Khinh Thủy Dao

Chương 2: Chương 2: Thư Khinh Thủy




“Sư phụ… sư phụ phụ…” Tiểu oa nhi mồm miệng không rõ đông diêu tây bãi chạy về phía trước mặt thanh niên. Tiểu oa nhi nói chuyện không biết vì sao luôn thích dùng điệp từ. Tỷ như ăn cơm kêu ăn cơm cơm, ngủ kêu ngủ ngủ. Trông thật ngoan ngoãn, muốn ôm một cái, có con trùng trùng (sâu), hơi sợ. Thanh niên hắc tuyến sửa đúng: “Sư phụ.”

Tiểu oa nhi tò mò nhìn hắn: “Sư phụ phụ.”

Thanh niên: “Sư phụ.”

Tiểu oa nhi cười vỡ miệng, hai cánh tay hướng hắn khẽ đánh: “Sư phụ phụ ~” Thanh niên thất bại xoay người ôm lấy thânh hình nhu mềm của nàng, sờ sờ khuôn mặt nàng, nhận mệnh nói: “Quên đi.” Tiểu oa nhi giơ bàn tay nộn nộn đổi tới đổi lui ngón tay hắn, hai tay bất quá không với tới, bắt không được, a ô một ngụm hàm ở miệng, hoàn hảo kỳ cắn cắn. Răng chính đang thay, răng nanh đông thiếu tây lậu, nơi bị cắn cũng sinh đau. Thanh niên lại giống như không thấy chỗ nào đau, nhìn nàng mỉm cười, nói: “Sư phụ.” Tiểu oa nhi “khanh khách” cười: “Sư phụ phụ ~” miệng hé ra, ngón tay bị cắn thuận lợi rút ra. Tiểu oa nhi một đầu chui vào trong lòng hắn, ra sức cọ cọ. “Sư phụ phụ ~ sư phụ phụ ~” nàng khoái hoạt vô cùng thân thiết gọi. Thanh niên sờ sờ đầu nàng, ôn hòa tươi cười có chút ôn nhu. Năm ấy, Diêu Ái năm tuổi.

————————————–

Thư Khinh Thủy lúc mới xuất hiện trong mắt mọi người, khi ấy hắn mười bảy tuổi, văn công võ nghệ kinh thành khiếp sợ. Lúc ấy rất nhiều quan lớn đại thần, thậm chí hoàng tử đều có ý lung lạc, nhưng mà tính tình lạnh như băng không có ngoại lệ đắc tội ngay cả tam hoàng tử, lúc này, quan lại trong triều truyền hắn thân phận bối cảnh không rõ, khủng có cái gì không thể cho ai biết. Dây dưa với hắn liên lụy, không khác gì đối địch với thế lực tam hoàng tử, cũng bị liên lụy thiêu dệt không hề lòng thần phục. Vì thế hắn một thân tài hoa, nhưng từ đó cùng quan trường vô duyên.

Khi hắn lại xuất hiện, cũng là thân phận thư đồng tứ hoàng tử. Nếu là thư đồng thái tử, tương lai thái tử đăng cơ, thân là tâm phúc, tất làm trọng thần. Cho dù là thân phận thư đồng nhị tam hoàng tử, hai nhân vật vây cánh đông, danh vọng rất cao, tương lai cũng không nhất định cùng ngôi vị hoàng đế vô duyên (ý nói nhị và tam hoàng tử có thể lên ngôi). Lại làm cho tứ hoàng tử không tiếng tăm gì, xuất thân không phải tốt nhất, làm không nghe thấy đạt đến chúng, của hắn tiểu thư đồng, tương lai nhiều lắm cũng là gia thần mà thôi. Cho nên tài năng như này, đều lắc đầu thở dài. Chịu nhiều lạnh nhạt, ám trào cười lạnh. Lại không nghĩ, một hồi tranh vị đoạt chức, cuối cùng người thắng lại chính là tứ hoàng tử không tiếng tăm gì kia, trong đó không thể không kể đến công Thư Khinh Thủy bày mưu tính kế.

Nhị hoàng tử thở dài, lúc trước không thừa dịp cô lập hắn lúc nghèo túng thu nạp môn hạ. Tam hoàng tử nuốt hận lúc trước không nhanh chóng trừ bỏ người này. Bọn họ không biết là, Thư Khinh Thủy danh chấn kinh thành tiến cung là vì muốn bên người tứ hoàng tử, người lạnh như băng không ngại đắc tội quyền quý tùy ý tự thân long đong còn vì bên người tứ hoàng tử không tiếng tăm làm một tiểu thư đồng. Mà nay trong triều, Thư Khinh Thủy thân là cận thần Hoàng thượng, quyền cao, vẫn lãnh đạm với người ngoài, không kết bè kết cánh, cùng người không quen. Nhưng mỗi người lại thấy ở chung với Thư Khinh Thủy cực thỏa đáng. Người ngoài hắn đạm mạc, nhưng cũng không có khuôn mặt tươi cười hại người, hắn không có người thân nào, nhưng nếu ngươi có chuyện gì muốn nhờ, nếu hợp lý, hắn nhất định nhấc tay giúp đỡ, mà xử sự cực kỳ công bằng, thủ hạ thâm đắc người tin phục.

Cùng hắn ở chung, không cần phải nghi ngờ lo lắng. Chính như họ hắn, kia một chữ “Thư”. Chính xác như thư thái. Cho nên, hắn mặc dù không kết đảng, nhưng các đại thần đều cùng hắn giao hảo, hắn tính tình lãnh đạm, người khác cũng không thấy hắn vô lý. Mỗi người đều nói hắn là mặt lãnh lòng thiện tâm.

——————————————

Lúc này sự kiện đả thương người ở Trân Tu trai, hướng trên bàn bạc, vì thế mặc kệ có lâm triều hay không, chức quyền cao hay các vị quan nhàn tản đều biết. Mọi người đều lén tò mò lần này Thư Khinh Thủy sẽ xử lý ra sao. Về đồ đệ hắn, gần nhất bởi vì Diêu gia bé gái mồ côi thân phận đặc thù, thứ hai, mọi người đều biết hắn sủng nha đầu kia vô pháp vô thiên, mà các loại sự phát sinh trên người hắn hiếm khi có trò cười, trà dư tửu hậu (ý nói lúc nhàn rỗi) đương nhiên muốn liệt kê từng cái nói say sưa chút. Cho nên, nói hắn sẽ giải quyết việc chung cho nha đầu kia chịu hình ngục khổ mọi người đều không tin. Mọi người cứ thảo luận đến bảy ngày, rốt cuộc một hồi hình thẩm cũng đến.

Sáng sớm hôm ấy, nàng bị gọi về Diêu phủ, bị bá phụ khuyên can mãi, bị nha hoàn kéo nàng vào sương phòng, hoa phục châu ngọc hảo hảo đem mặc lên, nói đúng không thể làm nhục Diêu gia môn phong. Diêu Ái trong lòng yên lặng phun, không biết sợ nhục rốt cuộc là người nào. Đem một tầng tầng cung trang mặc vào, đầu cài đầy trang sức, Diêu Ái có cảm giác nàng không phải đi chịu thẩm, mà là đi tuyển tú. Vì thế nàng một thân lách cách, từng bước một lả lướt đi đến Diêu gia án đường, mọi người kinh diễm, trong lòng thở dài : không hổ là Diêu gia nữ nhi.

Cung đại nhân ngồi ở ghế phó lại nóng lòng, một cô gái như vậy, ai sẽ tin tưởng nàng hung ác bá đạo vô cớ hành hung? Diêu Ái trong lòng thầm than: không phải là diễn, ai sẽ không. Sư phụ từ nhỏ đã dạy, ngươi có thể lựa chọn không làm người nào đó, nhưng ngươi phải học được hóa thân thành người khác như thế nào. Sư phụ trong lời nói chính là thần chỉ, bộ lễ nghi làm tú này đương nhiên nàng phải khổ công. Nhưng lại có chút lo sợ bất an, vừa nhấc đầu liền thấy sư phụ ngồi ở thượng vị. Đột nhiên cảm thấy cho rằng thế nào cũng không đúng, thấy thế nào cũng không được tự nhiên, không khỏi sinh vài phần nhăn nhó, trên mặt tô hồng. Kỳ thật lần này phán như thế nào, nàng cũng không thèm để ý, dù sao hết thảy để sư phụ làm chủ là tốt rồi.

Trong chốc lát, con trai độc nhất của Cung đại nhân cũng bị người nâng lên đến. Một ngự y tiến lên vái chào, sau đó bắt đầu nghiệm thương người tên đó. Nghiệm thương khó tránh khỏi lẩm nhẩm, chạm vào xương cốt, vạch trần thương thế, khiến tên thiếu gia kia kêu rên không thôi, thẳng kêu cha gọi mẹ.

Cung đại nhân đứng ngồi không yên, cơ hồ nhịn không được đứng lên tiến gần. Sau đó một đám chứng nhân được truyền lên, có tiểu nhị chỉ ra và xác nhận Cung thiếu gia dẫn người đến nhục mạ cô gái, hắn khuyên can bị gia đinh một quyền đánh bất tỉnh, có nhã gian cách vách chỉ ra và xác nhận nghe thấy Cung thiếu gia ô ngôn uế ngữ khó nghe, có tiểu thương bán rượu dưới lầu chỉ ra và xác nhận Cung thiếu gia cao giọng hô quát mạnh hơn cướp cô gái vang vọng ngã tư đường, đương nhiên còn có linh tinh vụn vặt, thấy Cung thiếu gia rơi xuống như thế nào, cô gái ngăn Cung gia hộ vệ tùy ý di chuyển như thế nào, gọi bọn hắn nhanh đi tìm đại phu ra sao… Chính là không có người làm chứng Cung thiếu gia như thế nào bị té ngã. Hết thảy đều ngay ngắn tự tiến hành, ở trên trừ bỏ tiếng hít thở còn lại không tiếng động. Thẳng đến khi Cung phủ gia đinh làm chứng, liền mở miệng khóc thét không thôi. Chung quanh đều không khỏi khe khẽ cười trộm. Cung phủ gia đinh làm chứng, đương nhiên luôn mồm chính mắt thấy Diêu Ái vô lễ như thế nào, hung tàn như thế nào đối với thiếu gia nhà bọn họ tốt không thấy phản bác. Khóc lóc than thở, hết sức khoa trương có thể. Thẳng đến ngay cả Cung đại nhân đều nhìn không được, quát lớn: “Im miệng!”

Thư Khinh Thủy thản nhiên hỏi: “Cung đại nhân, ngài đối với người của quý phủ lời nói có căn cứ chính xác không dị nghị?” Cung đại nhân xấu hổ không thôi, chẳng lẽ tự nói bọn họ ngụy chứng? Chính vào lúc này, công công bên ngoài giọng the thé nói: “Hoàng thượng giá lâm.” Mọi người đều quỳ xuống cung nghênh. Hoàng thượng phất tay bình thân, liền tự mình đi ra sau tấm bình phong, bảo bọn họ không cần để ý tới tiếp tục xử án. Thẩm án cùng một đám dự thính (người nghe) ổn định lại chỗ, Cung đại nhân đã quên vấn đề Thư Khinh Thủy lúc trước, kết quả Thư Khinh Thủy chờ hắn ngồi vào chỗ của mình, đạm mạc quay đầu, lại hỏi một lần: “Cung đại nhân, ngài đối với người của quý phủ lời nói có căn cứ chính xác không dị nghị?” Hỏi xong, đối hạ nhân thì thầm vài câu, truyền triệu một đám nhân chứng. Cung thiếu gia bình thường làm việc thế nào Cung đại nhân mặc dù không biết được thập phần, cũng có nghe thấy, huống chi bên dưới kia một nhóm người, cũng có người đứng ra giúp con nhà mình. Vì thế Cung đại nhân giãy dụa một lúc lâu, hiểu rằng mình đã mất hồi thế, ngồi than trên ghế, nếu nhất cọc cọc nhất kiện kiện đều bị vạch trần trước mặt hoàng đế. Chẳng những sa ô (mũ quan) hắn khó bảo toàn, mà còn bị những kẻ nhân lúc lợi dụng liên lụy đến tính mạng cả nhà. Vì thế hắn run run nhấc tay xin lỗi: “Cung mỗ tự biết gia giáo vô phương, khuyến khuyển tử (cách nói khiêm tốn chỉ con trai) làm ác. Quản giáo hạ nhân vô năng, khiến hộ vệ ngụy chứng.” Thư Khinh Thủy gật gật đầu, phán: “Mặc dù đã biết nguyên nhân, khúc mắc việc đả thương người, cũng tại bản quan vô phương dạy chi tội, trước mắt phạt bản tạm thời cách chức ngừng bổng lộc ba tháng, lại phạt Diêu Ái cấm túc môt tháng đóng cửa trong nhà. Cung đại nhân thấy thế nào?”

Nghe thấy “tạm thời cách chức ngừng bổng lộc ba tháng” chúng quan viên đều hít lạnh một hơi, cũng không có người chú ý đến Diêu gia nữ nhi cấm chừng một tháng rốt cuộc là phạt nặng hay là nhẹ. Cung đại nhân nghe vậy, đi xuống dưới thở dài nói: “Bản quan dạy con vô phương lại đầu sỏ, nguyện tạm thời cách chức ngừng bổng lộc nửa năm, ở nhà hảo hảo trông giữ dạy khuyển tử, nghĩ đến xử phạt.” Hắn trong lòng cũng không yên, mặc dù tình thế bắt buộc, chức vị nửa năm dừng lại, nửa năm sau như thế nào còn chờ hắn? Lại nghe Thư Khinh Thủy nói: “Cung đại nhân nói quá lời, quốc sử toan sửa sao thiếu được ngài, nơi đây hảo hảo quản giáo.”

Thương cân động cốt* một trăm ngày, ba tháng Cung thiếu gia vốn nằm trên giường tu dưỡng, không thể ra khỏi phủ, vì thế xử phạt này dường như miễn phí. Cung đại nhân đương nhiên ngàn ân vạn tạ, còn kém cảm động rơi nước mắt. Những người hiểu biết, không người dám nói Thư Khinh Thủy làm việc thiên tư làm rối kỉ cương, không ai không thán Thư Khinh Thủy công chính nghiêm minh. Chờ mọi người tán đi, Thư Khinh Thủy mới hạ tọa ỷ, đối với bình phong cung kính vái chào, nói: “Hoàng thượng, có vừa lòng?” Phía sau bình phong truyền đến “hừ” một tiếng lạnh lùng: “Ngươi thực nghĩ đến ngươi có thể tiêu dao ba tháng?”

Thư Khinh Thủy thẳng thắn: “Bởi vì cơ sự.” Sau đó hắn vẫy tay với Diêu Ái đang cúi đầu dưới hạ đường: “Lại đây.” Diêu Ái vui vẻ chạy đến, hoàn hồn đã biết một thân trói buộc lại có chút nhăn nhó, không được tự nhiên xoay chậm đến bên người Thư Khinh Thủy, chắp tay điềm điềm nói: “Sư phụ.” Thư Khinh Thủy sờ sờ đầu nàng: “Ta khó được rảnh rỗi, còn hai tháng ngươi có thể nghĩ xem muốn đi đâu chơi?” Hai người một hỏi một đáp, càng lúc càng xa. Phía sau bình phong truyền đến âm thanh thở dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.