Không Sợ Chết, Sợ Đau

Chương 34: Chương 34




Sau khi chạy bộ trở về nhà, Lý Thâm vội vàng thu dọn một chút đồ dùng rồi lại vội vã chạy đi làm. Dù sao tôi cũng đang nhàn rỗi nhàm chán, liền theo anh đi ra ngoài, định cùng đi dạo một vòng trên đường.

Nào ngờ vừa đi được vài bước, bên tai lại truyền đến tiếng lải nhải liên miên của ai đó: “Em vừa mới bị cảm, đừng chơi đến quá mệt, về nhà nghỉ ngơi sớm một chút đi. Nhớ phải luôn mang theo ít tiền bên người, khi nào đói bụng thì mua chút gì đó ăn. Lúc qua đường phải chú ý đèn giao thông, nhớ đi qua chầm chậm thôi, đừng lúc nào cũng chạy qua. A, hình như em mặc quá ít áo rồi, vẫn nên quay về mặc thêm một chiếc nữa đi…”

“Anh!” Tôi đảo đảo mắt, hung hăng đẩy anh một cái, nói, “Anh còn dài dòng như vậy thêm nữa, hai người chúng ta đều không cần phải ra ngoài, trực tiếp quay về nhà ăn cơm trưa luôn được rồi.”

Lý Thâm nghẹn lời, lúc này mới không nói nữa. Nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào tôi chăm chú, nhìn đến nỗi trái tim trong ngực tôi lại đập thình thịch, tay chân mềm nhũn ra, cơ hồ đi không nổi.

Sau đó, người ta đã ngồi vào trong xe rồi vẫn còn không quên thò đầu ra dặn dò tôi một câu: “Có việc gì thì gọi điện thoại cho anh.”

“Biết rồi, đi đường cẩn thận.” Tôi ra sức vẫy vẫy tay, than nhẹ một tiếng.

Mặc dù ngày trước Lý Thâm cũng rất thích quản tôi, nhưng dạo gần đây dường như còn có xu hướng trầm trọng hơn, ngay cả đi ra ngoài tản bộ cũng càm ràm một hồi không yên, quả thực là bảo vệ quá mức rồi. Bất quá, thỉnh thoảng được mở rộng tầm mắt nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của anh, kể ra cũng không tồi.

Nghĩ đến điều này, khóe môi tôi lại không kiềm được mà cong lên, tràn đầy dưới đáy lòng… đều là hạnh phúc.

Bởi vậy ngay cả lúc đi cũng đeo một nụ cười ngây ngô trên mặt, mặc dù chỉ là dạo bước không mục đích nhưng tâm tình lại cực tốt, trong miệng bất giác khẽ ngâm nga một ca khúc.

Đang đi bỗng nhiên có người vỗ mạnh lên vai tôi, thân thân thiết thiết gọi: “Tiểu Kỳ ~”

Tôi giật mình hoảng sợ, quay đầu lại liền đối diện với một gương mặt quen thuộc. “Chu Lẫm?”

“Lâu không gặp, tôi nhớ cậu sắp chết rồi.” Hắn vừa nói vừa dang tay ra bổ nhào tới.

Tôi vội vàng lùi về phía sau hai bước, nhấc chân lên đá cho hắn một cú.

“Oa!” Chu Lẫm kêu thảm một tiếng, ủy ủy khuất khuất trách, “Sao không cho tôi ôm?”

“Đây là nơi công cộng, chú ý hình tượng một chút.”

“Nhưng cậu trước kia chưa từng để ý tới những chuyện này mà, rõ ràng là có niềm vui mới nên không cần tình yêu cũ tôi đây nữa rồi.”

“…” Tôi thoáng ngẩn người, biết hắn đang trêu chọc mình nhưng vẫn lập tức đỏ mặt.

May mà Chu Lẫm vẫn chưa phát hiện ra sự khác thường của tôi, chỉ lắc lắc chiếc túi nhựa lớn đang cầm trong tay, cười hì hì nói: “Tôi vừa mới đi mua đồ ăn, chuẩn bị về nhà làm lẩu, không bằng cậu đi cùng luôn nhé?”

Tôi vốn đang nhàn rỗi đến nhàm chán, hiển nhiên liền gật đầu đáp ứng, cùng hắn đi về nhà.

Trong mấy tháng gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện, lâu rồi tôi không tới nhà Chu Lẫm, kết quả, vừa bước vào cửa liền bị hù cho một trận. Gian nhà của hắn không lớn, vốn chưa thể gọi là thực sự sạch sẽ, nhưng chí ít cũng quét dọn ngăn nắp, hiện giờ lại hoàn toàn biến thành một tình cảnh thế này — báo và tạp chí ném đầy đất, trong góc phòng là một chồng vỏ bia rỗng, trên mặt bàn toàn là vỏ hoa quả và giấy vụn, bên cạnh sô pha còn có mấy bộ quần áo bẩn chưa giặt.

“Cậu… nhà của cậu bị cướp?” Tôi nuốt nuốt nước miếng, gần như không tìm được lối ra.

Chu Lẫm gượng cười mấy tiếng, đá văng mấy thứ tạp vật bên cạnh chiếc ghế dựa, nói: “Ngại quá, trong nhà hơi lộn xộn, cậu thông cảm chút nha.”

Vừa nói dứt lời, chợt nghe thấy từ trong phòng ngủ truyền đến một tiếng gọi lớn: “Cuối cũng cũng về rồi sao? Sao cậu đi lâu như vậy, tôi đói sắp chết rồi!”

Giọng nói trầm khàn, tương đối… quen tai.

Tôi sửng sốt, ngón tay run lên, huyết dịch toàn thân đều như đông cứng. Một lúc lâu sau mới phục hồi lại tinh thần, bước nhanh về phía phòng ngủ, đẩy mạnh cánh cửa ra.

Phóng mắt nhìn vào, quả nhiên thấy trên giường có một người đang nằm.

Trời lạnh như vậy mà hắn ta lại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, hơn nửa thân thể đều bao bọc trong chăn, chỉ lộ ra một cánh tay đang ấn ấn chiếc điều khiển ti vi.

“Lăng Chính…” Tôi vạn phần cật lực đọc ra cái tên nọ, trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Hắn tà tà liếc nhìn tôi, bộ dạng lười biếng uể oải chào hỏi: “Lý Tân Kỳ, lại gặp rồi.”

“Sao cậu lại ở chỗ này?”

Hắn nhún nhún vai, ngáp dài một cái, vẫn bộ dạng biếng nhác kia, nói: “Cậu tự hỏi tên hỗn đản họ Chu kia đi.”

Tôi thoáng ngẩn người, chuyển rời tầm mắt về phía Chu Lẫm. Hắn lại chỉ híp mắt cười cười, lộc cộc chạy vào trong phòng bếp, một lát sau lại bước nhanh trở về, đem chiếc túi chườm vừa được hâm nóng nhét vào trong lòng Lăng Chính, sau đó mới ôm lấy vai tôi nhỏ giọng kể lể, đem đầu đuôi mọi chuyện tỉ mỉ thuật lại một hồi.

Tôi vừa nghe xong liền cứng đờ cả người, lúc thì nhìn Chu Lẫm, lúc lại quay qua nhìn Lăng Chính, chấn kinh quá đỗi, lắp ba lắp bắp nói: “Cậu… hắn… sao có thể…”

Lăng Chính lúc này mặc dù lôi thôi lếch thếch, nhưng khuôn mặt kia lại vẫn anh tuấn đến thiên nộ nhân oán, có người nguyện ý bao dưỡng tên công tử như hắn cũng là chuyện bình thường, nhưng mà… tên ngu ngốc ấy sao có thể là Chu Lẫm?

Chu Lẫm vẫn luôn thầm mến Lăng Chính?

Chậc! Nếu ngược lại có khi tôi còn tin được một chút!

Bất luận nghĩ thế nào tôi cũng đều cảm thấy việc này quái dị muốn chết, thế nhưng sự thực lại bày ra trước mắt, không thể không tin. Rối rắm đến rối rắm đi, mãi tới khi cả ba người cùng ngồi một chỗ ăn trưa tôi vẫn chưa phục hồi lại tinh thần, ánh mắt tới tới lui lui giữa Chu Lẫm và Lăng Chính vô số lần.

“Lý Tân Kỳ,” Lăng Chính mất kiên nhẫn gõ bàn một cái, nói, “Cậu không tập trung mà ăn đi, nhìn chằm chằm vào tôi làm cái gì? Muốn chết hả?”

“Không, tôi chỉ là có chút hoài nghi…”

“Cái gì?”

“Cậu và Chu Lẫm thâm cừu đại hận, sao lại có thể ngoan ngoãn ở nơi này? Chắc không phải là có âm mưu gì chứ?”

Nghe vậy sắc mặt Lăng Chính liền biến đổi, hung hăng giẫm lên chân tôi, chống cằm cười lạnh: “Cho dù tôi thật sự có mục đích gì đi nữa thì người nào đó vẫn là cam tâm tình nguyện bị tôi hại.”

Nói xong liền dương dương tự đắc liếc nhìn Chu Lẫm, con ngươi đảo vòng vòng, lại cười: “Không giống tên ngu ngốc nhà cậu, cho dù bị người ta bán cũng chẳng hề hay biết, còn ngu ngốc xem đối phương là người tốt.”

“Có ý gì?”

“Cậu có biết… lần trước vì sao tôi bắt cóc cậu không?”

“Đương nhiên là vì báo thù.” Tôi chớp chớp mắt, nghi hoặc khó hiểu. Trừ cái đó ra còn có thể vì nguyên do gì, chẳng có nhẽ tại hắn ghen với tôi?

“Sai rồi.” Lăng Chính xùy cười một tiếng, nhíu mày nói, “Tôi là vì tiền. Khi đó có người đưa tôi tiền bảo tôi đi bắt cóc cậu, cho nên tôi mới động thủ.”

Tôi thất kinh, ngây ngốc hỏi: “Ai?”

Tôi tự nhận là mình không có đắc tội với kẻ nào, ngoại trừ Lăng Chính ra thì cũng không còn kẻ thù nào khác, ai lại nhàm chán đến nỗi muốn bắt cóc tôi?

Lăng Chính nhếch nhếch khóe môi, cười càng thêm tùy tiện, trong đôi mắt đen tẫn hiển vẻ trào phúng, nhỏ giọng phun ra một câu: “Chính là vị Lý tiên sinh lúc ấy chạy tới cứu cậu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.