Khí Trùng Tinh Hà

Chương 109: Chương 109: Sự khác biệt của Cửu đẳng






Tống Lăng Phong lo lắng đi đi lại lại trong nội viện Hoàng cung.

Ở trong phòng, có một nữ nhân trang điểm ăn mặc vô cùng sang trọng, khoảng hai sáu, hai bảy tuổi, dáng người thướt tha, tướng mạo thanh cao. Đó chính là Quý phi mà đương kim Hoàng đế - Bệ hạ của Bách Việt Quốc sủng ái nhất, khuê danh Tống Ban.

- Nhị huynh, huynh ngồi một chỗ không được sao?

Ban Quý phi thấy Tống Lăng Phong đi đi lại lại, càng thấy không yên trong lòng, đành phải nói.

- Ài, Ban muội, nhị huynh của muội trong lòng vô cùng lo lắng, muội thử nói xem, làm sao có thể ngồi yên đây.

Hắn đi được một nửa vòng, đột nhiên dừng lại, lộ vẻ vui mừng:

- Đến rồi!

Quả nhiên, ngay lúc đó, có một tên thái giám từ ngoài đi vào, sắc mặt nghi ngờ nhìn Tống Lăng Phong một cái, trong mắt vô cùng phức tạp.

- Liễu công công, thế nào rồi?

Tống Lăng Phong vội hỏi.

Vị Liễu công công đó cất giọng the thé nói:

- Tống Quốc cữu, họa của ngài gây ra lần này, thật là nguy hiểm.

Tống Lăng Phong kinh ngạc, vội hỏi:

- Công công sao lại nói như vậy?

Khuôn mặt Liễu công công đánh phấn trắng, thớ thịt rung rung, lại nhìn sang Ban Quý phi:

- Cũng may, Tống Quốc cữu không làm hại đến tên Võ đồng đó, nếu không, không chỉ Tống Quốc cữu ngài, e rằng đến cả Ban Quý phi cũng bị liên lụy!

Đến Ban Quý phi cũng bị liên lụy? Tống Lăng Phong đột nhiên thất kinh, đến Ban Quý phi cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên nói:

- Liễu công công, thành tích Thí luyện của Võ đồng đó, ngươi đã nghe ngóng được chưa?

- Nô tài đã tốn bao công sức, cũng coi như là không phụ sự ủy thác của Quý phi, vị thiếu niên đó họ Tần đúng không? Quốc cữu gia không nhớ nhầm chứ?

- Không nhớ nhầm!

Tống Lăng Phong vội nói.

- Quốc cữu gia có biết, trong kỳ Thí luyện Võ đồng lần này, vị Võ đồng đứng vị trí Quán quân Thí luyện, cũng mang họ Tần chứ?

Liễu công công nói đến đây, khẩu khí có phần hơi ngần ngại.

- Cũng họ Tần?

Tống Lăng Phong vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ, gã thiếu niên đó, lại là Quán quân Thí luyện?

Việc này, đúng là lừa người ta mà. Cách ăn mặc của thiếu niên đó, chẳng qua cũng chỉ là con cháu Hào môn quý tộc hạ phẩm mà thôi. Nhưng nghĩ lại, võ kỹ của thiếu niên đó, không phù hợp với những người đồng trang lứa, nếu nói hắn là Quán quân Thí luyện, cũng không phải là chuyện lạ.

- Tống Quốc cữu, Quán quân Thí luyện lần này, đã có người đưa tin, nói là một con đại hắc mã. Hắn đã lấy thành tích vô cùng áp đảo, đánh bại các con cháu Vương tôn của Tứ Đại Lĩnh. Mà xuất thân của thiếu niên này, cũng chỉ là một con cháu Hào môn mà thôi.

Trong khẩu thí của Liễu công công tràn đầy sự cảm khái.

Tống Lăng Phong nghe xong, cảm thấy lồng ngực như bị giáng một đòn khủng khiếp. Con cháu Hào môn, hắc mã? Tất cả đều hoàn toàn ăn khớp với thiếu niên đó.

Hắn chỉ cảm thấy mình vô cùng may mắn, tạ trời tạ đất, coi như là vẫn chưa làm lớn chuyện. Lúc đó, nếu không phải là Đại Tôn giả đến kịp, ngăn cản một hồi, sợ rằng kết quả sẽ là một sống một còn. Một khi xảy ra chuyện đó, thì cả đời Tống Lăng Phong hắn coi như xong, mà cả gia tộc cũng bị liên lụy.

- Thảo nào… Trong khẩu khí của Đại Tôn giả đầy sự bao che, giống như với con cháu của mình vậy, ta còn cảm thấy kỳ lạ, hóa ra là vậy, hóa ra là vậy!

Tống Lăng Phong thầm nghĩ may mắn, nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra, vẫn không khỏi cảm thấy khiếp sợ.

- Nhị huynh!

Ban Quý phi lúc này mới nói:

- Không phải muội muội muốn dạy bảo huynh, nhưng Tê Phượng Lầu của huynh đó, nên sửa đổi thói xấu đi. Muội không chỉ nghe tin đồn lần này, nói Tê Phượng Lầu của huynh ức hiếp khách nhân. Gia tộc Tống gia ta muốn trường tồn cùng với Bách Việt Quốc, phải dựa vào kinh doanh lâu dài. Mặc dù muội còn nhận được sự sủng ái của Hoàng đế Bệ hạ, còn đem lại lợi ích cho gia tộc. Nhưng tình hình trong cung luôn luôn thay đổi. Việc của Tống gia, huynh phải làm thế nào để đến khi không có Quý phi muội mà vẫn có thể ứng phó được!

Tống Lăng Phong vâng vâng dạ dạ, vô cùng xấu hổ.

- Thế này đi, đợi sau khi Bệ hạ bãi triều, muội muội sẽ nhắc khéo đến chuyện này, nếu bệ hạ có thể nói với Đại Tôn giả vài câu, Đại Tôn giả chắc sẽ nể mặt bệ hạ, thì việc Tê Phượng Lầu khai trương lại sẽ không có vấn đề gì. Nhưng sau việc này mà vẫn như vậy, tiểu muội e rằng sẽ không giúp được nữa rồi!

- Không đâu không đâu! Sau khi khai trương lại, ngu huynh nhất định sẽ chỉnh đốn, phong cách của Tê Phượng Lầu cũng sẽ thay đổi!

Tống Lăng Phong liên tục bảo đảm.

o0o

Tối hôm đó, tại Phân đường của Chân Võ Thánh Địa.

Đại Tôn giả khẽ mỉm cười, đưa bức thư lại gần ánh nến, xem xong lập tức đốt luôn.

Thuộc hạ của Chân Võ Thánh Địa hầu hạ bên cạnh nhìn thấy việc này cũng không khỏi lè lưỡi. Phải biết là bức thư mà Đại Tôn giả đốt không phải là thư bình thường, mà là thư do đương kim Hoàng đế Bệ hạ Bách Việt Quốc ngự bút viết ra.

- Ra ngoài nói với Tổng quản Thái giám, Hoàng đế Bệ hạ đã có lời, thì Tê Phượng Lầu sau một tháng có thể khai trương lại bình thường.

- Vâng!

Tên thuộc hạ liền đi ra ngoài.

Đại Tôn giả lạnh lùng cười, dường như không coi đây thành chuyện lớn, mà chỉ thản nhiên đứng dậy, ra đến ngoài cửa nói:

- Đám Võ đồng đạt tư cách của Thí luyện Võ đồng, đã sắp xếp ổn rồi chứ?

- Bẩm Đại Tôn giả, đã sắp xếp ổn thỏa rồi.

- Ừ!

Đại tôn giả thản nhiên đi ra, đến phòng của Tần Vô Song.

Vừa ra đến ngoài sân, Đại Tôn giả đột nhiên nghe thấy tiếng động bên tai, Tần Vô Song đang đứng trong sân, nhìn lên bầu trời đêm, vẻ mặt trầm tư, dường như đang suy nghĩ điều gì.

- Cậu thiếu niên, đang nghĩ cái gì đấy?

Đại Tôn giả ngày càng thấy hứng thú với Tần Vô Song, càng nhìn càng thấy thuận mắt. Đại Tôn giả cả đời cũng đã thu nạp không ít đồ đệ, nhưng tư chất và nhân phẩm nếu như so sánh với vị thiếu niên này, lại không biết kém hắn ta bao nhiêu mà nói.

Đại Tôn giả với tấm lòng rộng mở, nếu có thể lựa chọn, ông hận một nỗi không thể lập tức nhận cậu thiếu niên này làm môn đệ. Nhưng ông ta biết, mặc dù ở Bách Việt Quốc này, ông ta có thể nói là dưới một người, trên vạn người, nhưng e rằng cũng không đủ tư cách làm sư phụ của cậu thiếu niên này.

- Ha ha, bái kiến Đại Tôn giả.

Tần Vô Song lấy lại tinh thần, âm thầm khâm phục thực lực của Đại Tôn giả này. Lúc đầu khi Tây Môn Vũ đi đến gặp hắn, hắn có thể cảm ứng thấy. Mà Đại Tôn giả đi đến, cũng không cố ý bước nhẹ lại, không cố ý kềm lại hơi thở, nhưng hắn cũng không thể cảm thấy trước.

Đây chính là khoảng cách thực lực. Cùng là Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, nhưng dường như khoảng cách này rất lớn.

- Không phải đa lễ! Cậu thiếu niên, có thể nói cho ta biết vừa nãy cậu đang nghĩ gì không? Ta nhìn ánh mắt xa xăm của cậu, hình như rất nhập tâm. Cậu mới mười mấy tuổi, đáng lẽ không nên có ánh mắt xa xăm như vậy, có phải là có tâm sự phải không?

Đại Tôn giả quan tâm hỏi.

- Đại Tôn giả thật sự nếu quan tâm, trong lòng vãn bối có một điều hoài nghi, muốn xin Đại Tôn giả giải đáp.

- Ồ, ngươi nói đi!

- Tu vi của Đại Tôn giả, là đạt đến Chân Võ Cảnh Cửu đẳng phải không?

- Ừ!

Đại Tôn giả mỉm cười.

- Ta ở châu thành Nam Vân Châu, đã từng nhìn thấy Phiệt chủ Tây Môn Vũ của Tây Môn Đại phiệt, cũng là Chân Võ Cảnh Cửu đẳng. Tại sao cùng là Cửu đẳng như Tôn giả mà ta cảm thấy khoảng cách vô cùng rõ ràng. Hay là trong Cửu đẳng, cũng còn có một huyền cơ khác?

Đại Tôn giả gật gật đầu:

- Câu hỏi rất hay, đúng như cậu nói, Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, đúng là có phân biệt cao thấp. Tứ Đại Tôn Giả chúng ta, đều là Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, nhưng trình độ cao thấp, cũng có sự khác biệt rõ ràng.

- Xin thỉnh giáo Đại tôn giả, cấp bậc này phân chia như thế nào?

- Ồ?

Đại Tôn giả đến hôm nay vẫn chưa nhìn thấy Tần Vô Song ra tay, vẫn chưa biết được tu vi của Tần Vô Song rốt cục là đến mức nào, hắn chỉ nhìn thấy Tần Vô Song và Tống Lăng Phong giao chiến trong một thoáng, nên không thể phán đoán được.

- Cậu thiếu niên, cậu rất có hứng thú với vấn đề này à?

Tần Vô Song không hề do dự liền gật đầu, hắn thực sự rất muốn biết.

- Ừm, Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, luyện đến bước này, toàn bộ da thịt, nội tạng xương cốt cũng đã là đạt đến trạng thái đỉnh phong nhất trong thế tục. Nhưng mà, đây chỉ là thành tựu của tầng diện nhục thân, ở tầng diện này của Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, đã ngầm can thiệp đến tinh khí. Tuy khái niệm tinh khí thần này vô cùng mơ hồ, nhưng đến Cửu đẳng, lại có cái gì đó, ta hỏi ngươi, sau khi đột phá có thể đạt đến cảnh giới gì?

Tần Vô Song suy nghĩ một lát:

- Cảnh giới Linh Võ phải không?

- Đúng vậy!

Đại Tôn giả gật đầu:

- Cái gọi là Linh Võ, cậu biết đặc điểm của nó là gì không?

- Xin Đại Tôn giả vui lòng chỉ giáo!

Tần Vô Song ngay cả trong kiếp trước, cũng chưa bao giờ tiếp cận đến tầng thứ này, do vậy cũng không biết nhiều.

- Ừm, vốn dĩ, với tu vi hiện tại của ta, không có tư cách nói đến cái này. Nhưng cậu đã hỏi, lão phu có thể nói, trung tâm của Linh Võ, chỉ có một chữ - Đạo!

- Đạo?

- Đúng vậy, chữ Đạo này, nghe ra chỉ có một chữ, nhưng lại không đơn giản như vậy. Có thể nói là cả Đại lục Thiên Huyền, những người có thể hiểu được nó chỉ có một phần mười nghìn, cũng đã giỏi hơn Đại lục Hoàng Phong rồi. Lão phu nói một chữ này, nhưng cụ thể Đạo như thế nào, lại không dám phát ngôn bừa bãi. Cậu có tiền đồ, lão phu không muốn vì một chút kiến giải của mình mà ảnh hưởng đến nhận thức của cậu. Cách lý giải chữ Đạo, tốt nhất là tự giác ngộ. Ta nghĩ, nếu cậu gặp được Võ Thánh đại nhân, ông ấy có lẽ có thể giải thích cho cậu.

Đại Tôn giả khẩu khí thận trọng, cũng không dám giải thích thêm.

Một lúc im lặng không nói gì.

- Nếu nói như vậy, Đại Tôn giả đã chạm được đến tinh túy của Đạo rồi. Do vậy bản chất không giống với Tây Môn Phiệt chủ?

- Có thế nói như vậy, nhưng nói vậy hơi khoa trương rồi. Cái gọi là chạm đến tinh túy, lão phu không dám nhận, nhiều nhất, cũng chỉ có thể nói là chạm đến bề ngoài mà thôi. Chân Võ Cảnh đạt đến Linh Võ, chính là từ Hậu Thiên bước đến Tiên Thiên, có một con đường cần phải vượt qua, chính là Trùng quan. Nghiêm túc mà nói, lão phu lúc này không được coi là đã vượt qua Chân Võ Cảnh Cửu đẳng hoàn toàn, mà chỉ là ở cảnh giới ngăn cách của nó – Cảnh giới Trùng quan. Nếu Trùng quan thành công, thì đó là Linh Võ, nếu không, cũng có thể nói là vượt qua Chân Võ Cảnh Cửu đẳng mà thôi, cũng chỉ có thể gọi là Trùng quan cường giả. Nhưng không còn nghi ngờ gì, muốn có tư cách Trùng quan, nhất định phải hoàn toàn hòa nhập vào cảnh giới Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, nếu không, sẽ không có tư cách Trùng quan.

- Cảnh giới Trùng quan?

Tần Vô Song cũng không cảm thấy lạ lẫm với hai từ Trùng quan này, từ Hậu Thiên tiến lên Tiên Thiên, cũng là một cách nói của Trùng quan.

- Nói như vậy, muốn tiến đến cảnh giới Linh Võ, Trùng quan là một con đường buộc phải đi qua?

Tần Vô Song không ngừng thắc mắc hỏi.

Đại Tôn giả hít một hơi dài, lắc đầu nói:

- Đối với người Bách Việt Quốc ta mà nói, chính là như vậy, nhưng cả Đại lục Thiên Huyền, cũng chưa chắc ai ai cũng như vậy.

- Ồ, còn có ngoại lệ?

- Cậu nghĩ xem, nếu một đôi vợ chồng cấp bậc Linh Võ cường giả, những đứa con họ sinh ra, vừa sinh đã có linh lực, từ nhỏ đã bồi dưỡng linh khí. Khởi bước của họ, chính là cảnh giới Linh Võ, không thể so sánh được.

Đại Tôn giả nói đến đây, khẩu khí vô cùng cảm khái, thở dài nói:

- Nói cho cùng, ở giới tầng của chúng ta, vẫn còn rất thấp. Cả Đại lục Thiên Huyền, hạo như yên hải, ha ha.

Nói đến đây, Đại Tôn giả đột nhiên cảnh giác với thái độ của mình, không nên sa sút như vậy trước mặt cậu thiếu niên tiềm lực vô hạn này, đả kích tinh thần của cậu thiếu niên. Ông ta mỉm cười, động viên nói:

- Đương nhiên, lão phu ở trên người cậu, cũng đã nhìn thấy ngoại lệ. Có lẽ, tương lai của cậu, cũng sẽ đạt đến cảnh giới Linh Võ. Được rồi, nghỉ ngơi đi! Sáng mai đến Võ Thánh Sơn, bái kiến Võ Thánh đại nhân, những điều còn nghi hoặc trong lòng cậu, có lẽ chỉ có Võ Thánh đại nhân mới có thể giải thích.

Bái kiến Võ Thánh đại nhân! Ở Bách Việt Quốc, số người có thể được hưởng vinh dự này, vô cùng hiếm hoi.

Tự nhiên, điều này làm cho một trăm hai mươi Võ đồng đạt tư cách cảm thấy phấn chấn vô cùng. Từ sáng sớm, các Võ đồng nhận được thông báo, đã tập hợp ở một địa điểm định sẵn, chờ lên đường.

Một lúc sau, các Võ đồng điểm danh xong, đi lên Võ Thánh Sơn dưới sự chỉ đạo của Đại Tôn giả. Các Võ đồng mang theo tâm lý háo hức đi trên đường. Cuối cùng cũng đến chân Võ Thánh Sơn. Võ Thánh Sơn, nguy nga hùng vĩ, dường như từ cổ chí kim, nó vẫn luôn như vậy.

Đại Tôn giả nói:

- Hãy nhớ, đây là Võ Thánh Sơn, không giống với bất kỳ nơi nào trong thế tục. Những thói quen hành động như Đại thiếu gia của các ngươi, không được đem ra ở đây! Đặc biệt phải nhớ, khi ta không cho các ngươi tự do hoạt động, tuyệt đối không được đi lại lung tung. Nếu không xảy ra chuyện, Chân Võ Thánh Địa không chịu trách nhiệm, nghe rõ cả chưa?

- Nghe rõ rồi, những điều này không cần dặn dò!

Các Võ đồng đồng loạt trả lời.

- Tốt, xuất phát!

Đại Tôn giả xuống ngựa, đưa theo các Võ đồng lên núi.

Đường núi gập ghềnh, nếu không phải là các Võ đồng được huấn luyện nghiêm khắc, e rằng không có cách nào đi được đường núi này.

Hai bên đường núi, lại là vách núi cheo leo, ở chỗ vách núi sâu, sương khói mịt mù, không thể nhìn thấy đáy, chỉ nghe thấy tiếng gió, làm các Võ đồng vô cùng cẩn thận, không dám phân tâm, càng không dám nhìn ngó xung quanh. Thật không dễ gì đi hết đường núi này, lên phía trên mới đỡ hơn một chút.

Giữa lưng núi, một khe núi hẹp sâu, phải xuyên qua, thì đến một mảnh rừng cây rậm rạp.

- Mọi người!

Tất cả đều ngẩng đầu nhìn theo hướng Đại Tôn giả.

- Có thấy cung điện cao nhất kia không?

- Đi qua khu rừng này, các ngươi có thể đến được trước cửa Võ Thánh Điện!

Đại Tôn giả kiên nhẫn giải thích:

- Nhưng khu rừng này, không phải là rừng bình thường, bên trong có rất nhiều trận pháp. Yên tâm, đại trận pháp không khởi động, khởi động chỉ là những trận pháp nhỏ cơ bản, chỉ cần các ngươi động não, có đủ linh tính, vẫn có thể qua được. Nếu không qua được, hoặc là không qua được trong thời gian đã định, thì các người sẽ mất đi tư cách bái kiến Võ Thánh đại nhân, nghe rõ chưa?

- Nghe rõ!

Trong ánh mắt các Võ đồng, tràn đầy sự hứng thú.

Đại Tôn giả gật gật đầu:

- Tốt, đi đi!

Một đoàn Võ đồng nối đuôi nhau, Tần Vô Song lại không vội. Theo như hắn thấy, chỗ này còn cách Võ Thánh Điện mấy chục mét, nhưng khu rừng này lại vô cùng rộng, không được vội vã vàp lúc này. Hắn cần phải quan sát xung quanh trước.

Đại Tôn giả thấy tất cả các Võ đồng đều đi rồi, duy chỉ có Tần Vô Song còn đứng lại.

- Sao cậu còn không đi?

- Mời Đại Tôn giả đi trước, cái gọi là ma đao không chặt nhầm cây, vãn bối quan sát trước, mài dao sắc bén, thì việc đã thành công một nửa.

Đại Tôn giả chấn động, trong mắt lộ ra thần sắc khen ngợi. Quán quân đúng là Quán quân, quả nhiên không phải là hư danh, tiểu tử nhỏ tuổi tâm tư kín đáo như vậy, lại có khí độ Tông sư như vậy, đạt được Quán quân Thí luyện, quả nhiên không phải là do may mắn.

Cũng không quấy rầy hắn, ông ta gật đầu nói:

- Được! Vậy lão phu không làm phiền cậu nữa.

Nói xong, cười ha ha, chui qua một cây bên cạnh.

Tần Vô Song đương nhiên sẽ không vô vị đi theo Đại Tôn giả. Hắn cũng biết rõ, với thực lực của Đại Tôn giả hiện nay, vẫn vượt trước hắn một bậc. Hơn nữa đây là địa bàn của ông ấy, muốn cắt đuôi hắn cũng rất dễ dàng. Hơn nữa đi theo Đại Tôn giả, cũng có phần bất kính với tiền bối. Về mặt tu vi võ đạo, Tần Vô Song vô cùng kính trọng tài đức khiêm nhường của Đại Tôn giả.

Đại Tôn giả đức cao vọng trọng, cũng coi như là một cái đích để cho hắn hướng đến. Đối với ông ta Tần Vô Song đương nhiên rất cảm kích, không dám mạo phạm.

Xuyên qua hai cây cao bên cạnh, dõi mắt nhìn xa, thấy một biển rừng rậm mờ mịt xanh thẳm mênh mông, không thể nhìn rõ nó kéo dài đến đâu. Mà mỗi một cây ở đây đều rất cao to, hai tay cũng không ôm xuể.

- Xem ra từ ngoài nhìn vào, không thể nhìn ra đường xá đi lại gì.

Tần Vô Song nghĩ, cũng chui vào rừng cây.

Vào rừng cây, đi một vòng, Tần Vô Song liền thấy sự kỳ diệu của rừng cây này. Dường như cho dù ngươi đi thế nào, nhìn cảnh vật đều giống nhau. Tính mê hoặc rất cao, dường như dù ngươi đi bao lâu, cũng chỉ như là đứng tại chỗ thôi.

May mà Tần Vô Song quan sát vô cùng tỉ mỉ, đến mỗi một nơi, cũng đủ nhìn ra những cây đại thụ này chỉ là tương tự nhau mà thôi, không cùng một cảnh vật, mà chỉ là cố ý bố trí giống một chỗ, làm mê hoặc người vào trong rừng.

Tần Vô Song làm ký hiệu bên đường, để tránh đi lại đường cũ.

- Không đúng, sao lại trở về nơi đã đánh dấu chứ?

Tần Vô Song đi một vòng, phát hiện thấy mình lại trở về chỗ cũ.

- Xem ra, trận pháp của rừng cây này, rất có tính mê hoặc, lại có thể làm người ta đi đúng một vòng!

Tần Vô Song xốc lại tinh thần. Lần này, hắn càng cẩn thận, đi một bước, đều để ý cành cây ngọn cỏ bên đường, một dấu chân cũng không bỏ qua.

Nhưng mà, làm hắn không thể tin nổi chính là, hắn đã cẩn thận như vậy, lại một lần nữa quay về chỗ đã đánh dấu.

Tần Vô Song có chút giật mình, hắn đã biết qua trận pháp cổ đại, nhưng đại đa số đều là trận pháp sống, dùng người để dàn trận pháp nhà binh. Dùng cây làm trận pháp như vậy, rất hiếm thấy.

Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có chút hiểu biết, Tần Vô Song nhớ là, gặp phải trận pháp như vậy, phá giải trận pháp tốt nhất là quan sát, tìm ra bí mật, phán đoán phương hướng như thế nào.

Có một cách, là dựa theo ánh mặt trời chiếu, phán đoán phương vị cụ thể.

Tần Vô Song quan sát ánh mặt trời xuyên qua rừng cây. Ánh mắt chợt dừng lại ở hướng Tây Bắc. Nhìn thấy vậy, trong lòng thầm nghĩ:

- Trận pháp này, đâu đâu cũng có trận nhãn, mà nơi này, không ngừng làm ta bị lạc đường, chắc là một trận nhãn trong trận pháp. Muốn thoát khỏi trận pháp này, thì phải suy đoán từ phương hướng.

Tần Vô Song đứng ở hướng Tây Bắc, lần này, hắn không buồn để ý đến bất kỳ thứ gì, mà chỉ đi thẳng về phía trước, lần này hắn cứ theo hướng đó mà đi, cũng không lo lệch khỏi quỹ đạo.

- Quả nhiên, đi theo hướng Tây Bắc, đi lâu như vậy, mà vẫn chưa về chỗ cũ. Xem ra, ta đi đúng hướng rồi.

Tần Vô Song thầm nghĩ, trận pháp này, hình như hợp với bát môn độn giáp của tiền thế. Bát môn độn giáp là hưu môn, sinh môn, thương môn, đỗ môn, cảnh môn, tử môn, kinh môn, khai môn. Trong đó, khai môn, hưu môn, sinh môn là ba cửa đại cát.

Nếu hợp thuật độn giáp kỳ môn, vậy muốn ra khỏi khu rừng này, chỉ cần đi đúng ba cửa đại cát, ra khỏi khu rừng này chắc không có vấn đề gì.

Đại Tôn giả đã nói rồi, trận pháp này không hoàn toàn khởi động, chỉ có một vài trận pháp nhỏ có tác dụng. Tần Vô Song cân nhắc ý trong câu nói này, khẳng định là, những tử môn chắc chắn là không mở, nhưng nếu đi nhầm, chắc chắn không ra được, nhưng cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nếu đi vào sinh môn, có thể thoải mái đi ra.

Hiểu ra điều này, Tần Vô Song càng kiên định đi theo hướng Tây Bắc. Theo ghi chép về bát môn độn giáp, khai môn ở hướng Tây Bắc, ngũ hành thuộc kim, theo hướng Tây Bắc chắc chắn là khai môn.

Càn quẻ vốn là một quẻ trong bát quái, ở tiền thế, cổ nhân đã đem cửa mệnh Càn cung đối ứng là khai môn, là cửa đại cát đại lợi.

Do vậy, tiền thế cổ đại rất nhiều Quân chủ, đều thích định đô ở Tây Bắc Trường An, bắt đầu tạo sự nghiệp từ Tây Bắc, rất hợp với đạo lý này.

Võ Thánh Điện đó là điện của Võ Thánh đại nhân, nếu đúng như vậy, vậy hẳn cũng là thiên cơ bên trong, bất luận thế giới kiếp trước hay kiếp này, đạo lý cũng đều như vậy.

Nghĩ đến đây, Tần Vô Song chợt chột dạ, đột nhiên nhớ đến chữ ‘Đạo’ mà Đại Tôn giả nhắc đến, đạo vô sở đạo, cụ thể là cái gì thì rất khó lý giải.

Nhưng chỗ nhỏ, hình như ‘Đạo’ lại không tồn tại. Như khu rừng bí mật này, cũng đã hợp ‘Đạo’, nói không rõ đạo bất minh này.

Quả nhiên, phán đoán của Tần Vô Song rất nhanh đã thu được kết quả, đi theo hướng Tây Bắc, cuối cùng cũng không bị cản trở, trên đường lại không ngừng nghỉ, không lâu sau, đã đến biên giới khu rừng.

Đang muốn đi ra, Tần Vô Song đột nhiên dừng chân. Dường như, hắn cảm nhận được một cảm giác vô cùng kỳ diệu, cảm giác này giống như cả người đã rời khỏi thế giới này, đột nhiên bị thu hút vào một thế giới nhỏ khác.

Cảm giác này chỉ tồn tại một lúc. Rồi đột nhiên, trong đầu Tần Vô Song xuất hiện một tiếng ‘Ông’, đến từ sự cảnh giác từ trong thâm tâm, đưa hắn trở về hiện thực.

Nhìn tứ phía, lại trở về thực tại. Nơi mình đang ở chỉ là biên giới khu rừng mà thôi.

- Chuyện gì thế này?

Tần Vô Song có chút nghi hoặc, hắn có thể khẳng đinh, vừa nãy không phải là ảo giác, cũng không phải là mộng cảnh, mà là sự vi diệu cảm nhận được, nhưng sao vừa mới rời mắt, tất cả lại tiêu tan như cảnh hoa thủy nguyệt?

Trong lúc nghi hoặc bất định, hắn không biết bắt đầu từ lúc nào, đã nhìn thấy dưới một cái cây trước mặt không xa, xuất hiện một cái bóng thanh sắc.

Người đó dáng người cao to, đứng quay lưng lại, cốt cách thanh kỳ, khiến cho người khác cảm giác cô quạnh. Người đó đứng dưới gốc cây, làm người ta không cảm thấy được bất kỳ điều gì. Dường như ông ấy đã đứng ở đó rất lâu, dường như bản thân ông làm nên phong cảnh nơi đây. Nơi ông đang đứng giống như một bức tranh sơn thủy chấm phá, hài hòa tự nhiên.

Võ Thánh đại nhân?

Trong đầu Tần Vô Song đột nhiên xuất hiện ý niệm này, nhìn như thưởng thức một cảnh đẹp.

Người mặc thanh bào chầm chậm quay người, nghi hoặc nhìn Tần Vô Song, đột nhiên cười:

- Cậu là Võ đồng đầu tiên đến được đây. Nói cho ta biết, cậu tên gì?

Tần Vô Song không dám chậm trễ:

- Vãn bối Tần Vô Song, bái kiến Võ Thánh đại nhân!

Người mặc thanh bào vuốt râu cười:

- Tần Vô Song, quả nhiên là Tần Vô Song. Cử quốc vô song, giỏi lắm, giỏi lắm, đi theo ta.

Nói xong, ông ta sãi bước ra khỏi rừng cây. Tần Vô Song không dám chậm trễ, liền đi theo sau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.