Không Còn Tâm Trạng Để Yêu

Chương 15: Chương 15




Vào ngày hai mươi bốn tháng Mười Hai, tại khu thương mại Towne Square ở Boise chật ních những người mua sắm vào phút cuối. Nhạc nền Giáng Sinh vang lên đúng nhịp với tiếng leng keng của các máy tính tiền. Những nhóm thiếu niên thò đầu ra ngoài các rào chắn ở tầng hai, gọi những người bạn mình đang ở bên dưới, trong khi những người mẹ đẩy các xe đẩy qua đám đông.

Ở cổng ra vào Walden’s Books, bao quanh Clảe là một chồng sách mới nhất của cô, Surrender to Love, và một tấm poster lớn có giá đỡ vẽ hình nhân vật chính với bộ ngực lớn và người anh hùng ngực trần của cô đã che khuất Clare. Đến buổi ký tặng, Clare đã mặc áo vét may kép chéo hai hàng cúc màu đen và áo kiêur nữ bằng vải lụa màu lục tươi. Cô mang bit tất dài màu đen và giày gót thấp bốn phân, tóc cô uốn cong thả ngang vai. Cô trông thành công và sành điệu. Và cô cầm một chiếưc bút mạ vàng hiệu Tiffany để ký tặng. Chỉ còn mười phút nữa là kết thúc buổi ký tặng kéo dài hai tiếng, và cô đã bán được mười lăm cuốn sách mới. Không tệ vào thời điểm này. Giờ là thời gian để ngả người ra sau và thư giản. Một nục cười nhẹ xuất hiện trên đôi môi đỏ căng khi cô liếc nhìn xuống cuốn sách đang mở được giấu ở vạt váy của cô: Redneck Haiku, Double-Wide Edition.

" Này, cô bé Lọ Lem."

Clare ngẩng đầu lên từ một bài thơ haiku viết về đám cưới của Bubba và ánh mắt cô đập vào phần cài khuy bạc màu của chiếc quần jeans Levi’s sờn cũ. Cô nhận ra chiếc quần jeans cùng với giọng nói đó trước khi cô nhìn lên chiếc áo khoác bông mở rông và chiếc áo sơmi màu xanh da trời, qua nụ cười quen thuộc và đôi mắt màu xanh lục đậm.

" Anh làm gì ở đây thế?" Cô nghe được rằng Sebastian đã quay lại để nghỉ lễ Giáng Sinh ở đây. Anh được mời đi cùng Leo đến buổi ăn tối tại nhà mẹ cô vào tối mai. Nhưng cô vẫn giật mình khi nhìn thấy anh đang đứng đối diện với cô qua chiếc bàn nhỏ. Câu trả lời của anh là một sự kinh ngạc còn lứon hơn.

" Mua một cuốn sách của em để tặng cha anh vào dịp lễ Giáng Sinh."

Nhìn thấy anh, một cảm giác nhỏ bé quen thuốc sống dậy trong cơ thể cô. Cô không yêu Sebastian, nhưng cô có thích anh. Loàm thế nào mà cô lại không thích một anh chàng đã không ngại đi mua sắm vào ngày lễ để mua cho cha mình một cuốn tiểu thuyết lãng mạng cơ chứ? " Anh chỉ cần gọi và tôi sẽ mang cho anh một cuốn."

Bên trong chiếc áo khoác bông đen, anh nhún vai. "Đây không phải là chuyện gì to lớn."

Đó là một lời nói dối rành rành. Không một người ôn hoà nào lại có mặt ở khi mua sắm trừ phải họ buộc phải làm thế. " Tôi đã ghé lấy bức tranh cho Leo vào sáng nay." Cũng nhiều như việc cô thích anh, cô bị thu hút về thể xác với anh. Cũng nhiều như cách cô bị thu hút bởi loại sô-cô-la nhân nấm truffle của hãng Godiva. Chúng không tốt cho cô và có tính gây nghiện. Nếu cô ăn được một viên, cô phải ăn luôn cả một hộp. Sau đó cô sẽ mong có lại được nó, nhưng không , cô không thể chối bỏ việc cô muốn cho tay vào hộp sô-cô-la và ăn ngấu nghiến nó như thế nào.

Nụ cười của anh làm tăng những nếp nhăn ở khoé mắt. " Thế em có quá say mê với các dãy ruy băng không ?"

Cô tặc lưỡi và ngồi xuống. " Lần này thì không." Và không thể chối bỏ với chính mình việc cô muốn được ngấu nghiến Sebastian như thế nào. " Tôi chưa gói nó." Có thể bắt đầu từ cái đầu và óng và đi dần xuống, vượt qua vùng cơ bụng căng cứng của anh đến nơi mà cô biết đang đựơc che dấu bên dưới lớp vải flannel đó.

" Thế nào?"

" Thế nào cái gì?"

" Thế em sẽ mời anh đến nhà em để nhìn nó không ? Hay anh phải tự mời mình một lần nữa?"

Cô đóng cuốn sách đang nằm trên váy lại và nhìn vào đồng hồ. Đã sáu giờ rồi. " Anh có kế hoạch gì cho buổi tối Giáng sinh không ?"

" Không."

Cô với tay lấy một cuốn Surrender to Love và lật đến trang bìa lót của cuốn sách. " Tôi đã xong việc ở đây, vì thế sao anh không cùng đi với tôi về nhà và nhìn bức tranh trước khi tôi gói nó lại." Cô viết lời chúc mừng Giáng sinh cho Leo và khý tên. " Hay anh có thể tự gói nó." Cô đưa cho anh cuốn sách, những đầu ngón tay cô chạm vào những đầu ngón tay anh phía trên hình nhân vật chính ở phía ngoài bìa sách.

"Ừ, anh rất tệ ở khoản gói ghém. Em có thể tự mình giải quyết việc đó."

Cô đặt cuốn sách về thơ haiku lên bàn và đứng lên. " Tôi biết anh sẽ nói điều đó."

Anh tắc lưỡi, chỉ về cuốn sách có bìa màu vàng tươi và hoạ tiết màu đỏ và trưng ra khuôn mặt đầy hồ nghi. " Thơ Nhật Bản ư?"

"Ừ, dù sao đi nữa, thì nó là thơ Nhật Bản về những gnười bình dân." Cô nhét cây bút vào chiếc ví đen nhỏ. " Một cô gái có thể không cần biết quá nhiều về văn hoá," cô nói.

"À, ra vậy." Anh lấy cuốn sách và lật lật xem nó. " Anh đã nghe đâu đó rằng việc theo đuổi các nỗ lực về trí tuệ và nghệ thuật là cần thết cho một đầu óc khoẻ mạnh. "

" Và là một dấu hiệu của một xã hội được khai sáng. Ngay cả đối với một xã hội của những người bình dân, " cô nói thêm khi họ di chuyển sâu hơn vào Walden’s.

Clare nhanh chóng nói lời tạm biệt với cửa hàng trưởng và để Sebastian đứng trong một hàng dài chờ đợi tại quầy tính tiền. Một tay anh giữ cuốn sách cô đã ký tặng cho Leo, tay còn lại anh cầm cuốn Redneck Haiku và đọc lướt nó.

Việc ra khỏi khu đỗ xe của khu mua sắm là một cơn ác mộng. Thông thường cô chỉ mất hai mươi phút là về đến nhà, nhưng giờ, việc đó kéo dài hơn một tiếng. Vào thời điểm cô bước vào cửa nhà, cô cảm thấy như mình đã về đến nhà. Cô hất giày và tất ra, treo áo khoác vào tủ để đồ. Khi cô mở nút tay áo, tiếng chuông cửa vang lên và cô ra khỏi phòng ngủ đi về phía trước nhà. Cô mở cửa trước, và Sebastian đang đứng đó, một bóng người cao, vai rộng đứng trong bóng tối. Cô cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô trước khi cô mở điện ở mái hiên và đôi mắt xanh lục của anh nhìn vào đôi mắt cô.

" Sao anh có thể đến đây nhanh như vậy?" cô hỏi, và mở cửa rộng hơn cho anh vào nhà.

Thay vào đó, anh nhìn cô trong một vài giây trước khi hướng sự chú ý của mình đến miệng cô, phía trước chiếc áo kiểu và chiếc váy, và nhìn xuống đến đôi chân trần của cô. Hơi thở trắng xoá của anh lơ lửng trong không khí lành lạnh ở trước mặt anh.

Cô rùng mình và khoanh hai tay bên dưới ngực mình. " Anh có vào nhà không?" cô nói, nhận ra rằng thật kỳ cục khi anh chỉ đứung đó như thể bàn chân anh bị đông lại ở sàn mái hiên nhà cô.

Anh ngướic nhìn lên mặt cô, dường như thoáng do dự trong giây lát, sau đó bước vào trong. Anh đóng cánh cửa phía sau và tựa lưng vào nó. Ngọn đèn chùm trải những ánh sáng vàng lên mái tóc vàng óng và đôi vai to lớn của anh.

" Anh có đói không? Anh có muốn tôi gọi pizza không ?"

" Có," cuối cùng anh cũng cất tiếng. " Và không, anh không muốn pizza." Anh ngả người ra trước, luồn tay mình quanh eo cô và kéo cô đến sát vào ngực anh. " Em biết anh cần gì mà."

Hai tay cô lướt nệ trên lớp bông mềm mại của chiếc áo jacket của anh. Qua cái cách anh nhìn cô, ý nghĩ của anh đã rõ ràng. Dù sao thì anh cũng giải thích nó.

" Kể từ cái đêm anh nhìn thấy em lột hết đồ trên người mình chỉ chừa lại chiếc quần lọt khe bé tí, anh đã nghĩ đến việc làm tình với em trong nhiều lần hay bằng nhiều cách khác nhau. Khi anh đến buổi ký tặng tối nay của em, anh đã nói với chính mình rằng anh ở đó chỉ để mua sách của em tặng cho Leo. Điều đó đúng ba mươi phần trăm. Bảy mươi phần trăm còn lại là nói dối. Trên đường đến nhà em, anh đã nghĩ tất cả các cách anh có thể thử lột trần em ra. Nhưng vừa rồi khi em mở cửa cho anh, anh nhận ra rằng anh không muốn thử lột trần bất cứ thứ gì trên người em. Chúng ta không còn là con nít nữa. Không còn là trò chơi nữa. Anh muốn có được sự tham gia hoàn toàn của em khi anh lột trần em ra."

Một phần trong cô cũng muốn điều đó. Thực sự muốn điều đó. Cái cách anh nhìn cô đã làm cho tận sâu trong người cô nóng bừng lên. Cả hai đều đang mặc áo quần đầy đủ và Sebastian vẫn còn mặc áo khoác, nhưng anh đã làm cô hứng tình chỉ với một cái áp sát của cơ thể và âm thanh của sự khát khao trong giọng nói của anh.

"Để đề phòng em lúng túng về những gì anh nói đến," anh nói thêm, " nếu em không đá anh ra khỏi nhà em ngay bây giờ, chúng ta sẽ làm tình với nhau."

Ngày mai thì sao? tiếng nói bên trong cô cất lên. Điểm co thắt, sâu trong lõm thượng vị của cô trả lời, Ai thèm quan tâm chứ! tiếng nói lý trí yếu ớt đánh bại nỗi khát khao đang lan khắp da thịt cô. " Tôi hiển nhiên bị thu hút bởi anh, nhưng tôi không thể không nghĩ đến việc chúng ta sẽ hối tiếc về điều đó.?"

" Anh sẽ không hối tiếc về điều đó, và anh chắc chắn sẽ làm cho em cũng không hối tiếc về điều đó. Và điều đó giờ không còn quan trọng nữa, chúng ta đã vượt qua điểm khởi đầu." Anh hạ thấp mặt mình xúông và hôn vào phần cổ bên dưới tai cô. " Chúng ta cần có một lần quan hệ nóng bỏng điên cuồng và gạt bỏ nó bằng cách thực hiện nó. Anh đã nghĩ về điều đí, và không còn cách nào khác."

Hơi thở anh làm ấm một bên cổ cô, và cô nhắm mắt lại. Cô chưa bao giờ làm tình với ai đó mà cô không có một mối quan hệ lãng mạn. Ít nhất cô không thể nhớ rõ về những điều đó. " Việc đó có hiệu quả vơi anh trong quá khứ không ?"

" Với tôi ư?" Anh hôn bên ngoài vành tai cô. " Có."

Có thể anh đã đúng. Có thể cô cần thực hiện việc này và gạt bỏ nó khỏi tâm trí co. Việc yêu một ai đó rõ ràng giờ chẳng có tác dụng với cô. Cô đang trong tâm trạng muốn tình dục. Không phải tình yêu.

" Lần cuối cùng em ngủ với ai đó là khi nào, Clare?" anh thì thầm.

Khi nào? Jeez… à… " Tháng Tư?"

" Chín tháng trước à? Trước khi em chia tay với Lonny sao."

"Đúng vậy. Lần cuối cùng của anh là khi nào?"

" Anh giả sử rằng ý em là với một người nào đó trong cùng một phòng." Tiếng cười dịu dàng của anh làm đôi má cô ửng hồng.

" Dĩ nhiên."

" Anh quan hệ hai lần kể từ khi anh làm xét nghiệm về bất cứ bệnh gì và mọi thứ từ bệnh sốt rét đến HIV vào tháng Tám. Cả hai lần anh đều dùng bao cao su." Anh lướt nhẹ môi mình lên môi cô và nói, " Thế việc ‘ tự xử’ và nghĩ về em trong lúc tắm có được tính không ?"

" Không." Cô cũng đã tưởng tượng về anh một đến hai lần. " Thế em có tuyệt không?"

" Không tuyệt như em sắp làm tiếp theo đây."

Hai tay cô lướt lên phía trứoc chiếc áo khoác và cô nắm chặt hai bên vạt áo được mở rộng của anh. Đôi môi cô hé mở và một nụ hôn ướt át và ngấu nghiếng đã tấn công và cô nhón chân lên để đáp lại nụ hôn đầy khao khát đó.

Trong ánh sáng dịu nhẹ của đèn chùm, lưỡi anh chạm vào và trêu đùa với lưỡi cô. Tay anh di chuyển khắp tóc và tiến đến phía sau lưng cô, kéo cô lại gần hơn cho đến khi nơi cương cứng của anh áp sát vào dạ dày cô.

Ở đâu đó trong nhà, lò sưởi được mở và không khí luồn qua ống hơi lan ra khắp căn nhà. Cô muốn Sebastian. Tất cả con người anh. Cô muốn cách anh chạm vào và hôn cô. Cô muốn cách anh làm cô cảm nhận được rằng anh không bao giờ có đủ, và cô sẽ luôn lo lắng về hậu quả và niềm hối tiếc về sau. Một tiếng rên nhẹ bằng lòng phát xuất từ cổ họng cô khi cô đáp lại nụ hôn của anh và đầu hàng khao khát đang lớn dần lên mà cô không có khả năng ngăn nó lại. Cô cũng không muốn thử làm điều đó.

Âm thanh rên rỉ của cô tạo ra một phản ứng bất ngờ, như thể anh đang chờ đợi điều đó. Tỏng vòng một giây, hai tay anh ở khắp nơi trên người cô, chạm vào bất cứ nơi nào trong tầm tay anh. Bằng cách nào đó cô kết thúc với lưng tựa vào cánh cửa và chiếc áo của cô nằm trên sàn nhà. Cô đẩy áo jacket của Sebastian khỏi vai anh, và anh giũ nói khỏi cánh tay mình. Đôi môi họ rời nhau đủ lâu để cô kéo chiếc áo sơmi qua đầu anh. Sau đó anh lại tựa lưng vào cửa lần nữa, hai tay anh đtặ trên ngực cô cùng với những ngón tay đang lướt nhẹ nhàng trên đầu ngực cô qua lớp vài satin của áo ngực. Điều này thật nóng bỏng và điên rồ, cô chưa bao giờ trải qua điều này trước đây. Cả hai người đều từ bỏ tất cả cho một nhu cầu hoàn toàn thuần tuý cề thể xác và ám ảnh. Một sự vận động xác thịt với tình dục, và cô không cần phải lo lắng về việc anh sẽ nghĩ gì về cô vào sáng hôm sau. Sẽ không có sáng hôm sau, và lần đầu tiên trong cuộc đời mình cô có thể hoàn toàn từ bỏ nó.

Anh rên rỉ sâu trong cuống họng và lùi lại. Hơi thở anh nặng nhọc khi anh nói, " Clare." Khao khát bùng cháy trong đôi mắt xanh lục của anh nói cho cô biết chính xác những gì anh đang nghĩ đến. Hai tay luồn ra phía sau cô và anh đưa đẩy phần cực kỳ căng cứng của mình vào người cô. " Một lần có thể sẽ không đủ."

Cả người cô cong lên và cô dũng đong đưa cơ thể đáp lại hành độgn của anh. Ngực cô lướt nhẹ trên ngực anh. " Hai lần à?"

Anh lắc đầu khi anh lướt một tay xuống bên đùi tría và nhấc chân cô lên eo mình. " Cả đêm."

Cô nghiêng người về trước và hôn vào cổ anh khi hai tay cô lướt lên xuống hai bên cơ thể trần trụi của anh. "Ừm, được thôi, em nghĩ mình nên nói với anh rằng em thực sự không có cái phòng tình dục kỳ dị đó."

" Chẳng sao đâu vì anh thích quan hệ trong phòng ngủ hơn." Anh đưa tay còn lại của mình lên phần đùi còn lại, nhấc bổng cô lên. Váy cô được đẩy lên phía trên eo và cô quàng hai chân mình quanh eo anh. " Hy vọng chúng ta sẽ đến được đó." Qua làn vải mỏng của chiếc quần jeans, thằng bé của anh ép sát vào chiếc quần lót bằng ren màu đen của cô. Anh hôn cô khi họ đi vào phòng khách . Ánh sáng từ hành lang cắt một mảnh tam giác vào bóng đêm. Hai tay anh ôm phía sau khi anh mang cô đến chiếc ghế sofa có hình trái tim lớn ở lưng ghế, được phủ lớp khăn lót của bà cố ngoại cô. Trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng, cô đặt chân mình xuống sàn và nhẹ nhàng hôn lên một bên cổ anh.

" Mở đèn lên đi em," anh nói, và cô cảm nhận được sự rung độgn mãnh liệt trong giọng nói của anh đang kề sát bên miệng cô. " Chúng ta sẽ không làm việc này trong bóng tối."

Clare đẩy tóc đang rũ trứoc mặt mình ra sau khi cô trước hết đi đến cuối chiếc bàn, sau đó khi băng qua phòng để mở hai ngọn đèn. "Đã đủ ánh sáng cho anh chưa?" Cô vươn tay ra phía sau và mở nút chiếc váy mình khi đi về phía anh. Chiếc váy bằng vải len nhăm nhúm đang trượt dần xuống, và cô đá nó sang một bên, chỉ để lại chiếc nịt ngực bằng vải ni lông đen và chiếc quần lót bằng ren. Thời gian cho sự thuỳ mị đã qua mất rồi. Cái đêm ở Double Tree, cô đã cởi sạch không còn một thứ gì ngoại trừ chiếc quần lọt khe. Trong khi cô hoàn toàn không nhớ gì về việc đó thì anh lại nhớ một cách chi tiết, và hiển nhiên anh thích những gì mình nhìn thấy được. " Hay anh muốn thêm nữa?"

Anh nhìn cô bước về phía anh bên dưới mí mắt nặng trịch, ánh mắt nóng bỏng của anh chiếu khắp người cô khi anh tháo giầy ra. " Thêm nữa ư? Em có gì cho anh nào?"

Một bên chân mày cô nâng lên trứoc trán khi cô để mắt mình lướt khắp người anh, từ chổ lõm vào ở họng đến cơ ngực nổi bật bao phủ trên làn da nâu nhạt của anh. Một đám lông bụng màu vàng đậm hứong ánh nhìn của cô xuôi theo vùng cơ bụng sáu múi săn chắc và rám nắng, qua rốn đến lưng chiếc quần jeans của anh. " Em nghĩ em có bất cứ thứ gì mà anh chưa bao giờ làm trứoc đây." Cô đặt tay mình lên vai, sau đó luớt nhẹ các ngón tay của mình khắp ngực anh. Các cơ chụm lại thành từng bó bên dưới cái chạm nhẹ nhàng của cô, và cô trựot tay mình xuống vùng bụng phẳng lì của anh. " Em không tập yoga. Không thể chổng mông lên trời." Cô đưa tay mình xuống phần khoá kéo của chiếc quàn jeans và nhẹ nhàng lướt lên cuống vật thách thức trong đó. " Xin lỗi. Với em, em muốn có những lần làm tình bình thường."

" Anh đã bị kích thích trong nhiều tháng, và em không cần phải làm gì cả đâu, chỉ việc nằm đó và thở thôi." Đầu anh hạ xuống và anh hôn vào vai cô. Anh mở khoá chiếc áo ngực và để nó tự rơi xuống chân cô. " Anh sẽ vui sướng làm nốt phần còn lại."

Cô mở năm nút kim loại ở khoá quầnh anh, sau đó cho tay vào bên trong chiếc quần lót màu trắng. " Anh không muốn em làm thế này sao?" Cô bọc tay mình quanh thằng bé nóng bỏng, chắc nịch của anh. Cô hoài nghi rằng vào đêm đầu tiên anh hôn cô, Sebastian đã lớn lên thành một cậu trai lớn.

Phản ứng của anh là một sự đè nén, " Không! Có!"

" Anh chọn cái nào?" Cô đẩy quần và quần lót của anh xuống bên dưới đùi anh bằng bàn tay còn lại. " Không à?" Ngón cái cô lướt nhẹ nhàng lên xuống những đường gân của nó. " Có à?"

" Có" anh rít lên giữa hai hàm răng mình. Sau đó môi anh tìm đến môi cô và mùi hương đàn ông ấm áp của anh tràn ngập mùi cô và cô hít thật nhiều mùi hương đó vào sâu tận trong phổi. Anh có làn da sạch sẽ va fmùi tình dục. Sẽ chẳng có tương lai cho mối quan hệ giữa cô và Sebastian. CHỉ duy nhất tối hôm nay. Thế là đủ rồi.

Anh nắm lấy khuỷ tay cô và bẻ chúng ra phía sau, kéo mạnh ngực cô cọ sát vào ngực anh. " Chết tiệt," anh nói, âm thanh đầy căng thẳng, hơi thở anh dồn dập. " Em hãy từ từ nhé, nếu không anh sẽ làm cho em lên bờ xuống ruộng ngay bây giờ đó. Đúng như anh nói, anh chắc chắn chỉ còn có được năm giây."

Cô hiểu được điều đó. Năm giây của Sebastian nghe có vẻ tốt hơn nhiều so với bất cứ thứ gì mà cô có đựơc trong một thời gian dài.

Anh thả tay cô và cởi quần jeans, quần lót và tất từ chân mình ra. Người hoàn toàn trần trừông, anh thật đẹp. Hoàn hảo chỉ trừ vết sẹp trên đùi mà anh có được do rớt từ trên cây xuống trong vườn nhà cô. Khi anh cuối người xuống để lấy ví của mình từ túi sau chiếc quần jeans, cô có ham muốn mạnh mẽ là nghiêng người về phía trước và cắn vào mông anh. " Anh đoán là miếng dán ở hông em không phải là nicotine," anh nói khi đứng thẳng người lên.

" Không. Nó là Ortho Evra."

" Có phải loại có hiệu quả chín mươi lăm phần trăm không ? "

" Chín mươi chín. "

Anh cầm tay và đặt bao cao su vào lòng bàn tay cô. " Anh để cho em toàn quyền quyết định. "

Cho dù cô có thể cảm thấy rằng anh hoàn toàn có thể ăn được, nhưng Clare không có lựa chọn nào khác. Cô mở bao cao su và lấy ra một vòng latex. Cô đặt nó vào đầu thằng bé và nhẹ nhàng cuộn nó xuống tận phần gốc. " Ngồi xuống đi Sebastian, " cô nói. Khi anh đã làm theo lời cô, cô đẩy quần lót xuống hông mình. Anh nhìn theo khi nó trượt xuống đôi chân cô.

" Em thật xinh đẹp, Clare. " Anh đưa tay về phía cô, và cô quỳ xuống, giạng chân ra, ngồi vào lòng anh. " Tất cả." Anh nắm vào phần giữa hai chân cô và lướt những ngón tay mình lên đó. "Đặc biệt là ở đây." Cô khẽ rên khi cảm nhận được phần đỉnh mềm mại, nóng bỏng và cương cứng của anh chạm nhẹ vào cô. Anh đẩy một nửa của mình vào trong cô, và cơ thể cô chống lại sự xâm chiếm đó. Cô đã sẵn sàng dành cho anh, thế nên hiện trong cô tràn ngập khoái cảm mãnh liệt. Cô đặt tay mình lên hai bên cổ anh và hạ thấp người mình xuống cho đến khi cô cảm nhận đựoc anh hoàn toàn vào trong cô. Cảm xúc chưa bao giờ có đựơc lan toả khắp cơ thể, từ đỉnh đầu cho đến những ngón chân. Cô nhắm chặt mắt và co bóp các cơ của mình quanh phần nóng bỏng đó. Đã lâu lắm rồi, cô mới có được sự hài lòng với niềm hạnh phúc khi được Sebastian vùi sâu trong cô.

Hiển nhiên, anh không được hài lòng cho lắm. Giây truớc cô đang khắn khít bao chặt lấy anh, ung dung tự tai, và giây tiếp theo cô đã được đặt ngửa ra trên sofa, nhìn thẳng vào mặt anh. Anh đặt một chân xuống sàn và thằng bé vẫn vùi chặt sâu trong cô.

"Đây là phần mà tất cả những gì em cần làm là thở." Anh gần như hoàn toàn rút khỏi người cô, chỉ để sau đó tiến thật sâu vào để cô cảm nhận được anh hoàn toàn. " Thế này đủ cho em chưa?" Một tiếng rên trầm ấm như xé toạc ngực anh và đáp lại là âm thanh khoái lạc của chính cô. " Hay em muốn hơn nữa?"

Cô quấn một chân mình quanh lưng anh. " Em muốn nữa," cô thì thào khi anh bắt đầu di chuyển, tạo nên một nhịp điệu khoái lạc hoàn hảo. "Điều này thật tuyệt." Cô liếm đôi môi khô. : Điều gì xảy ra nếu em ngừng thở và ngất đi?"

Với khuôn mặt chỉ cách mặt cô một đường chỉ, anh nói, " Anh sẽ thức em dậy khi việc này kết thúc."

Tiếng cười thầm của cô biến thành một tiếng rên dài khi anh di chuyển nhanh hơn và mỗi tế bào trong cơ thể cô tập trung vào những lần tiến vào của anh. Nhanh hơn, mạnh hơn và mãnh liệt hơn. HẾt lần này đến lần khác. Hơi thở nặng nhọc của anh lướt nhẹ trên má cô khi anh tiến sâu vào. Âu yếm và tạo cảm giác. Cùng lúc vuốt ve cả bên trong lẫn bên ngoài con người cô. Cô nhịp nhàng cùng anh phối hợp. Đi vào, đi ra hết hlần này đến lần khác. Có được khoái lạc nóng bỏng mà cô không bao giờ muốn kết thúc, cô không biết họ sẽ tiếp tục đến bao lâu cho đến khi anh nói, " Clare." Giọng anh khàn khàn, trầm đặc. " Cưng à, em sắp đến rồi phải không?"

Trước khi cô có thể trả lời, cô thét lên khi cực khoái mãnh liệt lan khắp người cô, cả người cô ửng đỏ vì nhiệt. Cô không nhìn thấy hay nghe bất cứ điều gì ngoài tiếng đập thình thịch trong ngực và đầu cô. Các cơ bên trong cô co thắt lại và việc đó làm anh tiến sâu hơn nữa vào trong cô. Vắt sạch anh với những lần co bóp nóng bỏng. Anh tiến sâu vào cô càng lúc vàng mạnh hơn, xô đẩy cô trên chiếc sofa của bà cố cô cho đến khi anh đạt được cực khoái. Ước muốn được bật lên tiếng chửi bị ép lại trong cổ đã xung đột với âm thanh của khoái lạc mạnh mẽ, bản năng và chiếm hữu. Với cú thúc cuối cùng anh luốn hai tay mình bên dứơi vai cô, kéo cô vào sát với ngực mình.

" Clare," anh thì thào giữa tiếng thở rời rạc và nặng nề. " Nếu anh biết em tuyệt thế này, anh sẽ ném em vào trong các bụi cây và làm điều này vào đêm anh hôn em vào tháng Chín."

" Nếu em biết việc này sẽ tuyệt như vậy…." Cô nuốt khan và liếm đôi môi khô nứt của mình. " … chắc chắn em sẽ để cho anh làm điều đó."

Anh im lặng trong một khoảng thời gian khi anh hôn vào một bên đầu cô, sưởi ấm nhau trong hơi ấm ngọt ngào của khoái lạc. " Clare?"

"Hmm."

" Bao cao su bị vỡ."

Khoái lạc của cô vỡ tan như bong bóng xà phòng. Cô đẩy vai anh khi cô cảm thấy như máu bị rút cạn hết khỏi đầu cô. " Khi nào ? "

Anh nhìn xuống mặt cô. " Khoảng năm giây trứoc khi anh kết thúc. "

" Và anh không ngừng lại sao ? "

Anh tặc lưỡi và đẩy tóc ra khỏi trán cô. " Anh đã có một vài kiểm soát nhưng không phải vào thời điểm đó. Không phải khi anh cảm nhận được sự cực khoái của em tóm lấy anh như thế. " Anh hôn vào đầu mũi cô và mỉm cười. " Anh thề với trời rằng Clare, anh chưa bao giờ nghĩ mình có thể ra mạnh mẽ như thế. "

" Sao anh có thể cười được nhỉ ? " Cô đẩy mạh vai anh ra, nhưng vòng tay anh xiết chặt lấy cô. "

" Vì em đang dán miếng dán nhỏ kiểm soát sinh đẻ có hiệu quả chín mươi phần trăm. " Nụ cười anh rộng hơn. " Vì em thật tuyệt và vì em sạch sẽ, và anh biết anh cũng sạch sẽ. "

" Làm sao anh chắc chắn về điều đó ? "

" Vì anh sẽ không bao giờ nói dối với em về những điều quan trọng như thế. Tin anh đi, Clare. Anh sẽ không làm em tổn thương. "

Tin Sebastian sao ? Cô nhìn vào mắt anh. Không có trêu chọc hay cười cợt hay bịp bợm chỉ có sự chân thành. Anh kéo ra một chút sau đó lại nhẹ nhàng tiếng vào trong cô lần nữa.

" Nếu anh có khả năng mong manh của bất cứ điều gì xấu, anh sẽ nói với em. Tin anh đi."

Tin anh trong khi anh vẫn vùi sâu trong cô ư? " Nếu anh nói dối em, em sẽ giết anh. Em thề em sẽ là thế đấy." Anh tiếp tục với những cú đẩy nhẹ nhàng, và bất chấp chính bản thân mình, cô di chuyển cùng với anh.

Anh cười toe toét như thể anh vừa mới thắng được sổ xố vậy " Câu đó xuất phát từ tác giả của Surrender to love, nghe chẳng lãng mạn tí nào cả."

" Tình yêu và lãng mạn được đánh giá cao." Cô lướt tay mình từ hai vai anh lên hai bên cổ anh. " Một cuộc làm tình nóng bỏng điên cuống tốt hơn nhiều so với các điều đó."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.