Không Nhớ Không Quên

Chương 8: Chương 8: Chương 3.3




Editor: Lost In Love

Tiểu Diệu Linh vô cùng bất mãn đối với hành động đi sớm về trễ của mẹ, mí mắt rõ ràng đang khổ sở đánh vào nhau mà vẫn ở trên giường khóc lóc không chịu ngủ.

Hạ Đông Ngôn kể truyện cổ tích rồi tới làm hề, trò nào cũng đều xử dụng qua một lần, cuối cùng vẫn nộp vũ khí đầu hàng, "Mẹ con còn nói chú ngây thơ giống con, chậc chậc, vậy sao con không giống chú...”

“Không tin không phổi, ăn ngon ngủ nhiều?” Hàn Niệm đứng ở cửa tiếp lời, nhìn anh một người đàn ông cao lớn kiên nhẫn dỗ dành đứa trẻ, trong longd có chút cảm giác không giải thích được nhưng trên mặt vẫn là dáng vẻ xem kịch vui.

Hạ Đông Ngôn tức giận nâng tay cho cô xem đồng hồ, “Bây giờ mấy giờ rồi mới về!”

Hàn Niệm vén tay áo lộ ra cách tay mượt mà, “Xin lỗi, không có tiền mua đồ.”

“Anh có thể mua cho em!” Hạ Đông Ngôn hào phóng vỗ ngực, “Em muốn nhãn hiệu gì?”

Hàn Niệm cởi áo len cho tiểu Diệu Linh, dỗ thàng bé ngủ. Sau đó tức giận nhìn Hạ Đông Ngôn, “Tưởng ba mẹ anh không đánh gãy chân anh thì anh dám không kiêng nể gì à?” cẩn thận dịch lại chăn cho thằng bé, sau đó kéo Hạ Đông Ngôn ra cửa.

“Tuần tới phòng đấu giá gửi tiền thuế vào thẻ của em, em sẽ trả tiền lại cho anh.” Cô lấy cuốn sổ mang theo bên người từ trong túi ra, “Em nhớ rõ tất cả những khoản nợ. tiền mướn luật sư Trương năm nay cũng sẽ do em tự mình bỏ ra.”

Hạ Đông Ngôn thò đầu nhìn lướt qua trang giấy trên cuốn sổ, “Này sao em không nhớ ngày đó đi siêu thị cuối cùng em đã mua nửa kg hạt điều! 30 khối 5 xu! Anh còn nhớ rất kỹ đấy!”

Hàn Niệm xì một tiếng thì cười lên, nhiều năm qua, nếu không có Hạ Đông Ngôn, cô phải sống như một ngày bằng một năm rồi.

“Hey, em ghi nợ không đúng phải làm sao đây.” Người nào đó khinh thường hét lên tiếng, ngáp một cái, “Em vẫn không nên đúng lý hợp tình đùng tiền của anh ta, đừng quên em trở về vì cái gì.”

“Đây là mua bán công bằng, già trẻ không gạt.” Hàn Niệm kiêu ngạo hất cằm nhỏ, “Hơn nữa dùng của anh không lẽ em đúng lý hợp tình.”

“Ơ, nhìn em bây giờ đã già mà vẫn còn thướt tha thùy mị, em lấy thân báo đáp không chừng anh sẽ miễn cưỡng xóa nợ cho em.” Ung dung thản nhiên mang mấu chốt của vấn dề vòng qua mối quan tâm của mình, Hạ Đông Ngôn cười nói vô cùng vui vẻ.

“Haizz, đã trễ rồi, em đi ngủ đây.” Hàn Niệm xoay người bỏ đi, để lại Hạ Đông Ngôn oán hận vẽ vòng tròn, “Haizz, chẳng lẽ anh quá thẳng rồi sao? A, khẳng định là tư thế của anh quá mức khí thế, cô mắc cỡ...”

*****

Thành phố J là trung tâm kinh tế của mấy tỉnh phía đông nam, mấy xí nghiệp lớn chính là trụ cột phát triển kinh tế, trong đó lấy nhà họ Đường, Cố, Hạ làm đầu lĩnh.

Nhưng trong đó chỉ có nhà họ Cố là nhiều người lớn, gia tộc phát triển mạnh, hai nhà Đường Hạ đều rất ít người lớn, nhất là nhà họ Đường mấy năm nay chỉ còn lại Đường Diệc Thiên và cô của anh là Đường Lỵ. Đường Lỵ là con dâu của nhà họ Cố, mẹ của cháu đích tôn nhà họ Cô, Cố Nhất Minh, nhà họ Cố nhiều người nhiều chuyện hỗn tạp, cho nên là không có thời gian chú ý đến nhà mẹ đẻ, nói trắng ra là, nhà họ Đường bay giờ chỉ có một mình Đường Diệc Thiên chống đỡ.

Hàn Niệm không rảnh đi đồng cảm với anh, bởi vì không phải nhà họ Hàn bây giờ cũng chỉ có mình cô thôi sao?

Hơn nữa anh tốt hơn cô rất nhiều, tập đoàn Thịnh Thế cực kỳ hưng thịnh, còn cô thì phải vì chuyện đi nhà trẻ của con trai mà tự qua sát thực tế. Cô muốn Diệu Linh xếp vào những lớp khai giảng ở tháng ba, sau nguyên đán phải báo danh.

Xung quanh một số nhà trẻ công lập đầy người, Hàn Niệm không còn cách nào khác phải chọn một nhà trẻ từ nhân ở xa, tuy là tư nhân nhưng cách dạy và hoàn cảnh của nhà trẻ cũng không tệ.

Sau khi Hàn Niệm và viện trưởng nói chuyện xong thì hẹn tuần sau dẫn đứa trẻ đến phòng vấn. nhà trẻ ở trên đường Hoài Hải, đi không tới mấy bước là trường trùn học Văn Bác của thành phố K, chỗ Hàn Niệm học.

Hôm nay là chủ nhật trong trường chỉ có học sinh cấp ba học bổ túc, sân thể dục không có một bóng người. Bảo vệ ở cửa ước chừng đang ăn cơm, bước chân của Hàn Niệm hơi dừng lại, rồi vẫn cất bước đi vào.

Cô thích nhất là văn tự giữa cửa chính, bởi vì là trường học trăm năm đã cõ từ thời dân quốc, trước đây cổng chính hình vòm, nhiều năm qua cũng không thay đổi nhiều. Đi qua một cây bạch quả khoảng chừng trăm mét là sân thể dục, tiếp đó là lớp học.

Đằng sau lớp học là tòa lầu hành chính lâu đời nhất, cấu hình bằng gỗ, dây thường xuân leo đầy ngoài tường, ba tầng lầu nhỏ độc nhất bị bao vây ở trong, giống như nhà gỗ trong đồng thoại. Lầu hành chính lúc cô đi học cũng đã bị bỏ hoang, thành phòng nghỉ của các học sinh bình thường. Lúc cô ghét tập thể dục theo phát thanh, vừa tới giờ xuống lầu tập thể dục, các bạn học khác chạy xuống sân thể dục, cô thì chạy ra phía sau, trốn vào một chỗ lánh nạn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.