Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam

Chương 68: Chương 68




Phía ngoài rừng rậm Mộ Sắc là phiến thảo nguyên rộng lớn, không thích hợp cho thú cuồng bạo - loại thú giỏi về leo trèo sinh sống, cho nên bầy thú đuổi cuồng bạo theo ra hơn 100m, liền tức giận không cam lòng gào thét lùi trở về.

Trong tiếng thú rống liên tiếp, đám đàn ông trong bộ lạc Mộ Sắc nhếch nhác nhìn nhau một hồi, cùng nhau cười to, cũng không để ý vết máu đầy người, cũng không biết là ai bắt đầu, một đám đàn ông cao trên 2m cư nhiên cùng nhau uốn éo cái mông như đứa bé, đấm ngực hướng về phía bầy thú cuồng bạo làm ra cử chỉ buồn cười để đáp lễ.

Sau lưng, ánh mặt trời mới vừa dâng lên chiếu đầy trên người họ, mặc dù trên mặt họ đều dính vết máu, nụ cười của bọn họ vẫn có vẻ chân thành tha thiết mà đơn giản. . . .

"Cuối cùng đi ra được rồi!" Trên mặt các giống cái cũng đều lộ nụ cười, dù là thân thể mệt mỏi bủn rủn cũng không thể ngăn cản vui sướng vì sống sót sau tai nạn.

Đi ra rừng rậm Mộ Sắc là kỳ vọng nhiều năm qua của thành viên trong bộ lạc Mộ Sắc, nhưng cho đến giờ mới tính chân chính bước ra bước đầu tiên. Bọn họ làm sao mất hứng đây?

Bọn họ trở lại, trở lại thế giới người thú đã từng vứt bỏ bọn họ!

Ngực Ân Lợi Nhĩ bị thú cuồng bạokéo lê một vết thương dài đến bụng, mồ hôi chảy dọc xuống theo gương mặt tục tằng của hắn, nhưng lúc này, trên gương mặt luôn nghiêm túc lạnh lùng của hắn lại mang theo nụ cười rõ ràng, mặc dù có vẻ mệt mỏi.

Hắn đấm ngực điên cuồng gào thét xong, chợt vọt tới, ôm lấy Tát Tư đang lau mồ hôi mỉm cười, không để ý Tát Tư kêu lên, một tay ôm chặt người vào trong ngực, loạn gặm.

Tát Tư hiển nhiên ngây dại, cho đến hai chân lơ lửng, miệng vừa đau vừa tê mới phản ứng được, nhất thời cả khuôn mặt đỏ bừng.

Hắn mặc dù là giống cái, nhìn như cả đường được giống đực bảo vệ ở chính giữa, trên thực tế cũng là lao tâm lao lực, tâm lực quá mệt mỏi.

Hắn đầu tiên là lợi dụng sự thông tuệ và cảnh giác của thú cuồng bạo, hấp dẫn rất nhiều thú cuồng bạo theo sát sau lưng bộ lạc cũng không dám tự tiện tiến công, từ đó đe dọa những con thú nguy hiểm khác trong rừng Mộ Sắc không dám đến gần, lại không ngừng điều độ người thú phòng ngự lúc bầy thú tiến công, cho nên đã sớm mệt mỏi không chịu nổi, tiêu hao như vậy càng khiến cho lực lượng giữa hai người cách xa rất nhiều. Cho nên, hắn phản kháng yếu ớt đến mức hoàn toàn có thể coi thường. Đối mặt nụ hôn giống như mưa to gió lớn của Ân Lợi Nhĩ, Tát Tư xấu hổ chỉ có thể thở hồng hộc, chỉ hận không thể cắn đầu lưỡi thô mập của cái tên nổi dâm này.

Người thú chung quanh bị tính sói kích được gào khóc, mắt lộ ánh xanh, còn lại mấy tên giống cái nhất thời chỉ cảm thấy ánh mắt nhìn chăm chú vào trên người bọn họ nóng hừng hực đốt người.

Mễ Hiết Nhĩ nhỏ tuổi nhất bụm má kêu lên a a, rồi lại lòng ngứa ngáy khó nhịn, thỉnh thoảng từ giữa kẽ tay len lén nhìn động tác của Tát Tư và Ân Lợi Nhĩ.

Hắn lắp bắp như vậy, rốt cuộc bị mấy người thú tỉ mỉ bắt được cơ hội, len lén sờ lên, động tay động chân với Mễ Hiết Nhĩ, mọi cách trêu đùa lấy lòng.

Michelle tuổi còn nhỏ, tự nhiên không chịu nổi, chỉ chốc lát sau liền đỏ mặt ỡm ờ cùng người lăn đến buội cỏ. Một lát sau, trong bụi cỏ to liền phát ra tiếng thú rống làm cho người ta mặt đỏ tới mang tai của giống cái và giống đực.

Các người thú liếc nhau một cái, hai mắt của mọi người đỏ lên, gào khóc kêu lên, lấy ra tất cả thủ đoạn, hướng về phía giống cái cửa õng ẹo làm dáng.

Đám người kia từ trước đến giờ không biết ngượng ngùng, mọi người phóng khoáng vô cùng, vừa tuốt ống vừa lộ thịt, thậm chí có tên còn trực tiếp vuốt ống bắn chất lỏng ra người giống cái —— cái mùi này chính là niềm kiêu ngạo của giống đực, đám giống đực từ trước đến giờ thích dùng thứ này lấy lòng.

Vì vậy, Tát Tư thật vất vả từ trong mê muội tỉnh hồn lại lập tức liền thẳng mắt, xem đám giống đực đang gào khóc, tỏ vẻ chờ "làm", suy nghĩ hồi lâu, lại cũng chỉ có thể run rẩy mắng ra một câu: "Mấy người. . . Mấy người này. . . . Mấy tên khốn kiếp trong óc toàn bắp thịt! Chỉ nghĩ tới chuyện này thôi đúng không! Nơi này vẫn còn ở ven rừng rậm a...!"

Ân Lợi Nhĩ liếm đôi môi thật dầy, tuyệt không quan tâm vết thương khổng lồ dữ tợn trên ngực.

Lúc này hắn nếm được ngon ngọt, trên mặt đều là nụ cười vui thích, lộ ra từng chút từng chút, bổ nhào về phía trước liền nhấn Tát Tư ở trong bụi cỏ, trong đôi mắt lộ ra ánh sáng nóng hừng hực.

"Em nói đúng rồi, trong đầu các anh đều là ấy ấy! Mạnh mẽ ấy ấy!" Nói xong tay chân đều động, sờ soạng Tát Tư một lần, còn vừa xoa vừa bóp.

Tát Tư bị dáng vẻ vô sỉ như chuyện tất nhiên của hắn làm tức giận quá mức, cắn một cái trên bả vai to của Ân Lợi Nhĩ cho hả giận. Ân Lợi Nhĩ ngao rống một tiếng, trong đôi mắt lóe sáng dọa người, hông tráng kiện thân bỗng dưng đẩy lên phía trước, chỉ nghe một tiếng [hập nhỏ. . . . hông của Tát Tư lập tức cong lên, đôi tay đập bốp bốp lên bả vai Ân Lợi Nhĩ, tay dính đầy bùn, mồ hôi, còn có máu.

Ân Lợi Nhĩ cười xấu xa, phát ra tiếng thở hồng hộc hồng hộc. Hai tay hắn ôm mông Tát Tư, nhấn chặt người trên thân chính mình, nhanh chóng đâm lên, vết thương ở ngực vỡ toang, máu dính hết lên ngực Tát Tư.

Tát Tư sắp tức giận điên rồi, không lựa lời nói, khống chế không được trong tiếng rên rỉ xen lẫn tức giận mắng to: "Con mẹ nó anh cũng không biết đi trị thương trước!"

Khóa miệng Ân Lợi Nhĩ nhếch lên, gặm cổ của Tát Tư cười he he: "Lão tử thích hương vị này! Chơi luôn! Tiếp đi, bảo bối!"

Ánh mắt Tát Tư xấu hổ, lại cũng chỉ có thể câm miệng, nếu không hắn sợ há miệng ra thì âm thanh liền thay đổi, nhưng lại bị dày vò một hồi lâu, cuối cùng không nhịn được tát một cái vào gương mặt tuấn tú của Ân Lợi Nhĩ, rống giận: "Con mẹ nó anh chậm một chút! Lão tử lớn tuổi, không chịu nổi anh giày vò!"

Ân Lợi Nhĩ vuốt mặt mừng rỡ vô cùng, động tác cũng chậm lại, nhưng cứ mau mau từ từ, lại càng thêm giày vò —— ai có thể nghĩ tới, cái tên ngốc bình thường theo sát bên người tát Tư như cá bóng, nhìn như thuần túy đơn giản, nhưng hoàn toàn, hoàn toàn là lưu manh và khốn kiếp!

Cái nơi lúc nãy còn tràn đầy mùi máu nháy mắt liền có hương vị khác, trong buội cỏ đều nhấc lên từng đợt từng đợt sóng cỏ, các loại âm thanh làm người ta máu nóng sục sôi vang lên không ngừng.

Các người thú chính là như vậy, bất kỳ địa phương nào cũng có thể phát dục. Tát Tư vỗ trán.

Về phần những người thú chưa ăn được thịt, vào lúc này chỉ có thể tội nghiệp chia ra vây ở gần mấy "Chiến trường", kỳ vọng sau một cuộc dã chiến, các giống cái đáng yêu còn có thể có tâm tư và hơi sức tới làm một trận với bọn họ.

Vì vậy, trong âm thanh "Ừ a a" ở mỗi "Chiến trường" luôn kèm theo chút gầm thét quỷ dị, ví dụ như "Con mẹ nó cậu có hết chưa?" "Này! Sắp hết chưa hả!", thậm chí còn có kẻ mưu toan cạnh tranh bất chánh, cố ý hắng giọng khiển trách: "Ai nha nha, cái đó của anh thật nhỏ, hay để tôi thay thế anh cho!"

Dĩ nhiên, tên này luôn rất dễ dàng bị mọi người đồng tâm hiệp lực PK đi.

Đáng thương nhất chính là William, gào khóc kêu thảm, che cái mông muốn thoát đi địa ngục nhân gian này, nhưng chưa chạy mấy bước đã bị anh em nhà sói đụng ngã, thật vất vả chui đi ra, chạy nữa, lại bị đụng ngã, chỉ chốc lát sau liền không có hơi sức, chỉ có thể mắng to, thật là người nghe đau lòng người thấy rơi lệ.

Ô ô ô, anh, mau tới cứu mạng!

William chạy không nổi nữa nhìn thấy cái đó lắc lắc ngay trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, khẩn trương nắm một nhúm cỏ trong lòng bàn tay.

Chỉ là, một lát sau. . . . . .

"Đợi. . . . Đợi đợi đợi đợi! Tôi không chạy nữa! Thật thật! Chỉ cần cả hai đừng lên chung! Đừng lên chung a a a!" Luôn luôn, rất nhanh sẽ vang lên tiếng kinh hoàng đầu hàng của WIlliam.

Tắc Nạp Lí Tư ngượng ngùng lại tràn đầy kính nể nhìn anh trai —— thật lợi hại! Mỗi lần đều có thể làm cho giống cái tràn đầy tinh lực tóc vàng này chủ động đầu hàng, anh quả nhiên là giỏi nhất!

Nhưng mà hắn thật sự không hiểu, vì sao con giống cái tóc vàng này rõ ràng mỗi lần đều rất hưởng thụ kêu lớn tiếng hơn ai khác, nhưng mỗi lần đều muốn chạy rồi đuổi theo.

Tắc Nạp nhún nhún vai, vừa ngửi tóc vàng ướt mồ hôi của William, vừa nhỏ giọng nói với hắn: "Đây chính là tự mình an ủi, chỉ cần em tìm hiểu được tâm lý của cậu ấy trước, em cũng sẽ lợi hại như anh!"

Tắc Nạp Lí Tư âm thầm vui mừng, dùng sức gật đầu mấy cái: hắn sẽ nỗ lực!

Nghĩ như vậy, Tắc Nạp Lí Tư bộc phát nghiêm túc liếm cái ấy dựng đứng của giống cái, suy nghĩ một chút, lại nếm thử, cũng đưa vũ khí khổng lồ của mình đến khóe miệng giống cái.

William hừ hừ lập tức nghiêng đầu, cố gắng dùng gương mặt ửng hồng của mình ra vẻ nghiêm tục, muốn ra vẻ uy vũ không khuất phục. Hắn không biết mình thành công hay không, nhưng hắn phát hiện, mình không há miệng, sắc lang ghê tởm này cư nhiên cũng dừng lại động tác trêu chọc đến một nửa vừa rồi, vô tội nhìn hắn, hại hắn trên dưới khó chịu.

William rơi lệ, cắn răng nghĩ thầm: đây là trả lễ lại! Đây là phong cách quý tộc!

Vì vậy rốt cuộc chiến thắng mình, há to miệng đến lớn nhất cho hả giận, cuối cùng bất đắc dĩ ngậm vào.

Tắc Nạp Lí Tư lập tức phát ra một tiếng rống sảng khoái, nghĩ thầm: quả nhiên, anh nói quá đúng! Tựa như hắn không chịu nổi chuyện này, giống cái rõ ràng cũng không chịu nổi.

Tắc Nạp đang giở trò sau lưng William ngẩng đầu lộ ra một nụ cười tán thưởng với Tắc Nạp Lí Tư, một ngón tay bồi hồi ở lối vào rốt cuộc đâm vào chỗ đó của William, thiếu chút nữa đâm cho William trợt ra như cá chạch, một đôi mắt màu xanh lam trừng to.

Người thú cũng tốt, giống cái cũng tốt, đều hưởng thụ một cuộc phóng túng hàm sướng lâm ly sau thắng lợi, ai cũng không có chú ý tới, trong bụi cỏ, thân thể của Ma Da đang hôn mê sớm bị bọn người thú không có tim không có phổi này quên không còn một mống đã bắt đầu phát sanh biến hóa, một đôi cánh màu vàng dần dần lộ ra từ hình thú của hắn, lông vũ nhỏ rung động, gió và sấm chậm rãi quấn quanh. . . . . .

Trên đảo hoang phía nam đại lục.

Lý Mộ Tư mặc dù gãy hai cái răng, nhưng người cá trẻ lại thiếu chút nữa bị cô chọt thành con cá khô.

Hạt cát hút nước nhất, người cá trẻ lên bờ, trừ có thể vẫy vẫy cái đuôi, hành động liền vụng về vô cùng, Lý Mộ Tư lui ra một khoảng cách, không ngừng quấy rầy hắn, khiến hắn không có cách nào bò lại trong biển —— người cá thật sự là chủng tộc cao ngạo không có giới hạn, muốn người cá trẻ ở trong ánh mắt trào phúng của Lý Mộ Tư bò về trong biển như một con sâu, dù hắn bị phơi rơi vảy cũng làm không được!

Đôi môi khô ráo của người cá trẻ đôi há ra nhưng lại vừa hung ác vừa kiêu ngạo hất cằm lên, thẳng tắp lưng, không nhúc nhích như một pho tượng, tư thái tuyệt đẹp vô cùng.

Lý Mộ Tư không cách nào, cô thật sự rất muốn biết người cá trẻ rốt cuộc bắt cóc cô tới làm gì, lại bất đắc dĩ hai người không cùng ngôn ngữ, Lý Mộ Tư lại không hiểu chữ viết của người cá, hai người chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ. Mấy ngày qua, người cá sắp thoát nước, cô cũng không tốt hơn chỗ nào.

Nói thật, cô cũng không muốn lấy mạng của người cá trẻ, bởi vì dọc theo đường đi người cá trẻ đối với cô cũng không tệ. Mặc dù cô trước kia từng giết cá, còn thích ăn cá nấu cải chua nhất, nhưng muốn cô giết một người cá, cô thật đúng là không có gan này.

Lý Mộ Tư nhìn mặt trời lên cao, ở trong ánh mắt đói khát lại cố ra vẻ khinh thường của người cá trẻ đói khát uống một hớp nước dừa, cuối cùng thở dài một tiếng, làm bộ đi vào trong đảo tìm kiếm thức ăn.

Hải đảo này thật lớn, chỉ nhìn trên đảo có cái hồ nước tồn tại cũng biết chỗ này không nhỏ. Nhưng chính là bởi vì như vậy, Lý Mộ Tư mang theo hai thú con mới không dám xâm nhập chỗ sâu trong hải đảo.

Đáng thương cô một người trưởng thành, hai ngày nay cư nhiên vẫn dựa vào hai đứa con nít nuôi, rõ là. . . . Ném chết người!

Lý Mộ Tư che miệng —— cô gần đây không che mặt đổi che miệng rồi, bởi vì cô cảm thấy, bị hở miệng, thì che miệng rõ ràng càng mắc cỡ hơn che mặt.

Đề Lạp Mễ Tô vàHắc Sâm Lâm thấy Lý Mộ Tư đi, vội vàng đi theo phía sau cô. Đề Lạp Mễ Tô là một cô bé tính tình hoạt bát, nhảy nhảy nhót nhót vòng quanh chân của Lý Mộ Tư chạy loạn —— nếu như không phải Lý Mộ Tư xác thực từng thấy hình người của bé, tuyệt đối tuyệt đối sẽ cho rằng đây là một bé cún nam nghịch ngợm. Cho nên, mỗi lần Lý Mộ Tư úi đầu, cũng không nhịn được cảm thán một câu "Thế giới thật kỳ diệu" .

Tính tình Hắc Sâm Lâm lại khác, bộ dáng cứ như ông cụ non, luôn là mặt nghiêm túc ngẩng đầu ưỡn ngực, dùng tư thái dạo bước đi theo phía sau hai người.

Chỉ là, đi vài bước, thấy Lý Mộ Tư cũng không quay đầu lại rời đi, hoàn toàn không có chú ý tới bộ dạng vui vẻ và nhìn lén của người cá trẻ, Hắc Sâm Lâm có chút nghi ngờ nghiêng nghiêng đầu, quay đầu lại, người cá trẻ lập tức làm bộ dời đi tầm mắt.

Hắc Sâm Lâm nhìn người cá trẻ một chút, nhìn lại Lý Mộ Tư một chút, chợt hiểu tính toán của Lý Mộ Tư.

Đồng tử một vàng một đen của cậu híp lại, nhanh chóng chạy về bên cạnh người cá trẻ, vòng quanh hắn bắt đầu đánh giá. Người cá trẻ đã hơi yếu đuối lập tức cảnh giác đưa ra móng tay, theo dõi cậu.

Hắc Sâm Lâm há miệng, trên mặt chó nghiêm túc lộ ra một vẻ mặt quỷ dị, phòng bị người cá trẻ như gặp kẻ địch lớn, Tiểu Tuyết Mao Hống chợt nâng lên chân trái, một dòng nước trong trẻo từ dưới bụng của cậu vèo bắn ra ngoài, kéo lê một đường vòng cung rơi vào trên bờ cát cách người cá trẻ chưa đến một thước, rất nhanh bị hạt cát hấp thu, biến mất không thấy gì nữa.

Người cá trẻ lập tức sững sờ, lộ ra vẻ mặt ngây ngốc.

Hắc Sâm Lâm lại thoải mái nhàn nhã xoay người, cúi người, tứ chi cào loạn trên hạt cát, đào lên một đống cát bay đầy trời che lấp những giọt nước rơi trước người của người cá trẻ, lúc này mới nhấc chân, nện bước chững chạc đuổi theo Lý Mộ Tư và Đề Lạp Mễ Tô.

Đảo mắt, trên bờ cát cũng chỉ còn lại một chuỗi dấu chân hoa mai đều đều.

Người cá trẻ cho đến lúc này mới phản ứng được, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cơ hồ tím bầm —— tức giận!

"A a a!" Người cá trẻ thật muốn gầm thét chói tai, đáng tiếc hắn không phát ra được âm thanh nào, cuối cùng cũng chỉ có thể thở hổn hển, hung hăng nhìn chằm chằm trong đảo, thừa dịp không ai chú ý, hai cánh tay chống đất, kéo đuôi cá nặng nề bò về biển rộng.

Đáng chết đáng chết đáng chết! Nếu không phải vì. . . . Hắn, hắn nhất định phải đập chết con khốn kiếp này a a a!

Người cá trẻ mắng to trong lòng, ánh mắt lại chuyển chung quanh, cảnh giác chú ý bọn Lý Mộ Tư trở lại chưa. Nếu như. . . . Nếu như bọn họ trở lại, hắn nhất định phải lập tức ngồi thẳng thân thể, lộ ra dáng vẻ ưu nhã nhất, mới không để những tên khốn kiếp kia nhìn thấy hắn nhếch nhác bò!

Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp!

Vừa nghĩ tới mấy tên kia, người cá trẻ lại ngẩng gương mặt, hàm răng bén nhọn sắc sảo cắn vang dội cạch cạch.

Chỉ là, khi người cá trẻ rốt cuộc tiếp xúc được biển rộng lần nữa, khi nước biển mềm mại bao bọc cả người hắn lần nữa, người cá trẻ lại trong nháy mắt quên mất cơn tức vừa nãy, vui sướng lăn qua lộn lại ở trong nước biển. Vảy cá khô héo của hắn cũng nở rộ như sương như lụa trong nước biển lần nữa.

Cho đến bơi một lúc lâu, người cá trẻ mới ngừng hưng phấn, ánh mắt phức tạp nhìn chỗ sâu ở trong hải đảo một cái, sau đó tức giận nghiêng đầu sang chỗ khác, vẫy đuôi bơi sâu vào biển.

Đã. . . . Đã đưa bọn họ đến đây rồi, có nên để bọn họ gặp mặt không?

Người cá trẻ rất do dự rất do dự, hắn đột nhiên cảm thấy tính toán lúc đầu của hắn cũng không tốt như hắn nghĩ.

Hừ, mới không phải hắn không đủ thông minh, thật sự là người thú quá xảo trá, ngay cả giống cái mềm mại cũng thế!

Người cá trẻ cắn răng mắng đôi câu, sau đó ôm đầu lắc lắc.

Ai nha nha, hắn thật sự rất nhức đầu, nếu để cho bọn họ gặp mặt, anh ta. . . anh ta sẽ sẽ không chạy mất như Lý Mộ Tư khốn kiếp chứ?

Tâm trạng của người cá trẻ đột nhiên lại xuống thấp rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.