Khiêm Vương Sát Phi

Chương 4: Chương 4: Hội thưởng hoa thiên lôi câu động địa hỏa




Mỗi năm một lần hội thưởng hoa, vào dịp này, danh môn vọng tộc công tử cùng các tiểu thư nhà giàu tất nhiên đều sẽ hảo hảo trang điểm cho thật đẹp, thật tốt. Hội thưởng hoa cũng là hương phác mũi hoa, là cơ hội tìm kiếm bông ‘Hoa’ của đời mình.

Tại nơi này, nam tử hoặc nữ tử nếu có nếu có tình, có ý với đối phương, nhìn trúng nàng (hắn), chỉ cần đem hoa của mình đưa cho đối phương, nếu như đối phương cũng để ý ngươi, muốn cùng ngươi kết giao, như vậy sẽ gặp nhận lấy hoa ngươi đưa cho của nàng (hắn), ngược lại sẽ cự tuyệt không nhận.

Cũng không biết là có phải ông trời cố tình hay không, thời tiết hôm nay thập phần sáng sủa, trời quang bích lãng, ánh nắng tươi sáng, bách hoa nở rộ, không gian tràn ngập mùi hoa, thấm vào ruột gan. Trong hoàng cung, từng nhóm mỹ nhân, túm năm tụm ba ở cùng một chỗ tán chuyện phiếm, cười đùa vui vẻ, đứng giữa bách hoa tao nhã nổi bật hơn hẳn, ngàn người so với hoa còn đẹp hơn. Từ xa nhìn lại, một bức bách hoa ủng đám mỹ nhân đồ. Nữ xinh đẹp, nam tự nhiên cũng không kém, anh tuấn, khiêm tốn, hào sảng, cương nghị, lãnh khốc.... Đủ các tư thế oai hùng.

Đại đa số mỹ nhân vào lúc này, đều thu hồi bộ dáng tùy tiện thường ngày, biểu hiện ra bộ dáng mình đoan trang, hiền thục, dịu dàng, thông minh, sắc sảo,... đem một mặt đẹp nhất, tài nghệ lẫn ưu điểm của mình biểu hiện ra ở bên ngoài, hấp dẫn lực chú ý của đối phương. Nếu như có thể như nguyện cùng người để ý trong lòng kết giao, đối với chính mình mà nói quả thực chính là việc hết sức vui mừng. Nhân gian một đoạn giai thoại.

Một chỗ, một vị mỹ nhân trên đầu mái tóc đen tú được búi một nửa, cắm trâm cài tóc kiểu dáng tinh mỹ, tinh tế, làm cho người ta vừa thấy là biết giá thành tuyệt đối không ở dưới mười vạn lượng, liền ngay cả mấy cây châu hoa đơn giản đội trên đầu nàng cũng muốn ngàn vạn lượng, thủy mâu nhộn nhạo lại mang theo thẹn thùng, sợ hãi, khuôn mặt trắng nõn đỏ mê ửng mê người, một thân váy dài hồng sắc, ở mặt trên thêu mấy đóa phù dung, mẫu đơn như tranh nhau nở rộ, lại như chiếu rọi lẫn nhau rất sống động, thủ công thêu làm cho người ta nhìn đều nhịn không được âm thầm tán dương, váy dài làn váy theo thân hình di chuyển của nàng làm nổi lên một đóa hồng phấn như phiêu lãng, eo nhỏ trong suốt ôm chặt bởi vì cước bộ bồng bềnh mà thướt tha như dương liễu trước gió. Hảo một cái bế nguyệt tu hoa, chim sa cá lặn, tuyệt sắc giai nhân a, mỹ làm cho nam nhân không thể dời được hai mắt của mình, tầm mắt đi theo cước bộ của nàng mà di chuyển.

Ngôn Thiên Nhu dịu dàng thản nhiên bước chậm đến bên khóm mẫu đơn, mỹ nhân, hoa tươi hình thành một khung cảnh tịnh lệ hiếm thấy. Nàng phi thường vừa lòng chính mình hôm nay hấp dẫn tầm mắt cùng lực chú ý của các nam nhân. Nhìn đến nữ nhân đến hướng nàng ánh mắt ghen tị cùng hâm mộ, lại làm cho tâm tình nàng sung sướng, hư vinh không thôi. Ha ha...... Nàng thích loại ánh mắt cùng cảm giác này bị vạn nhân truy phủng*.

(*): Vạn người chú ý

Phút chốc, phượng mâu mỉm cười bất động tại chỗ, đáy mắt thần sắc đắc ý rút đi, nhìn tuấn mỹ nam tử bước chậm dưới tàng cây, thân mặc trường bào màu vàng tương biên ám sắc trên người tản ra khí chất tôn quý, đáy mắt mang theo e lệ, trên mặt không tự chủ hiện ra thần sắc thiếu nữ hoài xuân thẹn thùng, lẳng lặng ái mộ ngóng nhìn bóng dáng hắn. Đây chính là phu quân do nàng chọn nha, cũng chỉ có hắn mới xứng với nàng.

Cũng không biết có phải do ánh mắt Ngôn Thiên Nhu quá mức mãnh liệt cùng nóng bỏng hay không, tên nam tử quý khí kia như cảm nhận được cái gì nghiêng đầu hướng nàng bên này nhìn xem, ánh mắt giao nhau trong nháy mắt, Ngôn Thiên Nhu cảm giác được trái tim mình đập thình thịch, giống như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực nhỏ nhắn mềm mại của nàng. Thiên lôi câu động địa hỏa, hai người cứ như vậy lẳng lặng ngóng nhìn đối phương. Quên mất những người khác tồn tại, chỉ có hai người bọn họ. Nàng lúc này tâm tình ngay cả chính nàng cũng không biết nên như thế nào hình dung, khẩn trương, không biết nên tiến lên đi đến trước mặt hắn không, hay vẫn là không nên đi? Ngượng ngùng, nàng muốn tiến lên nói chút gì đó? Càng băn khoăn liệu hắn có cao hứng, không biết hắn nhìn đến nàng tỉ mỉ trang điểm có thể hay không cảm thấy đẹp mặt? Hắn có thể hay không thích? Có thể hay không có cảm giác đối với nàng?......

Nam tử tuấn mỹ, tôn quý cảm giác được có một đạo ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm chính mình, nghiêng đầu theo ánh mắt bên kia nhìn lại, không nghĩ tới dĩ nhiên là một nữ tử kiều mỵ động lòng người, nhìn đến nàng thần sắc thẹn thùng cùng ái mộ nơi đáy mắt, hắn chỉ biết nữ nhân này thích hắn thậm chí có thể nói là yêu hắn...... Nữ nhân này giống như ở đâu đã gặp qua? Đợi chút, nàng không phải là nữ nhi Ngôn thừa tướng sủng ái nhất, Ngôn Thiên Nhu sao? Xem ra, hắn thật may mắn.

Nam tử tuấn mỹ một thân vàng sắc tương biên ám bào gợi lên một chút tươi cười mê người, không nhanh không chậm bước về phía Ngôn Thiên Nhu đi đến, đứng ở trước mặt nàng thanh âm trầm thấp từ tính mang theo khêu gợi từ môi bạc tràn ra:“Vị cô nương này thoạt nhìn thực quen mặt, không biết cô nương có phải hay không là họ Ngôn? Cùng Ngôn thừa tướng hay có quan hệ gì hay không?”

“Ân, Ngôn thừa tướng đúng là gia phụ. Tiểu nữ tử Ngôn Thiên Nhu tham kiến......”

Nam tử tuấn mỹ gặp giai nhân vừa muốn hành lễ, lập tức tiến lên vươn cánh tay bắt lấy tay nàng nâng dậy:“Khoan khoan, không cần đa lễ, hôm nay là hội ngắm hoa mỗi năm một lần nếu bởi vì này chút nghi thức xã giao này mà làm ta cùng giai nhân trong lúc đó có khoảng cách, vậy ta đây thật khổ sở a? Bảo ta Diệc Diệp là tốt rồi.”

“Diệc, Diệc Diệp...” Ánh mắt xấu hổ, giọng nói ngượng ngùng. Ngay cả đứng nhìn mỹ nhân hơn một khắc hắn đều nhịn không được muốn nàng. Cứ như vậy hắn vừa có thể có nhiều lợi ích lại có mỹ nhân trong ngực, dù sao nữ nhân trước mắt này lớn lên cũng không sai. Nghĩ nghĩ, hắn càng ngày càng cảm thấy chủ ý này không sai. Lúc này liền ước cùng giai nhân đi chung quanh một chút, bồi dưỡng cảm tình.“Chúng ta đi chung quanh một chút đi, trong hoàng cung địa phương khác phong cảnh cũng thực không sai.”

“... Ân, hảo.” Ngôn Thiên Nhu e lệ nói. Đang nhìn đến nữ nhân khác đều là ánh mắt hâm mộ ghen tị, trong lòng cao hứng đắc ý tâm tình như thế nào cũng không ức chế được. Hừ! Một đám ‘Xấu nữ’ còn vọng tưởng cùng nàng so sánh, quả thực là nằm mơ!

Đợi hai người đi rồi, có người vui mừng có người mất mát, vui mừng là nữ tử (nam tử) có người trong lòng tự nhiên sẽ không cùng nàng cướp người, nàng còn có cơ hội gả cho chính người trong lòng (hắn còn có cơ hội thú người trong lòng của mình mỹ thiếu nữ xinh đẹp). Mất mát còn lại là vì sao bọn họ đáp ứng yêu cầu của đối phương, chẳng lẽ chính mình không có cơ hội sao?

Nhìn bọn họ, nam không chỉ có tuấn mỹ còn có thân phận tôn quý vô cùng, mà nữ cũng không khác biệt, không chỉ có lớn lên bế nguyệt tu hoa, chim sa cá lặn, nhưng lại còn là thừa tướng chi nữ. Một người tương lai có thể trở thành hoàng đế, một người là nữ nhi của thừa tướng có địa vị thân cận hoàng thượng. Làm cho người ta thật hâm mộ a.

Không bao lâu, mọi người trên cơ bản đều điều chỉnh tốt cảm xúc chính mình, đi tìm phu quân chân chính thuộc về mình. Không tất yếu vì một đóa hoa mà buông tha cho khắp vườn hoa (không tất yếu buông tha cho khắp rừng cây, treo cổ ở trên một thân cây!)

Không bao lâu, không khí rất nhanh lại náo nhiệt, sinh động, ái muội......

Dưới tàng cây hoa đào, mỹ nhân thẹn thùng ái mộ đang nhìn nam tử tuấn mỹ trầm tư. Gió nhẹ phất quá, theo gió bay xuống phiến phiến cánh hoa hoa đào hồng nhạt, xa xa nhìn lại, hảo một đôi uyên ương trời định, thần tiên quyến lữ. Chính là, sự thật thật sự như thế sao?

“Này chủ ý cũng không sai, chính là không biết mỹ nhân muốn ta như thế nào hồi báo ngươi đây?” Hồi lâu, nam tử tuấn mỹ lâm vào trầm tư phục hồi lại tinh thần gợi lên một chút ý cười tà khí mê người, nhìn chằm chằm giai nhân trước mắt hắn mắt lộ quý ý, thanh âm trầm thấp từ tính theo trong miệng hắn tràn ra, làm cho nàng nghe hai má đỏ ửng càng phát ra hồng nhuận, rất thẹn thùng. Nhìn nàng như vậy càng mị hoặc hấp dẫn, nam tử con ngươi đen mang theo một tia tà khí trở nên sâu thẳm, làm cho người ta đoán không ra hắn suy nghĩ gì.

“Thiên, Thiên Nhu không nghĩ làm cho nhị...., cũng, Diệc Diệp hồi báo cái gì, chỉ cần có thể ở bên người Diệc Diệp vì Diệc Diệp phân ưu, Thiên Nhu cũng đã thấy đủ .” Kiều mỵ lại mang theo ngượng ngùng nói.

“Nếu Nhu nhi có tâm ý này, ta đây tìm một cơ hội cùng phụ hoàng bẩm báo, đến lúc đó đi Ngôn phủ cầu hôn nàng, Nhu nhi ý của ngươi thế nào?” Nam tử vươn cánh tay bắt lấy những ngón tay thon dài của giai nhân nâng lên, ánh mắt nóng rực bắn thẳng đến chỗ sâu trong ánh mắt nàng.

“Nhu, Nhu nhi nguyện ý nghe theo nhị, nhị hoàng tử làm chủ.” Lúc này Ngôn Thiên Nhu đã muốn bị nam tử nàng ái mộ thật sâu trước mắt làm cho đầu óc mê loạn, choáng váng, không thể tự chủ, thế nào còn nhớ rõ nàng còn phải hỏi ý kiến cha, nữ tử thành hôn phải có cha mẹ đồng ý, chúc phúc.

“Nhu nhi không ngoan, không phải nói gọi ta Diệc Diệp sao? Như thế nào liền đã quên, nên phạt!” Nói xong, không đợi Ngôn Thiên Nhu mở miệng trực tiếp hôn lên môi nàng.

“Ân... Ngô...” Thình lình đón nhận nụ hôn làm cho nàng có chút không biết phản ứng làm sao, giật mình trừng lớn hai mắt mình, tiếp theo bị hắn đặt ở vách đá núi giả chậm rãi cuồng dã giữ lấy mình hôn xuống, đánh mất chính mình.

Khuất sau núi giả hai người càng hôn càng sâu, càng hôn càng kịch liệt......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.