Khống Trùng Khống Thiên Hạ (Khống Trùng Khống Vận Mệnh)

Chương 168: Chương 168: Âm mưu lộ diện




Đường mòn đầy rẫy Phệ Huyết Trùng không ngừng dao động, tên tu sĩ Trúc Cơ Sơ kì lặng người bước đi.

- Không ngờ trên cõi đời lại tồn tại một nơi cổ quái như thế này, nếu không tận mắt chứng mục chính ta cũng khó lòng tin nổi.

- Phía trước có ánh sáng, ắt hẵn đó là nơi thử thách diễn ra a.

Bên kia lối ra tiếp đón hắn không ai xa lạ, Tưởng Niệm, Như Phong cùng Bạch Long đã được Trần Duyên xắp xếp từ trước. Chứng kiến có người chờ sẵn khiến hắn có đôi chút ngoài ý muốn.

- Không phải là hai tên sao? Tại sao chỉ có một mình ngươi, người còn lại tại sao không xuất hiện?

Bạch Long tinh nghịch hất kiếm đối với tu sĩ hét lớn.

- Ta phải là người tra hỏi a, các ngươi là Ma Kiếm Tông đệ tử không có khả năng xuất hiện ở đây. Không lẽ các ngươi cũng bị vị tiền bối kia giam giữ?

Nhận ra đạo bào Ma Kiếm Tông hắn hơi chột dạ nhưng lại nghĩ bọn chúng cùng cảnh ngộ với mình nên cũng phần nào yên tâm.

- Tiền bối? ý ngươi muốn nói tới đại sư huynh.

- SÁT!

Như Phong cười khẩy, đại kiếm tung hoành làm cho hắn không thể ngờ.

Bên kia mật thất tình cảnh hai tên kia cũng không mấy khả quan, trước mắt một nữ nhân cả người toát lên âm hàn khí chất, nàng ta khống chế một đầu sát thi thập phần kì dị. Nhưng điều khiến bọn chúng dè chừng chính là tên nam nhân kì bí kia. Hắn rõ ràng hai chân không chạm đất, mái tóc bạc trắng trôi nổi giữa không trung cùng song mục không phải thuộc về nhân loại.

- Ngươi là kẻ dẫn dụ chúng ta vào đây, khai ra mau ngươi thật sự có âm mưu gì.

Đối phương chân khí tuy có phần bí hiểm nhưng dao động cũng chỉ là Trúc Cơ Trung kì cùng bọn hắn không phân cao thấp, không cần đối với hai người Trần Duyên khách sáo.

- Âm mưu? Điều này không phải Ma Huyết Tông các ngươi rõ hơn ai hết sao. Trái lại ta đối với các ngươi thập phần hứng thú, tên thám thính kia không thể tra ra chút tin tức từ hắn, hi vọng hai người các ngươi không khiến ta thất vọng đi.

Trần Duyên không mặn mà đáp. Song thủ biến ảo, mặt đất nơi bọn chúng đặt chân chuyển động không ngừng. Phệ Huyết Trùng vốn yên tĩnh nằm đó đã được Trần Duyên kích phát.

- Có dị tượng.

Một đàn Phệ Huyết Trùng ngay phía dưới đột kích, một chiêu xuất kì bất ý nhắm thẳng vào hai người bọn hắn. Một tên nhanh chân chạy thoát, hắn sắc mặt trắng bệt chứng kiến quang cảnh mật thất được dựng lên từ thứ linh trùng kì dị kia.

- Vô Tình Huyết Kiếm Pháp.

- Lăng sư huynh chúng ta đã bị bao vây, nếu không mở một đường máu thoát ra thì…cẩn thận.

Hắn không may bị Phệ Huyết Trùng bắt chặt, không chút do dự tế ra huyết kiếm. Huyết Kiếm này chính là của hắn hộ thân pháp bảo uy lực đã đạt tới mức đáng sợ, một kiếm chém đứt sợi dây được bện từ linh trùng vùng vẫy thoát thân.

- Tu sư đệ bọn chúng tuy chỉ là linh trùng cấp 1 nhưng nếu chúng ta không thể thoát khỏi đây khẳng định cũng bị mài chết.

- Tên bạch phát kia có hành động cổ quái, hắn chính là kẻ điều động những linh trùng này, mau giết hắn.

Bốn phương tám hướng Phệ Huyết Trùng không để bọn chúng một hơi ngơi nghĩ, đôi càng không hề thua kém pháp kiếm cấp 1 Giáp đẵng tuy không thể từ trên người bọn chúng gây ra vết thương chí mạng nhưng liên tục bị dị lực mạnh mẽ công kích sợ rằng chỉ có tu sĩ luyện thể mới có thể chèo chống lâu dài.

- Muốn truy sát ta ngươi quá mơ tưởng rồi.

Trần Duyên khinh thường. Một bức tường linh trùng được dựng che chắn giữa hắn và hai tên tu sĩ kia. Bóng kiếm thế như trẻ tre đâm xuyên thủng tường dày hàng trăm đầu linh trùng nhưng tất cả đều vô ích. Trần Duyên thân ảnh không chút tiếng động, im hơi lặng tiếng biến đi mất.

- Không hay hắn đã thoát được, nơi này chính là lãnh địa của tên súc sinh kia, chúng ta khó lòng truy bắt hắn.

Một kiếm vô ích càng làm bọn chúng tinh thần sa sút không phanh, thần thức toàn diện bày ra hòng tìm kiếm tu tích của Trần Duyên.

- Đã tìm được hắn. Ngươi lần này có chạy đằng trời.

- Nhất Kiếm Toàn Diệt.

Huyết Kiếm khí thế bài sơn đảo hải, huyết tinh tanh nồng càng làm bầu không khí trở nên ảm đạm. Phi kiếm mạnh mẽ xuyên qua hơn mười vách tường linh trùng, cắm vào nhân ảnh ẩn nấp phía sau.

- Ha ha ha ngươi đã bị ta làm trọng thương đừng mong có thể tháo chạy.

Tên họ Tu kinh hĩ cực độ, một kiếm vừa rồi hắn vô cùng nắm chắc đã cắm vào kẻ kia yếu huyệt, kẻ thù không chết cũng phải trọng thương. Hắn không để vụt mất cơ hội trời cho này, pháp lực được điều động chấn tan linh trùng quyết đuổi theo truy cùng diệt tận.

- Ngươi vui mừng quá sớm a. Khai.

Nhân ảnh dần hiện ra, nam nhân lãnh khốc cùng gương mặt vô hồn, Huyết Kiếm đã cắm vào ngực nhưng hắn không hề hiển lộ đau đớn. Thậm chí song thủ như gọng kiề khóa chặt còn bắt lấy tên tu sĩ họ Tu phóng người xuyên qua Tiểu Phương Thế Giới mà Trần Duyên đã khai mở từ trước.

Họ Lăng nghe thấy hắn sư đệ thanh âm cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tên phiền toái kia cũng đã bị triệt hạ.

- Kì quái tại sao bọn chúng không hề dừng lại, không phải…

Hắn nội tâm lại dấy lên biến động, trong túi trữ vật lấy ra Truy Tùng Phù. Quả nhiên hắn sư đệ đã từ hư không biến mất không một chút dấu vết để lại.

- Ngươi lúc này ắt hẵn vô cùng run sợ đi.

Từ sau vách tường Trần Duyên bước ra từ giữa rừng Phệ Huyết Trùng, tên tu sĩ họ Lăng lúc này mới biết bản thân đã ngập tràn nguy cơ. Huyết Trủy pháp bảo cầm trên tay càng siết chặt, hắn rõ ràng đã bị dồn ép tới đường cùng.

- Ngươi đã giở yêu thuật gì, Tu sư đệ đang ở đâu?

- Ha ha ha ngươi nghĩ ta sẽ nói ra sao? Nếu như ngươi đã quyết tâm muốn biết tới vậy thì ta cũng không phải kẻ hẹp hòi. Hắn đang ở dưới địa ngục chờ ngươi tới đó cùng trò chuyện a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.