Khiêm Vương Sát Phi

Chương 8: Chương 8: Ủy khuất ngươi vào ở Khiêm vương phủ




Edit: Snow_96

Bata: anvils2_99

Hoàng hậu, hoàng tử cùng một đám người theo sát, chậm rãi rời đi Khiêm điện.

Thái y không dám chậm trễ tiến lên vì nam tử trên giường bắt mạch, nếu hoàng thượng đã ra lệnh bọn họ làm thần tử chỉ cần nghe theo lệnh là được, tâm tư của hoàng đế bọn họ đoán đến đoán đi cũng đoán không ra. Mượn chuyện này hôm nay nói đi, chuyện lớn như vậy hoàng thượng chỉ bỏ lại một câu miễn đi tội lớn hoàng tử cùng nữ nhân tư thông cấu kết, còn tứ hôn cho bọn họ. Nhắc tới Khiêm vương thật đúng là tồn tại đặc thù, bởi vì thân thể suy yếu hoàng thượng liền đặc biệt cho phép hắn không cần quỳ lạy, miễn cho hắn đi sớm vào triều, nhưng là muốn nói hoàng thượng yêu thích Khiêm vương? Lại tựa hồ không phải như vậy, không cần đến lâm triều có nghĩa là gì? Hoàng thượng không nghĩ muốn cho hắn biết rõ mọi việc trong triều, không cho Khiêm vương quản việc trong triều. Tuy rằng được phong hào vương gia, nhưng là cũng là hữu danh vô thật. Một vương gia không có thế lực thì có thể làm cái gì? Cái gì cũng làm không được. Huống chi vẫn là một ma ốm thân thể suy yếu. Không muốn hắn không vui nên cố tình cho hắn rất nhiều đặc quyền. Cho nên nói tâm hoàng đế thâm sâu giống như biển nha! Viên thái y ở trong lòng khóc thút thít không thôi.

Xem xong mạch Viên thái y thu hồi tay đối với nam tử trên giường nói:“Khiêm vương chính là bị nhiễm phong hàn, cái khác cũng không có gì đáng ngại, thần trở về sẽ khai ra một phương thuốc, bốc thuốc xong thần sẽ phái người đưa đến quý phủ, chỉ cần đừng ra gió hảo hảo tĩnh dưỡng là có thể không có việc gì.”

“Khụ khụ... Như thế liền làm phiền Viên thái y .” Thanh âm ôn hòa khách khí.

“Không phiền không phiền, kia thần trở về khai căn tử bốc thuốc, cáo từ.” Viên thái y có chút thụ sủng nhược kinh nói, rất nhanh liền rời khỏi, ly khai Khiêm điện.

Chờ viên thái y rời khỏi phòng, trên giường còn lại hai người, trong điện trong lúc nhất thời có chút trầm mặc.

Cung Mạch Khiêm nhìn thiên hạ bên cạnh cúi đầu lui ở chăn, ôn hòa nói:“Cái kia... Ta...”

Không đợi hắn nói xong, nữ tử trên giường ngẩng đầu lên vẻ mặt bình tĩnh nhìn hắn, nhẹ giọng nói:“Ủy khuất ngươi. Phiền toái ngươi giúp ta đem y phục lấy đến, cám ơn.”

Nghe nói như thế, Cung Mạch Khiêm đều nhịn không được muốn cười ra tiếng, đáng tiếc trường hợp không đúng.

Cho nên hắn đành phải đem ý cười sắp lao ra yết hầu hóa thành thanh âm ho khan, theo trong miệng tràn ra, xoay người đi xuống giường nhặt lên quần áo bị ném loạn dưới đất, đưa lưng về phía nàng nói:“Khụ khụ, khụ khụ khụ... Ngươi, khụ khụ, ngươi yên tâm, ta sẽ đối với ngươi phụ trách.” Cung Mạch Khiêm cố gắng áp chế ý cười ngừng không được theo lồng ngực truyền ra dịu đi một chút nhưng khóe miệng nhịn không được giơ lên, khôi phục bộ dáng tao nhã, khiêm lễ* xoay người đem quần áo đưa cho nàng, sau đó lại phi thường tự giác xoay người sang chỗ khác. Phi lễ chớ nhìn nha.

(*): khiêm nhường, lễ độ

“Ân.” Không có phẫn nộ, không có thẹn thùng cũng không có vui sướng, chính là thản nhiên ‘Ân’ một tiếng.

Vân Khinh không biết đưa lưng về phía nàng Cung Mạch Khiêm sau khi nghe được trả lời của nàng, đồng mâu thâm thúy như uyên tối đen tràn đầy ý cười.

Tiểu nữ nhân này vẫn là lạnh nhạt như vậy a! Nàng là nữ tử đi? Nàng cùng chính mình bị nhiều người như vậy ‘Bắt kẻ thông dâm trên giường’ nàng không có một chút kinh hoảng?! Sau còn thực bình thản rất bình tĩnh đối với hắn nói ‘Ủy khuất hắn.’ này hình như là lời hắn nên nói đi?

“Ta mặc xong, ngươi có thể xoay người.” Vân Khinh thản nhiên lên tiếng.

Cung Mạch Khiêm xoay người cầm lấy quần áo bên giường hướng trên người mặc, động tác tự nhiên mà tản mát ra khí chất ôn nhuận, tao nhã. Cả người giống nhau di thế thần trì*, giống như tiên nhân đi ra từ tranh thuỷ mặc bình thường, tao nhã quý khí, ôn nhuận như ngọc, như mộc xuân phong, siêu việt thế tục.

(*): ai biết chỉ ta với ta không hiểu a

“Thanh Y.” Vân Khinh ngồi ở bên giường bỗng nhiên hô.

Không biết từ đâu một nữ tử Áo xanh đi về phía bên giường, vẻ mặt lạnh lùng cung kính nói:“Chủ tử, thừa tướng đã biết việc này, nói muốn cùng tiểu thư đoạn tuyệt quan hệ cha và con.”

“Thật không. Vậy ngày mai trở về giải quyết đi, ta hiện tại thực mệt.” Nói xong liền từ từ nhắm hai mắt hướng một bên ngã xuống. Ở trong lòng tính toán, nàng còn muốn cho các nàng một ít thời gian nha, ngày mai lúc trở về cơ hội nàng rời đi lại càng lớn. Tuyệt không lo lắng sẽ bị ngã trên mặt đất, bởi vì có Thanh Y ở đây.

Quả nhiên, ngay sau đó nàng gục ở trong lòng Thanh Y, nặng nề ngủ.

Thanh Y ôm nàng đã nhìn quen lắm rồi, nghĩ có nên đi chỗ khác hay không, Tích Nhan làm sao có thể ở...

“Các ngươi đã không trở về Ngôn phủ, nếu không chê không bằng đi Khiêm phủ ở đi. Đi tìm khách sạn thực phiền toái, một đường xóc nảy sẽ ngủ không tốt.” Cung Mạch Khiêm ôn hòa đối với Thanh Y nói.

Thanh Y nghĩ nghĩ sau đó, đối với hắn gật gật đầu “Phiền toái.”

“Khụ khụ... Sẽ không.” Dù sao về sau hắn đều phải chiếu cố vương phi của hắn. Ân, vương phi của hắn? Nghĩ vậy trong lòng hắn thế nhưng không có phản cảm bài xích, ngược lại còn có một tia vui sướng?! Làm sao có thể có cảm giác kỳ quái này đây? Tuy rằng cảm giác này không sai. Quên đi, không nghĩ, dù sao về sau hắn có thể từ từ nghĩ đến.

Trong xe ngựa, Vân Khinh gối đầu trong lòng Thanh Y nặng nề ngủ, cách nàng không xa là Cung Mạch Khiêm đang ngồi.

Cung Mạch Khiêm trên mặt mang theo ý cười như mộc xuân phong, ôn hòa nhìn nữ tử ngủ say duy nhất trong xe ngựa, đôi mắt ở chỗ sâu hiện lên một tia trêu tức, chân chính là một con mèo nhỏ! Ha ha... Vẫn giống như trước...

-----phân cách tuyến hoa lệ-----

Xe ngựa vừa dừng lại, ngoài xe liền truyền đến một thanh âm mang theo lo lắng “Vương gia...”

Cung Mạch Khiêm xuống xe ngựa, nhìn về phía người nọ vẻ mặt lo lắng, ôn nhuận mở miệng an ủi hắn nói:“Mạc Ngôn, không cần lo lắng, ta không phải rất tốt sao.”

Mạc Ngôn nhìn Cung Mạch Khiêm, ân, hoàn hảo, không có dấu hiệu bị thương. Ánh mắt lo lắng tại lúc xác nhận Cung Mạch Khiêm không có bị thương dần dần rút đi. Vương gia như thế nào một người đi tham gia hội ngắm hoa? Vạn nhất xảy ra chuyện gì, hắn biết làm sao! Hoàn hảo là vương gia hắn đầy đủ không sứt mẻ, bằng không hắn chết vạn lần cũng không đủ.

Mạc Ngôn thở dài một hơi, lo lắng, khẩn trương trong lòng vừa buông xuống, ngay lúc nhìn thấy theo trên xe ngựa đi xuống một nữ tử lại không yên lòng. Đây là có chuyện gì a? Kinh ngạc nhìn nữ tử Áo xanh xinh đẹp nhưng lạnh lùng còn có người được nàng ôm, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, chủ tử được tứ hôn? Lần này là người của ai đây? Đại hoàng tử hay vẫn là nhị hoàng tử?

Cung Mạch Khiêm nhìn Mạc Ngôn đang lâm vào suy nghĩ của chính mình, ho nhẹ hai tiếng nhắc nhở thuộc hạ còn chưa hoàn hồn, phân phó nói:“Mạc Ngôn, cho người ta thu thập một chút Tĩnh U viện, vương phi sẽ ở đó.”

?!... Cái tình huống gì? Ở, ở tại Tĩnh U viện?! Hắn không có nghe lầm đi? Cái sân kia nhưng là ở bên cạnh Minh viện của Chủ tử a! Chẳng lẽ nữ nhân lần này có thân phận rất đặc thù? Cho nên chủ tử muốn đích thân giám thị, ách... Không đúng, là tự mình quan sát nàng? Mạc Ngôn sau khi nghe được lời nói của Cung Mạch Khiêm, trong mắt mang theo kinh ngạc ở trong lòng nghĩ, bất quá vẫn là nghe theo Chủ tử, phân phó hạ nhân đi đến quét tước Tĩnh U viện. Hoàn hảo Tĩnh U viện bởi vì ngay tại cách vách Minh viện của Cung Mạch Khiêm, cho nên bình thường cũng sẽ quét tước, một hồi công phu Vân Khinh và Thanh Y liền vào ở đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.