Khi Tôi Có Thể Nói Chuyện Với Mèo

Chương 43: Chương 43






Mấy phút sau, phòng cũ Lâm gia, đại tiểu thư ôm Chinchilla ngồi trên sô pha đã lúm đồng tiền như hoa, TV trên tường đang chiếu gameshow trong ngày Tết, trong tiếng nhạc hỗn hợp có tiếng cười vui ha ha, một chút cũng không nhìn ra được cảm xúc khi khóc thảm ở lầu 2.

“Đến, Tiểu Vương, ăn trái cây!” Vương Tú Chi bưng đĩa trái cây đã cắt xong lên bàn trà, nhiệt tình chiêu đãi cô nàng này.

“Cảm ơn bác gái Lâm.” Vương Giai Y lập tức đứng dậy nói cảm ơn, trên mặt có chút xấu hổ, “Đột nhiên thăm hỏi, con cũng không có mang chút quà tới đây…”

“Không cần không cần.” Mẹ Lâm liên tục khoát tay, “Con một cô gái ở chỗ này qua Tết cô đơn, tới ăn bữa cơm mà thôi, không cần thiết như thế. Quán trà của Lan Lan nhà bác thời gian này cũng được con chiếu cố không ít.”

“Vương tiểu thư, cô cứ an tâm ngồi ở đây xem TV đi.” Lâm Lan cũng cười tiếp đón, “Hồi nữa tôi cũng sẽ gọi Tống Tân Dân lên.”

Vương Giai Y cũng gọi, không có đạo lý không cho đồng chí Tiểu Tống tới a, dứt khoát cũng cùng gọi luôn đi.

Một hồi điện thoại gọi xuống, kết quả người ta đã đi ra ngoài sưu tầm phong tục rồi, có điều đáp ứng lúc giờ cơm sẽ tới.

“Tiểu Tống không đến?” Mẹ Lâm nghe được điện thoại hỏi một câu.

“Ừm, phải buổi tối.” Lâm Lan trả lời.

“Vậy thì thật là tốt.” Mẹ Lâm vừa nói lại vừa đi tới phòng bếp, “Chờ mẹ chiên thịt viên hết rồi, buổi tối liền làm một chậu thịt kho tàu đầu sư tử* bưng lên bàn. Ông già, chảo dầu nóng lên chưa?”

*: nghe thì là đầu sư tử, trên thực tế nó là món thịt viên được kho tàu thôi, từ đây xuống dưới mình sẽ để nó là thịt viên kho tàu. Mình để hình phía dưới nha.

“Nóng rồi!” Phòng bếp truyền đến tiếng ba Lâm, “Đã bắt đầu nổ!”

Kèm theo đó là tiếng vang của dầu chiên, từng đợt mùi thơm cũng bay tới từ phòng bếp.

Lúc này mẹ Lâm đã đi vào phòng bếp, hai người ngồi trong phòng khách đều không nhìn thấy tràng cảnh bên trong, nhưng có thể nghe thấy tiếng bà với ba Lâm: “Sao ông nắn viên bánh cứ luôn một cái to một cái nhỏ? Đi đi đi, nơi này để tôi tới, ông đi phòng mẹ nhìn xem có cái gì cần hỗ trợ không. Lúc trước lão thái thái nói để ông giúp bà dán giấy cắt ở chỗ ban công kia a, mau đi.”

Ba Lâm bị ghét bỏ tay nghề rủ rũ, nghênh đón là khuôn mặt cười hì hì của con gái: “Ba, ba lại khiêu chiến thất bại rồi?”

Lâm Hữu Dưu lập tức không phục, quay đầu lại nhìn thoáng qua phòng bếp trong miệng lại là nhỏ giọng lại nhỏ giọng oán giận: “Kỳ thật lớn một chút hay nhỏ một chút có sao chứ, chiên ra không phải đều bị ăn như nhau à?”

Dù thế vẫn là bị người trong phòng bếp nghe được: “Ông già, ông nói cái gì?”

“Không có! Tôi đi giúp mẹ dán giấy cắt hoa!” Cha già liền cộp cộp cộp mở cửa chạy, lưu lại con gái đứng tại chỗ che miệng cười trộm.

Trong không khí tràn ngập mùi thơm thịt viên sau khi được chiên dầu, Vương Giai Y ôm Chinchilla nhìn người Lâm gia hỗ động, vốn dĩ bởi vì mèo mà thả lỏng lại co quắp lập tức lại xông tới, hiện tại cô ngồi sô pha nhà người khác ôm mèo nhà người khác, còn ăn trái cây nhà người khác xem TV nhà người khác, còn được mời tới làm khách ăn cơm tối, quả nhiên vẫn là chuẩn bị một chút…

“Meo ô ––– “ (Lan Lan, mùi thơm quá, em muốn ăn!)

Chinchilla vẫn luôn ngồi an ổn trong lòng Vương Giai Y không chịu nổi mùi, bắt đầu xao động kêu meo meo, thấy Lâm Lan không để ý tới nó, Bạch Ngân quay đầu lại ấn móng vuốt nhỏ lên đầu vai Vương Giai Y, phát ra tiếng kêu y như nũng nịu vậy.

“Meo!” (Nô tài, nhanh đi lấy đồ ăn kia cho ta ăn!)

Cho ăn thịt viên là không thể nào, kêu nữa cũng là không thể nào.

“Hình như Bạch Ngân đói bụng.” Nhìn ra con mèo con này không an phận, càng nhìn ra được đại tiểu thư ngồi xem TV trong lúc mọi người đều làm việc không được tự nhiên, Lâm Lan đúng lúc đề nghị, “Có muốn giúp tôi cùng đi cho mèo ăn, thuận tiện chơi đùa với chúng hay không?”

Hai mắt đại tiểu thư lập tức tỏa sáng: “Có thể chứ?”

“Đương nhiên. Mấy đứa nó đứa nào cũng mới tắm xong, trên người đang vừa thơm vừa mềm đó.”

Hiện tại quán trà lại không mở cửa, cô lại có thể gặp được mấy con mèo đó, cái này tương đương với bao hết cà phê mèo đi! Thật hưng phấn!

Kết quả là, Vương Giai Y rất vui vẻ theo sát Lâm Lan lại dời trận địa, một chút cũng không cảm giác dự kiến được lập tức sắp bị cửa hàng trưởng Lâm sai sử cùng nhau sắp xếp chậu cơm mèo với bồn tắm.

Màn đêm dần dần buông xuống, chờ đồng chí Tiểu Tống ra ngoài thu thập phong tục xuất hiện, nhà họ Lâm cũng chính thức ăn cơm.

Qua Tết ở nhà người khác là trải nghiệm mà trước nay Vương Giai Y chưa từng thử qua, người nơi này không có chùm đèn thủy tinh cô thường thấy trong nhà, cũng không có đầu bếp tay nghề cao cấp, bày trên bàn cơm dưới cái nhìn của cô đều là thức ăn bình thường phổ thông, nhưng cũng rất mỹ vị tương tự, cũng làm cho cô thật ấm áp.

“Tiểu Vương, Tiểu Tống, đều đến ăn!” Các trưởng bối mời bọn họ gắp thức ăn, giữa mày đều là thiện ý ôn nhu.

“Cảm ơn bà nội Lâm!” Tống Tân Dân nhìn thấy bà nội gắp cho cậu một cái đùi gà, vội vàng lên tiếng nói cảm ơn.

“Tuyết Hoa!” Lâm Lan ngồi cách cô đang cúi đầu răn dạy mèo trắng lớn dưới gầm bàn, “Trước đó em đã nếm qua không ít cá khô đồ ăn vặt, hôm nay đã ăn vượt chỉ tiêu, không thể đòi đồ ăn với ông ngoại em nữa!”

Mèo điền viên màu trắng hướng về phía cô phát ra tiếng meo yếu ớt, thậm chí còn chạy đến bên chân Lâm Lan ngửa bụng lên lăn lộn vài cái.

“Làm nũng cũng vô dụng!” Lâm Lan không dao động, “Đi ra, nếu hôm nay em lại ăn vụng, chị đưa đồ ăn vặt ngày mai của em đưa hết cho mấy đứa Lam Bảo ăn!”

Làm nũng vô dụng còn thiếu chút nữa bị trừ đồ ăn, mèo trắng lớn rũ mi trĩu mắt chạy tới trên nệm sưởi chỗ phòng khách, thành thành thật thật cuộn thành một cục ở nơi đó, nhìn sợ sệt. Mấy con mèo chung quanh cũng ghé vào bên trên từng con quay đầu nhìn nó, mặc dù mỗi con đều biểu lộ rất cao lãnh, nhưng không hiểu sao chính là có loại vui sướng khi người gặp họa nhàn nhạt.

Sau đó Lâm Lan lại giương mắt nhìn cha già: “Ba ba cũng thế, có chút định lực nha, đừng cứ nó vừa làm nũng ba liền vụng trộm cho, ăn hư bụng có ba chịu.”

Ông ba Lâm vờ như nhìn chung quanh chỉ có thể cười trừ hai tiếng, rước lấy bạch nhãn của vợ già với mẹ già hai bên trái phải đưa cho.

Vương Giai Y không nhịn được vụng trộm cười lên, căn phòng mở máy sưởi này ấm áp lại vui vẻ, đêm Tết ông Táo** đều vui vẻ như vậy, đem giao thừa ngày mai nhất định sẽ càng náo nhiệt.

**: Ở một vài đoạn chương trước mình không chia rõ đêm giao thừa với đêm tết ông táo cho lắm, mình sẽ sửa rồi cập nhật lại, xin lỗi mọi người, mong mọi người thông cảm.

Đại tiểu thư đoán không sai, cơm tất niên của nhà họ Lâm vào đêm giao thừa càng thêm phong phú, không chỉ là người, còn có đám mèo.

Hôm giao thừa đó tới nhà cô nhưng đã chuẩn bị đủ quà Tết tới gõ cửa vào nhà, đương nhiên, Tống Tân Dân kia cũng thế. Sau khi hai người vào nhà vừa chúc Tết nhau xong đã bị cửa hàng trưởng Lâm gọi đến cùng nhau cho mèo ăn.

Chỉ có cho mấy nhóc này ăn no rồi, bọn chúng mới sẽ không bị đồ ăn trên bàn cơm hấp dẫn lực chú ý, không khống chế nổi mà muốn trộm lấy đồ ăn.

“Cửa hàng trưởng, cơm mèo hôm nay thật xa hoa a!” Tống Tân Dân giúp đỡ cho mèo ăn phân biệt ra được một chút khối thịt cố ý không để vỡ vụn, phát hiện phẩm cấp nguyên liệu nấu ăn đều rất cao rồi không khỏi giật mình, “Nên nói không hổ là cơm qua Tết sao, xem như là cho người ăn cũng là bữa tiệc lớn xa hoa!”

“Đúng thế, một năm một lần nha, cho chúng nó ăn bữa ngon.” Lâm Lan trả lời.

Đại tiểu thư không hiểu nhiều lắm về cơm mèo: “Nhìn chúng nó đều rất thích, cơm mèo này rất tốt sao? Trước kia tôi thấy sủng vật nhà người khác cho ăn cơm không ít đều là thịt sống, sống với chín loại nào tốt?”

“Ờm, đều có thể a.” Tống Tân Dân mắc kẹt, “Nhưng đó là cách thổ hào người ta cho ăn, thịt sống này còn phải bảo đảm bên trong không có mấy thứ linh tinh như ký sinh trùng này nọ, không thích hợp với bình dân kiểu tôi.”

“Đừng nhìn chằm chằm chúng nó ăn cơm, mau lại đây ngồi, chúng ta nên ăn cơm!” Khu nhà ăn, Vương Tú Chi tiếp đón mấy người trẻ tuổi kia lại đây ăn cơm.

Ba người lập tức hưởng ứng, nhao nhao ngồi xuống.

“Oa, thật phong phú nha! Có vịt nước muối tôi thích nhất!”

“Thịt viên kho tàu thơm quá!”

“Chân vịt là của tôi, đều không cho đoạt với tôi nha.”

“Người đã bao lớn còn giật đồ ăn!”

Trong khoảng cách, chủ một nhà Lâm Hữu Dư nâng ly lên.

“Tới tới tới, nguyện tất cả mọi người chúng ta đang ngồi đây vào năm mới đều rực rỡ càng ngày càng tốt a! Cạn ly!”

Mọi người cũng đi theo cùng đứng lên: “Cạn ly—!“

“Cạn ly! Cạn ly!” Chỗ ban công, vẹt đầu phượng bị khóa trong lồng vẫy cánh, cũng lớn tiếng kêu to theo, “Cho ăn ngon! Cho ăn ngon!”

Đám người quay đầu nhìn nó, lập tức cùng nhau cười vang.

Đêm giao thừa, ngoài phòng đèn đuốc rực rỡ, tiểu lâu chỉ có mấy hộ gia đình sáng đèn, ban công chỗ lầu 3 đèn đuốc sáng trưng, đứng ở dưới lầu cũng có thể nghe thấy tiếng cười vui đổ xuống từ bên trong.

Người trong lầu cũng không phát hiện dưới lầu có một cỗ xe hơi màu đen lặng lẽ dừng lại, mở cửa sổ xe xuống nghe tiếng cười phía trên thật lâu sau, cuối cùng lại chậm rãi đóng lại.

“Thật sự là phí công lo lắng cho nha đầu kia.” Trong xe, một quý phu nhân thở dài nói, trên mặt mang theo ý cười vui mừng.

“Còn không phải sao, trước đó Vũ Trạch nghe nói đứa bé này lại khóc, còn sợ con bé thật sự rúc trong nhà khóc không để yên vào đêm giao thừa, hiện tại còn không phải là phí công quan tâm.” Thân sĩ trung niên cạnh phu nhân cũng bật cười lắc đầu y vậy, “Quả nhiên người vẫn là phải bức ép một cái mới có tiến bộ, hiện tại không phải cũng ở chung với người ta rất tốt sao?”

Người trẻ tuổi ngồi ở ghế phụ quay đầu nhìn bọn họ, khuôn mặt có năm phần tương tự Vương Giai Y: “Ba mẹ, hai người thật sự cứ nghe một chút ở dưới lầu là được rồi? Thật không lên xem em gái một chút?”

Đúng là người Vương gia ở thành phố kế bên, bởi vì lo lắng con gái yếu ớt trong nhà thật sự xảy ra chuyện, vẫn là vụng trộm đến đây lúc giao thừa này.

“Xem cái gì mà xem?” Thấy con gái chút việc cũng không có, còn ăn chực cơm tất niên nhà khác, ba Vương trực tiếp thu hồi chút mềm lòng này, “Xác nhận con bé không có việc là được rồi. Tính tình nha đầu này hồi nhỏ đều bị mấy người chiều hư cho, hiện tại thật vất vả có cơ hội bẻ thẳng, tôi không cho mấy người quấy rối vào lúc mấu chốt này, để cho kiếm củi ba năm thiêu một giờ thì sẽ không xong với mấy người đâu.”

Phu nhân với thanh niên liếc nhau, không khỏi bi ai cho em gái vẫn luôn được nuông chiều từ bé, trong nhà dạy hoài không biết, cho nên lúc này ba quyết tâm muốn để xã hội dạy con bé làm người.

“Tài xế, trở về.” Ba Vương phân phó một tiếng, tài xế nổ máy lái xe về phía đường lớn, “Chúng ta cũng nên ăn bữa cơm tất niên thanh tĩnh không có tiểu nha đầu này.”

Lúc tiếng động cơ xe vang lên, Vương Giai Y ẩn ẩn nghe được không hiểu sao cảm thấy có chút quen tai, chỉ là lúc quay đầu xuyên qua cửa sổ ban công nhìn quanh thì cũng chỉ có thể thấy được vài cỗ xe lẻ tẻ trên đường.

Ảo giác đi, sao ba mẹ nhẫn tâm lại tìm đến chứ?

Cô lắc đầu, ném suy nghĩ này ra sau đầu, quay đầu lại cụng ly một trận với Lâm Lan Tống Tân Dân.

Cơm nước xong xuôi, Vương đại tiểu thư rất tự mình hiểu lấy không cướp dọn bát đũa, chỉ là giúp đỡ đưa bàn về chỗ cũ, sau đó lại cùng Lâm Lan đi phòng khách ngồi trên nệm sưởi, hưởng thụ cảm giác hạnh phúc khi được bầy mèo vây quanh.

Vẫn luôn chơi tới 12 giờ đón giao thừa thành công, thế này cô mới cùng Tống Tân Dân tự riêng phần mình về nhà.

Lâm Lan ở cửa tiễn bọn họ, Tống Tân Dân chào hỏi với bọn họ liền đi, Vương Giai Y hơi chần chờ một chút, cũng không biết là bởi uống rượu hay là máy sưởi hun, mặt đại tiểu thư đỏ ưng ửng, con mắt cũng sáng lấp lánh.

“Lâm Lan, em có thể gọi chị là Lan Lan sao?” Hôm nay Vương Giai Y thật sự vui vẻ, “Em muốn kết bạn với chị, chị cũng có thể gọi em là Giai Y.”

Nghe được lời nói của cô ấy, đột nhiên Lâm Lan cũng có chút hâm mộ, cô nàng này luôn luôn đem hỉ nộ của mình treo ở trên mặt, nếu không phải được người trong nhà cho đầy đủ tình yêu tràn đầy thì không nuôi ra được kiểu tính cách này.

“Đương nhiên, Giai Y, chị rất vui được làm bạn với em.” Cô cười đáp lại, cố ý nói đùa, “Nhưng mà em đi quán trà có thể giảm giá, Bạch Ngân thì sẽ không tùy tiện đưa em nha.”

“Em mới không vì thế mà kết bạn với chị đâu!” Đại tiểu thư giận dữ dậm chân, “Em chính là cảm thấy chị với người nhà chị đều là người tốt, em kết bạn với chị sẽ rất vui vẻ.”

Đêm kế Tết ông Táo ngày đó bị đồng chí Tiểu Tống phát thẻ người tốt về sau, trong đêm giao thừa lại bị đại tiểu thư phát thẻ người tốt.

Lâm Lan không nhịn được sờ sờ mặt mình, thật sự mọc một bộ tướng người tốt sao?

“Trời đã khuya, mau về ngủ đi.”

Dỗ đại tiểu thư đi rồi, thế này Lâm Lan mới trở lại đóng cửa, rạng sáng 12 giờ, ba mẹ sớm đã không nhịn được mà đi ngủ, trong phòng khách chỉ có một đám cú đêm mắt to trừng mắt nhỏ với cô.

“Meo—“ Lúc này mèo quýt Thân Sĩ đột nhiên kêu lên một tiếng. (Lan Lan, em có thể vào phòng chị cùng ngủ với chị chứ?)

Mặc dù bé mèo con không hiểu ngày lễ của nhân loại, nhưng nó bản năng biết được ngày này có thể ăn được đồ ăn rất ngon, cũng có thể đưa ra một chút yêu cầu, giống nhau đều sẽ được đáp ứng.

Lâm Lan liền sửng sốt như vậy một chút, liền nghe được càng nhiều mèo kêu to.

(Lan Lan em cũng phải ngủ cùng với chị!)

(Em cũng vậy! Em cũng muốn vào phòng chị ngủ!)

(Em cũng phải em cũng phải!)

“Rồi! Rồi! Chị đã biết!” Nhanh chóng ngăn các kiểu kêu meo của bọn chúng, Lâm Lan đưa tay đầu hàng, “Vào ngủ thì có thể, nhưng không được quấy rầy chị lại càng không được làm loạn đồ vật trong phòng chị biết chưa?”

Sau đó lại vang lên một chuỗi tiếng cam đoan của meo tinh nhân.

Vì thế lúc Lâm Lan vào phòng của mình, phía sau là một chuỗi đại quân mèo đi theo.

Kỳ thật cô có chút trọc đầu, bình thường nhị trọng tiếng ngáy khi Tuyết Hoa với Lam Bảo ngủ với cô đã không nhỏ, hiện tại mười mấy con mèo cùng một chỗ… Được rồi, đêm nay cứ gom lại ngủ ngủ với nhau, ngày mai ngủ bù đi.

Con gái chủ nhà lâm vào phiền não ngọt ngào khi đàn mèo lớn chủ động bồi ngủ, có khả năng bị 17 tầng tiếng ngáy hòa tấu dẫn đến mất ngủ, ngoài tiểu lâu, lập trình viên Vệ tiểu thư vào Tết Âm Lịch còn đang trong khổ bức tăng ca đêm bảo trì Server thì là đang rất muốn ngủ lại không thể ngủ.

Thịt viên kho tàu (thịt kho tàu đầu sư tử)



Vịt muối (Vịt này được ướp trong loại nước muối đặc biệt, nhưng sự thật là mình vừa nhìn ảnh chỉ nghĩ đến món vịt luộc (=_=))


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.