Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai

Chương 51: Chương 51: Yêu thích ông xã 3




Editor: Mứt Chanh

Thiên kim Đỉnh Minh Đường Hân Viện bị thương nặng không tỉnh!

Thẩm Hi hành tung không rõ!

Hai hot search vừa ra, trên mạng không chỉ có fan của ba bên,mà còn có rất nhiều người qua đường cùng cơ quan chính nghĩa nào đó.

Fan Thẩm Hi giảm đi, những người khác như cũ vẫn chống cự.

Mạnh Thử Hàn nghe được chuyện này khi đang cùng Khương Kiền đi dạo phố.

Khương Kiền mới vừa mua cho cô một bộ váy, cô mới nghe Lâm Lê nói tới chuyện này.

Cô bị shock.

Không nghĩ tới Thẩm Hi sẽ làm ra loại chuyện như thế này, Mạnh Thử Hàn liếc trên người Khương Kiền một cái, càng thêm cảm thấy may mắn.

May mắn ông xã của cô là Khương Kiền.

Khương Kiền nhận thấy được ánh của cô mắt vội quay đầu lại hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì, em nhìn chồng em lớn lên đẹp trai không được hả?”

Cô gái ở quầy thu ngân sửng sốt, cười như không cười mà nhìn về phía hai người, đem túi đưa qua, “Chị Thử Hàn cùng Khương tổng cảm tình thật tốt.”

Khương Kiền không trả lời, Mạnh Thử Hàn cười: “Còn tốt còn tốt.”

Ra bên ngoài trung tâm thương mại, Mạnh Thử Hàn cũng thất thần.

Gần đây trọng tâm của cô đều đặt ở sinh hoạt, từ sau khi chuyện Chu Bồi kia chấm dứt, cô nghỉ ngơi một thời gian, đem 5 năm qua không có thời gian nghỉ ngơi đều nghỉ ngơi cho hết.

Cô vẫn là bởi vì chuyện của Thẩm Hi mới chú ý hot search nhiều một chút.

Khương Kiền nhìn ra cô có tâm sự, hỏi nhiều thêm một câu: “Không vui sao?”

“”Không phải, là Đường Hân Viện nằm viện, hình như là bị Thẩm Hi đánh.”

Khương Kiền không để ý, “À” một tiếng.

Rốt cuộc những việc này đối với anh cũng không có ảnh hưởng gì.

Trở lại lâm viên Cô Tây, cô mới cố ý cho người đi tra xét một chút chuyện.

Thì ra hơn mười ngày trước Đường Hân Viện cũng đã nằm viện, phần đầu đã chịu tổn thương nặng đến bây giờ đều còn chưa tỉnh lại.

Mà Thẩm Hi chạy thoát, Đường gia đã báo cảnh sát.

Mạnh Thử Hàn ghét bỏ mà hừ một tiếng cảm thấy Thẩm Hi cũng thật là ghê tởm.

Lúc trước đôi mắt của cô quả nhiên bị mù thật lợi hại.

Trên mạng cảnh sát Lâm Sơn đã tuyên bố truy tìm Thẩm Hi, tin tức này vừa ra, fan của Thẩm Hi sôi nổi hành quân lặng lẽ,fan chân ái nào đó cũng biến thành đen, đem Thẩm Hi bôi đen thương tích đầy mình.

Cũng có người suy đoán ra 6 năm trước Mạnh Thử Hàn cùng Thẩm Hi liên quan với nhau, tuy rằng các cư dân mạng đoán ra tám chín phần mười mà Mạnh Thử Hàn lại không có trực tiếp đáp lại.

Cô ở WeChat gửi tin nhắn cho người ta: [ tìm Thẩm Hi ]

Cảnh sát đều đang tìm Thẩm Hi, hắn tuyệt đối không có khả năng ra khỏi Lâm Sơn, khẳng định hắn đang trốn trong góc nào đó ở Lâm Sơn.

Cùng lúc đó, đang giúp Mạnh Thử Hàn rửa trái cây, Khương Kiền cũng gọi điện thoại cho trợ lý Lưu, ngữ khí đạm mạc mà nói: “Tìm Thẩm Hi.”

Trợ lý Lưu liên tục đồng ý, lỗ tai lại nghe được tiếng nước bên Khương Kiền, không khỏi hỏi nhiều thêm một câu: “Khương tổng đang tắm sao?”

Khóe môi Khương Kiền kéo kéo, “Tôi đang gọt trái cây cho vợ.”

Trợ lý Lưu: “......”

Hắn yên lặng treo điện thoại.

Mạnh Chấn Quốc cũng sáng sớm nhận được tin tức, nghĩ đến chính mình giống như không có làm chuyện gì vì con gái, cũng phân phó xuống dưới bắt đầu thu thập Thẩm Hi.

Thẩm Hi có lẽ là thật sự chắp cánh khó thoát.

Quan hệ của Mạnh Thử Hàn cùng Đường Hân Viện vốn dĩ đã không tốt, cho dù là nghe thấy tin tức này cũng sẽ không đi thăm.

Nhưng thật ra mẹ Mạnh gần đây thân thể không thoải mái, bác sĩ tư nhân kiến nghị đi bệnh viện làm kiểm tra tổng quát.

Mạnh Chấn Quốc một lòng muốn làm tốt quan hệ cùng Mạnh Thử Hàn liền để cho Mạnh Thử Hàn mang mẹ Mạnh đi.

Mạnh Thử Hàn một ngụm liền đáp ứng.

Cô đi gara, một chiếc Porsche nằm đó, hỏi Khương Kiền muốn chìa khóa sau đó liền đi Mạnh gia đón mẹ Mạnh đi bệnh viện.

Ba tháng đầu xuân vẫn như cũ có chút lạnh.

Mạnh Thử Hàn mặc như vậy còn ít, mẹ Mạnh bọc áo khoác thật dày vì cực kì sợ lạnh.

Cô dừng xe lại, sau đó liền mang theo mẹ Mạnh đi kiểm tra, bởi vì không phải ngày nghỉ cho nên người ở bệnh viện không nhiều lắm.

Cô mang khẩu trang, không có nhiều người chú ý tới cô.

Mẹ Mạnh đang làm kiểm tra tim, cô ở ngoài khu kiểm tra cũng không có việc gì làm liền cầm điện thoại chơi một lát.

Nửa giờ sau, mẹ Mạnh cầm báo cáo kiểm tra ra tới, Mạnh Thử Hàn lấy báo cáo và xem nó. Có vẻ như không có vấn đề gì lớn.

Cô an ủi mẹ Mạnh nói: “Mẹ đừng lo lắng, không có việc gì đâu, trong chốc lát bảo bác sĩ Lý nhìn xem.”

“Ừ, còn không phải do ba con sao, thế nào cũng phải để mẹ đến bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ.” Mẹ Mạnh thở dài một hơi, nhấc lên mí mắt ngắm Mạnh Thử Hàn, do dự mà mở miệng hỏi: “Thử Hàn, nếu không con...... Cũng kiểm tra đi?”

Mạnh Thử Hàn sửng sốt, nhìn mẹ Mạnh do do dự dự, bộ dạng ấp a ấp úng có chút buồn cười.

Cô cũng không ngốc liền biết mẹ Mạnh nói chính là cái gì.

Cô nhịn cười, nhưng đuôi mắt một chút vui mừng cũng không có

Mẹ Mạnh có chút luống cuống còn tưởng rằng Mạnh Thử Hàn tức giận.

Bà vội nói: “Không phải, mẹ không phải thúc giục con......”

Mạnh Thử Hàn vỗ vỗ bả vai mẹ Mạnh, áo khoác mềm mại, xúc cảm từ trong lòng bàn tay xẹt qua,mùi thuốc trên người mẹ Mạnh cùng mùi thuốc sát trùng như có như không trong không khí hòa lẫn vào nhau.

Cô nhích lại gần, thấp giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con khả năng......”

Mạnh Thử Hàn lộp bộp nhảy dựng, trên mặt đều không khỏi hồng lên.

Cô tự nhận da mặt đã dầy, có thể tự nhiên mà nói ra loại lời nói khả năng mang thai, nhưng không nghĩ tới ở trước mặt mẹ mình đều khó có thể nói ra!

Có chút trêu người!

Cô không nói ra câu nói kế tiếp nhưng mẹ Mạnh lại hiểu được, đôi mắt đều sáng lên, duỗi tay đỡ lấy tay Mạnh Thử Hàn.

“Này cũng chưa đươc hai tháng đâu.” Mạnh Thử Hàn tránh tay mẹ Mạnh,khuôn mặt nhàn nhạt ý cười.

Cô không có đóng phim lúc sau lại nghỉ ngơi rất khá, ăn càng tốt, làn da so với lúc trước còn muốn trắng nõn hơn rất nhiều.

Càng đừng nói sờ đi xuống, còn mềm hơn còn so với đậu hủ.

Đây mới là hoàn toàn nghịch sinh trưởng.

Lúc trước Mạnh Thử Hàn nhìn thấy nguyệt sự của mình có chút không thích hợp, liền dùng que thử thai, không nghĩ tới thật sự ra mạng người.

Cô nghĩ lại nên đến bệnh viện kiểm tra một chút rồi lại nói cho Khương Kiền, miễn cho Khương Kiền không vui.

Mẹ Mạnh vui sướng cực kì, ngay cả gương mặt tái nhợt mọi năm đều có một chút đỏ ửng.

Bà bồi Mạnh Thử Hàn đi làm kiểm tra.

Giữa trưa lại đi nhà ăn gần đầy ăn cơm rồi mới lại đây lấy báo cáo.

Bác sĩ cầm báo cáo kiểm tra, nghiêm túc mà nói cho Mạnh Thử Hàn: “Chúc mừng, thai nhi hơn một tháng.”

Mạnh Thử Hàn ngẩng đầu, đôi mắt cong lên.

Mẹ Mạnh càng vui vẻ nên đều sắp quên chuyện chính mình có bệnh, hỏi bác sĩ có cái gì yêu cầu kiêng kỵ hay không.

Bác sĩ kiên nhẫn mà cùng mẹ Mạnh nói xong, vừa quay đầu lại nhìn thấy Mạnh Thử Hàn nắm điện thoại ở một bên phát ngốc.

Mạnh Thử Hàn suy nghĩ nửa ngày như thế nào cùng Khương Kiền nói, nói thẳng tựa hồ không có nghi thức gì.

Nói bóng nói gió mà nói thì lấy EQ của Khương Kiền, nói không chừng sẽ nghĩ đến nơi khác.

Cho đến khi mẹ Mạnh cùng bác sĩ nói xong, Mạnh Thử Hàn mới quyết định vẫn là rõ ràng mà nói cho Khương Kiền.

Hai người ra khỏi bệnh viện, đi đến cổng bệnh viện thì mẹ Mạnh không nề phiền hà mà dặn dò: “Khương Kiền ngày thường cũng bận, nếu không con về nhà ở đi, mẹ cũng dễ chăm sóc con.”

Mạnh Thử Hàn lanh mồm lanh miệng, thuận miệng liền nói ra: “Mẹ còn không chăm sóc tốt cho mình,còn muốn chăm sóc con nữa sao.”

Mẹ Mạnh: “......”

Tật xấu miệng độc này cũng không biết là di truyền từ ai.

Mạnh Thử Hàn rũ mắt gọi điện thoại cho Khương Kiền, điện thoại mới vừa “Đô” một tiếng, trước mặt liền xuất hiện một người mang mũ lưỡi trai đen, đem toàn thân đều bọc kín, xem hình thể, hẳn là đàn ông.

Cô không để ý, nhường một bước, một bên cùng Khương Kiền nói: “Khương tổng, nói cho anh một sự kiện...... A!”

Điện thoại bị người ta đoạt đi, Mạnh Thử Hàn sợ ngây người.

Điện thoại bị người đàn ông đội mũ lưỡi trai ném xuống đất, hung hăng giẫm đạp, mẹ Mạnh stức giận liền chuẩn bị tiến lên đi phân xử.

Mạnh Thử Hàn đem mẹ Mạnh ngăn ở phía sau,nheo mắt lại, không nhanh không chậm mà phun ra một cái tên: “Thẩm Hi.”

“Thẩm Hi?” Mẹ Mạnh kinh ngạc lên tiếng.

Thẩm Hi đem đôi mắt thật sâu nhìn về phía Mạnh Thử Hàn, Mạnh Thử Hàn cũng có thể đủ nhìn ra phẫn hận trong mắt hắn.

Trên mặt cô vân đạm phong khinh giống như không quá để ý.

Thẩm Hi bắt lấy cổ tay cô, thoáng ra sức, trên cổ tay trắng nõn mảnh khảnh liền xuất hiện dấu vết đỏ.

“Mạnh Thử Hàn, chẳng lẽ tình ý của chúng ta đều là giả sao?” Thẩm Hi cắn răng, “Em giúp anh đi! Giúp giúp anh!”

“Giúp anh sao?” Mạnh Thử Hàn cười nhạo một tiếng, “Anh nhìn xem Đường Hân Viện hiện tại còn nằm ở bệnh viện không tỉnh lại, nhưng phàm là có chút tình cảm đều sẽ hối hận, còn anh thì sao?”

Quả thực là ngay cả súc sinh đều không bằng!

Mẹ Mạnh lại đây muốn gỡ tay Thẩm Hi nhưng Thẩm Hi sớm đã đập nồi dìm thuyền, căn bản là không sợ mẹ Mạnh cùng Mạnh Thử Hàn, sức lực của hắn lớn liền đẩy mẹ Mạnh một phen, mẹ Mạnh ngã ở trên mặt đất.

Mạnh Thử Hàn giãy giụa, Thẩm Hi càng khẩn trương.

Hiện tại người xung quanh lại đông, Thẩm Hi cũng sợ bị bắt được cho nên hắn kéo Mạnh Thử Hàn hướng góc nơi không người mà đi.

Mẹ Mạnh phản ứng lại lập tức liền báo cảnh sát.

Trong một góc, Thẩm Hi kéo khẩu trang xuống.

Hắn không có hoá trang, hơn nữa gần đây sinh hoạt không bằng heo chó cho nên làn da có chút thô ráp khó coi.

Thậm chí có chút vàng vọt.

Cô ghét bỏ mà quay mặt đi, “Nếu không tôi cho người mua cho anh hai thùng mặt nạ, làn da của anh cũng quá kém.”

Thẩm Hi lôi kéo tay Mạnh Thử Hàn, đem cô đẩy đến trên tường, nặng nề đụng phải.

“Tê.” Cô bảo vệ bụng nhỏ của mình, bị đụng vào có chút khó chịu nên muốn phun ra.

“Thử Hàn, chỉ có em mới có thể giúp anh, nếu em giúp anh......Anh cái gì cũng đều nghe em!” Thẩm Hi nói xong, nhìn dáng vẻ Mạnh Thử Hàn khó chịu lạnh nhạt, ngữ khí lại trở nên mù mịt, “Đương nhiên,nếu em không chịu, anh đành phải lôi kéo em cùng đi chết!”

Hắn từ trong giỏ lấy ra một con dao gọt hoa quả.

Nhìn ra được là một con dao mới thực sắc bén.

Kì thực trong lòng Mạnh Thử Hàn thực sự hoảng hốt.

Cô hắng giọng rồi nhịn xuống ghê tởm trong lòng, nói: “Anh muốn tôi giúp anh thế nào?”

Thẩm Hi: “Em cho anh một số tiền, không, còn mang anh đi giấu, chờ thời gian này qua......”

Hắn lại lập tức phủ nhận, “Không không không, em giúp anh giải quyết Đỉnh Minh một chút, làm cho bọn họ không khởi tố anh!”

Cô dựa vào ven tường, trên tường lạnh băng truyền tới trong quần áo có chút lạnh cả người.

Cô thật sâu hít một hơi, có chút khó chịu mà đỡ lấy tường.

Thẩm Hi còn tưởng rằng là cô không muốn, nắm lấy bả vai cô, gân cổ lên ở bên tai cô mà gào thét: “Mạnh Thử Hàn! Lòng dạ em sao có thể hẹp hòi như vậy! Em giúp anh không được sao? Lúc trước đối với em cũng trả giá quá thiệt tình!”

“Nôn ——”

Mạnh Thử Hàn không nhịn xuốn, một ngụm liền phun ra.

Phun ở trên quần áo Thẩm Hi, cô ngẩng đầu cười ngượng với Thẩm Hi: “Anh quá ghê tởm tôi không nhịn nỗi.”

Sắc mặt Thẩm Hi đều trắng bệt, bất quá Mạnh Thử Hàn còn cảm thấy sắc mặt này tốt hơn một chút, ít nhất không có vàng như vậy.

Thẩm Hi một tay nâng lên muốn đánh trên mặt Mạnh Thử Hàn, còn chưa kịp rơi xuống thì giây tiếp theo hắn liền cảm giác được thân thể mình không chịu khống chế mà bị người ta một chân đá văng.

Một chân không nghiêng không lệch đang đá vào eo hắn.

Mà Mạnh Thử Hàn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một đôi chân thon dài đá vào trên người Thẩm Hi.

Cô cười toe toét, khống chế không được mà lên án Thẩm Hi: “Ông xã, hắn muốn đánh em!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.