Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Chương 26: Chương 26: Ai có thể tới cực lạc?




Dịch: mafia777

***

Đại La Luận Đạo Điện.

Một câu “Ta chính là Đạo”, giành được tiếng khen hay của cả sảnh đường.

Không phải vì Lục Trường Sinh trả lời vô cùng hoàn mỹ, mà là vì đã tạo dựng nên một sự tự tin.

Huyền Tâm pháp sư đi vào Trung Châu, lấy Phật pháp để biện luận, đánh bại tất cả thiên kiêu của Trung Châu.

Gã đã dựng nên tâm thái vô địch của mình tại Trung châu.

Gã từng bước một đi đến Đại La Thánh Địa, mỗi một trận thắng chính là đang tăng cường sự tự tin của mình, tăng cường tín niệm của mình.

Bây giờ đi vào Đại La Thánh Địa, sự tự tin của Huyền Tâm pháp sư đã hoàn mỹ không một tì vết.

Mà biện pháp ở thế giới tiên hiệp này, cũng không phải đơn thuần là tranh đấu miệng lưỡi.

Mà trọng yếu hơn chính là phải đánh tan sự tự tin của đối phương, để đối phương sinh ra nghi hoặc đối với tín niệm của chính mình, lúc này mới tính là thắng.

Bằng không, nếu như vẻn vẹn chỉ là tranh đấu miệng lưỡi, sẽ có rất nhiều cách quỷ biện, đủ để cho người ta khó mà trả lời.

Cho nên thứ biện pháp này.

Vấn đề nói đến, nhất định phải có quan hệ với “Pháp” của mình hoặc đối phương.

Mà câu trả lời đối phương cho ra, đầu tiên phải chỉ thẳng hạch tâm, sau đó lại dùng “Pháp” của mình để giải thích “Pháp” của người ta.

Giải thích hoàn mỹ, mới xem như là trả lời chính xác, nếu giải thích không hoàn mỹ, vậy không tính là chính xác.

Huyền Tâm pháp sư đi vào Đại La Thánh Địa.

Vấn đề thứ nhất Lục Trường Sinh đưa ra, chính là “Như thế nào là Phật“.

Nhìn như là một câu hỏi có độ khó tương đối cao.

Mà Huyền Tâm cũng cho ra câu trả lời tương ứng, người độ thế nhân, đều là Phật.

Dùng Phật pháp của chính mình đi giải thích câu hỏi mà Lục Trường Sinh đặt ra.

Hơn nữa còn trả lời không kém.

Tuy rằng Lục Trường Sinh cho rằng là sai, đồng thời đưa ra quan điểm còn tốt hơn, nhưng chuyện này cũng không thể đại biểu cái gì.

Lòng tin của Huyền Tâm vẫn còn đó!

Thua một trận, không tính là gì.

Sau đó Huyền Tâm lại lấy vấn đề của Lục Trường Sinh, để hỏi ngược lại, kỳ thật lúc này, Huyền Tâm đã bố trí một cái bẫy.

Bởi vì câu trả lời hoàn mỹ, chính là “Chúng sinh đều là Đạo“.

Nếu Lục Trường Sinh trả lời câu này, liền đại biểu cho Phật Đạo đồng tông.

Nhưng nếu Lục Trường Sinh không trả lời câu này, thì gã liền sẽ cho ra giải thích như vậy, nói cách khác cục diện sẽ là thế hoà.

Điểm này, có lẽ nhiều người không nghĩ tới, nhưng cao tầng Đạo môn đều vô cùng rõ ràng thế cục, vì vậy đã có một chút khẩn trương, không biết làm thế nào phá giải.

Nhưng không nghĩ tới là, Lục Trường Sinh lại nói một câu, “Ta chính là Đạo“.

Một câu nói kia, chẳng những dựng nên tâm thái vô địch cho Lục Trường Sinh, mà trọng yếu hơn chính là đã phá cái cục này một cách hoàn mỹ.

Không, thậm chí là từ lúc mới bắt đầu, Lục Trường Sinh cũng đã gài bẫy rồi.

Hắn chỉ đang chờ Huyền Tâm mắc lừa, kết quả Huyền Tâm bị lừa rồi.

Chẳng những bị lừa rồi, hơn nữa còn giúp Lục Trường Sinh dựng nên sự tự tin!

Có thể nói đây là một trận chiến mưu lược cực hại não.

Một hỏi một đáp, trí tuệ vô song.

Huyền Tâm thua, trận đầu thua rất thảm.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao sắc mặt Huyền Tâm lại biến đổi.

Bên trong Tiểu Lôi Âm Tự ở Tây Mạc.

Khi Phổ Trí đại sư thấy một màn như vậy, không khỏi chắp tay trước ngực nói: “Đại trí tuệ.”

Chúng tăng đều trầm mặc không nói, Huyền Tâm pháp sư luôn bễ nghễ vô địch, thế mà lại thua, mặc dù chỉ là lượt vấn đáp đầu tiên, nhưng đã bắt đầu có chút cảm giác bất lợi.

Tiểu Lôi Âm Tự có thể nhìn thấy cảnh tượng trong Đại La Thánh Địa, hoàn toàn là do Đại La Thánh Địa không có chặt đứt đạo Phật pháp này, bằng không, Phổ Trí đại sư cũng vô pháp thấy được cảnh này, đây là đã được cho phép.

Đại La Thánh Địa.

Lục Trường Sinh không có vẻ quá mức vui sướng, ngược lại hắn vẫn bình tĩnh như trước, thậm chí có thể nói là vô cùng trọng thị đối thủ trước mắt.

Dù sao một đường biện pháp đến Đại La Thánh Địa, đánh bại liên tiếp chín đại Thánh địa cùng vô số thế gia, loại người này há có thể xem thường?

Người có thể tự tin!

Nhưng tuyệt đối không thể tự tin quá mức.

Lục Trường Sinh không sợ, nhưng sẽ không mù quáng.

“Thật là Đại trí tuệ! Tiểu tăng thụ giáo!”

Huyền Tâm đứng dậy, hướng về Lục Trường Sinh làm một đại lễ nhà Phật.

Lượt biện pháp thứ hai bắt đầu.

Lần này là tới Huyền Tâm đặt câu hỏi trước.

“Nhân sinh có Bát Khổ, sinh lão bệnh tử, ái hận ly biệt, ngã Phật có Vô Thượng Kinh, khiến con người siêu thoát cực khổ, đến bờ bỉ ngạn, Đạo môn lại có Pháp gì? Để con người thoát ly cực khổ?”

Huyền Tâm hỏi, lần thứ hai đặt câu hỏi.

Lục Trường Sinh không chút nghĩ ngợi đáp.

“Tự nhiên chi pháp!”

“Như thế nào là “Tự nhiên chi pháp”?”

“Thuận theo tự nhiên!”

“Như thế nào là “Thuận theo tự nhiên”?”

“Sinh thời, tùy ý nhân sinh. Lúc già, bảo dưỡng tuổi thọ. Lúc bệnh, tưởng niệm mọi thứ. Lúc chết, lá rụng về cội. Lúc yêu, oanh oanh liệt liệt. Lúc hận, học được buông xuống. Lúc ly, học được trân quý. Lúc oán, học được bình tĩnh. Lúc cầu không đạt (cầu bất đắc), học được tiến lên. Lúc Ngũ Uẩn xung đột, ngộ được trí tuệ (*).”

**Mấy cái đầu dễ hiểu rồi ha, riêng cái khổ cuối trong bát khổ của Phật giáo là Ngũ Uẩn Khổ. Ngũ Uẩn là Sắc, Thụ, Tưởng, Hành, Thức. Khi một trong năm cái mất cân bằng thì sẽ khổ, ví dụ như háo Sắc quá sẽ khổ, mơ ước (Tưởng) nhiều quá cũng khổ, Biết (Thức) nhiều quá cũng khổ.*

“Phật pháp dẫn độ, khiến thế nhân quên đi Bát khổ, mà Đạo pháp khác biệt, khiến thế nhân nhớ kỹ Bát khổ, hiểu được Bát khổ, cầm lên được, cũng thả xuống được, đây chính là huyền pháp Đạo môn.”

Lục Trường Sinh bình tĩnh nói.

Cả đám người vỗ tay khen hay.

Huyền Tâm lấy Bát khổ làm đề, khen Vô Thượng Kinh của Phật môn.

Mà biện pháp Phật môn đối đãi với Bát khổ, chính là quên hết mọi thứ phiền não, cho rằng thế nhân chịu khổ, đều là vì chấp niệm quá sâu.

Nhưng câu trả lời của Lục Trường Sinh, lại càng thêm đặc sắc.

Hắn cho rằng, nhân sinh Bát khổ, là chuyện phải trải qua, so với nghĩ trăm phương ngàn kế để buông bỏ, không bằng cầm lên, hảo hảo thể ngộ, sinh lão bệnh tử, ái hận biệt ly.

Nếu là yêu, thì hãy oanh oanh liệt liệt.

Nếu là hận, thì hãy học được buông xuống.

Nếu là oán, thì nên rèn luyện tiến lên.

Nếu là ly, thì hãy hiểu sự quý trọng.

Quên đi là trốn tránh.

Chỉ duy nhất dũng cảm đối mặt, mới thật sự là chân lý.

Lần đối đáp này, khiến mọi người tán thưởng không thôi.

Huyền Tâm pháp sư không khỏi hít sâu một hơi, lại lần nữa chắp tay trước ngực nói: “A Di Đà Phật, thí chủ thật là đại trí tuệ, tiểu tăng thụ giáo.”

Đích xác là thụ giáo.

Hắn muốn để thế nhân quên buồn phiền, cho rằng Tam giả giai không, nhưng Lục Trường Sinh ngược lại chỉ thẳng bản tâm, cảnh giới đó, trí tuệ đó, còn cao hơn so với hắn.

Hắn tâm phục khẩu phục.

Rất nhanh, Lục Trường Sinh đưa ra câu hỏi thứ hai của mình.

“Hàng cá và cao tăng là hàng xóm, hàng cá mỗi ngày giết cá, sát nghiệt sâu nặng, cao tăng mỗi ngày tụng kinh vì thương sinh thiên hạ. Mỗi ngày, hàng cá hẹn cao tăng gọi nhau dậy sớm. Cao tăng mỗi ngày đều dậy sớm, tụng kinh cầu phúc cho thiên hạ thương sinh. Hàng cá mỗi ngày dậy sớm đồ sát loài cá, dính đầy máu tươi.”

“Xin hỏi pháp sư, hai người sau khi chết, ai có thể tới cực lạc?”

Lục Trường Sinh hỏi một câu như thế.

Lời này vừa nói, trong phút chốc khiến mọi người nghẹn họng nhìn trân trối, ngây ra như phỗng.

Vấn đề này còn phải trả lời sao?

Khẳng định là cao tăng có thể nhập thế giới Tây Phương Cực Lạc nha?

Thắng hai lượt liền muốn nhường?

Muốn thể hiện phong phạm Đạo môn?

Chiêu này không tồi không tồi, chỉ là có chút bí quá hoá liều rồi.

Đám người không biết nên nói cái gì.

Nhưng mà có một vài người lại cho rằng, vấn đề này tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Huyền Tâm pháp sư nghiêm túc suy nghĩ.

Nhưng thời gian chỉ có một nén nhang.

Cuối cùng Huyền Tâm pháp sư chậm rãi mở miệng nói.

“Hàng cá tới Tây Phương Cực Lạc.”

Hắn trả lời như vậy, khiến cả đám người triệt để sửng sốt.

Cái đề cho điểm này, ngươi vậy mà còn đáp sai?

“Vì sao?”

Lục Trường Sinh bình tĩnh hỏi.

“Đoán được, nhưng không dám nói.”

Huyền Tâm hít một hơi thật sâu, rồi trả lời như thế.

“Vì sao không dám nói?”

Lục Trường Sinh hỏi.

“Liên quan đến căn cơ Phật pháp, không thể nói, không thể đáp, không thể đoán.”

Huyền Tâm nhìn Lục Trường Sinh, hồi đáp như vậy.

“Nếu như không đáp, liền tính là thua!”

Lục Trường Sinh nhìn về phía Huyền Tâm, nói như vậy.

“Lượt thứ hai mà thôi.”

Huyền Tâm trả lời.

Khiến Lục Trường Sinh không khỏi nhẹ gật đầu.

Mà đám người thì như lọt vào sương mù, triệt để bối rối.

Không hiểu hai người đang nói cái gì nữa.

Nhưng mà thanh âm của trưởng lão Đại La lại vang lên.

“Ván thứ hai, Huyền Tâm không đáp, xem như thua, đến phiên Lục Trường Sinh cho ra giải đáp.”

Thanh âm vang lên.

Tới lượt Lục Trường Sinh trả lời vấn đề này.

- -

- -

- -

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.