Không Gian: Ta Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Chạy Nạn

Chương 13: Chương 13: Bị nước lũ cuốn trôi. (2)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mẫu thân Triệu Đại Phú cũng bị sặc nước mấy lần: “Ục, khụ, khụ! Cô nương... cô nương, lúc trước là do chúng ta không đúng, van xin ngươi hãy cứu chúng ta.”

Cố An Nhiên lạnh lùng nhìn bọn họ, không hề có ý định ra tay.

Bởi vì động tĩnh quá lớn, một số người đã tỉnh ngủ bước ra khỏi lều.

Vừa bước ra, bọn họ đã nhìn thấy mẫu tử nhà Triệu gia bị dòng nước cuốn trôi, sắp chìm xuống đáy.

Thôn trưởng Triệu Gia thôn nghĩ tới tốt xấu gì bọn họ cũng là người cùng thôn, không thể thấy chết không cứu, ông ta nhìn Cố An Nhiên với ánh mắt như đang thương lượng, giọng nói có ý cầu xin: “Dù sao cũng là hai mạng người, chúng ta cứu họ qua đây đi.”

Cố An Nhiên nhìn dòng nước chảy cuồn cuộn dưới sườn dốc, liếc nhìn thôn trưởng Triệu Gia thôn như một kẻ ngốc.

“Muốn làm người tốt thì ông tự đi đi, ta không muốn đi tìm chết đâu.”

Nói xong, nàng vén kều vải đi vào, đến cái bóng lưng cũng không lưu lại cho bọn họ, hoàn toàn không cho họ cơ hội để thương lượng.

Thôn trưởng Triệu Gia thôn tức giận đến phùng mang trợn má nói: “Ta chỉ là một bộ xương già nua, làm sao mà cứu họ được? Ngươi lợi hại như vậy, cứu người ta thì đã làm sao? Đó là hai sinh mạng đó!”

“Quả nhiên độc ác nhất là lòng dạ nữ nhân.”

Lúc này Vương Ngọc Liên cũng đứng dậy, thấy Cố An Nhiên bị thôn trưởng Triệu Gia thôn mắng thì không nhịn được nữa.

Không biết lấy đâu ra dũng khí, bà ấy bước ra khỏi lều, một tay chống nạnh, tay kia chỉ vào thôn trưởng Triệu Gia thôn: “Dưới kia đang có lũ. Ngươi bị mù à? Nhìn không thấy à?”

“Sao tâm địa ngươi lại xấu xa như vậy? Để người khác đi cứu người. Cứu được người về là công lao của ngươi, không cứu được là do người khác không có bản lĩnh phải không? Ngươi tính toán đúng là cảm động trời xanh đấy!”

“Ầm, ầm!” Lại một dòng nước lớn trộn lẫn với bùn đất ập đến.

Mẫu tử Triệu Đại Phú không thể trụ được nữa, bị sóng nước đục ngầu nuốt chửng.

Thôn trưởng Triệu Gia trước hết là cảm thấy may mắn vì ông ta không vội vàng đi cứu người, mà người khác cũng không thể trách ông ta được.

Dù sao ông ta cũng là thôn trưởng, nếu Cố An Nhiên không chịu, người khác cũng chỉ trách móc nàng.

Ông ta giả vờ đau khổ ngồi sụp xuống đất, oán hận vỗ mạnh lên mặt đất.

“Lòng dạ nữ nhân thật độc ác, hai sinh mạng cứ như vậy mà không còn nữa rồi.”

Cố An Nhiên vốn không muốn so đo với lão giả, nhưng bây giờ xem ra ông ta định ôm thanh danh tốt cho mình, đổ thanh danh xấu lên người nàng

Nàng cũng không quan tâm đến thanh danh, nhưng nàng, Cố An Nhiên lại không thích gánh lấy hư danh.

Nàng vén tầm vải lều lên, vẻ mặt lạnh lùng chậm rãi bước ra ngoài.

Cười như không cười, nói: “Thôn trưởng Triệu gia thôn phải không? Ta nghĩ mẫu tử Triệu Đại Phúc bây giờ vẫn chưa chết hẳn đâu, nếu ngươi muốn thể hiện lòng tốt thì vẫn còn có thể mà, ngươi đi xuống cứu bọn họ đi.”

Thôn trưởng Triệu Gia Thôn nhìn Cố An Nhiên mỉm cười, chỉ cảm thấy rùng mình, lạnh sống lưng: “Ta... ta chỉ là một lão già ốm yếu, làm sao xuống được?”

Cố An Nhiên khoanh tay cười lạnh nói: “Ồ, lúc cần ngươi ra tay, ngươi lại chỉ là một lão già ốm yếu thôi, lúc đi hái rau dại, những hài tử nhỏ tuổi cũng không bằng ngươi đâu!”

Bầu không khí vốn đang căng thẳng, bị Cố An Nhiên chọc cho sặc một cái, có mấy người đứng đó không nhịn được mà bật cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.