Không Có Gì Mãi Mãi

Chương 17: Chương 17




Chắc là do thời tiết, Paige chán chường nghĩ.

Ngoài trời lạnh lẽo, thê lương, mưa giăng xám xịt làm tinh thần bải hoải. Ngày làm việc của cô bắt đầu từ sáu giờ sáng, hết chuyện nọ đến chuyện kia. Bệnh viện dường như chật ních các gomer, và như họ cùng than vãn một lúc. Y tá thì cáu gắt và cẩu thả Họ lấy máu nhầm các bệnh nhân với nhau, để mất phim X quang đang cần gấp và quát tháo với cả người bệnh. Thêm vào đó, nhân viên bệnh viện lại nghỉ la liệt vì dịch cúm. Ngày hôm nay là như vậy.

Điểm sáng duy nhất là cú phôn của Jason.

- Chào em, - anh nói vui vẻ. - lôi chỉ gọi để kiểm tra xem bệnh nhân của chúng ta như thế nào?

- Họ vẫn tồn tại được.

- Có mảy may nào cơ hội ăn trưa với nhau không?

Paige cười.

- Ăn trưa là gì? Nếu gặp may mắn, tôi có thể vớ được một miếng san-đuých ôi vào lúc bốn giờ chiều. Ở đây đang bấn loạn.

- Thôi được, tôi không giữ em nữa. Tôi có thể gọi lại được không?

- Được. - Có mất gì đâu.

- Chào em.

Paige làm việc liên tục đến tận nửa đêm, và cuối cùng, khi được giải phóng, cô mệt đến mức không cử động nổi. Cô thoáng nghĩ tới chuyện ở lại bệnh viện và qua đêm trong phòng trực, nhưng hình ảnh chiếc giường ấp áp ở nhà lại quá quyến rũ. Cô thay đồ và lảo đảo đi ra thang máy.

Bác sĩ Peterson lại gần cô.

- Chúa ơi! - Ông ta kêu lên. - Con mèo nào lôi cô đi thế?

Paige mỉm cười mệt mỏi.

- Trông tôi khiếp lắm hả?

- Khủng khiếp. - Peterson toét miệng cười. - Cô về nhà bây giờ bây giờ chứ?

Paige gật đầu.

- Cô may đấy. Còn tôi vào trận đây.

Thang máy đến. Cô đứng vào trong, dở thức dở ngủ.

- Paige? - Peterson gọi khẽ.

Cô choàng tỉnh.

- Cái gì?

- Cô tự lái xe về được không?

- Được Paige lẩm bẩm. - Và khi về đến nhà, tôi sẽ ngủ một mạch hai mươi tư tiếng đồng hồ.

Cô ra đến bãi đậu và bò vào xe. Cô ngồi rũ ra, mệt đến nỗi không thể nổ máy. Mình không thể ngủ ở đây. Mình sẽ ngủ ở nhà.

Cô lên xe về căn hộ, không nhận thấy mình đang cho xe chạy chòng chành, cho đến khi một tài xế gào lên.

- Này, xéo ngay ra khỏi đường, con mụ say rượu kia!

Cô cố sức tập trung. Mình không được ngủ gật…

Mình không được ngủ gật. Cô bật đài và vặn tiếng thật to. Khi đã về đến khu nhà, cô ngồi lại trong xe hồi lâu trước khi lấy đủ sức tàn để trèo lên cầu thang.

Kat và Honey đã ngủ. Paige nhìn đồng hồ cạnh giường. Một giờ sáng, cô muốn cởi quần áo, nhưng việc đó dường như là quá sức. Cô nằm lăn ra, và ngủ ngay lập tức.

Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại như dội đến từ một hành tinh xa lắc. Paige cố ngủ tiếp, nhưng âm thanh của nó như hàng đống mũi kim đâm ngoáy vào não cô. Cô loạng choạng ngồi dậy và nhấc phôn.

- A lô?

- Bác sĩ Taylor?

- Tôi đây. - Giọng cô khản đặc…

Bác sĩ Barker yêu cầu cô phụ mộ ở phòng phẫu thuật số 4, stat.

Paige hắng giọng.

- Chắc có sự nhầm lẫn gì rồi, - cô nói líu ríu. - Tôi vừa hết phiên.

- Phòng mổ số 4. Ông Barker đang đợi. - Đường đây bị ngắt.

Paige ngồi trên giường, đờ đẫn, tâm trí mù mờ.

Cô nhìn đồng hồ. Bốn giờ ba mươi. Tại sao đang đêm bác sĩ Barker lại gọi cô nhỉ? Chỉ có một câu trả lời.

Chuyện gì đó đang xẩy ra với một bệnh nhân của cô.

Cô dò dẫm vào phòng tắm, vã nước lạnh lên mặt.

Cô nhìn vào gương. Lạy chúa? Trông mình như bà lão tám mươi. Cô nghĩ.

Mười phút sau, Paige quay trở lại bệnh viện. Cô vẫn còn lơ mơ khi theo thang máy lên tầng bốn. Cô vào phòng thay đồ bác sĩ, rồi rửa tay và sang phòng mổ.

Ở đó đã có ba y tá và một bác sĩ nội trú phụ mổ cho Barker.

- Ông ta nhìn Paige bước vào và la lên.

- Lạy Chúa tôi! Cô mặc áo bệnh viện! Không ai bảo cho cô là phải mặc áo choàng trong phòng mổ à?

Paige đứng sững lại, tỉnh hẳn, mắt cô rực lên:

- Ông nghe đây, - cô nói giận giữ. - Tôi đã hết phiên trực. Tôi đến đây là giúp cho ông. Tôi không…

- Đừng có tranh cãi với tôi, - bác sĩ Barker nói cộc lốc - Lại đây và cầm lấy đồ nghề đi.

Paige bước tới bàn mổ và nhìn xuống. Không phải bệnh nhân của cô. Barker không có lý do gì gọi mình.

Lão ta cố ép mình bật ra khỏi bệnh viện. Hừ, đừng hòng mình chịu rời khỏi đây! Cô lườm Barker, cầm panh lên và bắt đầu làm việc.

Đây là một ca cấp cứu đường vòng động mạch vành. Vết rạn trên da đã được mở từ chính giữa ngực xuống xương ức, sau đó xương ức được xẻ ra bằng cưa điện. Tim và những huyết mạch chính lộ ra.

Paige nong chiếc panh kim vào giữa hai gờ xương ức cố giữ cho chúng tách ra đủ độ cần thiết. Cô quan sát bác sĩ Barker mổ màng ngoài một cách điêu luyện, để lộ ra quả tim.

- Ông ta chỉ các động mạch vành, nói:

- Vấn đề là ở đây. Chúng ta sẽ làm một số động tác ghép nối.

Ông đã bóc lấy một sợi tĩnh mạch dài ở chân người bệnh và khâu một đoạn vào động mạch chủ từ tim ra. Đầu kia ông nối vào một động mạch vành bên ngoài vùng tắc nghẽn, đưa máu đi qua đoạn ghép để tránh vùng này.

Barker nhìn nhà phẫu thuật lão luyện làm việc. Phải chi tính nết ông ta đừng ác nghiệt như thế?

Ca mổ kéo dài ba giờ. Đến hồi kết thúc, Paige gần như thiếp đi. Khi vết mổ đã được khép lại, bác sĩ Barker quay sang các nhân viên và nói:

- Cám ơn tất cả mọi người.

Ông ta không thèm nhìn Paige.

Paige lập cập ra khỏi phòng không nói một lời và đi thẳng lên văn phòng của Benjamin Wallace.

Wallace vừa đến.

- Trông cô kiệt sức rồi, - Ông ta nói. - Cô cần phải nghỉ đi.

Paige hít một hơi dài để ghìm cơn tức giận.

- Tôi muốn chuyển sang tốp phẫu thuật khác.

Wallce nhìn cô chăm chú.

- Cô được phân công vào nhóm bác sĩ Barker đúng không?

- Đúng.

- Thế có vấn đề gì?

- Ông hỏi lão ta xem. Lão ta căm thù tôi thì phải. Phen này tống được tôi đi lão sẽ khoái lắm đây. Tôi sẽ đi tốp khác. Tốp nào cũng được.

- Tôi sẽ nói chuyện với ông ta, - Wallace nói.

- Cám ơn.

Paige quay đi và ra khỏi phòng. Tốt hơn hết họ nên để mình tránh xa lão ta. Nhìn thấy lão lần nữa, sợ rằng mình sẽ giết lão mất.

Paige về nhà và ngủ liền mười hai tiếng. Cô tỉnh dậy với cảm giác đã xảy ra một điều gì đó tuyệt vời, rồi cô nhớ lại. Mình không phải gặp lại "Hung thần" nữa! Cô vừa lái xe đến bệnh viện vừa huýt sáo.

Khi Paige tới hành lang, một người phục vụ lại gần cô.

- Bác sĩ Taylor…

- Gì vậy?

- Ông Wallace muốn gặp bác sĩ.

- Cám ơn, - Paige nói, rồi thầm tự hỏi mình sẽ được giao vào nhóm của ai.

Cô bước vào văn phòng của Benjamin Wallace.

- Trông cô khá hơn rồi đấy, Paige.

- Cám ơn. Tôi đã cảm thấy đỡ rồi. Mà đúng thật. Cô lâng lâng trong cái cảm giác được phóng thích.

- Tôi đã nói chuyện với bác sĩ Barker.

Paige mỉm cười.

- Tôi thực sự cám ơn.

- Ông ấy không cho cô đi.

Nụ cười của Paige tan biến:

- Cái gì?

- Ông ta bảo cô đã được phân công vào tốp của ông ta rồi và cô phải ở lại.

Cô không tin vào tai mình nữa.

- Nhưng tại sao chứ?

- Cô biết tại sao rồi. Lão chết treo đó cần một người biết chịu đựng để cho lão thoả cơn nhục mạ.

- Tôi sẽ không chịu nổi đâu.

Bác sĩ Wallace buồn bã:

- Tôi e rằng cô không có lựa chọn nào khác. Trừ phi cô muốn rời khỏi bệnh viện. Cô không nghĩ đến chuyện đó chứ?

Paige không việc gì phải nghĩ tới chuyện ấy.

- Không. - Cô sẽ không để cho lão Barker bắt cô phải ra đi. Đó là mưu mô của lão. - Không, cô gằn giọng, - tôi sẽ ở lại.

- Tốt, thế là ổn rồi nhé.

- Đừng hòng, Paige nghĩ. Mình sẽ tìm ra cách bắt lão phải trả giá.

Trong phòng thay đồ bác sĩ, Ken Mallory đang chuẩn bị vào tua. Grundy và ba bác sĩ khác bước vào.

- Anh chàng của chúng ta đây rồi! - Grundy nói. - - Làm ăn thế nào, Ken?

- Tốt.

Grundy quay sang đám kia.

- Trông hắn có vẻ chưa được xơ múi gì nhỉ? - Rồi hắn bảo Mallory. - Cậu chồng tiền đi là vừa. Tớ đang tính trả nốt tiền mua xe.

Một bác sĩ khác đế vào.

- Tớ định mua một tủ áo mới.

Mallory lắc đầu tiếc rẻ.

- Đâu có chuyện đó. Sắp tiền ra đi, mấy cha nội?

Grundy nhìn hắn dò xét.

- Cậu nói thế là ý gì?

- Nếu cô ả khoái đàn bà thì thằng này là quan hoạn. Tao chưa từng gặp con nào "máu me" như ả. Tối hôm nọ suýt nữa thì tao "quại" được ả rồi.

Đám kia nhìn nhau, lo lắng.

- Nhưng cậu vẫn chưa lôi được cô ta lên giường?

- Nguyên nhân duy nhất là bọn này bị gián đoạn trên đường vào buồng ngủ. Tớ đã hẹn cô ta tối thứ bảy này. Coi như xong, chỉ còn chờ vỗ tay nữa thôi.

Mallory mặc xong quần áo.

- Thôi nào các tướng, dẹp đường ra…

Một lát sau, Grundy chặn Kat lại ngoài hành lang.

- Tôi tìm cô mãi, - hắn nói, mặt bừng bừng tức giận.

- Có chuyện gì thế?

- Thằng con hoang Mallory. Hắn nhơn nhơn kể với mọi người rằng hắn sẽ ngủ được với cô vào tối thứ bảy.

- Đừng lo, - Kat nói nghiêm trang. - Hắn sẽ thua.

Khi Ken Mallory đến đón Kat, hắn thấy cô bận một chiếc váy cổ trễ thật sâu, để lộ bộ ngực ngon lành và thân hình đầy khêu gợi.

- Trông em thật lộng lẫy. - Hắn tán.

Cô vòng tay ôm hắn.

- Em muốn diện cho anh. - Cô đổ vào lòng hắn.

Chúa ơi, cô nàng thèm khát thật rồi! Khi Mallory cất tiếng, giọng hắn khàn đi.

- Kat, trước khi chúng ta đi ăn tối, sao lại không tranh thủ vào kia và…

Cô vuốt ve mặt hắn.

- Ôi anh yêu. Em cũng thèm lắm. Nhưng Paige đang ở nhà.

Thực ra Paige đang làm việc ở bệnh viện.

- Nhưng sau bữa tối… - Cô để cho lời gợi ý buông lơ lửng.

- Thì sao?

- Chúng ta có thể về chỗ anh.

Mallory vòng tay quanh người cô và hôn cô.

- Ý kiến tuyệt diệu.

Hắn đưa cô đến Iron Harse và họ ăn một bữa tối ngon lành. Mặc dù cố cưỡng lại mình, Kat vẫn bị cuốn hút. Ken rất có duyên, vui tính, và quyến rũ kỳ lạ.

Hắn có vẻ thực tâm muốn biết tất cả về cô. Cô biết hắn đang tâng bốc cô, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ của hắn có vẻ như là thực. Nếu mình không biết trước.

Mallory ăn uống chật vật. Hắn chỉ còn có thể nghĩ.

Hai tiếng nữa mình sẽ kiếm được mười ngàn đô… Một tiếng nữa mình sẽ kiếm được mười ngàn đô… Ba mươi phút nữa…

Họ đã uống cà phê xong.

- Em sẵn sàng chưa? - Mallory hỏi.

Kat đặt tay lên tay hắn.

- Anh không thể biết em sẵn sàng đến mức nào đâu cưng. Đi anh.

Họ bắt taxi đến căn hộ của hắn.

- Anh phát cuồng lên vì em, - Mallory thủ thỉ. - Anh chưa từng gặp ai như em.

Còn cô lại nghe rõ giọng Grundy. Hắn nhơn nhơn kể với mọi người rằng hắn sẽ ngủ được với cô vào tối thứ bảy.

Khi về đến nhà, Mallory trả tiền taxi và dẫn Kat vào thang máy. Hắn có cảm giác như đường lên phòng hắn dài vô tận. Hắn mở cửa và nói gấp gáp.

Đây rồi Kat bước vào trong.

Đó là một căn hộ độc thân bình thường, thiếu đến trầm trọng một bàn tay phụ nữ.

Kat hít hà.

- Ôi, dễ thương quá. Đúng típ của anh.

Hắn nhoẻn miệng cười.

- Để chỉ cho em buồng của chúng ta. Anh bật nhạc đã.

Khi hắn quay đi tìm băng. Kat liếc đồng hồ. Giọng ca của Barbara Streisand tràn ngập căn phòng.

Mallory cầm lấy tay Kat:

- Nào, cưng.

- Khoan đã, - Kat nói dịu dàng.

Hắn nhìn cô, bối rối.

- Gì vậy?

- Em muốn tận hưởng giây phút này bên anh. Trước khi chúng ta cùng…

- Tại sao chúng ta không thưởng thức nó trong phòng ngủ?

- Em muốn uống. - Uống ư? - Hắn cố giấu sự sốt ruột. - Được. Em dùng gì?

- Cho em vodka.

Ken mỉm cười.

- Anh nghĩ chúng ta có thể nhịn một chút - Hắn đi lại quầy bar nhỏ, vội vã rót rượu.

Kat lại nhìn đồng hồ.

Mallory mạng rượu đến và đưa cho Kat một ly.

- Của em đây, bé.

Kat nhấp một ngụm và kêu lên ;

- Ôi lạy Chúa!

Ken nhìn cô, sững lại:

- Sao thế?

- Đây là vodka?

- Em bảo anh là vodka mà.

- Thật ư? Em xin lỗi. Em ghét vodka thậm tệ! Cô vuốt mặt. - Anh cho em một ly scotch với soda được không?

- Được chứ! - Hắn cố nén sự nôn nóng và ra bàn rượu pha ly khác.

Kat lại liếc nhìn đồng hồ.

Ken Mallory quay lại.

- Của em đây.

- Cám ơn, anh yêu.

Cô nhấm nháp. Mallory lấy chiếc ly từ tay cô và đặt lên bàn. Hắn vòng tay quanh người cô, kéo sát lại và cô cảm thấy hắn đã cao hứng.

- Nào, - Ken nói êm ái. - Hãy làm nên lịch sử di, em.

- Ôi vâng! - Kat rên lên. - Vâng!

Cô để cho hắn đưa vào phòng ngủ.

Tới rồi đây! Tới rồi đây? Mallory hoan hỉ. Bức tường thành Jericho đã bị phá. Hắn quay sang Kat, giục:

- Cởi ra đi, em yêu.

- Anh trước đi, anh yêu. Em muốn xem anh cởi quẩn áo. Điều đó rất kích động.

- Ô được thôi.

Trong khi Kat đứng nhìn, Mallory từ từ trút bỏ y phục. Đầu tiên là áo vét, rồi sơ mi, cà vạt, rồi giày, tốt và sau cùng là quần. Hắn có thân hình rắn rỏi của một lực sĩ.

- Em thích thế này ư, bé?

- Ôi vâng. Anh hãy cởi nốt quần lót ra đi.

Chầm chậm, Mallory để rơi nó xuống sàn. Hắn đã cứng ngắc.

- Đẹp lắm, - Kat nói.

- Bây giờ đến lượt em.

- Vâng.

- Đúng lúc đó, máy nhắn tin của Kat kêu lên:

Mallory giật mình.

- Cái chết tiệt gì…?

Người ta gọi em, - Kat nói. - Em có thể dùng điện thoại của anh được không?

- Bây giờ?

- Vâng, chắc là một ca cấp cứu.

- Vào lúc này?

- Anh yêu, anh biết nguyên tắc rồi đấy.

- Nhưng…

Trong khi Mallory giương mắt nhìn. Kat tới chỗ điện thoại và quay số.

- Bác sĩ Hunter đây… Thật ư? Tất nhiên. Tôi sẽ đến ngay.

Mallory trân trân nhìn Kat.

- Có chuyện gì vậy?

- Thiên thần ơi, em phải quay lại bệnh viện.

- Bây giờ?

- Vâng. Một bệnh nhân của em đang hấp hối.

- Ông ta có thể đợi đến…

- Em xin lỗi. Để hôm khác anh nhé.

Ken Mallory đứng đó, trần như nhộng, nhìn Kat bỏ đi. Khi cánh cửa sập lại sau lưng cô, hắn cầm ly rượu của cô, đập vào tường. Con đĩ… con đĩ… con đĩ…

Khi Kat về đến nhà, Paige và Honey đang chờ cô, háo hức.

- Thế nào? - Paige hỏi. - Tớ gọi có đúng lúc không?

Kat cười:

- Cậu căn giờ rất tuyệt.

Cỏ bắt đầu kể lể tình tiết. Khi kể đến đoạn Mallory trần truồng và ngơ ngác trong phòng ngủ, của quý chổng ngược lên, họ cười đến chảy nước mắt.

Kat đã dấy lên ý muốn kể cho các bạn cô thấy Ken Mallory thú vị đến thế nào, nhưng cô bỗng cảm thấy mình ngớ ngẩn. Xét cho cùng, hắn cũng chỉ nhằm vào cô để được cuộc. Không hiểu sao, Paige hình như cảm nhận được ý nghĩ của Kat.

- Hãy cẩn thận với hắn đấy, Kat.

Kat mỉm cười.

- Đừng lo. Nhưng mình phải thú nhận rằng nếu mình không biết chuyện cá cược… Hắn là một con rắn, nhưng hắn toả ra mùi dầu rắn rất thơm.

- Khi nào cậu gặp lại anh ta? - Honey hỏi.

- Mình sẽ cho hắn một tuần để dịu bớt.

Paige quan sát cô.

- Cậu hay là Ken.

Chiếc Limousine màu đen của Dinetto đang đợi Kat bên ngoài bệnh viện. Lần này chỉ có mình Shadow.

Kat ước gì Rhino thế vào chỗ đó. Có một cái gì ở Shadow khiến cô mụ mị cả người. Hắn không bao giờ cười và hiếm khi mở miệng, toàn thân hắn toát lên mùi tử khí.

- Vào đi! Hắn nói khi Kat tiến lại gần chiếc xe.

- Này, - Kat nói phẫn nộ, - hãy bảo ông Dinetto rằng ông ta không thể ra lệnh cho tôi được đâu. Tôi không làm việc cho ông ta. Tôi chỉ giúp ông ta một lần…

- Vào đi! Đến mà bảo với ông ấy.

Kat ngập ngừng. Thật dễ dàng bỏ đi và không dính líu gì nữa, nhưng Mike sẽ ra sao? Kat chui vào xe.

Nạn nhân lần này bị đánh đập tàn tệ, bị quật bằng xích sắt. Lou Dinetto đang ngồi cạnh đó.

Kat xem qua nạn nhân và nói, ông phải đưa người này đi bệnh viện ngay lập tức.

- Kat, - Dinetto nói, - cô phải chữa cho cho hắn tại đây!

- Vì sao? - Kat vặn lại. Nhưng cô đã biết câu trả lời. Nó luôn làm cô khiếp đảm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.