công tử y thuật vô song nhưng không cách nào chữa trị cho được Tiểu Man, điều này không phải rất nực cười sao?”

Hàn Thiên Mạch đuối lý lắc đầu, nụ cười cô đơn “Phân tích rất hay, thực sự rất hay.”

“Hàn Thiên Mạch, ta không biết mục đích của ngươi là gì, thế nhưng mặc kệ như thế nào, xin ngươi hãy thu tay lại.” Bạch Ly Nhược thấy ánh mắt Hàn Thiên Mạch hơi xao động, cất lời “Hài tử của ta đã mất, nguyên nhân là Đan Cơ cho ta ăn một viên thuốc, loại thuốc này khiến ngự y không cách nào chẩn đoán chính xác thời gian ta mang thai.”

“Mà ngươi, Hàn công tử, là người duy nhất trong lúc ta sinh bệnh đã từng chẩn mạch giúp ta, cũng là người duy nhất biết ta mang thai, ngươi bày mưu như vậy, đến tột cùng là có mục đích gì?” Ánh mắt Bạch Ly Nhược nhuốm đầy bi thương, tay nắm súng hơi run lên.

Phong Mạc Thần từ phía sau gắt gao ôm nàng, cũng một phần là do hắn hại nàng, hại chết hài tử của hai người.

Hàn Thiên Mạch run rẩy đứng dậy, sắc mặt nhợt nhạt không còn giọt máu, ôm vết thương không ngừng lui về phía sau “Hay, nàng phân tích hay lắm, đều là do Hàn Thiên Mạch ta hại nàng, Ly Nhược, rất khâm phục nàng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.