Khiêm Vương Sát Phi

Chương 12: Chương 12: Vương phi thực khả nghi




Edit: Anvils2_99

Minh viện

“Ngươi muốn nói cái gì thì nói ra đi.” Sau khi hắn với Vân Khinh cùng nhau dùng bữa tại nội đường trở về, Cung Mạch Khiêm cảm giác, nhìn đến bộ dáng thuộc hạ mình muốn nói lại thôi tâm tình tốt mở miệng, nói chuyện giọng điệu đều mang theo sung sướng nhẹ nhàng.

“Vương gia, là thuộc hạ vô dụng! Thỉnh vương gia trách phạt.” Mạc Ngữ trở về nghe được Mạc Ngôn cùng mình nói đến một màn ‘Kinh hoàng’ kia, sau đó trong lòng xấu hổ không thôi, vẻ mặt áy náy quỳ trên mặt đất tự trách nói. Hắn cô phụ vương gia đối với hắn bồi dưỡng, vương gia đối với hắn tín nhiệm a!

Cung Mạch Khiêm nhìn Mạc Ngữ quỳ trên mặt đất tự trách, nhíu mày nói:“Ngươi trước đứng lên đã, hảo hảo nói ngươi vô dụng như thế nào? Muốn ta phạt xử phạt ngươi thì lý do là gì nói ra đi?”

Mạc Ngữ nghe được lời nói của Cung Mạch Khiêm, đứng dậy cung kính bẩm báo:“Thủ hạ đi điều tra Vương phi, điều tra thấy Vương phi nàng từ nhỏ không được sủng ái, ở phủ Thừa Tướng vẫn là có nàng cũng được mà không có cũng không sao, bởi vì đại phu nhân sinh hạ nàng đã chết cho nên mọi việc trong tướng phủ đều là nhị phu nhân cầm quyền, Thừa Tướng cũng chỉ sủng nữ nhi Ngôn Thiên Nhu do nhị phu nhân sinh. Bởi vì hai mẹ con nhị phu nhân không thích sự tồn tạị của Vương phi, nên thường xuyên sẽ đi tìm nàng gây phiền toái, nhưng mỗi lần đều là bị chọc cho tức giận rời đi. Tướng phủ nhị phu nhân còn từng ngầm mua được sát thủ đi ám sát Vương phi muốn trừ bỏ nàng, đáng tiếc đều bị Vương phi may mắn trốn thoát, sau nhị phu nhân không cam lòng lại đi mua sát thủ ám sát Vương phi kết quả lại bị đối phương dùng các loại lý do lấy cớ từ chối, sau đó việc này cũng không ai hiểu rõ là vì sao, mà Thừa Tướng cũng chưa bao giờ biết có loại chuyện như vậy phát sinh.”

Mạc Ngôn sau khi nghe xong vuốt cầm mình cảm thán :“Chậc chậc chậc, nữ nhi mình bị chính phu nhân mình phái người đi ám sát, làm cha cùng trượng phu Ngôn Khánh Phong lại đối với việc này không biết chút nào? Có thể thấy được Vương phi ở trong tướng phủ có bao nhiêu không được sủng ái chịu khổ a! Đợi chút, không đúng nha! Theo lý mà nói một đại tiểu thư, lại không được sủng ái bị người ám sát hẳn là sẽ cảm thấy sợ hãi mới đúng a, cho dù là không được sủng như thế nào cũng muốn trước bảo trụ tính mạng của mình thì nên nói ra mới đúng, Ngôn thừa tướng thế nhưng đối việc này một chút cũng không quan tâm? Chẳng lẽ là do nhị phu nhân dùng kế che giấu việc này không cho hắn biết? Nhưng Vương phi vận khí có phải hay không thật quá tốt? Nhiều năm như vậy bị nhị phu nhân cùng nữ nhi nàng tính kế đều có thể hoàn hảo không tổn hại gì? Xem như không có việc gì mà sống? Chẳng lẽ là bởi vì không được sủng cho nên sợ hãi? Không dám nói?”

“Không có khả năng, nàng tuyệt đối không phải loại nữ nhân nhát gan yếu đuối.” Mạc Ngữ kiên định phủ nhận nói. Đây là trực giác của hắn, cái nữ nhân kia nhất định không đơn giản!

“Ách... Nói cũng đúng!” Mạc Ngôn ngượng ngùng nói, trong đầu lại xuất hiện ra một màn ‘Kinh hoàng’ bên trong nội đường, Vương phi kia từ đầu tới đuôi đều là bộ dáng bình tĩnh, lạnh nhạt hưởng thụ vương gia ‘Hầu hạ’ là như vậy, trong mắt hoàn toàn không có nửa điểm sợ hãi, còn ăn rất tự nhiên.

Chậc chậc chậc... Chẳng lẽ nàng không biết ‘Lịch sử quang vinh’ của Vương gia nhà bọn họ sao? Người bên ngoài nói như thế nào? Ách... Nói vương gia nhà bọn họ là Thiên sát Cô Tinh! Nhất định cô độc cả đời, nữ nhân gả cho hắn đều sẽ bị hắn khắc tử.‘Trên thực tế’ những nữ nhân kia xác thực vào vương phủ không quá vài ngày liền không hiểu sao mạc kỳ diệu chết, bất quá không phải bị khắc tử, là bị bọn họ nghĩ biện pháp làm ngạch... Giết chết. Ai... Này cũng không có biện pháp, ai bảo các nàng là người do các hoàng tử khác sắp xếp vào Khiêm phủ làm gian tế.

Vương gia ở bên ngoài là một bộ dạng ‘Suy yếu’ ‘Bệnh lao’, cho nên từ đó về sau cũng không thấy có nữ nhân nào dám gả cho Gia, có nữ nhân nhìn thấy Gia còn tránh ra ba thước lui lại sau rất sợ Gia sẽ nhìn trúng nàng muốn nàng gả cho hắn, ha ha... Hiện tại nhớ đến những việc lúc ấy đều cảm thấy thật buồn cười! Nhưng nữ nhân kia đối mặt với Vương gia lại không có một chút biểu tình gì? bộ dáng luôn thản nhiên... Ai nha, thật muốn nhìn xem bộ dáng Vương phi tức giận trở mặt.

“Chính là bởi vì bộ dạng này, cho nên ta lại đi điều tra, kết quả cái gì cũng không tra được.”

“Ân?!...” Mạc Ngôn mặt lộ vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Mạc Ngữ. Một đại tiểu thư không được sủng ở phủ Thừa Tướng mà thôi, lấy mạng lưới tình báo của bọn họ làm sao có thể không tra ra được?

Trừ phi nàng ở trong tướng phủ không được sủng ái chính là biểu hiện giả dối, bên trong có cái âm mưu gì? Hoặc là nàng cùng người nào đó hợp tác, làm cho người đó ở đâusau lưng dùng thế lực của mình giúp nàng, hay còn có lý do nào khác...

Bất quá mặc kệ nàng là thuộc loại nào, bọn họ đều phải cẩn thận phòng bị đối với nàng, vạn nhất nếu nàng tâm tư gì khác, Mạc Ngôn hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng!

“Chính là như vậy ta mới càng cảm thấy vương phi nàng thực khả nghi.” Mạc Ngữ vẻ mặt nghiêm túc nói.

“......”

“......” Hai người nhất tề nhìn về phía Cung Mạch Khiêm vẻ mặt có chút đăm chiêu, hy vọng hắn có thể đưa ra suy nghĩ gì. Kết quả...

“Ngươi muốn ta trừng phạt ngươi chính là bởi vì ngươi không thể điều tra rõ Vương phi sao?” Cung Mạch Khiêm ôn hòa nói.

“Ân! Là thuộc hạ vô năng!” Còn làm cho Vương gia hy sinh sắc đẹp của mình...

Bởi vì Mạc Ngôn đã tự thuật lại một lần một màn ấm áp ‘Kinh hoàng’ lúc ấy với Mạc Ngữ về cái nhìn của mình, kết quả khiến cho Mạc Ngữ hiểu lầm là Vương gia hy sinh sắc đẹp của mình đối với nữ nhân kia hạ bẫy!

Ách... Nếu để cho Cung Mạch Khiêm biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, không biết sẽ có biểu tình cùng ý tưởng như thế nào......

“Ngươi cũng không phải không có một chút thu hoạch, được rồi.” Cung Mạch Khiêm ôn hòa đối với Mạc Ngữ nói. Ít nhất cho hắn biết Vương phi hắn còn có bí mật không muốn người biết không phải sao, hắn coi trọng tiểu nữ nhân không đơn giản kia......

Ha ha... Bất quá như vậy liền càng làm cho hắn muốn tìm tòi nghiên cứu tất cả về nàng, mặc kệ nàng là ai, rốt cuộc có bí mật gì, hắn đều phải có được nàng! Nàng, chỉ có thể thuộc về hắn!

“Nhưng là......”

“Tốt lắm, ta nói không cần sẽ không cần.” Ngữ khí chân thật đáng tin.

“Vương gia, kia Vương phi xử trí như thế nào? Ách... Ta là nói Vương phi làm sao bây giờ?”

“Nàng sao... Ha ha... Các ngươi không cần phải xen vào, việc này ta sẽ tự mình ‘Xử lý’.” Cung Mạch Khiêm trong đầu hiện ra bóng dáng của nàng, nghĩ đến Vân Khinh hắn đôi mắt sâu thẳm mang theo một tia ấm áp, sủng nịch, ý cười chợt lóe qua, ôn hòa đối với hai người bọn họ nói.

“Ân!” Hai người cung kính hồi đáp.

Bọn họ là cấp dưới đương nhiên chủ tử nói cái gì chính là cái đó, bất quá bọn họ sẽ ở ngầm quan sát để ngừa nàng làm ra chuyện đối với vương gia gây bất lợi. Mạc Ngôn ở trong lòng âm thầm nghĩ.

......

“Ách... Vương gia, đã trễ thế này ngươi còn muốn đi đâu?” Mạc Ngôn nhìn đến Cung Mạch Khiêm hướng cửa đi đến trong lòng nghi hoặc nhịn không được hỏi.

Cung Mạch Khiêm nghe được nghi hoặc của thuộc hạ cước bộ vẫn không dừng lại, chính là lưu lại một câu đem hai người đứng tại nơi đó thật lâu mới có thể hoàn hồn, trong đầu quanh quẩn câu nói kia: Đương nhiên phải đi cùng Vương phi đi ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.