Không Cần Trêu Chọc Đến Ta

Chương 10: Chương 10: Là tôi




Thân thể mảnh mai của cô gái vô lực nằm ngửa trên bàn lớn xa hoa bằng gỗ lim, ánh mắt trống rỗng nhìn trần nhà. Quần áo phía trên đầy đủ, phía dưới váy bị vén đến eo, hai cái chân trắng noãn đầy dấu tay tím xanh, hai đầu gối cong lên, đùi tách ra. Hơi thở đứt quãng, hạ thể sưng đỏ, cửa huyệt tràn ra máu trộn lẫn chất dịch màu trắng.

Đôi mắt chậm rãi quan sát qua một vòng, đợi mọi thứ trước mắt đều trở nên rõ ràng, Tô Mộ Thu leo xuống bàn.

“Ui…”

Cô hít một ngụm khí lạnh, lông mày nhỏ nhắn nhíu chặt.

Cẳng chân đau, chỗ tư mật giữa bắp đùi càng đau hơn, nóng rát như bị người ta dùng dao hung hăng rạch mấy nhát.

Cô xoay người nhặt lên quần lót bị ném trên mặt đất, lúc nhìn thấy dịch trắng đục trượt dọc theo bắp đùi, ánh mắt cô tìm kiếm xung quanh, nhặt hộp khăn giấy trên mặt đất lên, rút ra vài tờ lau chùi sơ qua, lập tức nhắm mắt đem quần lót mặc vào.

“Đừng làm giả vờ tủi thân không cam tâm, đây không phải là điều cô muốn sao, hay là, cô cảm thấy không đủ, muốn thêm nhiều lần nữa?”

Vẫn nhìn cô nãy giờ, Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng mở miệng, khóe môi câu lên, vẻ mặt mỉa mai đùa cợt.

Nghe vậy, cô đầu tiên là sững sờ, rồi sau đó ngẩng đầu, ánh mắt oán hận trừng về phía ghế sô pha anh đang ngồi, cô xông đến, tay phải giơ lên.

Đôi mắt anh nhíu lại, lúc bàn tay cô chuẩn bị rơi xuống liền đá cô ngã trên mặt đất.

“Cô nghĩ rằng tôi sẽ ngu ngốc để cho một người phụ nữ đánh hai lần sao?”

“Tại sao?”

Ngã ngồi trên mặt đất, cô cúi đầu, trầm thấp hỏi.

“Cô hỏi tôi tại sao? Cô không phải rõ ràng nhất sao?” Anh lạnh lùng cười.

“Cái gì tôi cũng không biết!” Cô rống lớn tiếng.

Cô không hiểu, chỉ là đem ly nước dừa cùng cà phê đưa đến mà thôi, cái gì cô cũng không có làm, bởi vì cô tát anh một cái sao? Hay là bởi vì cô bỏ thuốc như lời anh nói?

Phượng Dạ Hoàng từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt thanh thuần, “Cô thật sự không hiểu hay giả ngu, sau khi đem cà phê lên vẫn đứng đó không chịu đi xuống, điều này không phải chứng minh cô là người bỏ thuốc trong cà phê sao? Cũng không coi lại thân phận mình, địa vị nữ chủ nhân Phượng gia cao quý như vậy, một cô hầu gái nho nhỏ như cô có thể trèo lên được sao? Không biết tự lượng sức mình, phụ nữ ngu ngốc.”

Lời nói tàn nhẫn không nể tình.

Cô cảm thấy ngực dường như không thở nổi, “Tôi không có.”

Anh cười lạnh một tiếng, “Là không có bỏ thuốc? Hay không có ngấp nghé địa vị nữ chủ nhân Phượng gia?” Anh cầm lấy điện thoại trên bàn, ấn xuống một dãy số, “Huyền, truyền lệnh xuống, triệu tập tất cả ám vệ Phượng gia, tôi cần biết hành động của tất cả mọi người trong Phượng gia lúc sáng nay, còn nữa, kêu tất cả mọi người đến đại sảnh chờ.”

Cô khó hiểu nhìn anh.

“Đã không phải cô, vậy thì chúng ta sẽ tìm xem thủ phạm là ai! Cô giúp việc đáng yêu.”

Anh nở nụ cười tà mị, nơi đáy mắt lại không có ý cười, đôi mắt lạnh như băng hung ác nham hiểm.

Trong đại sảnh xa hoa, trên ghế sô pha có Phượng gia lão gia Phượng Dật Hành cùng phu nhân là Lãnh Nghiên, khách quý Lục Duy Luân, vợ ông ta Liễu Kinh La cùng con gái Lục Nhĩ Nhã.

Lục Nhĩ Nhã nhìn người giúp việc đồng phục chỉnh tề đang xếp thành hàng chỉnh tề phía bên này, lại nhìn một hàng những người đàn ông lạnh lùng trong trang phục đen đứng ngay ngắn bên kia, cuối cùng, hai mắt thật to nhìn người đàn ông thành thục anh tuấn đang ngồi đối diện bên trái, “Chú Phượng, chú có biết anh Hoàng muốn chúng ta chờ ở nơi này làm gì không?” Trên khuôn mặt tuyệt mỹ hé lộ lúm đồng tiền.

Phượng Dật Hành lắc đầu.

Hai đứa con thường không nghe lời người làm cha như ông. Ông cảm thấy rất đau đầu bởi vì cá tính bọn chúng quái dị, không, phải nói là quỷ dị, cũng không biết là hưởng gien biến dị từ ai.

“Còn con, nó không phải đáp ứng hôm nay ở cạnh con một ngày sao? Nó ở phía trên làm gì? Coi văn kiện sao? Đúng là cả một đám cuồng công việc!”

Ngồi ở bên cạnh, Lãnh Nghiên lấy khuỷu tay dùng sức huých vào ngực ông, “Biến thành nghiện công việc điên cuồng còn không phải tại anh, đều tại anh sớm như vậy đã giao công ty cho con, con rõ ràng còn nhỏ!”

Thời gian dường như đặc biệt ưu đãi bà, rõ ràng đã hơn ba mươi tám tuổi, nhưng nhìn thoáng qua chỉ như cô gái hai mươi mấy tuổi.

“Nó đã 22 rồi! Còn nhỏ sao?” Hình ảnh thành thục trầm ổn dường như chỉ là ảo ảnh, Phượng Dật Hành trước mặt Lãnh Nghiên oa oa như một cậu nhóc, “Huống chi, không giao cho nó, em muốn chồng của em vất vả mà chết sao? Em thực tàn nhẫn!”

Lãnh Nghiên lườm chồng một cái.

“Phượng Dật Hành, bộ dáng con nít của ba thật khó coi!”

Lầu hai truyền xuống một giọng nói lạnh lùng.

“Hoàng con.”

“Dạ Hoàng.”

“Anh Hoàng.”

“Hoàng thiếu chủ.”

“Đại thiếu gia.”

Trong phút chốc, nhiều thanh âm khác nhau vang lên.

Phượng Dật Hành trừng mắt với con mình, “Phượng Dạ Hoàng, con thật sự là càng ngày càng hư, ta thật đáng thương, sinh ra một đứa con bất hiếu như thế.”

“Chồng à, là hai đứa, không phải một đứa.” Lãnh Nghiên ở một bên tốt bụng nhắc nhở.

Không để ý tới việc chồng kêu oa oa, bà chuyển ánh mắt sang người Phượng Dạ Hoàng đang ưu nhã đi xuống cầu thang, “Hoàng, con tìm mọi người tới có chuyện quan trọng sao?”

“Là chuyện của một nữ giúp việc.”

“Nữ giúp việc?” Phượng Dật Hành suy nghĩ cười cười, “Nữ giúp việc nào có thể làm cho Hoàng thiếu chủ vĩ đại của chúng ta khổ tâm như thế?”

Ánh mắt Phượng Dạ Hoàng tà mị nhìn lên lầu hai nơi anh đã đứng lúc nãy.

Mọi người nhìn theo ánh mắt anh hướng lên lầu hai.

Không có gì hết.

Lãnh Nghiên liếc cái xem thường, “Hoàng, đừng giả bộ thần bí nữa!”

“Nhìn lại lần nữa đi.”

Mọi người lại một lần nữa đem ánh mắt nhìn lên lầu hai.

Góc bên trái lầu hai chậm rãi xuất hiện một cô gái nhỏ gầy.

“Tiểu Thu!?” Tất cả người giúp việc Phượng gia kinh ngạc lên tiếng.

“Như thế nào? Cảm giác được mọi người nhìn chăm chú có phải tốt lắm không?” Mắt phượng Phượng Dạ Hoàng lóe lên một ý lạnh tà khí, giọng nói không chút nào che giấu vẻ đùa cợt cùng khinh thường.

Dưới đáy lòng Tô Mộ Thu tự nói với mình không cần phải để ý, hờ hững lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, vịn tay cầm cầu thang chậm rãi đi xuống.

Thấy rõ ràng trên khuôn mặt tái nhợt của cô sưng đỏ dấu tay, cùng với tư thế đi cà nhắc, Tô Lam đau lòng muốn lập tức xông lên trước, nhưng bởi vì Phượng gia phép tắc nghiêm khắc, nên chỉ có thể đứng ở một bên lo lắng suông.

“Hoàng, đây là chuyện gì?”

Lãnh Nghiên nhíu mày. Bà nhận ra đứa bé kia, con gái nữ đầu bếp Tô Lam.

Phượng Dạ Hoàng kéo Tô Mộ Thu đang ở bên cạnh vào trong ngực, “Cô ta bưng tới cà phê có bỏ thuốc.”

Ồ!

Mọi người ở đây ngoại trừ ám vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, còn lại tất cả đều kinh hãi lắp bắp nho nhỏ.

“Cô ta nói không phải cô ta làm, để đảm bảo công bằng, tôi muốn điều tra tất cả mọi người trong Phượng gia, Huyền.”

Một người đàn ông tuấn mị đi ra từ đội ám vệ, anh ta đi đến bên cạnh Phượng Dạ Hoàng, kính cẩn cúi đầu, “Ly nước dừa và cà phê là do nữ đầu bếp Tô Lam pha sau đó đưa đến thư phòng, ngoại trừ Tô Lam cùng Tô Mộ Thu không hề có ai chạm qua.”

“A?” Phượng Dạ Hoàng mày kiếm chau lại, dùng ngón trỏ khều cằm Tô Mộ Thu, “Thì ra cô tên Tô Mộ Thu! Sau khi chơi cô mới biết được tên của cô, thật có lỗi!”

Cô lẳng lặng nhìn nụ cười xấu xa của anh, không hề tức giận. Nên cảm thấy may mắn nha, dù sao anh ta cũng không có nhục nhã cô trước mặt mọi người, câu nói sau anh dùng âm lượng chỉ có cô nghe được.

“Dì Lam.” Anh lạnh lùng gọi.

“Dạ.” Tô Lam đi đến trước mặt anh quỳ xuống.

“Không phải là do cô hầu này, vậy thì chính dì đã bỏ thuốc!”

“Không thể nào, không phải mẹ tôi làm.” Tô Mộ Thu không chút suy nghĩ hét lên.

“Thật lạ, người của tôi báo cáo, chỉ có hai người các ngươi tiếp xúc với cà phê, không phải cô, cũng không phải bà ấy, như vậy là ai? Cô không phải khẳng định là mình không làm sao? Hay là cô nghi ngờ năng lực ám vệ Phượng gia? Hả?”

Giọng điệu mềm nhẹ nguy hiểm, ánh mắt lạnh như băng.

Nhìn ánh mắt anh gần trong gang tấc, cô cảm giác trái tim giống như bị người ta hung hăng bóp chặt, nghiền nát.

Phượng Dạ Hoàng buông cô ra, hài lòng nhìn cô ngã ngồi trên mặt đất.

“Ta tin tưởng Tô Lam sẽ không làm việc này ” Phượng Dật Hành ở một bên mở miệng, “Còn Mộ Thu, ta đã thấy con bé mấy lần, con bé không phải loại người này.”

Ông không nhìn được nữa, ông hiểu rất rõ con mình có cá tính xấu xa ra sao.

“Đại thiếu gia, Tô Lam đã làm đầu bếp cho Phượng gia mấy chục năm rồi, đối với Phượng gia rất trung thành và tận tâm, chắc chắn sẽ không làm việc này.” Quản gia Mục Nguyên đứng ra nói.

“Nhưng mà, nếu như vì con gái, bà ấy làm chuyện này cũng rất bình thường, đúng không? Anh Hoàng.” Lục Nhĩ Nhã mở mắt thật to, mỉm cười ngọt ngào, “Phim truyền hình bây giờ đều diễn như vậy!”

“Phải không?” Phượng Dạ Hoàng than nhẹ, “Tôi phải xử phạt bà như thế nào đây?”

“Không phải mẹ, là tôi, là tôi bỏ thuốc.” Thanh âm Tô Mộ Thu vang lên, “Tôi đã chán ghét cuộc sống bình dân, tôi muốn làm nữ chủ nhân Phượng gia, hưởng thụ giàu sang phú quý, biện pháp nhanh chóng nhất chính là cùng Phượng gia đại thiếu gia phát sinh quan hệ, may mắn hơn còn có thể mang thai, nhưng mà không ngờ…, tôi dường như đã đánh giá thấp Phượng gia đại thiếu gia.”

Thừa nhận vậy! Anh ta đã nhận định cô là loại người thấy sang bắt quàng làm họ, đứa con gái hám tiền, vậy thì là vậy đi. Haizz, thật không ngờ, loại nội dung vở kịch cũ rích này lại xảy ra trên người cô.

Không ai thấy được trên khuôn mặt được mái tóc dài che khuất của cô hai hàng lệ không tiếng động chảy xuống dọc theo bên má.

Toàn thân đau quá! Mệt mỏi quá! Cô…muốn ngủ!

“Tiểu Thu.”

Tiếng hô lo lắng của mẹ là ý thức cuối cùng trước khi cô ngất đi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.