Khiêm Vương Sát Phi

Chương 6: Chương 6: Kinh ngạc, là nàng?!




Khiêm điện.

Nơi này là tẩm điện riêng của đương kim tam hoàng tử Khiêm vương, không có kiến trúc hoàng gia kim bích huy hoàng, cũng không có quá nhiều đồ vật xa xỉ, hoa lệ, kim điêu ngân khí, bên trong phục sức bài trí đều quay quanh một từ ‘Nhã’. Phong cách cũng khác hẳn, rất là bất đồng với các hoàng tử của cung điện khác.

Tẩm điện toàn bộ được làm từ gỗ cây tử đàn thượng đẳng, còn tản ra mùi thơm ngát đặc trưng của nó, ánh mặt trời xuyên thấu qua khung cửa sổ chiếu vào đồ vật bài trí bên trong điện, chiếu vào vật trang trí làm bằng ngọc làm cho ngọc quý càng lộ vẻ đẹp dưới ánh sáng mặt trời. Bên ngoài tẩm điện trồng một rừng trúc, xanh mướt, rộng lớn. Gió nhẹ nhàng thổi qua, trúc liền theo gió mà lắc lư phát ra âm thanh sàn sạt rung động như bản nhạc của thiên nhiên. Bởi vì cung điện này nằm ở vị trí có vẻ xa xôi so với chính điện, hoàn cảnh cũng có vẻ thanh u yên tĩnh.

Ở trong hoàng cung từng hoàng tử đều có tẩm cung của chính mình, để bọn họ cho dù được phong vương sau này trở về cũng có nơi nghỉ ngơi.

Bạch y nam tử cùng thái giám theo đi tới, ngồi ở trong tẩm điện bên cạnh bàn trà lẳng lặng thưởng thức bình tây hồ trà Long Tĩnh thượng đẳng. Lúc này trên mặt hắn đã không giống mới vừa rồi tái nhợt cùng suy yếu như vậy. Đột nhiên, ở một thanh âm mỏng manh truyền vào trong tai hắn, chỉ thấy đáy mắt hắn biến sắc tiếp theo liền ngã xuống trên bàn giống như đang ngủ, không có động tĩnh.

Chỉ chốc lát sau, cửa tẩm điện bị người đẩy ra, một tiểu thái giám chạy lại ngó vào bên trong xem xét, thật cẩn thận nhẹ giọng hô:“Tam hoàng tử? Tam hoàng tử......” Thấy đối phương ghé vào trên bàn vẫn không nhúc nhích, lúc này mới yên tâm lớn mật chạy vào, dùng sức lay lay, ghé vào trên bàn kêu hắn cũng không có điểm phản ứng. Thấy vẫn là không phản ứng, tiểu thái giám lập tức chạy đi ra ngoài.

Chỉ trong chốc lát, ba bốn người lén lút tiến vào tẩm điện, trong đó một người trên vai còn khiêng một người, nhìn y phục mặc trên người xem chừng là một nữ tử.

“Còn không mau điểm đem bọn họ đưa tới trên giường đi! Còn đứng đó nhìn cái gì? Mau mau mau!” Trong đó một nam đối với mấy người khác nói. Cố ý đè thấp thanh âm, sợ ‘Quấy nhiễu’ đến ‘Những người khác’.

Mấy người kia nghe được lập tức động thủ, đem nam tử hôn mê trên bàn cùng nữ tử trên vai khiêng song song đưa tới trên giường. Nam tử trên người chỉ còn lại một cái khố, nữ nhân so với nam tử bên cạnh cũng chỉ hơn một cái yếm, bày ra tư thế hai người ôm nhau cùng một chỗ ái muội, một chiếc chăn mỏng đắp ngang trên người hai người bọn họ. Áo khoác bị vứt bỏ lung tung trên mặt đất, trong phòng còn có lư hương, mùi hương từ huân hương phát ra, lan tỏa ở trong không khí khuếch tán ra, tràn ngập ở toàn bộ tẩm điện. Bố trí hoàn toàn xong hết thảy, mấy người kia nhanh chóng rời đi.

Trên giường, bạch y nam tử nguyên bản hẳn là hôn mê bất tỉnh phút chốc mở mắt, nhìn đến nữ tử ngủ say trước mắt, cặp mắt luôn luôn bình tĩnh ôn hòa trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Là nàng! Sau đó đôi mày đẹp của hắn kẽ nhíu, trong lòng nghi hoặc: nhiệt độ cơ thể của nàng như thế nào thấp như vậy? Làn da đẹp như hoa nở ánh nắng tươi sáng mùa xuân của nàng như thế nào lại còn lạnh lạnh!

Nghĩ trong lòng, tuyệt không cố kỵ nam nữ thụ thụ bất thân đem nàng ôm vào trong lòng ôm càng thêm chặt chẽ, ý đồ dùng chính nhiệt độ cơ thể của mình làm ấm da thịt lạnh lẽo nàng. Tiếp theo nhắm mắt lại làm thành bộ dáng hôn mê, cùng đợi một hồi trò hay trình diễn. Lúc này hắn cũng không chú ý tới hắn vừa mới hành động có bao nhiêu làm người ta ‘Khó có thể tin’ nổi. Trước mặt người ở bên ngoài hắn vẫn là tao nhã, khiêm nhường, có lễ, nhưng thủy chung sẽ cùng người khác duy trì một khoảng cách, trong mắt mang theo thản nhiên xa cách vô hình người khác khó mà tới gần. Cho nên, hiện tại hắn chủ động như vậy, nếu cho thuộc hạ hắn nhìn thấy nhất định sẽ chấn động trừng lớn hai mắt mình, sau đó đem nó thành ‘Kỷ niệm đáng nhớ’ khắc thật sâu ở trong đầu. Chủ tử bọn họ luôn luôn 'thanh tâm quả dục' rốt cục đổi tính?!

Trong ngự hoa viên, ‘Bách hoa’ tranh diễm. Cả nam lẫn nữ đều cố gắng nắm chắc cơ hội lần này để tìm kiếm phu quân, ái thiếp thuộc về mình. Một cái bóng dáng chói lọi theo xa xa đi tới nhìn đến cảnh tượng náo nhiệt vui vẻ này, trên mặt uy nghiêm cũng lộ tươi cười hiếm thấy, thanh âm hùng hậu mang theo sung sướng. Mọi người thấy có người hướng bọn họ đi tới, trung niên nam nhân mặc long bào minh hoàng, khí vũ hiên ngang, toàn thân tràn ngập uy nghiêm, mà nữ nhân bên cạnh hắn mái tóc búi cao, một thân phượng bào đoan trang tao nhã đi tới, đuôi váy dài chạm đất thêu kim phượng lại càng tăng thêm vẻ quý phái, trang trọng. Đi theo phía sau hai người vài đại thần mặc quan bào cùng hai hàng cung nữ, thái giám. Khung cảnh như thế làm cho mọi người ngốc lăng tại chỗ đến nửa ngày, mãi mới phản ứng lại nhất tề đồng loạt quỳ gối, trăm miệng một lời hô:“Tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế ,vạn vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, ngàn thiên tuế!” Thanh âm to vang triệt tận trời. Đội hình này thanh thế này thật lớn.

“Ha ha ha ha... Đều miễn lễ bình thân! Hảo hảo ngắm hoa, không cần phải đa lễ.” Cung Huyền Minh tươi cười đầy mặt nói.

“Đúng vậy! Đều đứng dậy. Hôm nay là hội ngắm hoa mỗi năm một lần, khó có được mọi người tề tụ ở trong cung, không cần đa lễ như vậy, nên làm gì thì làm đi, đừng ràng buộc chính mình, mọi người đều thả lỏng tâm tình của mình hảo hảo ngắm hoa đi. Như vậy hoàng thượng cũng sẽ thả lỏng tâm tình.” Hoàng hậu mặt mang tươi cười ôn nhu lại không mất phong phạm quốc mẫu đối mọi người nói.

“Tạ hoàng thượng, hoàng hậu nương nương!” Nghe nói như thế mọi người đứng dậy tiếp tục đi ngắm hoa.

“Vẫn là hoàng hậu quan tâm a, trẫm thật cảm động!.” Cung Huyền Minh mang tươi cười, nhìn thật sâu hoàng hậu bên cạnh khí chất cao quý, ôn nhu hiền thục.

“Thần thiếp mỗi ngày thấy hoàng thượng bộn bề trăm việc, đặc biệt vài ngày gần đây, làm lụng vất vả cả người đều gầy đi không ít. Thần thiếp đều để ở trong mắt đau ở trong lòng, hiện tại thật vất vả khó có được cơ hội để cho hoàng thượng có thể hảo hảo thả lỏng tâm tình, đương nhiên không thể bởi vì vài điểm quy củ này mà làm hoàng thượng mất hứng.” Hoàng hậu ánh mắt chan chứa tình yêu nhìn Cung Huyền Minh tình chân ý thiết nói.

“Là trẫm không tốt, làm cho hoàng hậu lo lắng, vất vả cho nàng rồi.” Cung Huyền Minh an ủi vỗ vỗ cánh tay hoàng hậu, cảm thán nói.

“Hoàng thượng sao lại nói vậy, thần thiếp nào có tài cán gì, được vì hoàng thượng phân ưu, quan tâm hoàng thượng là vinh hạnh của thần thiếp, đó cũng là bổn phận của thần thiếp phải làm, nào có gì vất vả hay không vất vả.” Hoàng hậu nghe nói như thế ra vẻ tức giận trừng mắt liếc nhìn Cung Huyền Minh một cái, giận dỗi nói. Những người bên cạnh đều nhìn thấy bộ dáng vẻ hờn dỗi trong ánh mắt kia, giống như đối với tình nhân ngọt ngào làm nũng.

“Hảo hảo hảo! Là trẫm không phải, là trẫm không phải. Đi, trẫm cùng ngươi đi ngắm hoa xem như cấp hoàng hậu nhận sai.”

“Hoàng -- thượng --~”

“Ha ha ha... Đi đi.”

Trên mặt hoàng hậu mang theo một tầng đỏ ửng, đáy mắt mang theo kiêu ngạo, tâm tình sung sướng kéo tay hoàng đế cùng hắn bước chầm chậm ngắm hoa ở ngự hoa viên. Hoàng đế diện mạo hiên ngang, khí phách uy nghiêm nắm trong tay toàn bộ Tây Huyền quốc này là trượng phu của Đàm Thục Tình nàng! Nhiều phi tử thì như thế nào? Cuối cùng nữ nhân ở bên người hắn không phải vẫn là nàng sao? hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ cùng hắn cùng nhau hưởng thụ thiên hạ giang sơn, vinh hoa phú quý ! Ha ha......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.