Khoảng Trống

Chương 21: Chương 21




Vì làm giáo viên tư vấn định hướng nên giờ giấc của Tessa thất thường hơn chồng. Cô thường đợi đến hết buổi để lái chiếc Nissan đón luôn cậu con trai về nhà, còn ông chồng Colin (Tessa không bao giờ gọi chồng là ông “Tủ”, dù cô biết mọi người đều gọi ông thế, kể cả các phụ huynh cũng nhiễm cách gọi của con mình) thì lái chiếc Toyota về sau độ một, hai giờ gì đó. Nhưng hôm nay Colin ra bãi giữ xe cùng về với Tessa lúc bốn giờ hai mươi, lúc đám học trò hãy còn chen chúc đổ ra cổng chính rồi lên xe hơi bố mẹ hay xe buýt đưa đón miễn phí.

Bầu trời màu xám sắt lạnh lẽo như mặt dưới tấm khiên úp chụp. Làn gió sắc lạnh tung diềm những tấm váy và làm những chiếc lá non rung xào xạc; kiểu gió hiểm độc buốt cóng xoáy vào gáy và phía sau đầu gối, những điểm yếu nhất trên cơ thể; nó làm người ta thậm chí không được hưởng cái thú mộng mơ chút đỉnh để tạm xa rời thực tế. Lúc vào xe dập cửa rồi mà Tessa vẫn còn bực bội, cứ như vừa có ai đâm sầm vào cô mà không nói lời xin lỗi.

Vừa co đầu gối cho vừa chỗ ngồi chật hẹp cạnh ghế lái, Colin vừa kể cho Tessa nghe chuyện thầy vi tính vừa báo cáo hai mươi phút trước

- ... không có đó. Suốt hai tiết liền không ló mặt vào. Tay ấy bảo thấy nên gặp anh để báo trực tiếp. Thể nào ngày mai vụ này cũng lan khắp phòng giáo viên cho xem. Đúng ý hắn mà - Colin bực bội tuôn một tràng rồi tiếp luôn, nhưng giờ Tessa biết không phải chuyện về ông thầy vi tính nữa - Nó lại chĩa hai ngón tay thối vào tôi như mấy lần trước.

Chồng cô mệt tái cả người, cặp mắt đỏ của ông hằn quầng thâm, đôi bàn tay đặt trên quai cặp hơi giần giật. Tay ông khá đẹp, khớp ngón lớn, những ngón tay thuôn dài, không khác mấy bàn tay cậu con trai. Gần đây Tessa có chỉ ra điểm giống nhau này cho chồng và con thấy, nhưng hai bố con đều chẳng mảy may quan tâm gì tới nét giống nhau đó.

- Em nghĩ con nó không... - Tessa bắt đầu, nhưng Colin đã lại mở máy.

- Thế, cho nên nó sẽ bị cấm túc như mấy đứa khác, ở nhà tôi cũng sẽ trị nó tới nơi tới chốn. Cho nó biết mùi, nghe không? Xem nó còn dám nhăn nhở nữa thôi. Đầu tiên cứ cấm túc nó một tuần cái đã, cứ chờ mà xem.

Tessa nuốt luôn câu đối đáp dang dở, nhìn ra đám học sinh mặc quần áo đen đang so vai chúi đầu bước vội, vừa khép chặt thêm chiếc áo khoác mỏng, tóc bị gió thổi cả vào miệng. Một đứa lớp đầu cấp má phúng phính, ngơ ngác ngóng người nhà chưa thấy đến. Đám học sinh chợt tẽ ra, Fats nhún nhảy bước tới, bên cạnh là Arf Price như thường lệ, gió thổi tóc lõa xõa xuống gương mặt gầy gò. Đôi lúc, từ góc nhìn và ánh sáng thế nào đó, trông Fats như một ông già. Trong cơn rã rời, Tessa thoáng thấy thằng bé hoàn toàn xa lạ, không hiểu sao nó lại đi về phía xe mình nhỉ, và làm sao mình phải trở ra giữa cái lạnh cắt da cắt thịt đó để mở cửa cho nó chứ. Vậy mà khi thằng bé tiến đến hơi nhoẻn miệng cười với mẹ, nó lập tức trở lại thành đứa con cưng cô yêu thương bất kể chuyện gì. Cô xuống xe, nhẫn nại chịu đựng làn gió buốt cắt da trong khi thằng bé chui vào xe cùng cha, ông này chẳng buồn nhúc nhích mảy may.

Xe de khỏi bãi đỗ, vượt mấy chiếc xe buýt miễn phí cho học sinh, chạy xuyên Yarvil, qua mấy dãy nhà xấu xí xập xệ của khu Fields rồi rẽ vào đường vòng, tăng tốc về Pagford. Tessa quan sát Fats qua kính chiếu hậu. Thằng bé ngồi lún trong ghế sau vơ vẩn liếc ra ngoài cửa sổ, như thể hai bậc phụ huynh ngồi trước chỉ là hai người xa lạ tình cờ cho nó đi nhờ.

Colin đợi đến khi xe rẽ vào đường vòng mới hỏi - Mày đi đâu trong giờ vi tính chiều nay hả?

Tessa không nhịn được lại liếc vào gương. Thằng nhỏ đang ngáp. Dù không bao giờ thừa nhận chuyện này với Colin, nhưng có lúc cô thấy Fats thật sự đang “đấu” riêng với ông bố trước khán giả là tất cả mọi người trong trường. Cô biết nhiều chuyện về con vì trong giờ tư vấn, học sinh kể với cô mấy chuyện đó một cách ngây thơ hay ranh mãnh.

Cô ơi, Fats hút thuốc cô có bực không? Ở nhà cô có cho nó hút không?

Cô vùi kín cái tin tình cờ nghe được này, chẳng hề hé răng với chồng hay con trai dù nó khiến lòng cô trĩu nặng.

- Đi dạo - Fats đáp tỉnh khô - cho duỗi cặp cẳng già một chút.

Colin xoay phắt lại trên ghế, rướn người kéo căng cả dây an toàn ra mà gào, chân tay vướng vít với cái cặp và áo khoác. Khi mất bình tĩnh, giọng ông cứ vống lên nghe như hét bằng giọng nam cao. Trong suốt thời gian đó, Fats vẫn ngồi im cười khẩy, kệ ông bố gào thét chửi rủa, mấy câu chửi cũng không tới nỗi thô tục lắm vì Colin vốn không ưa chửi bậy, ông biết tự kìm chế khi buộc phải nói năng như thế.

- Cái đồ vênh váo láo toét... chết dầm mày đi - Ông hét, mắt Tessa ầng ậng nước, con đường trước mặt cô nhòe nhoẹt, cô biết thằng con sẽ còn làm cái giọng chửi the thé cao vống của Colin tăng âm gấp đôi vì vụ Andrew Price sáng mai.

Fats bắt chước dáng đi của thầy Tủ giống tuyệt cú mèo, cô có thấy nó làm chưa?

- Sao mày dám nói năng với bố mày như vậy hả? Sao mày dám cúp tiết hả?

Colin nổi khùng tiếp tục quát tháo, Tessa phải chớp mi cho nước mắt rơi ra khi ngoặt về hướng Pagford, xuyên ngang quảng trường, băng qua cửa hàng Mollison và Lowe, đài tưởng niệm chiến tranh và tiệm rượu Black Canon; cô rẽ trái ngay nhà thờ Thánh Michael và Các Thánh vào phố Church Row, cuối cùng cũng tấp được vào nhà. Lúc này, giọng gào của Colin đã hóa khàn khàn, còn gò má của Tessa đã đẫm nước mắt mặn chát. Khi ra khỏi xe, thái độ Fats chẳng mảy may thay đổi sau cơn lôi đình của ông bố, nó thản nhiên tự mở khóa cửa bước vào rồi ung dung bỏ lên lầu không buồn ngoảnh lại.

Colin ném chiếc cặp vào hành lang tối om rồi quay lại nhìn Tessa. Nguồn sáng duy nhất từ ô kính màu phía trên cửa trước hắt màu kỳ dị nửa đỏ nửa xanh lên mái đầu bắt đầu hói đang rung rung kích động của Colin.

- Cô thấy chưa - Ông vung tay quát - Thấy tôi phải chịu đựng cái thứ ôn dịch gì chưa?

- Có - Cô đáp, rút một nắm khăn giấy trong hộp đặt trên bàn ngoài hành lang lau mặt và xỉ mũi - Em thấy rồi.

- Nó chẳng hề để tâm một tí nào bố mẹ nó đang gặp chuyện gì nữa - Colin bắt đầu nấc khan nghẹn ngào, như đứa trẻ bị viêm họng. Tessa vội đi tới, vòng hai tay quanh người Colin, quãng trên eo một chút, vốn lùn và mập mạp nên cô chỉ ôm được đến chỗ ấy. Ông khom người ôm chặt lấy cô; qua lần áo khoác, cô cảm thấy người ông run rẩy và lồng ngực phập phồng.

Vài phút sau, cô nhẹ nhàng đẩy ông ra, đưa ông vào bếp rồi pha một bình trà mới.

- Em định mang ít thịt hầm sang nhà chị Mary - Tessa vừa nói vừa vuốt ve bàn tay chồng khi cả hai đã ngồi với nhau đươc một lúc - Một nửa gia đình chị ấy đang ở đó rồi. Khi nào em về mình đi ngủ sớm nhé.

Ông gật đầu, khịt mũi, cô khẽ hôn vào đầu ông trước khi bước ra tủ lạnh. Lúc cô quay lại với cái đĩa lạnh toát nặng trĩu, ông vẫn ngồi nguyên bên bàn, hai tay ôm chặt lấy cốc trà, mắt nhắm nghiền.

Tessa để món thịt hầm bọc trong túi nhựa xuống bậu cạnh cửa chính, khoác cái áo len xanh mà cô hay mặc thay áo khoác nhưng không mang giày. Cô nhón chân trần lên chỗ đầu cầu thang rồi bước nặng chân hơn qua tầng hai lên gác mái.

Có con gì như chuột chạy lướt qua khi cô đến trước cửa. Cô gõ gõ cửa cho Fats đủ thời gian tắt món gì đó đang xem trên mạng, mà cũng có thể là điếu thuốc lá mà nó không ngờ cô biết.

- Sao ạ?

Cô đẩy cửa. Cậu con trai đang vờ vĩnh cúi mình trên cái cặp đi học.

- Hết lúc rồi hay sao mà con chọn đúng ngày hôm nay cúp học hả?

Fats đứng thẳng dậy, người lẻo khoẻo, nó cao vượt hẳn bà mẹ.

- Con có đi học. Chỉ vào trễ chút thôi, tại ông thầy Bennett không để ý. Đúng là vô tích sự.

- Stuart, trời ơi. Làm ơn thôi đi.

Có khi cô cũng muốn quát vào mặt đám trẻ mình tư vấn ở trường. Cô muốn gào to lên. Các em phải chấp nhận bản chất của người khác nữa chứ. Các em tưởng điều đó có thể cò kè, dàn xếp, phán sao thì người ta tin vậy hay sao. Các em phải biết là chúng ta cũng như các em vậy, các em phải hiểu mình đâu phải là ông Trời.

- Bố con đang rất buồn, Stu. Vì chuyện bác Barry. Con có hiểu được không?

- Có - Fats đáp.

- Ý mẹ là, con cũng sẽ cảm thấy thế nếu giả sử Arf sắp chết.

Fats không đáp, cũng không tỏ vẻ gì, nhưng cô cảm nhận được sự khinh miệt đầy khoái trá của nó.

- Mẹ biết con nghĩ, con với Arf khác hẳn loại người như cha con và bác Barry...

- Không phải thế - Fats đáp, nhưng cô biết nó nói thế chỉ để mau kết thúc cuộc nói chuyện.

- Mẹ sẽ đem ít đồ ăn sang nhà cô Mary. Xin con đấy, Stuart, đừng có làm bố con bực lúc mẹ vắng nhà đấy. Nhé con, Stu.

- Vâng - nó nhún vai, cười cười đáp. Cô biết dù mình chưa bước hẳn ra ngoài, thằng nhỏ đã nghĩ sang chuyện riêng và chẳng buồn để ý gì đến cô nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.