Khi Quân Hôn Gặp Gỡ Tình Yêu

Chương 8: Chương 8: Chào anh, sư huynh




Tay bế con, Tôn Đào Phi đi ra ngoài, hai người ngồi đối diện nhau trên ghế salon ở khu có cây xanh.

“Sao hai cha con tới đây?” Chơi đùa cùng con, Tôn Đào Phi nhìn người đối diện không chút để ý hỏi.

Trình Phi Viễn nhìn thằng nhóc một cái, “Còn không phải là bởi vì nó sao, không thấy em ở nhà liền nháo lên, ai cũng dỗ không được, chỉ có thể dẫn nó tới tìm em!”

“A, a!” Thằng nhóc thấy mẹ rốt cục đem tầm mắt dừng trên người nó, cho là mẹ đang chơi với mình, vui vẻ quơ múa quả đấm nhỏ a a kêu.

Lúc này Tôn Đào Phi mới phát hiện trên mặt con quả nhiên còn có nước mắt nhàn nhạt.

“Bàn Đinh!” Ôm con vào trong ngực thật chặt.

“Mẹ!” Thấy mẹ gọi, nó cũng không thể chờ đợi kêu một tiếng.

Chỉ chỉ Trình Phi Viễn đối diện, Tôn Đào Phi nói với thằng nhóc từng chữ từng chữ, “Ba ba.”

Thông qua quan sát mấy ngày nay Tôn Đào Phi phát hiện Bàn Đinh trừ gọi từ “Mẹ” ra, căn bản không biết cái gì khác, sau đó mẹ chồng nói cho cô biết, ngày đó Bàn Đinh gọi mẹ cũng là lần đầu tiên sau khi tới Trình gia.

“Bá!” Đại khái cho là mẹ đang dạy cái gì chơi vui, nó rất tích cực phối hợp, cho dù phát âm này đối với nó mà nói có chút khó khăn.

“Ba ba.” Tôn Đào Phi vừa chỉ chỉ Trình Phi Viễn đối diện, để nó ngồi tựa vào lòng cô, đối diện Trình Phi Viễn.

“Bá, bá.” Thằng nhóc càng phát ra sức, cái miệng nhỏ càng phun nước bọt bắn ra ngoài.

Trình Phi Viễn cười nhìn tiểu tử hăng say gọi hắn, mặc dù phát âm của thằng bé cũng không chính xác, nó cũng không hiểu ý tứ của ba ba, nhưng nội tâm của hắn vẫn từ từ dâng lên một cỗ kích động và tự hào dày đặc, con hắn mới vừa gọi hắn là ba ba đó.

Nhìn hai mẹ con ở đối diện vui vẻ bập bẹ ý ố, hoàn toàn quên đi một người lớn còn sống sờ sờ như hắn, Trình Phi Viễn nhớ tới trước đây không lâu Từ Dĩnh đã nói, cô gái trước mắt này hai mươi bảy năm qua chưa bao giờ thích bất kỳ một người đàn ông nào. Không một biểu hiện gì, liếc nhìn người đối diện hai cái, Trình Phi Viễn uống một hớp cà phê mới vừa đưa lên, nhìn bộ dáng của cô cũng không giống một người lạnh lùng, không biết về sau tuýp đàn ông như thế nào sẽ có thể có được tầm lòng cô gái này. Nghĩ đến một loạt chuyện về sau có thể sẽ xảy ra, trong lòng Trình Phi Viễn hiện ra một cỗ cảm giác kỳ quái chưa bao giờ có.

“Mới vừa rồi ở cửa, nhìn thấy Từ Dĩnh chạy gấp đi, không có việc gì chứ!” Vì để cho mình dừng suy nghĩ lại, Trình Phi Viễn tùy tiện tạo đề tài.

Tôn Đào Phi bĩu môi, giọng nói bình thản trả lời, “Không sao cả, cô ấy cứ luôn như vậy đấy.”

Trình Phi Viễn cầm ly cà phê trên bàn lên, che giấu dấu vết ở khoé miệng, xem ra hai người này xảy ra mâu thuẫn, hắn chuyển sai đề tài rồi.

“Đào Phi!” Giọng nam thanh nhuận ôn hòa mang theo vui mừng không xác định từ phía sau khẽ vang lên.

Trình Phi Viễn thuận thế quay đầu, đã nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú nho nhã cả người tản ra phong độ của người trí thức đứng thẳng người, mặt không che dấu mừng rỡ mà không lời nào có thể miêu tả được.

Khẽ cúi đầu, coi như là chào hỏi giữa hai người đàn ông. Quay đầu lại, Trình Phi Viễn liền trông thấy Tôn Đào Phi ôm Bàn Đinh đứng lên, mặt mừng rỡ kêu lên, “Sư huynh!”

Chỉ trong giây lát, người kia đã rảo bước đến chỗ hai người bọn họ, Tôn Đào Phi vội vàng kéo chỗ ngồi bên cạnh ra để cho anh ta ngồi xuống, lại nhìn hai người đàn ông, cười giới thiệu cho bọn họ, “Phi Viễn, đây là sư huynh lúc đại học của em, Cố Kiệt. Sư huynh đây là ông xã của em, Trình Phi Viễn.”

Nói tới chỗ này, Tôn Đào Phi ôm lấy thằng nhóc trong ngực, lại nói thêm một câu, “Đây là con trai của em, Bàn Đinh.”

“Chúc mừng!” Giọng nam ướt át ấm áp nhẹ mang theo nụ cười chậm rãi vang lên, chẳng qua là nếu như lắng nghe sẽ phát hiện trong đó tràn ngập vị chua.(Dấm, há há)

Trình Phi Viễn cúi đầu khẽ nhấp một hớp cà phê nóng, lông mi dài nhẹ che cái gì đó loé lên trong mắt sắc, không tiếng động,cong cong khóe miệng, vừa rồi trên mặt người đàn ông đối diện chợt lóe lên mất mát khổ sở, nhưng hắn thấy thật rõ ràng. Xem ra người vợ không tim không phổi này của hắn vẫn được rất nhiều người thích.

Nếu như Tôn Đào Phi có thể đọc được suy nghĩ của người nào đó, nhất định sẽ hung tợn trả lại một câu: “Không bằng người khác”.

“Sư huynh, những năm này anh ở đâu, lúc đi cũng không chào một tiếng, lúc ấy chúng em còn lo lắng thật lâu.”

Tay Cố Kiệt đặt ở dưới bàn nắm thật chặt, cô gái trước mắt vẫn tỏa sáng rực rỡ như nhiều năm trước. Cô gái hắn nâng niu che chở hai năm trong lòng bàn tay, ban đầu hắn rời đi quê hương, chẳng qua là vì muốn có thể tạo dựng một khoảng trời thuộc về hắn, cho cô tất cả những gì một người phụ nữ nên có, sau đó sẽ bày tỏ rõ con tim của mình, bây giờ nhìn lại hắn vẫn chậm một bước.

“Đào Phi, em dường như đang bận, anh còn có một số việc đi trước!” Cố gắng giữ nụ cười sắp không chịu được trên mặt, Cố Kiệt lảo đảo rời khỏi cửa hàng bánh ngọt như chạy trốn.

Tôn Đào Phi nhìn bóng lưng có chút cô đơn thê lương của Cố Kiệt, há miệng, muốn gọi hắn, trao đổi số điện thoại, sau này còn liên lạc với nhau. Nhưng khi nhìn bộ dạng giống như rất đau lòng của hắn, Tôn Đào Phi vẫn không có cách nào mở miệng.

“Quan hệ của hai người có vẻ rất tốt!” Nhíu mày, Trình Phi Viễn nhìn thẳng vào Tôn Đào Phi vẫn còn dõi mắt ở nơi nào đó hỏi.

Quay đầu lại, Tôn Đào Phi gật đầu một cái, như có điều suy nghĩ đáp, “Là tốt vô cùng, sư huynh hơn em và Từ Dĩnh một lớp, sau khi quen nhau ở câu lạc bộ kịch nói, sư huynh vẫn rất quan tâm đến bọn em, cho nên quan hệ của chúng em không tồi.”

Thấy trên mặt Tôn Đào Phi trừ nhàn nhạt quan tâm, không có phát hiện vẻ gì khác. Khoé miệng Trình Phi Viễn giương lên một độ cong đẹp mắt. Thật ra thì người đối diện này ở phương diện khác chậm hiểu chút cũng tốt, giống như trước khi kết hôn cô nói hy vọng hôn nhân của họ sẽ không xuất hiện bất kỳ điều gì ngoài ý muốn, hắn cũng nghĩ như thế.

Không ngoài dự đoán của Tôn Đào Phi, buổi trưa hai ngày sau Từ Dĩnh lại dáo dác đi đến tiệm nhỏ của cô.

“Tiểu Đào Đào!” Thanh âm lấy lòng nịnh hót ý nghĩa sâu xa của Từ Dĩnh từ cửa truyền đến.

Tôn Đào Phi nhàn nhạt nhìn lướt qua gương mặt thanh tú cười đến vô cùng vui mừng trước mắt, không rảnh mà để ý.

“Sư huynh Cố Kiệt đã trở lại, cậu biết chưa?” Từ Dĩnh nhìn lướt qua xem khuôn mặt lạnh của cô có thành cái mông nóng hay không.

Tôn Đào Phi nhẹ “ừ” một tiếng, cô biết nếu như cô không trả lời, con người này có thể lải nhải nhắc đi nhắc lại cùng một vấn đề ở trước mặt cô, đây cũng là chiêu mà hai mươi mấy năm nay Từ Dĩnh thường dùng với Tôn Đào Phi, hơn nữa còn là trăm lần đều linh. Cuối cùng, thử hỏi ai có thể chịu được có người niệm kinh ở trước mặt mình cả ngày, rất nhiều lần Tôn Đào Phi suy nghĩ muốn trực tiếp tát cô ấy một cái bay đi, nhưng công lực của cô không đủ, cộng thêm cô cũng có chút không nỡ, cho nên người này tuyệt đối là oan gia kiếp trước của cô.

“Vậy hai người gặp nhau chưa?” Trừng mắt liếc gương mặt đến gần một bước nữa, Tôn Đào Phi theo bản năng lui về sau một bước, thuận tiện không quên cho Từ Dĩnh một ánh mắt vô cùng vo cùng xem thường, nếu cô chưa gặp Cố Kiệt có thể biết anh ta trở về sao?

Nhắm mắt theo đuôi theo sát ở sau lưng Tôn Đào Phi, vừa quan sát sắc mặt Tôn Đào Phi, Từ Dĩnh vừa cẩn thận hỏi, “Tiểu Đào, nói năm đó cậu đối với Cố sư huynh có một chút xíu...”

Tôn Đào Phi nhanh chóng quay đầu, ý lạnh dày đặc nhìn chằm chằm cô gái nào đó lại bắt đầu nói xằng nói bậy.

Từ Dĩnh cười khan vội vàng khoát khoát tay, “Không nên hiểu lầm, mình chỉ là tùy tiện hỏi một chút!” Cười ha ha hai tiếng, Từ Dĩnh nhìn bạn của mình, chẳng lẽ cô một chút cũng không cảm giác được mối thâm tình của Cố sư huynh đối với cô. Về phần mặt lạnh của cô, cô biết cô cho tới bây giờ đều là tiếng sấm lớn hạt mưa nhỏ, bất quá mỗi lần nhìn bộ dạng Tôn Đào Phi giận đến giơ chân, tâm tình của cô sẽ vô cùng khoái trá, đừng bảo cô là người cuồng ngược bạn, cô vẫn rất yêu Tiểu Đào nhé.

Hồi lâu, thấy người bên cạnh không có bất kỳ phản ứng gì, Tôn Đào Phi nghiêng đầu thì nhìn thấy cô gái nào đó đã lâm vào thế giới mơ mộng không thể tự thoát ra được. Trong lòng kìm không được thở dài một tiếng, cô gái này cô nhìn thế nào cũng cảm thấy để cho làm giáo viên, chính là hoàn toàn gieo họa cho trụ cột xã hội tương lai, đừng xem dáng dấp dạng chó hình người khéo léo vô cùng của cô ấy, thật ra thì chính là một hủ nữ khó chịu siêu cấp, hơn nữa còn là cô gái bị buồn bực mục nát hoàn toàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.