Khi Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Mèo

Chương 32: Chương 32




Khách tới cửa, đương nhiên là tiếp.

Mèo lam nhà Tiền Huyên đã sớm nổi tiếng toàn trên lầu dưới lầu vì sự quý giá yếu ớt của nó, đại tổ tông ăn tiền.

“Cô yên tâm để tôi trông cho cô?” Lâm Lan đáp ứng sau, cũng nói đùa hỏi một câu.

“Cái này có cái gì không yên lòng.” Tiền Huyên nhìn thoáng mèo Ragdoll cô còn ôm trong ngực, “Con này đây lúc ấy cũng được cô chăm sóc tốt như vậy, huống chi là Nữu Nữu của tôi chứ.”

Lúc Lâm Lan mới nhặt được Lam Bảo Thạch ấy, toàn trên lầu dưới lầu nhưng là cũng không xem trọng, đều cảm thấy con mèo con này không sống được, tiền tiêu chữa bệnh đều sẽ đổ xuống sông xuống biển.

Hiện tại thế nào?

Lam Bảo Thạch đã là đầu bảng quán trà mèo này, mỗi ngày đều có trà khách tới muốn hôn hít ôm ấp nâng lên cao.

Hơn nữa nó còn thập phần khỏe mạnh, cơ hồ chưa từng nghe nói đã sinh bệnh qua.

“Thật không biết cô nuôi thế nào, một đám nhiều mèo sủng vật dễ hỏng như vậy thế mà tất cả đều chiếu cố tốt như vậy.” Ngẫm lại chính mình chiếu cố một con Nữu Nữu đã liền hao hết tâm lực, xem xem lại người ta chiếu cố một đàn đều ngay ngắn rõ ràng, Tiền Huyên không thể không cảm thán người so với người muốn chết a.

Đó là, cô đã từng nghiêm lệnh với mấy con mèo này, thân thể có chỗ nào đau hoặc ngứa đều phải hồi báo với cô.

Trong lòng Lâm Lan nghĩ như vậy, ngoài miệng lại là một bộ lí do thoái thác khác: “Đại khái là bởi tôi đã thành khách hàng VIP của phòng khám bác sĩ Lưu, hàng tháng đều có thể mang mấy con mèo nhỏ đi làm kiểm tra sức khỏe miễn phí đi.”

“Còn có loại chuyện này?” Tiền Huyên kinh hãi, sau đó biểu lộ một mặt thua thiệt lớn, “Tôi cũng tốn không ít tiền chỗ bác sĩ Lưu đó a, thế mà không cho tôi loại ưu đãi này. Không được, tôi muốn đi tìm anh ta!”

Sợ lúc này phòng khám thú cưng cũng đóng cửa, Tiền Huyên lên tiếng chào liền vội vàng lao ra quán trà, liền muốn đi tìm bác sĩ Lưu muốn ưu đãi của mối khách cũ.

“Đây cũng thật đủ hấp tấp.” Tống Tân Dân thấy thế không nhịn được nói một câu.

“Kiểu phụ nữ của sự nghiệp liền nên như thế a, bằng không làm sao làm việc kiếm tiền đua thăng chức tăng lương với đàn ông?” Thang Hiểu Nhã bên cạnh không cảm thấy kỳ quái chút nào, vị muội tử cũng lôi lệ phong hành này quay đầu nhìn về phía Lâm Lan, “Cửa hàng trưởng, thừa dịp hôm nay đều có rảnh, cô dẫn tôi đi mấy tầng lầu phía trên nhìn xem phòng ở đi, sớm chọn xong ở đâu một chút, hôm nay chúng ta liền ký hợp đồng thuê lại a. Thứ tư tuần sau tôi liền chuyển đến.”

Tống Tân Dân: “…” Vị nữ đồng nghiệp này còn ác hơn vị trước đó.

“Đi.” Lâm Lan cũng không kéo dài, thả Lam Bảo Thạch xuống đất, “Mấy người giúp tôi đem mèo đều đưa lên trên lầu, tôi liền dẫn cô đi xem phòng.”

Ba người cùng nhau động thủ, bầy mèo đã sớm chủ động tiến vào lồng mèo chỉ đợi được khuân vác lên lầu rất nhanh liền được đưa đến phòng khách nhà họ Lâm lầu 3, sau đó Tống Tân Dân về nhà, Lâm Lan thì mang theo Thang Hiểu Nhã xem phòng ở.

“Ba phòng lầu 2 đều ở đầy người, cho nên chúng ta liền xem từ lầu 4 lên trên đi.” Lâm Lan thô sơ giản lược nói tình huống ở thuê của tiểu lâu cho Thang Hiểu Nhã một lần, “Lầu ba phía trên vừa vặn đều có một bộ phòng trống, cái loại phòng đơn có thể tách ra cùng thuê kia thì không có.”

Thang Hiểu Nhã trực tiếp khoát tay: “Đã tính nuôi mèo sao có thể lại thuê chung với người ta a, tôi khẳng định là muốn ở phòng xép, chỉ cần cửa hàng trưởng cô nguyện ý cho tôi một cái giá thuê thích hợp là được, nếu có thể giá ưu đãi cho nhân viên thì liền không thể tốt hơn!”

Lâm Lân cười ha ha một tiếng, lắc lắc một nắm chìa khóa lớn trong tay: “Ưu đãi hẳn là có, có điều đoạn đường tòa lầu này bày ở đây nhé, chắc chắn sẽ không cho cô chém quá nhiều.”

Hai người cười nói bắt đầu xem phòng, Thang Hiểu Nhã cũng nghiêm túc đánh giá hoàn cảnh tòa lầu này, sau đó liền phát hiện nhà này không chỉ là xây đẹp đẽ phía ngoài tường lầu, bên trong cũng giữ gìn rất khá.

Trong hành lang nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, cửa ra vào mỗi nhà không có cái nào chất đống tạp vật hoặc rác rưởi, ngay cả thùng sữa gì đó đều thống nhất tiêu chuẩn chỉnh chỉnh tề tề, mỗi một góc tầng lầu cùng trên vách tường hành lang đều có trang bị tủ phòng cháy, Thang Hiểu Nhã đi trong hành lang thậm chí còn có thể ngửi được một chút mùi nước khử trùng.

“Nhà tôi trung tuần hàng tháng đều sẽ tiến hành tiêu độc cho tất cả các tầng lầu thang lầu với hành lang, cũng thuận tiện sẽ kiểm tra vệ sinh, nếu có khách trọ thích ném rác loạn hoặc yêu chất đống tạp vật trong hành lang thì sẽ dựa theo quy định của hợp đồng ký kết trước đó yêu cầu đối phương dời đi.” Trong lúc đó Lâm Lan thỉnh thoảng cũng giới thiệu cho Thang Hiểu Nhã, vừa chỉ chỉ một góc ẩn trong hành lang, “Nhìn thấy không? Chỗ đó chính là camera, có thể quay tới toàn cảnh hành lang, ai đã làm gì trong hành lang đều rõ ràng, náo đến cục công an cũng không sợ có người chống chế.”

“Oa, quả thực là phục vụ cấp chung cư a.” Thang Hiểu Nhã không nhịn được cảm khái một câu, độ hài lòng cùng cảm giác an toàn đối với tòa nhà này vùn vụt tăng vọt.

“Đó là đương nhiên, đây chính là gia nghiệp duy nhất của nhà chúng tôi, không cẩn thận quản lý tốt sao được?” Lâm Lan đương nhiên nói.

Cũng phải. Thang Hiểu Nhã giật mình gật đầu, bà chủ nhà cũng là một loại nghề nghiệp, công việc chủ yếu không có khả năng thật thanh nhàn đến chỉ còn lại có một hạng thu tiền thuê này.

Khi hai người nói chuyện, đã đem tất cả phòng trống trong ba tầng lầu đều nhìn một lần, Thang Hiểu Nhã chọn đến chọn đi cuối cùng chọn lấy căn ở giữa lầu 4.

“Lầu 4 rất tốt, người thuê hai bên trái phải cô đều là người trẻ tuổi, bình thường đụng phải còn có thể có chuyện tâm sự.” Lâm Lan giới thiệu với Thang Hiểu Nhã, “Một khách trọ trong đó cô mới rồi còn gặp qua, chính là Tiền Huyên vừa mới chuẩn bị đưa mèo lam tới gửi nuôi.”

Thang Hiểu Nhã đối với mấy cái này ngược lại không có gì bất mãn, chỗ tiếc nuối duy nhất là tầng lầu: “Kỳ thật tôi đối với ở việc ở căn bên cạnh hay căn ở giữa đều không sao cả, chỉ là cảm thấy mỗi ngày trên dưới 4 tầng lầu hơi mệt, nếu nhà cô có gắn thang máy, hoặc là lầu hai có phòng xép thì tốt.”

Gắn thang máy? Nhà cô là tiểu lầu cao sáu tầng sao?

Vấn đề này trước nay Lâm Lan không nghĩ tới, từ nhỏ lớn lên ở tòa nhà này, 6 lầu leo lên leo xuống đều hoàn toàn quen thuộc.

Đang lúc không nghĩ ra phải đáp làm sao, phía dưới cửa thang lầu truyền đến một giọng nữ kinh hỉ: “Cô muốn thuê lầu hai? Tôi đổi với cô a!”

Lâm Lan ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy Vệ tiểu thư người thuê lầu hai đang một mặt cao hứng nhìn các cô xuống thang lầu, trên người cô ấy còn đeo cái túi dùng hai vai đi làm dùng, hiển nhiên là vừa tan tầm.

“Vệ tiểu thư, thật hiếm lạ a, hôm nay cô thế mà không tăng ca sao?” Một vị này đây chính là người thuê không hay ho trước đó bị mèo Maine Thủy Ngân ăn vụng lại tạo ra một đống đổ nát, từ khi Lâm Lan thu dưỡng Thủy Ngân, về sau liền đi tìm cô ấy một lần nữa, trả hết tiền bồi thường vì con mèo kia, một thời gian trôi qua, vị này vẫn là tiều tụy như vậy.

Nghe được thiếu đông gia chào hỏi thế này, Vệ tiểu thư suy yếu ha ha hai tiếng: “Công ty muốn mở niên hội, cho nên tử hình chậm hai ngày mà thôi, sau đó trong Tết Âm Lịch còn muốn giữ người ở chỗ đó giữ gìn Server, cũng không biết kẻ xui xẻo nào sẽ bị chọn.”

Đúng vậy, Vệ tiểu thư là lập trình viên, kiếm được nhiều nhưng phong hiểm bị mệt chết trên cương vị cũng lớn, là khách hàng chủ lực của các nhãn hiệu dầu gội chế từ gừng lớn*.

*: Theo mình tra gg thì gừng có tác dụng kích thích mọc tóc, cải thiện hói đầu =]], mọi người hiểu rồi nhỉ ~

“Không đề cập tới cái này, vừa nãy mấy người đang nói về thuê phòng đi?” Vệ tiểu thư ngẩng đầu nhìn về phía Thang Hiểu Nhã, đôi mắt sáng lấp lánh, “Nếu cô muốn lầu 2 thì tôi đổi với cô a, tôi chuyển lên lầu, chỗ này tặng cho cô.”

“Tại sao vậy?” Mặc dù là chuyện tốt, nhưng Thang Hiểu Nhã không rõ.

“Là chỗ lầu 2 đó có vấn đề sao?” Thiếu đông gia Lâm Lan càng căng thẳng hơn, “Có gì phiền phức cô nói với tôi, tôi sẽ giúp cô giải quyết.”

“Không phải vấn đề của nhà.” Vệ tiểu thư vội vàng khoát tay, có chút xấu hổ, “Phải nói là vấn đề của chính tôi đi, từ lần náo mèo lúc trước về sau, trong lòng tôi vẫn thực khó chịu, cho nên muốn ở chỗ cao một chút.”

Cô ấy nói đến uyển chuyển, Lâm Lan lại hiểu được.

Vệ tiểu thư vẫn là bị sự kiện mèo to dài một mét nửa đêm ăn vụng dọa sợ, mặc dù chuyện đã sớm giải quyết, trong nội tâm cô ấy vẫn là lưu lại điểm bóng ma, nghĩ muốn ở cao hơn chút, về sau sẽ liền không còn như vậy

Thủy Ngân mi thật sự là một con mèo to nghiệp chướng nặng nề.

Không, nghĩ đến về sau nó sẽ còn cùng Thang Hiểu Nhã một lần nữa về trong căn phòng lầu hai này, Lâm Lan cảm thấy loại chuyện duyên phận này phi thường vi diệu.

Mà Thang Hiểu Nhã khi đã hiểu biết ngắn gọn từ đầu đến cuối, nghe được Thủy Ngân chính là tìm được tại gian phòng kia, không nói hai lời liền lập tức đồng ý.

Vệ tiểu thư cũng thật cao hứng, hai người này liền cùng nhau nhìn về phía Lâm Lan.

“Không có vấn đề.” Lâm Lan gật đầu, “Nếu hai người đều không có ý kiến, tôi mang hai người đi xuống lầu tìm ba, đến lúc đó mấy người một lần nữa ký tên vào hợp đồng cho thuê là tốt rồi.”

Lúc cô đang âm thầm cảm thán duyên phận, còn chưa có nghĩ đến cách vách gian phòng của Vệ tiểu thư đúng lúc là gian mà Vương đại tiểu thư thuê. Thang Hiểu Nhã cùng Vương Giai Y ba ngày sau sẽ trở thành hàng xóm, về sau sẽ phát sinh cái gì không ai biết.

Nhưng cô cũng không có công phu nghĩ quá nhiều, giải quyết xong chuyện khách trọ, Lâm Lan liền lên lầu, trở về phòng thay quần áo xong muốn đi ra ngoài.

“Ba mẹ, bà nội, cơm tối con sẽ không ăn ở nhà a.” Thu thập bản thân xong, lại sờ nhóm bé mèo con cọ bên chân cô, Lâm Lan trên lưng đeo túi tiếp đón với người trong nhà ở phòng đối diện một tiếng, “Hai tuần trước đã từng nói với mọi người là muốn mời Trình Phong Dương ăn cơm, rốt cuộc hôm nay anh ấy rảnh, con dẫn anh ấy đi quán đồ nướng lão Chu đầu sau phố lột xiên a.”

Chuyện này nhà họ Lâm biết đến, đối với việc con gái mời khách ăn cơm phản ứng không lớn, nhưng mà Lâm Hữu Dư thường xuyên lắc lư sau phố thôn trong thành nghe vậy nói một câu: “Con nói quán đồ nướng lão Chu đầu? Tết Nguyên Đán ngày đó nhà ổng liền thăng cấp thay triều đổi đại a, gọi là quán lẩu nướng lão Chu đầu!”

“A?” Lâm Lan Nguyên Đán trước sau đang bận khai trương căn bản không rảnh đi phố sau hơi dừng động tác mang giày một chút, “Lại còn bán thêm lẩu? Sinh ý đồ nướng nhà ông ấy không phải vẫn luôn rất tốt sao, làm sao lại thêm một hạng?”

Lúc nói chuyện, mèo Xiêm La Kim Than nghịch ngợm nhảy lên vai cô: “Meo!” (Lan Lan, chị muốn đi làm gì?)

Lâm Lan vừa muốn bắt nó từ đầu vai xuống, Kẹo Sữa Silver shades cũng nhảy lên sau lưng cô: “Meo ô!” (Không lưu lại cùng nhau ăn cơm sao? Em ngửi được mùi cơm mèo cá hồi!)

“Đừng làm rộn, chị có việc muốn ra ngoài đâu.” Lâm Lan không thể không ứng phó trước mấy bé mèo con dính người này, “Cơm mèo chốc nữa ông ngoại bà ngoại mấy đứa sẽ bưng tới, ăn xong liền trung thực về trong ổ đi ngủ biết không. Quay về mang cá nướng khô cho mấy đứa được không?”

Nghe xẻng phân quan ra ngoài sẽ mang đồ ăn ngon về cho bọn chúng xong, chúng mèo con lập tức hiểu chuyện, tùy ý Lâm Lan đem từng đứa chúng nó toàn bắt trở về, vừa không không quên mất meo meo meo với cô: (Lan Lan, mang nhiều chút trở về nha!)

Tưởng bở, một con mèo nhiều nhất ăn một con, ăn xong cơm mèo đứng đắn rồi còn nhớ thương ăn khuya càng nhiều, không căng chết đám meo tinh nhân cứ bắt đầu ăn cơm mèo là không đếm được các ngươi.

Cô dây dưa với chúng mèo, bên kia Lâm Hữu Dư cũng đã nói chuyện: “Là con trai lớn nhà ổng, làm mấy năm ở công ty thủ đô, trôi qua không như ý liền trở lại. Nói là đi làm cứ ra vẻ đáng thương với lãnh đạo còn bị lãnh đạo đoạt công lao, chịu không nổi cái điểu khí kia nên náo loạn một trận liền trở lại, mấy ngày trước còn từng tán gẫu với ba, nói làm bạch lĩnh* không bằng làm lão bản.”

*: bạch lĩnh này là cổ trắng, chắc ý chỉ công nhân viên văn phòng.

Lâm Hữu Dư vừa đem chuyện nghe được trực tiếp nói với người nhà, quét mắt liếc khuê nữ còn đang chơi với mèo nhà mình một cái, không khỏi lắc đầu: “Mấy đứa thanh niên tụi con thật sự là không giống với bọn ta khi đó, người chúng ta thời điểm đó nếu có thể có một việc làm chính thức đó là làm đến chết cũng không từ chức a.”

Rốt cục đưa hết mấy con mèo nũng nịu này về khu nệm, Lâm Lan một lần nữa đi trở về chỗ cửa ra vào ha ha một tiếng: “Sao ba không nói khi đó sinh viên còn được bao phân phối việc làm chứ? Giống như bây giờ trừ phi học được đến tầng cao nhất, tốt nhất là tốt nghiệp chỗ danh tiếng, bằng không thì trình độ bản khoa không trên không dưới là khó xử nhất, cao không được thấp chẳng xong khó chịu nhất được chứ. Quán đồ nướng nhà Lão Chu hằng năm cũng kiếm không lão thiếu, làm một lão bản hộ cá thể kiếm tiền xác thực phải mạnh hơn so với tiểu bạch lĩnh a. Nhắc tới một điểm, con phải cảm tạ các trưởng bối nhà họ Lâm, cám ơn mọi người để cho con cũng có thể biến thành loại hộ cá thể này, so ra còn nhẹ nhõm tiêu sái hơn nhà lão Chu. Con đi đây, thương mọi người a!”

Nói xong câu cuối cùng, cô làm quái đưa một động tác hôn gió với gia trưởng, người liền đẩy cửa đi ra ngoài.

Các trưởng bối Lâm gia bị một câu thần biến chuyển cuối cùng của cô làm cho ngốc nhìn cửa lớn bị khép lại, sau khi lấy lại tinh thần thì đều dở khóc dở cười, khuê nữ này nhà bọn họ a.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Thang Hiểu Nhã chuyển nhà xong ba ngày sau: Ta đi, tại sao lại là cô!

Vương Giai Y sát vách vừa vặn mở cửa ra: Chán ghét, tại sao lại là cô!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.