Khiêm Vương Sát Phi

Chương 10: Chương 10: Cái nhìn như lúc trước




Edit: anvils2_99

“Ngươi, hừ! Nhìn xem tình cảnh hiện tại của ngươi, ngươi đã không phải là Thừa Tướng phủ đại tiểu thư gì nữa, cha đã cùng ngươi đoạn tuyệt quan hệ cha con, ngươi hiện tại là kẻ đáng thương hai bàn tay trắng! Nga -- đúng rồi! Ta thiếu chút nữa đã quên, ngươi cũng không phải cái gì cũng không có, ít nhất hoàng thượng đã tứ hôn cho ngươi cùng Khiêm vương, ngươi có thể gả cho hắn, tuy rằng không biết là khi nào thì hắn có khả năng chết vì bệnh lao, nhưng cùng ngươi rất xứng đôi! Hắn Cô Tinh cùng Sát Tinh ngươi thật đúng là trời sinh một đôi a! Ha ha...” Ngôn Thiên Nhu hung tợn trừng mắt với nàng, sau đó nghĩ tới cái gì vẻ mặt đắc ý trong mắt mang theo cười nhạo cùng khinh miệt đối với Vân Khinh nói.

“......” Vân Khinh nghe được lời 'nàng'(NTN) ác độc cười nhạo nàng(VK) giọng điệu như trước lạnh nhạt tự nhiên, chính là đôi mắt kia nhìn Ngôn Thiên Nhu không phải là bình thường mà mang theo buồn ngủ hoặc luôn che một tầng mê ly, trong suốt giống như có thể chiếu sáng thế gian đáng ghê tởm này, làm cho người ta bị nàng liếc mắt một cái đều đã cảm thấy tự mình dơ bẩn, cẩn thận nhìn lại thì tối tăm thâm thúy, giống như bị nàng liếc mắt một cái linh hồn sẽ bị hút vào trong đó lún xuống.

"Nhìn, nhìn cái gì vậy!” Hiện tại bị Vân Khinh nhìn rung động đến Ngôn Thiên Nhu cảm giác mình giống như là tiểu hài tử đã làm sai chuyện, giống như bị nàng xem thấu hết nội tâm, hung tợn trừng mắt nhìn nàng.

Vì sao 'nàng'(VK) luôn lạnh nhạt như vậy? Bình tĩnh như vậy? Làm cho 'nàng' cảm thấy chính mình là cố tình gây sự, kiêu căng mãnh liệt. Rõ ràng nàng(NTN) ăn mặc, ở đều là tốt nhất, không biết so với 'nàng' tốt hơn bao nhiêu lần nhưng nàng chính là cảm thấy mình ở dưới 'nàng', vì sao 'nàng' một chút cũng không hâm mộ nàng được cha mẹ sủng ái? Vì sao một chút cũng không ghen tị nàng ăn dùng đều so với 'nàng' tốt hơn? Chính là như vậy nên nàng mới cảm thấy chính nàng vừa xuất hiện ở trước mặt 'nàng' sẽ trở nên dơ bẩn, 'nàng' nhìn thấu ra dơ bẩn của nàng, tà ác của nàng. Cho nên nàng nếu không làm khó dễ nàng, làm cho nàng cùng kẻ đáng thương giống nhau bị mình cười nhạo, bị mình vũ nhục! Như vậy tâm tình nàng sẽ cảm thấy vô cùng khoái trá, vô cùng kiêu ngạo.

“Ngươi... Rất vui vẻ?” Vì sao 'nàng'(NTN) luôn khắp nơi làm khó dễ cho mình, luôn tìm đến mình gây phiền toái? Như vậy 'nàng' sẽ cảm thấy rất vui vẻ sao? 'Nàng' không phải đã có cha mẹ sủng, được một đám người nâng niu trong lòng bàn tay che chở sủng ái sao?

“Đương nhiên! Chỉ cần nhìn ngươi thống khổ ta sẽ rất vui vẻ! Thực vui vẻ!” Ngôn Thiên Nhu vô cùng đắc ý nói, hé ra khuôn mặt xinh đẹp bởi vì nội tâm dơ bẩn trở nên vặn vẹo không chịu nổi.

“Khiến ngươi thất vọng rồi, ta cũng không quá khó.” Bọn họ những người này đối với nàng mà nói đều là người xa lạ mà thôi, cho nên cho dù phải rời khỏi nàng cũng sẽ không có gì đau buồn hay là khổ sở.

“Hừ! Ta sẽ nhìn xem! Ngươi đã quên ngươi được hoàng thượng tứ hôn cho cái ma ốm kia sao? Ha ha... Ta nhất định sẽ nhìn xem bộ dáng ngươi thống khổ cùng bất lực! Đến lúc đó ngươi có thể đến cầu ta a! Nói không chừng ta sẽ hảo tâm giúp ngươi một phen, ha ha......” Ngôn Thiên Nhu kiên định nói, một ánh mắt độc ác lóe lên ý cười nhạo.

Đại môn Tướng phủ bị đóng lại, Thanh Y nhìn Vân Khinh sững sờ ở nơi đó không có phản ứng gì, nhịn không được kêu nàng một tiếng:“Chủ tử...”

“Ân?” Nghe được thanh âm Thanh Y, Vân Khinh xoay người lại nhìn nàng một cái, sau đó ngẩng đầu nhìn xa xa lên trời nỉ non mở miệng:“Vì sao con người luôn thích tranh đấu như vậy? Bình thản, khoái hoạt sống không tốt sao? Vì sao đâu......” tiếng nói nhẹ nhàng không biết là đang hỏi Thanh Y hay là đang hỏi chính mình.

“...... Bởi vì bọn họ là người.” Trầm mặc hồi lâu, Thanh Y lạnh lùng nói, trong thanh âm mang theo tang thương bất đắc dĩ cùng một tia đau lòng cảm khái, nhớ tới chuyện bị nàng chôn sâu trong lòng đã lâu, lòng của nàng liền nhịn không được co rút lại đau đớn, cho dù qua lâu như vậy, nàng như trước không thể hoàn toàn quên tất cả mọi việc, khi đó nàng thương tâm, tuyệt vọng như thế nào, ruột gan đứt từng khúc......

“Đúng vậy. Bởi vì bọn họ là người...” Chỉ cần là người sẽ có, thất tình lục dục bọn họ nắm trong tay tư tưởng cùng thân thể, tham, sân, si, niệm. Người sẽ vì chính mình mà bất kể hết thảy đại giới, nghĩ hết mọi biện pháp để đạt được quyền thế, tiền tài, và còn có vì tình. Sai lầm rồi sao? Không, người sống trên đời luôn phải có tư tưởng, có động lực, có mục tiêu, sai chỉ là bọn hắn vì lợi ích chính mình mà đi thương tổn người khác.

Vân Khinh trong lòng cảm khái, sâu trong đôi mắt mang theo thản nhiên cùng bất đắc dĩ đối với thế gian. Liền như thế đi, nàng hiện tại cần chính là cuộc sống bình tĩnh lạnh nhạt......

Thời gian giống như một khắc đình chỉ chuyển động tại đây, hai người đứng ở nơi đó cứ như vậy lẳng lặng, lẳng lặng ...

“A -- mệt mỏi quá, nên quên được thì nên học quên đi, muốn cho miệng vết thương trong lòng mình vảy kết, như vậy tâm của ngươi mới sẽ không khô kiệt, mới có thể khỏi hẳn! Trở về đi ta đói bụng.” Vân Khinh ngáp nhẹ, nói lời thấm thía đối với Thanh Y. Nàng(VK) biết 'nàng'(TY) nhớ tới sự kiện kia, nàng hy vọng Thanh Y có thể quên đi bi thương trước kia học được buông, học được khoái hoạt.

“Ta hiểu được.” Thật sâu nhìn Vân Khinh, lòng của nàng đã không đau như vậy, trong lòng miệng vết thương đã ở chậm rãi khép lại, chính là còn cần chút thời gian.

Nếu không phải một lần kia nhìn thấy 'nàng'(VK), nàng(TY) chỉ sợ sẽ chân chính biến thành Quỷ Hồn dã quỷ vĩnh viễn không được đầu thai, cho nên cuối cùng rơi vào hồn phi phách tán, kết cục tan thành mây khói đi? Nếu muốn nói nguyên nhân, thì phải là oán khí của nàng quá sâu, lòng có không cam lòng cho nên không có biện pháp đầu thai cũng không nguyện ý đi đầu thai. Là 'nàng' lạnh nhạt cứu oán khí quá sâu trong linh hồn mình, cũng là 'nàng' làm cho lòng mình không tràn ngập lệ khí trở nên an hòa bình tĩnh. Không có Vân Khinh vốn không có nàng Thanh Y tồn tại.

“Chủ tử là muốn hồi vương phủ hay là đi Đệ Nhất Lâu?”

“Ngô... Đi Đệ Nhất Lâu đi.” Ánh mắt lại bịt kín buồn ngủ Vân Khinh nghĩ nghĩ sau đó đối với Thanh Y nói.

Hai người rời đi, sau cũng không biết ngay tại đối diện trên đường tướng phủ, cách tướng phủ không xa trong trà lâu ghế lô một bạch y nam tử đang ngồi.

Chỉ thấy trên mặt hắn ôn hòa như ngọc mang theo ý cười tao nhã nhìn Vân Khinh các nàng bên này, đáy mắt lóe lên nồng hậu hứng thú, khóe miệng ôn hòa ý cười trở nên tà tứ mê người. Nếu nói năm năm trước một màn kia làm cho hắn cảm thấy nàng thực đặc biệt đối với nàng có một chút hứng thú, như vậy hiện tại sẽ không là chỉ có như vậy một chút hứng thú mà thôi.

Nghĩ đến nàng trong lòng hắn còn có chút khác thường, bạch y nam tử trong mắt thần sắc biến ảo không ngừng, là cái gì? Thật lâu sau, một cái ý niệm hiện lên trong đầu hắn bị hắn nhanh chóng bắt lấy, có được! Đúng vậy, hắn muốn có được nàng! Sủng ái nàng! Ý tưởng này làm cho bạch y nam tử tươi cười trở nên nhu hòa hơn, một tia ngọt ngào rót vào trong lòng cô tịch đã lâu của hắn, trong mắt hiện lên sủng nịch ngay cả chính hắn cũng không có phát giác thấy.

“Ha ha...” Ý cười trầm thấp theo môi đỏ mọng của Cung Mạch Khiêm tràn ra, dày mà gợi cảm.

Cặp đồng mâu kia như đại dương sâu thẳm lại trong suốt vẫn là như lúc trước bình thản hờ hững như vậy nha! Giống như nhìn thấu hồng trần thế gian hết thảy, lại giống như hết thảy mọi việc thế gian đều không có gì có thể đi vào lòng của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.