Không Nghĩ Tới Đi

Chương 3: Chương 3: Học muội




Phim vẫn đang chiếu.

Thiệu Từ Tâm cùng Ôn Chi Hàn hai mắt nhìn nhau.

Một người ngơ ngác, một người thong dong.

Thiệu Từ Tâm trước tiên dịch khai tầm mắt.

Nàng giơ tay, hoang mang mà cào cào hàm dưới, sau đó lại đặt xuống, bắt đầu hồi ức chuyện đời trước.

Nghĩ như vậy, nàng phát giác chính mình thật sự không hỏi qua là ai đưa ra đề nghị liên hôn, vẫn luôn nghĩ là các trưởng bối nói ra.

Hơn nữa đối tượng kết hôn là người mình thích, lại có thể giúp được công ty nhà mình, nàng cũng liền không để ý quá nhiều chi tiết, bâu giờ liền dẫn tới việc nàng lúc ấy bỏ qua chuyện quan trọng nhất này một chút —

Ôn gia hiện tại là Ôn Chi Hàn làm chủ, cho nên người cùng ba nàng nói chuyện với nhau chính là Ôn Chi Hàn.

Nguyên lai là Ôn Chi Hàn đưa ra đề nghị kết hôn à....

Nhưng Ôn Chi Hàn vì cái gì sẽ chủ động đưa ra điều kiện như vậy?

Thiệu Từ Tâm nghĩ không thông.

Nàng cũng không muốn rối rắm lâu lắm.

Ban ngày ban mặt, nàng một người khổ đầu khổ não nghĩ cái chuyện này làm gì? Đáp án ở ngay bên cạnh, trực tiếp hỏi không phải hay hơn sao?

Thiệu Từ Tâm mở miệng, xưng hô cũng tự nhiên mà sản sinh một chút biến hóa.

“Ôn tổng.”

“Hm?“. Truyện Trinh Thám

Ôn Chi Hàn đem tầm mắt từ màn ảnh rút về, quay đầu nhìn về phía nàng.

Ánh mắt lại lần nữa tiếp xúc, Thiệu Từ Tâm không khỏi sửng sốt.

Vì để không quấy rầy đến người khác, các nàng đều tự giác đè thấp âm lượng, thậm chí thân thể đều không tự giác hướng đối phương dựa gần, để đối phương nghe rõ.

Cho nên trong bất tri bất giác, khoảng cách giữa hai người đã trở nên thân mật, thân mật đến Thiệu Từ Tâm có thể ngửi được hương nước hoa trên người Ôn Chi Hàn, đạm nhạt mà ôn nhu, giống như cô ấy vậy.

Thiệu Từ Tâm ý thức được không ổn, hơi hơi hoạt động thân mình, kéo ra khoảng cách.

Nàng lại suy xét đến ở chỗ này nói chuyện thật sự không có tiện, liền lớn mật mà hẹn Ôn Chi Hàn một chút.

“Ôn tổng có rảnh không? Nếu rảnh thì sau khi hoạt động kết thúc cùng nhau uống ly cà phê?”

“Được.”

Ôn Chi Hàn không có cự tuyệt.

...

Hoạt động kết thúc viên mãn.

Thiệu Từ Tâm còn phải tham gia một cái phỏng vấn.

Nhớ đến ước hẹn cùng Ôn Chi Hàn, nàng xoay người tìm kiếm thân ảnh đối phương.

Dường như trong lòng có dự cảm, Ôn Chi Hàn đang cùng với đạo diễn nói chuyện cũng quay đầu lại.

Giống như có lực hấp dẫn, ở trong đám người, các nàng liếc mắt một cái liền tìm thấy đối phương.

Thiệu Từ Tâm nâng ngón tay chỉ vào chính mình, ý bảo chính mình phải ở lại lâu một chút.

Nàng đã quên chính mình còn có cái phỏng vấn hai mươi phút, kết quả lại còn hẹn người ta.... Nàng cảm thấy thực có lỗi.

Ôn Chi Hàn lại không thèm để ý, tốt tính mà hướng nàng cong cong khóe môi, gật đầu ý bảo chính mình đã biết, rồi sau đó khẽ mở môi đỏ, hướng nàng làm cái khẩu hình.

— đi đi.

Thiệu Từ Tâm thấy cô ấy nói như vậy, đột nhiên liền an tâm.

Ôn Chi Hàn không trách nàng thì tốt rồi.

Thiệu Từ Tâm yên tâm thoải mái mà nhận phỏng vấn.

Ôn Chi Hàn thu hồi tầm mắt.

Đạo diễn bỗng nhiên tò mò hỏi một câu: “Nhiều người như vậy, cô cùng với ai nói chuyện vậy?”

Ôn Chi Hàn nghe vậy nhoẻn miệng cười, đôi mắt đột nhiên phảng phất hàm chứa ánh sáng.

“Học muội.”

...

Khi Thiệu Từ Tâm phỏng vấn xong ra tới, phát hiện bên ngoài có một nữ nhân mặc trang phục công sở, ít nói ít cười.

— trợ lý của Ôn Chi Hàn, Quan Nghiên.

Đột nhiên nhìn thấy, Thiệu Từ Tâm hoảng sợ.

Gặp quỷ hả trời, Quan Nghiên như thế nào ở chỗ này?

“Thiệu tiểu thư,“ Quan Nghiên mở miệng khách khí mà dò hỏi: “Phỏng vấn kết thúc rồi sao?”

Thiệu Từ Tâm gật đầu.

Quan Nghiên: “Vậy có thể uống cà phê không?”

Thiệu Từ Tâm: “?”

Quan Nghiên: “Ôn tổng chúng ta còn đang đợi cô.”

Thiệu Từ Tâm: “???”

Ôn Chi Hàn cư nhiên còn chưa đi???

Thiệu Từ Tâm cảm thấy khiếp sợ, vội vàng đi theo Quan Nghiên đến quán cà phê.

Dưới sự chỉ dẫn của người phục vụ, các nàng một đường đi đến chỗ ngồi.

Vừa mở cửa ra, Thiệu Từ Tâm đã có thể thấy Ôn Chi Hàn ngồi ở bên cạnh bàn, thong dong mà uống cà phê.

Ngón tay nhỏ dài xuyên qua quai cầm ly, xương ngón tay rõ ràng, da thịt trắng đến phát sáng.

Khi rũ mắt, lông mi ở trước mắt trở thành một mảnh nhàn nhạt âm u.

Cô chỉ là ngồi ở chỗ kia, cũng đã xinh đẹp giống như một bức tranh được cẩn thận tỉ mỉ phát hoạ.

Quan Nghiên cùng phục vụ rời đi, không quấy rầy hai người nói chuyện.

Thiệu Từ Tâm ngồi đối diện Ôn Chi Hàn.

Ôn Chi Hàn bình tĩnh mà buông cà phê.

Thiệu Từ Tâm nhìn ly cà phê, lại nhìn xem cô, nhịn không được nói: “Em cho rằng chị đã đi rồi.”

Nàng còn tính toán lần sau lại hẹn cô tới......

Ôn Chi Hàn trấn định tự nhiên: “Hai mươi phút mà thôi, không lâu lắm, hôm nay cũng vừa lúc rảnh.”

Đôi tay giao nhau, đặt ở trên đùi, mặt mày nhu hòa mà ngóng nhìn Thiệu Từ Tâm.

Một lát sau, Ôn Chi Hàn nhẹ giọng mở miệng, giống bằng hữu đã lâu không nhìn thấy khuê mật của mình: “Thiệu tiểu thư, đã lâu không gặp.”

Ôn Chi Hàn cùng Thiệu Từ Tâm giống như đã thật lâu không gặp, sau khi tốt nghiệp cấp ba, các nàng liền không còn gặp mặt, dường như chỉ là một đoạn tương ngộ ngắn ngủi lẫn nhau ở cấp ba.

Lần gặp mặt này thậm chí cũng không tính là gặp lại, bởi vì các nàng ngay cả bằng hữu cũng đều không phải.

Thiệu Từ Tâm ứng một câu: “Đã lâu không gặp, không nghĩ tới Ôn tổng còn nhớ rõ em.”

Nàng còn tưởng rằng Ôn Chi Hàn tốt nghiệp xong liền đem nàng quên.

Tựa như nàng đã quên mất cô, như quên mất một người không quan trọng.

“Thiệu tiểu thư không dễ dàng làm người khác quên như vậy.” Ôn Chi Hàn ý vị sâu xa mà cười nói.

Thiệu Từ Tâm bị lời này một phen túm trở về cấp ba.

Thời điểm nàng học cấp ba, đích xác để lại cho Ôn Chi Hàn ấn tượng khắc sâu tới nỗi...

Nhưng, hảo hán không đề cập tới những chuyện anh dũng năm đó, chuyện quá khứ liền không cần thiết nhắc lại đi!

Vì thế nàng quyết đoán lúc Ôn Chi Hàn muốn lôi chuyện cũ ra nói vội vàng kêu dừng: “Ôn tổng, cho người nào đó họ Thiệu như em một cái mặt mũi, chuyện quá khứ liền không cần nhắc lại, cảm ơn.”

Ôn Chi Hàn điềm đạm cười, không có ý tứ muốn nhắc lại chuyện xưa.

Nàng hỏi: “Mời chị uống cà phê là muốn nói cái gì?”

Thiệu Từ Tâm lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Em rất tò mò, Ôn tổng vì cái gì sẽ đưa ra liên hôn thương nghiệp?”

Ôn Chi Hàn bình tĩnh: “Chị khâm phục cách làm người của Thiệu đổng, cũng đồng tình chuyện ông ấy gặp phải, nhưng chuyện không có lợi thì sẽ không làm, Ôn gia không có nghĩa vụ giúp không người không liên quan.”

“Vừa lúc, em cùng Ôn Úc ở bên nhau.”

Thiệu Từ Tâm nghe được ngẩn ra.

Ôn Chi Hàn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng: “Chị biết, em rất thích Ôn Úc.”

Thiệu Từ Tâm nghe nàng nói như vậy, ngược lại trở nên bình tĩnh.

Chuyện nàng cùng Ôn Úc ở bên nhau, hai bên gia trưởng cũng không biết, nếu không, khi Ôn Chi Hàn đưa ra liên hôn, Thiệu Hành cũng sẽ không hoang mang như vậy.

Nhưng đến nỗi Ôn Chi Hàn làm sao mà biết được, nàng cũng không có hứng thú truy hỏi, cũng không cảm thấy đây là cái chuyện gì lớn, chỉ là không nghĩ tới Ôn Chi Hàn sẽ trở thành người đưa ra cơ hội liên hôn.

Thiệu Từ Tâm mỉm cười: “Nguyên lai là Ôn tổng muốn giúp người thành đạt.”

Ôn Chi Hàn không có phủ nhận.

Cô ngay từ đầu thật là nghĩ như vậy.

Thiệu Từ Tâm chuyện vừa chuyển: “Đáng tiếc em đã cùng Ôn Úc chia tay.”

Ôn Chi Hàn động tác duỗi tay cầm cái ly hơi hơi dừng một chút, trên mặt lại không có biểu tình gì: “Vì cái gì?”

Là vì Ôn Chi Hàn cho người ta cảm giác thực ôn hòa, Thiệu Từ Tâm nhìn người trước mặt bình tĩnh lại thản nhiên, ngày cả nói dối cũng lười.

Vì thế Thiệu Từ Tâm vô cùng thành thật mà nói: “Chị ta trong lòng có người khác, không chứa nổi em, cũng làm cho em đối với chuyện thích một người cảm thấy mỏi mệt, không có tôn nghiêm.”

“Một khi đã như vậy, hà tất phải tiếp tục? Em đã đối chị ta hoàn toàn mất đi hứng thú.”

Đầu ngón tay đụng vào ly cà phê, Ôn Chi Hàn nhẹ nắm quai cầm, đôi mắt rũ xuống.

Thiệu Từ Tâm nhìn không thấy cảm xúc trong mắt cô, chỉ nghe được cô nhàn nhạt mà nói một tiếng: “Là nó không tốt.”

Tựa hồ là đang an ủi nàng.

“Cho nên em sẽ không cùng chị ta kết hôn.” Thiệu Từ Tâm nói.

Ôn Chi Hàn nhẹ nhấp cà phê, hơi hơi gật đầu.

“Nhưng em vẫn yêu cầu liên hôn.” Thiệu Từ Tâm nhìn nàng, ánh mắt sáng quắc.

Ôn gia đời trước đích xác giúp Thiệu gia vượt qua cửa ải khó khăn, thành đồng bọn hợp tác đáng tin cậy nhất của Thiệu gia. Nếu có thể lại một lần đạt được Ôn gia trợ giúp, nàng cần gì phải làm Thiệu Hành mạo nguy hiểm đi tìm viện thủ khác?

Hiện tại cơ hội liền ở trước mặt nàng, bất luận như thế nào, nàng đều muốn vì Thiệu gia tranh thủ một phen.

Ôn Chi Hàn ngước mắt, đôi mắt màu lam giống như đá quý bắt mắt, triệt để thanh thấu.

Nàng ẩn ẩn đoán được ý tứ Thiệu Từ Tâm, nhưng vẫn là hỏi một câu: “Ý tứ của Thiệu tiểu thư là?”

Thiệu Từ Tâm cúi người về phía trước, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt sáng như sao trời: “Mọi người đều là người trưởng thành, nói chuyện không cần quanh co lòng vòng.”

“Học tỷ.” nàng cố tình thay đổi cái xưng hô thân cận chút: “Em muốn cùng chị kết hôn.”

Trước khi nói ra những lời này, nàng đã sớm ở dưới đáy lòng nghĩ kỹ lời kịch kế tiếp rồi, nghĩ kỹ nên như thế nào bày tỏ thành ý của mình.

Thời điểm cầu người phải nói ngon nói ngọt, làm chút bảo đảm, nếu không Ôn Chi Hàn dựa vào cái gì đáp ứng nàng?

Kết quả nàng một chữ cũng chưa kịp phun ra, liền nghe thấy Ôn Chi Hàn trấn định tự nhiên mà trở về hai chữ: “Có thể.”

Thiệu Từ Tâm: “?”

Ôn Chi Hàn lại cười nói: “Chị cùng em kết hôn.”

Thiệu Từ Tâm: “???”

Ôn Chi Hàn nhìn biểu tình của nàng ngơ ngác lại khiếp sợ, liền cảm thấy buồn cười, vừa cười vừa ôn thanh hỏi: “Chị đáp ứng yêu cầu của em, em như thế nào ngược lại giật mình như vậy?”

“Chị đáp ứng quá nhanh.” Thiệu Từ Tâm không dám tin tưởng, “Thật không dám giấu giếm, em cảm thấy nhanh đến có chút qua loa.”

Ôn Chi Hàn: “?”

Thiệu Từ Tâm: “Qua loa đến mức làm em cảm thấy dối trá.”

Ôn Chi Hàn: “......”

Nàng bị chọc cười: “Cũng không đến mức như vậy.”

Nhẹ nhàng lay động cà phê trong tay, cô vững vàng bình tĩnh mà mở miệng: “Em cùng Ôn Úc chia tay, chị lại hướng ba em đưa ra liên hôn, làm người không thể nói không giữ lời, một khi đã như vậy, vậy chỉ có thể để chị tự mình tới rồi.”

“Hơn nữa chị tin tưởng chờ Thiệu đổng một lần nữa vựt dậy, sẽ là đồng bọn hợp tác rất tốt của Ôn gia, bút giao dịch này với chị mà nói, không lỗ.”

“......”

Không lỗ sao? Này cũng đều đem chính mình đặt vào.

Thiệu Từ Tâm tỏ vẻ không hiểu ý tưởng này của những người buôn bán.

“Chị là thật sự nguyện ý cùng em kết hôn? Thật sự cảm thấy chính mình không lỗ?”

Ôn Chi Hàn mỉm cười nhìn về phía nàng, ngữ điệu nhẹ nhàng chậm chạp: “Thiệu tiểu thư, chị thích người xinh đẹp.”

Thiệu Từ Tâm hiểu rồi.

Cảm tạ nàng còn có gương mặt này, có thể để Ôn Chi Hàn nể tình giá trị nhan sắc của nàng cùng nàng kết hôn.

Nếu Ôn Chi Hàn đều nói như vậy, nàng cũng đến bày tỏ chút thành ý mới được.

“Nếu đây là giao dịch, vậy cũng không có tình cảm gì đáng nói, em cũng biết giao dịch liên lụy đến cảm tình sẽ thực phiền toái, cho nên Ôn tổng yên tâm, em nhất định sẽ không thích chị, cho chị thêm phiền toái.”

“Giống cái kịch bản gì mà cưới trước yêu sau ấy, tuyệt đối sẽ không tồn tại. Em một chút luyến ái cũng đều không nghĩ nói, thật sự!”

“Chúng ta sau khi kết hôn liền ai lo phận nấy, nước giếng không phạm nước sông, chị muốn cùng ai ở bên nhau đều là tự do của chị.”

“Đương nhiên, chị giúp Thiệu gia, chính là ân nhân của em, nếu chị đối với em có yêu cầu, em cũng nhất định sẽ làm được bằng mọi giá, dù cho là lên núi đao, xuống biển lửa!”

“Thế nào Ôn tổng, đối với thành ý của em có vừa lòng không?”

Thiệu Từ Tâm nói xong, tặng kèm một cái tươi cười cảnh đẹp ý vui.

Ôn Chi Hàn lặng im mà nghe, thật lâu sau chậm rãi đặt ly cà phê xuống, mở miệng nói: “Xem ra em bị Ôn Úc tổn thương rất sâu.”

Thiệu Từ Tâm không có phủ nhận.

Vốn nghĩ song hướng lao tới, kết quả chỉ là một bên tình nguyện, vợ mình sau khi kết hôn lại ngoại tình, thậm chí không hề mang theo một tia áy náy, kết quả chỉ là bố thí, thương tổn như vậy có thể không sâu sao?

Bởi vậy nàng thật sự không có biện pháp nhanh như vậy sẽ lại đối với một người khác giao phó tâm của chính mình, miệng vết thương cũng yêu cầu thời gian chữa khỏi, thậm chí có khả năng vĩnh viễn đều không lành được.....

Ôn Chi Hàn nhợt nhạt mà cười, không ở cái vấn đề này có quá nhiều rối rắm, ngược lại hỏi một câu: “Vậy Thiệu tiểu thư cái 'làm bằng mọi giá' này phạm vi là ở đâu?”

Thiệu Từ Tâm lưu loát trả lời: “Không trái pháp luật, không thương thiên hại lí, không bắt em từ bỏ sự nghiệp.”

Ôn Chi Hàn nhìn nàng, đôi mắt ngọc bích xinh đẹp cong cong như vành trăng non, ngữ điệu mềm nhẹ như gió.

“Chớ quên lời nói hôm nay.”

“Học muội.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.