Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai

Chương 60: Chương 60: Ngoại truyện 5




Editor: Mứt Chanh

Khương kiền mím môi, không có đem tay Mạnh Thử Hàn đặt ở trên đùi anh hất ra, ngược lại nhàn nhạt nói: “Em gọi món ăn đi.”

Lúc này Mạnh Thử Hàn gọi người phục vụ lại gọi một vài món ăn đặc trưng ở đây.

Gia đình họ chưa ăn cùng nhau bao giờ. Ngay cả khi họ kết hôn và nhận được giấy hôn thú, cũng chỉ có Khương Kiền cùng Mạnh Chấn Quốc ăn bữa cơm xem như xong.

Càng đừng nói cùng Cố Ngọc Chi ăn cơm.

Tuy nhiên cũng may là chầu cơm này ăn rất khá, mẹ Mạnh cùng Cố Ngọc Chi hai người trò chuyện với nhau thật vui, căn bản không có chú ý tới Mạnh Thử Hàn cùng Khương Kiền bên này tình chàng ý thiếp.

Ăn cơm xong, mẹ Mạnh muốn kêu tài xế tới đón bà, Cố Ngọc Chi mở miệng liền nói: “Đừng kêu tài xế, tôi đưa chị trở về, vừa lúc tôi sống cách tiểu khu nhà chị không xa.”

Mẹ Mạnh vui vẻ đồng ý, hai người đi trước Mạnh Thử Hàn cùng Khương Kiền một bước.

Khương Kiền đi tính tiền trở về, Mạnh Thử Hàn đeo túi đứng ở bên xe đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Ánh sáng của điện thoại cùng bóng đêm giao hòa ở bên nhau chiếu đến trên mặt cô, từ bên cạnh còn có thể nhìn thấy lông mì cô hơi uốn cong

Khương Kiền đi qua, Mạnh Thử Hàn cũng ngẩng đầu cười rộ lên: “Về nhà đi, dì Trịnh cũng muốn tan tầm, bằng không không ai mang theo tiểu Kiểu.”

Khương kiền gật đầu liền giúp cô mở cửa xe ngồi ở trên ghế phụ.

Trở lại lâm viên Cô Tây, dì Trịnh đang dọn dẹp đồ đạc, nhìn thấy hai người trở về liền nói: “Tiên sinh phu nhân, các người trở về dì đây liền đi trước.”

Mạnh Thử Hàn gật đầu, hỏi một câu: “Kiểu Kiểu đâu dì?”

“Tiểu Kiểu ngủ ở trên lầu rồi, buổi tối hai người nhỏ giọng chút, bằng không đánh thức con bé đấy.”

“Được, dì Trịnh nhanh tan tầm đi, đều đã trễ rồi.”

Lên phòng nhìn Kiểu Kiểu, con bé ngủ ở giường em bé hô hấp đều đều, nhìn dáng vẻ ngủ rất ngoan.

Khương Kiền ở trong phòng thay quần áo, còn chưa kịp mặc áo ngủ vào lộ ra bóng lưng.

Anh đang muốn mặc áo ngủ vào đã bị người từ phía sau ôm lấy.

Anh có chút bất đắc dĩ, đành phải nói câu: “Anh đang mặc quần áo.”

Mạnh Thử Hàn sờ cơ bắp trên người anh, “Anh đẹp nhất vẫn là khi không mặc quần áo.”

Tay Khương Kiền đang mặc quần áo dừng lại, hơi thở Mạnh Thử Hàn từ phía sau truyền đến,anh chưa mặc quần áo nhưng có thể tinh tường cảm nhận được quần áo ở trên người anh cọ xát, còn có...... tay kia không quá an phận.

Anh bắt lấy bàn tay đang tự do trên ngực mình, không quay đầu hỏi cô: “Lần này em trở về không quay nữa chỉ vì ở bên cạnh Kiểu Kiểu thôi sao?”

Mạnh Thử Hàn không để ý, ôm chặt lấy eo anh, cô lúc này mới biết được nguyên do Khương Kiền là vì cái này mà tức giận.

Cô không khỏi cười thành tiếng, “Ông xã, ngay cả giấm của con gái cũng muốn ăn sao?”

Cũng may mắn cô sinh chính là con gái, nếu là con trai,Mạnh Thử Hàn đều khó có thể tưởng tượng Khương Kiền sẽ là cái dạng gì.

Nói không chừng chờ con trai hơn mười tuổi, Khương Kiền liền đem nó đuổi đi để sống độc lập, dựa theo tác phong của Khương Kiền cũng không phải không có khả năng.

Khương Kiền nhất thời không nói chuyện, cũng như là có chút ảo não.

Một lúc sau, anh lẩm bẩm: “Không có ăn giấm của Kiểu Kiểu, đó là... anh không thích em nói không có anh.”

Mạnh Thử Hàn ngơ ngẩn, cô nhón chân ở trên vai Khương Kiền cắn xuống, “Anh không ở trong lời nói của em, anh ở trong lòng của em mà.”

Tim Khương Kiền bỗng nhiên nhảy dựng, không nói nên lời.

Đây là lần đầu tiên anh nghe Mạnh Thử Hàn nói ở trong lòng, này xem như là thích phải không?

Loại tình huống này, nếu không nói chút lời cợt nhả đều thực xin lỗi cái bầu không khí này.

Khương Kiền mở miệng, “Anh đi tắm rửa.”

Anh nhanh chóng thoát khỏi vòng giam của Mạnh Thử Hàn, cũng không quay đầu lại liền đi thẳng đến phòng tắm.

Không lâu, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước không ngừng.

Mạnh Thử Hàn bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu, ngồi vào bên cạnh giường em bé, Kiểu Kiểu vẫn như cũ ngủ một cách ngọt ngào, cô chống cằm lẩm bẩm: “Ba của con như thế nào có thể đáng yêu như vậy, chậc.”

Cô nghe tiếng nước trong phòng tắm, bỗng nhiên liền nghĩ tới cùng Khương Kiền lần thứ hai gặp nhau.

Đó là sau ngày đầu tiên xem mắt, Khương Kiền khiến cho cô chú ý, cô cảm thấy người này còn rất thú vị liền nghe theo Mạnh Chấn Quốc nói đi gặp anh lần nữa.

Ngày đó còn rất nóng, cô không nhớ rõ chính mình mặc quần áo gì, nhưng cô nhớ rõ, ngày hôm đó Khương Kiền mặc một bộ đồ thể thao màu trắng xám và đứng đó như thể là chủ tịch hội sinh viên cao ngạo của trường

Mạnh Thử Hàn đi qua không khỏi hỏi câu: “Khương tổng, xe anh đâu? Chúng ta nhanh đi ăn cơm đi, bên ngoài còn rất nóng.”

Khương Kiền hình như đồng cảm gật đầu, xoay người cưỡi lên xe đạp phía sau, nghiêm túc mà nhìn Mạnh Thử Hàn nói: “Em lên xe đi.”

Mạnh Thử Hàn: “?”

Chuông xe đạp màu hồng phấn vang lên, Mạnh Thử Hàn từ xấu hổ tỉnh lại, miễn cưỡng cười: “Nếu không...... Chúng ta ngày mai gặp lại?”

Khương Kiền vô tình nhíu mày, “Không thích cái xe này sao?”

Mạnh Thử Hàn sợ làm thương tâm trái tim thiếu nam của Khương Kiền liền nhanh chóng phủ nhận: “Không có không có, không có không thích.”

Không có không thích phải ngồi trên đây!

Ai lại không ngồi trên chiếc Porsche chạy thoải mái cố tình muốn tới ngồi trên chiếc xe đạp cứng chứ?

Nhưng Mạnh Thử Hàn vẫn là ở dưới ánh mắt Khương Kiền ngồi trên yên sau của xe đạp.

Kỹ thuật lái xe của Khương kiền thực ổn, dọc theo đường đi đều không có xóc nảy, cô chậm rãi bắt tay đặt ở trên quần áo anh, nắm chặt không bỏ.

Dọc theo con đường này,cơn gió khô nóng thổi chiếc váy của cô đung đưa như một con sóng nhỏ trên sông.

Sau Mạnh Thử Hàn hỏi qua Khương Kiền lúc ấy vì cái gì muốn đạp xe tới đón cô.

Khương kiền còn phi thường tự tin mà nói: “Em thích loại hình đó còn không phải là như vậy sao?”

Mạnh Thử Hàn suy nghĩ thật lâu, cảm thấy Khương Kiền nói được có đạo lý, nhưng trước sau vẫn là cảm thấy dáng vẻ anh đạp xe đẹp trai nhất.

Trong phòng tắm tiếng nước ngừng lại, cô từ giường em bé liền ngồi dậy, đi tủ quần áo tìm áo ngủ của mình,lúc Khương Kiền ra tới cũng đã thay xong.

Khương Kiền đi nhìn Kiểu Kiểu xong mới lên giường ngồi, anh mở điện thoại ra xem trợ lý Lưu gửi hình ảnh văn kiện cho anh, bên tai là âm thanh Mạnh Thử Hàn tắm rửa.

Hôm nay thời tiết ban đêm thật sự là có chút khô nóng.

Trong chốc lát, Mạnh Thử Hàn tắm rửa xong,trên người là cùng hương sữa tắm với anh.

Cô lên giường dựa ở bên người Khương Kiền.

Điều hòa còn mở ra có chút lạnh, cô liền đem chăn đắp trên người.

Ngực Khương Kiền phập phồng ở bên cạnh, đem điện thoại đóng lại đặt ở một bên.

Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn về phía Mạnh Thử Hàn, nói: “Không phải nói buổi tối về nhà hảo hảo cùng em nói sao?”

Mạnh Thử Hàn hiểu rõ ý tứ của Khương Kiền, chính mình chủ động chút.

Cô đã cùng Khương Kiền tách ra suốt mấy tháng nên sớm đã muốn anh.

Thân thể mềm mại của cô dán trên người anh, tuy là Khương Kiền có tự chủ tốt cũng không thắng nổi Mạnh Thử Hàn như vậy.

Anh không khách khí liền đem quần áo trên người cô cởi ra.

Trong phòng ý xuân dào dạt, cô ôm cổ Khương Kiền đè nặng thanh âm nhỏ giọng nói ra: “Anh nhỏ giọng chút, đừng đánh thức Kiểu Kiểu.”

Khương Kiền ôm sát cô một ít, “Nên nhỏ giọng chính là em.”

Mạnh Thử Hàn khó được lúc cảm thấy thẹn trong lòng, nói xong liền đem Khương Kiền đẩy ra, chỉ tiếc sức lực Khương Kiền lớn,cô không thể động đậy đành phải nhận mệnh.

Giường hơi lắc lư ở ban đêm yên tĩnh phá lệ ái muội.

Khương Kiền nằm ở trên người cô, tiếng nói trầm thấp hỏi: “Mạnh Thử Hàn, rốt cuộc em có biết anh thích em hay không.”

Lúc động tình, Mạnh Thử Hàn cũng nghe rõ ràng những lời này, Khương Kiền nói thích cô.

Trong lòng hoan hô nhảy nhót, cô đáp lại anh: “Em biết chứ.”

...

Biến mất suốt hơn nửa năm,Mạnh Thử Hàn lại lần nữa trở về Weibo, hơn nữa chỉ đăng một tấm hình!

Tuy nhiên, là một bậc thầy trên hotsearch Weibo, sao có thể sẽ không nhấc lên một trận mưa rền gió dữ.

Mạnh Thử Hàn chia sẻ Weibo năm đó cô đăng [ tôi chỉ thích một người ], kèm một tấm hình là ảnh chụp đôi nhẫn kết hôn!

Cẩn thận liền sẽ phát hiện, đôi nhẫn này chính là lúc trước cô cùng Khương Kiền công khai một đôi!

Này đại biểu cái gì?

Đại biểu cho cầu vồng cp đều là vợ chồng già thế nhưng lại xuất hiện trùng lặp Weibo để ngược cẩu!

Xa cách hot search nửa năm, Mạnh Thử Hàn lại lần nữa leo lên hot search, # cầu vồng cp cho tôi ăn #

Dân mạng còn có chút tương đối nhàn, còn sửa sang ra câu chuyện tình yêu nhiều năm như vậy của Mạnh Thử Hàn cùng Khương Kiền, đem kẻ độc ác ngăn trở hãm hại miêu tả đến sinh động như thật.

Ngày đó Khương Kiền tan tầm trở về liền nhìn thấy Mạnh Thử Hàn đang ôm Kiểu Kiểu xem cp cầu vồng những năm đó.

Lâu lâu, Mạnh Thử Hàn còn cười hai tiếng.

Anh cũng nhích lại gần xem nhưng Mạnh Thử Hàn đã xem xong rồi, bắt đầu xem bình luận hot search phía dưới.

[ sau khi nhìn cp cầu vồng, tôi tin tưởng vào tình yêu ]

[ mong ước Khương tổng cùng Thử Hàn 99, Kiểu Kiểu càng lớn càng xinh đẹp! ]

[ thật không dám giấu giếm, tại hạ muốn cưới Kiểu Kiểu ]

[ lầu trên ngươi đừng si tâm vọng tưởng! Ta đã cùng Kiểu Kiểu khóa cứng! ]

[ rút đao đi các vị tình địch ]

Rõ ràng hot search là cp cầu vồng, tới phía dưới bình luận thế nhưng tất cả đều biến thành Kiểu Kiểu.

Mạnh Thử Hàn buồn bực nhìn về phía Kiểu Kiểu, tiểu nha đầu đang ở trên sô pha bò, thấy ma ma nhìn qua còn cười ngây ngô lên.

Cô giúp con bé đội mũ, “Danh xưng nữ vương Hot search của mẹ con đều bị con đoạt đi.”

Kiểu Kiểu cười ngây ngô bắt lấy ngón tay Mạnh Thử Hàn, mở to đôi mắt long lanh như là đựng đầy một dòng suối.

Con bé nhếch môi cười rộ lên, hô một tiếng: “ma ma.”

Mạnh Thử Hàn mở to hai mắt nhìn, quay đầu nhìn về phía Khương Kiền bên cạnh đồng dạng khiếp sợ.

Con gái nhà cô...... Kêu ma ma sao?

Tuy rằng phát âm cũng không quá chuẩn nhưng cũng đủ làm Mạnh Thử Hàn mừng rỡ như điên.

Cô ôm Kiểu Kiểu tới, ở gương mặt con bé hôn một mồm to, ở một bên ánh mắt Khương Kiền thâm trầm, khóe môi nhưng không khỏi nhếch lên tới một ít.

Mạnh Thử Hàn vui sướng rất nhiều còn không quên giữ chặt cà vạt Khương Kiền đem anh kéo đến trước mặt, ở trên mặt anh hôn một cái.

Cái hành động này chọc Kiểu Kiểu cười thành tiếng.

Vì chúc mừng Kiểu Kiểu gọi ma ma, Khương Kiền cho phép dì Trịnh nghỉ nữa ngày tự mình xuống bếp nấu cơm cho Mạnh Thử Hàn.

Mà một mình Kiểu Kiểu ôm bình sữa ở một bên chơi.

Dáng vẻ nhỏ nhắn thoạt nhìn ngoan ngoãn lại nghe lời.

Ăn qua cơm chiều, Mạnh Thử Hàn nhịn không được liền muốn cùng người ta khoe ra con gái có thể nói, cô mới vừa lấy điện thoại ra đang muốn gọi điện thoại cho Lâm Lê liền nghe được một bên Khương Kiền giơ điện thoại nhàn nhạt mà nói: “Không có việc gì, chỉ là muốn cùng cậu nói con gái của tôi đã có thể nói.”

Tay Mạnh Thử Hàn đang muốn gọi điện thoại cho Lâm Lê chợt dừng lại, chạy đến chỗ khương kiền ngửa đầu nhìn anh cùng ai gọi điện thoại.

Khương Kiền trực tiếp liền đem loa điện thoại mở lên, bên trong truyền đến giọng nói của Bạch Hành: “Khương Kiền,cái tên điên này! Cậu là muốn khoe khoang với tớ phải không!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.